Chương 72

Cơn đau xé toạc lồng ngực chưa kịp vơi, Trần Mặc đã cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ của không gian.

Gian Cổ số 9 đang sụp đổ.

Không phải là một vụ nổ hay sự tan rã bình thường mà thực tại ở đây đang bị ăn mòn từ bên trong.

Những mảng đá đen xì nứt nẻ, chảy ra như nước xi măng lỏng lẻo, để lộ ra phía sau những khe hở màu trắng xóa – nơi ánh sáng không tồn tại và âm thanh cũng bị nuốt chửng.

Trần Mặc quỵ xuống một đầu gối, tay phải vẫn nắm chặt cán kiếm lạnh lẽo.

Máu từ vết thương trên ngực hắn chảy ròng ròng, nhưng thay vì rơi xuống đất, những giọt máu ấy lại bay lên, lơ lửng trong không trung trước khi bốc hơi thành sương tím nhạt.

Hắn ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào khoảng trống phía trước.

Không khí nặng nề đến mức mỗi lần hít thở đều như nuốt phải thủy ngân nóng chảy.

“Đừng di chuyển,” một giọng nói lạnh băng vang lên từ bóng tối bên cạnh.

Lục Trúc xuất hiện, thân hình mảnh mai của cô gái dường như hòa lẫn vào những tia sáng ảo ảnh đang nhảy múa xung quanh tàn tích.

Ánh mắt cô dán chặt vào Trần Mặc, không phải với sự quan tâm mà là sự tính toán đầy lo âu.

“Nơi này không ổn.

Không khí… nó có mùi.”

Trần Mặc im lặng gật đầu.

Hắn ngửi thấy một thứ mùi khó tả – giống như mùi của giấy cũ bị đốt cháy trộn lẫn với hương vị kim loại của ký ức đau thương.

Đó là mùi của ‘Vực Ký Ức’.

Hắn biết cảm giác này.

Mỗi khi tiếp cận gần hơn đến sự thật về em gái mình, mùi hương ấy càng đậm đặc.

“Chúng ta phải đi sâu hơn,” Trần Mặc lên tiếng, giọng khàn khàn vì mất máu và kiệt sức.

“Lối ra ở đây đã bị phong tỏa bởi khí tức của Diệu Không Chân Nhân.

Chúng chỉ có một con đường duy nhất.”

Lục Trúc nhíu mày, ánh mắt cô lướt qua những vết nứt trên sàn đá nơi chúng ta đang đứng.

“Đó là bẫy.

Gian Cổ không bao giờ cho phép người sống bước vào trung tâm mà không trả giá.

Nếu ngươi đi tiếp, linh lực trong cơ thể ngươi sẽ bị xé toạc.”

“Tôi đã chết rồi,” Trần Mặc đáp lại bình thản, dù tim hắn đập dồn dập vì nỗi sợ hãi tột cùng – nỗi sợ rằng mọi nỗ lực của mình là vô nghĩa.

“Hãy bước đi.

Đừng nhìn sau lưng.”

Hắn quay người, bước vào vùng bóng tối đang mở ra trước mặt.

Mỗi bước chân đặt xuống đều khiến không gian rung chuyển nhẹ nhàng như tiếng chuông đồng vang vọng trong nước.

Trần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của những thực thể vô hình xung quanh – chúng lướt qua da thịt hắn, để lại những vết lạnh buốt giá cắt da cắt thịt.

Đây là khu vực biên giới giữa thế giới sinh và tử.

Nếu mất tập trung dù chỉ một giây, linh hồn hắn sẽ bị kéo vào vĩnh hằng, trở thành một phần của những ký ức đã chết này.

Không gian phía trước mở rộng ra thành một đại sảnh tròn khổng lồ, trần nhà cao vút đến mức không thể nhìn thấy đỉnh.

Ở chính giữa đại sảnh là một hồ nước đen ngòm, phẳng lặng như gương.

Nhưng thay vì phản chiếu hình ảnh của Trần Mặc và Lục Trúc, mặt nước lại hiển thị những cảnh tượng từ quá khứ – những đoạn ký ức bị cắt xén, méo mó và đầy.

Trần Mặc dừng bước khi cách bờ hồ khoảng mười trượng.

Hắn nhận thấy không khí ở đây đặc quánh hơn hẳn.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy chậm lại, như thể đang gặp phải một sức cản vô hình cực lớn.

Đây là ‘Trường Ác Ý’ – nơi tập trung những cảm xúc tiêu cực nhất của thế giới Huyền Vực qua hàng ngàn năm.

“Ngươi thấy nó chứ?” Lục Trúc hỏi, giọng cô run lên nhẹ nhàng.

Cô chỉ tay về phía mặt hồ đen ngòm đó.

Trần Mặc gật đầu.

Trong dòng nước đen, hắn nhìn thấy hình ảnh một bé gái đang cười đùa dưới ánh nắng vàng rực rỡ.

Đó là ký ức của em gái hắn – lúc còn nhỏ, trước khi mọi thứ sụp đổ.

Nhưng rồi, hình ảnh ấy bắt đầu vỡ vụn.

Bé gái biến mất, thay vào đó là bóng dáng của một vị thần cổ đại với đôi mắt không tròng đang gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng.

“Đó là cái giá phải trả,” Trần Mặc thì thầm, nắm chặt tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

“Mỗi lần ta cố gắng cứu cô ấy, thế giới này lại bị xé toạc ra thêm một chút nữa.”

Lục Trúc tiến lên phía trước, dường như không sợ hãi những luồng khí độc đang bốc lên từ mặt hồ.

Cô rút ra một thanh kiếm nhỏ bằng ngọc trắng – thứ vũ khí duy nhất có thể cắt đứt được sự liên kết giữa ký ức và thực tại trong vùng đất chết này.

“Ta đã nghiên cứu về nơi này suốt ba năm qua.

Đây là ‘Gương Phản Chiếu’.

Nó không chỉ hiển thị quá khứ mà còn dự báo tương lai nếu ngươi đủ mạnh để chịu đựng áp lực tâm trí.”

“Dự báo?” Trần Mặc nghi ngờ nhìn cô gái.

“Tại sao lại cần đến sự hy sinh của linh hồn ta?

Tại sao không tìm cách phá hủy nó ngay từ đầu?”

Lục Trúc quay sang, ánh mắt cô chứa đầy bi kịch và tội lỗi mà Trần Mặc chưa từng thấy trước đây.

“Vì người bảo vệ nơi này không phải là quái vật.

Mà chính là những ký ức đẹp đẽ nhất của ngươi.

Ngươi muốn cứu em gái?

Thì hãy chuẩn bị sẵn sàng để giết chết nó.”

Trần Mặc sững sờ.

Câu nói ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, làm hắn mất đi sự bình tĩnh hiếm hoi còn lại trong người.

Hắn nhìn xuống mặt hồ đen ngòm kia lần nữa.

Lần này, hình ảnh bé gái không còn cười đùa nữa mà đang khóc nức nở, hai tay với ra cầu cứu hắn từ dưới sâu thẳm của dòng nước chết chóc ấy.

Đột nhiên, những bức tường đá xung quanh đại sảnh bắt đầu phát sáng đỏ rực.

Một lực lượng áp đảo từ khắp nơi trong không gian đè nặng lên vai Trần Mặc, khiến hắn khó có thể đứng vững.

Những bóng người cao lớn, mặc áo choàng trắng xóa xuất hiện từ các khe hở của thực tại – đó là ‘Giác Ngộ Giả’, những tu sĩ đã đánh mất nhân tính để trở thành công cụ bảo vệ trật tự giả tạo này.

Chúng không nói lời nào.

Chỉ đơn giản là tiến về phía Trần Mặc với những bước chân đều đặn, lạnh lùng và đầy đe dọa.

Mỗi bóng người mang theo một luồng khí tức thanh khiết đến mức ghê tởm – loại linh lực đã được lọc bỏ mọi tạp niệm, cảm xúc và ký ức cá nhân.

Trần Mặc nghiến răng, vận chuyển nguyên lực trong kinh mạch lên tối đa.

Hắn biết mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý đơn thuần ở nơi đây.

Những Giác Ngộ Giả này tồn tại dựa trên niềm tin vào sự vô tri tuyệt đối.

Chỉ có một cách để đánh bại chúng – đó là phá vỡ niềm tin ấy.

“Lục Trúc, lùi lại!” Trần Mặc hét lên, đồng thời vung kiếm ra phía trước.

Lưỡi kiếm không chém vào những bóng người kia mà nhắm thẳng vào mặt hồ đen ngòm bên cạnh hắn.

Một luồng năng lượng hư vô vừa hấp thụ được từ trận chiến trước đó trong Gian Cổ số 9 bùng nổ khỏi tay hắn.

Cơn sóng xung kích lan tỏa khắp đại sảnh, làm rung chuyển cả nền tảng của không gian ký ức chết này.

Những mảnh kính vỡ xung quanh bắt đầu phát sáng và bay lơ lửng giữa không trung, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng hỗn loạn bao trùm lấy tất cả mọi thứ trong tầm mắt họ lúc đó đây chứ không riêng gì những kẻ thù đang tiến lại gần mỗi ngày một nhanh hơn nữa đâu mà thôi!

Trận chiến leo thang đến đỉnh điểm khi Trần Mặc sử dụng toàn bộ ý chí còn sót lại của mình để kích hoạt khả năng đặc biệt vừa mới thức tỉnh bên trong linh hồn mình từ rất lâu rồi kia chứ không phải là bây giờ đâu cả vì sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước cho những ai dám can đảm nhìn thẳng vào nó mà thôi!

Anh không tấn công Lý Minh trực tiếp, mà đánh vào "Chân Lý" mà đám tu sĩ kia đang tin tưởng mù quáng suốt bao thế kỷ qua đây rồi đó chứ?

Những mảnh kính vỡ xung bắt đầu vỡ ra thành từng đá nhỏ li ti rơi xuống đất như mưa tuyết lạnh giá phủ kín toàn bộ bề mặt sàn nhà nơi họ đứng chân trần dưới nền trời tối đen huyền ảo đầy bí ẩn chưa ai khám phá hết được chiều sâu của nó bao giờ đâu.

Những Giác Ngộ Giả dừng bước.

Chúng nhìn vào những mảnh vỡ đang tan rã trước mắt, và lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của chúng – sự nghi ngờ xuất hiện.

Những lỗ hổng nhỏ bé bắt đầu hình thành trên cơ thể đá cứng rắn của họ khi niềm tin vào trật tự tuyệt đối bị lung lay bởi sức mạnh tàn khốc nhất đến từ chính ký ức con người mà Diệu Không Chân Nhân đã cố gắng xóa bỏ suốt ngàn năm qua kia chứ không phải là bất kỳ yếu tố nào khác ngoài ý chí phản kháng mãnh liệt cháy bỏng trong tim Trần Mặc lúc này đây cả đâu!

Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình như muốn nổ tung.

Hắn đang dùng chính linh hồn của mình làm nhiên liệu cho cuộc chiến này – hy sinh những ký ức đẹp đẽ nhất để tạo ra sức mạnh hủy diệt đủ lớn để phá vỡ bức tường ngăn cách giữa thế giới thực tại và vực thẳm ký ức chết chóc phía sau cánh cửa bí ẩn kia mà hắn vừa mới phát hiện ra vài khắc đồng hồ trước đó thôi chứ không phải là bất kỳ điều gì khác đâu cả!

Khi cơn ác mộng lắng xuống, Trần Mặc không tìm thấy lối ra.

Thay vào đó, anh đứng trước một cánh cổng bằng xương cốt, trên đó khắc những ký tự cổ xưa mà anh không thể đọc nổi dù đã nỗ lực tập trung tối đa linh trí của mình để giải mã chúng trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi kia chứ?

Một bóng người hiện ra phía sau cánh cổng, không phải là kẻ thù cũng chẳng phải đồng minh nào cả.

Đó chính là hình ảnh phản chiếu của chính Trần Mặc – nhưng phiên bản khác biệt hoàn toàn về tính cách và ngoại hình so với hắn lúc này đây đang đứng trước ngưỡng cửa lựa chọn cuối cùng cho số phận tương lai của hai thế giới song hành tồn tại bên cạnh nhau từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận ngày hôm nay mà thôi!

“Ngươi đã đến nơi rồi,” giọng nói vang lên không phải từ phía sau cánh cổng mà trực tiếp trong đầu Trần Mặc, làm hắn rùng mình sở gai ốc dựng ngược trên sống lưng lạnh toát vì kinh hãi tột cùng trước sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước cho những ai đủ can đảm bước qua ranh giới mỏng manh giữa sinh và tử bao đời nay này kia chứ không phải là bất kỳ điều gì khác đâu cả!

Trần Mặc run rẩy đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cổng xương.

Những ký tự khắc trên đó bắt đầu chuyển động, giống như những con sâu đang bò dưới da thịt hắn vậy – mang theo thông điệp cuối cùng mà vị Thần cũ đã để lại trước khi bị trục xuất ra khỏi thế giới thực tại này vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ quay trở về nữa đâu.

“Mở nó ra,” bóng người phía sau cánh cổng nói, giọng đầy và nguy hiểm.

“Và ngươi sẽ biết lý do vì sao em gái của ngươi phải chịu đựng nỗi đau này suốt ngàn năm qua mà không ai có thể giúp đỡ cô ấy thoát khỏi vòng xoátk định mệnh chết chóc đang bao vây lấy linh hồn ngây thơ trong sáng vô tội đáng thương đến mức khó tả kia chứ?

Hãy bước vào và tìm câu trả lời cho chính mình đi nào!

Đừng sợ hãi hay dao động thêm nữa đâu vì thời gian không còn nhiều để dành cho những sự do dự vacillate nữa rồi cả!”

Trần Mặc nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán.

Hắn biết rằng một khi cánh cổng này mở ra, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi – bao gồm cả chính con người của hắn.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Để cứu em gái khỏi bị ‘Vực Ký Ức’ nuốt chửng hoàn toàn trong tương lai gần sắp tới đây rồi đó chứ?

Hắn phải sẵn sàng hy sinh thứ quý giá nhất mà mình trân trọng suốt đời này – những ký ức hạnh phúc cuối cùng còn sót lại của họ trước khi bóng tối vĩnh hằng bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh nơi đây ngay lập tức bây giờ phút chốc nào kia chứ không phải là bất kỳ điều gì khác đâu!

Trần Mặc bước qua cánh cổng xương, để lại phía sau sự hỗn loạn và những câu hỏi chưa có lời giải đáp thỏa đáng cho tâm trí đang bị xé nát vì đau đớn tột cùng của hắn lúc này đây cả.

Bên kia cánh cổng là một thế giới phản chiếu, nơi mọi thứ đều ngược lại: trời đất đổi chỗ, ánh sáng trở thành bóng tối dày đặc phủ kín khắp không gian bao la rộng lớn vô tận phía trước mắt họ mà thôi!

Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị hút cạn dần theo từng nhịp thở ngắn ngủi và đứt quãng đầy khó khăn vất vả cực nhọc mới duy trì được sự tỉnh táo mơ hồ mờ ảo mong manh dễ vỡ đến mức kinh ngạc tột cùng kia chứ không phải là bất kỳ điều gì khác đâu cả!

Phía trước hắn, một bàn tay xương trắng vươn ra từ bóng tối – mời gọi hoặc cảnh báo?

Trần Mặc không thể phân biệt.

Hắn chỉ biết rằng linh hồn mình đang bị kéo về phía vực thẳm ký ức chết chóc với tốc độ chóng mặt khiến cho mọi giác quan đều tê liệt hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi sự thật phũ phàng nhất cuộc đời hắn được tiết lộ rõ ràng trần trụi đến mức ghê tởm đáng sợ vô cùng tuyệt đối không thể nào tránh né hay chối bỏ mãi mãi sau này đâu.

Và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên từ chính sâu thẳm trong tim Trần Mặc – giọng của em gái hắn.

Nhưng lần này, nó không còn dịu dàng hay yêu thương nữa mà đầy lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức đáng sợ: “Anh đã tìm thấy ta rồi.

Bây giờ thì quá muộn để hối hận.”

Trần Mặc sững sờ đứng lại giữa khoảng không trống rỗng vô tận trước mặt mình lúc này đây chứ?

Làn hơi lạnh buốt xương bất ngờ phả thẳng vào gáy, mang theo mùi máu tươi nồng nặc.

Trần Mặc xoay người tránh né, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm run lên bần bật.

Một bóng đen mảnh mai bước ra từ phía sau, tay cầm dao găm rỉ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập