Chương 73

Cơn đau xé toạc não bộ của Trần Mặc không phải là cảm giác vật lý thông thường.

Đó là sự xâm lấn tàn khốc của một thực tại khác đang ăn mòn ý thức hắn.

Không gian xung quanh biến đổi chóng mặt, những bức tường đá cẩm thạch trắng muốt của Gian Cổ số 9 tan rã thành bụi tro xám xịt.

Mùi hương kim loại thối rữa lan tỏa, nặng nề như chì, ép chặt lồng ngực khiến hắn khó thở.

Trần Mặc mở mắt ra trong bóng tối dày đặc.

Hắn đang đứng giữa lòng "Vực Thẳm Ký Ức".

Đây không phải là một địa điểm vật lý mà là khe hở trong lớp vỏ bọc của thế giới Huyền Vực.

Những ký ức bị trục xuất, những linh hồn đã chết nhưng từ chối tan biến đều tụ tập ở nơi này để chờ đợi sự hủy diệt cuối cùng.

Trước mặt hắn, bóng tối cuộn sóng dữ dội.

Từ sâu thẳm vực thẳm đó, một giọng nói vang lên.

Nó không phải là âm thanh truyền qua không khí mà in vào linh hồn Trần Mặc.

Giọng nói ấy lạnh lẽo, vô cảm, mang theo uy quyền của kẻ đã tồn tại từ thời nguyên thủy.

Trần Mặc nghiến răng, hai tay siết chặt chuôi kiếm run lên bần bật.

Linh lực trong kinh mạch hắn cuộn trào hỗn loạn.

Hắn là tu giả cấp Hóa Thần, nhưng ở đây, khí tức của thiên địa hoàn toàn bị bóp nghẹt.

Nguyên lực bên trong cơ thể hắn như bị hút cạn kiệt bởi sức mạnh hấp dẫn khủng khiếp từ vực thẳm phía trước.

"Ta không cần sự cho phép của ngươi," Trần Mặc gầm lên, giọng khàn đặc vì đau đớn và phẫn nộ.

"Chỉ cần tìm ra cách cứu cô ấy."

Bóng tối đáp lại bằng một tiếng cười dài, vang vọng khắp không gian ảo giác.

Tiếng cười đó chứa đựng sự châm biếm cay độc đến mức làm tim Trần Mặc thắt chặt.

Hắn nhận ra rằng mình đang đối mặt với thứ gì đó lớn hơn nhiều so với những Ký Ức Xưa mà hắn từng tiêu diệt trước đây.

Đây là nền tảng của nỗi sợ hãi, là gốc rễ của mọi ký ức đau thương trong thế giới này.

Hắn bước tới một bước.

Bề mặt đất dưới chân hắn mềm nhũn như bùn lầy, hút lấy phần trọng lượng cơ thể.

Trần Mặc phải vận dụng toàn bộ ý chí để giữ thăng bằng.

Hắn biết rằng nếu mất tập trung dù chỉ một giây, linh hồn của mình sẽ bị nuốt chửng vào vĩnh hằng tĩnh lặng mà Diệu Không Chân Nhân luôn mơ ước.

Cuộc chiến bùng nổ với tốc độ kinh hoàng, nhưng không có tiếng va chạm kim loại hay ánh lửa hào quang.

Trần Mặc vung kiếm ra đòn, lưỡi kiếm phát sáng lóe lên tạo thành một hàng rào ánh sáng chẻ đôi không gian trước mặt hắn.

Tuy nhiên, những bóng đen từ vực thẳm dễ dàng xuyên qua nó như thể đó chỉ là ảo ảnh mỏng manh.

Chúng không có hình hài vật chất cố định.

Mỗi lần Trần Mặc chém xuống, chúng lại phân tán ra rồi tái hợp ở vị trí khác, nhanh hơn và hung hãn hơn trước.

Những ngón tay xương trắng vươn ra từ bóng tối, cào xé vào áo bào của hắn, để lại những vết thương cháy bỏng trên da thịt.Đó không phải là máu tươi chảy ra mà là linh khí đang bị thiêu đốt bởi hàn ý khắc nghiệt của vực thẳm.

Trần Mặc lùi bước, thở hồng hộc.

Hắn nhận ra rằng phương thức tấn công thông thường vô dụng trước loại thù này.

Chúng không thể bị giết chết theo nghĩa đen vì chúng đã từng là một phần của quá khứ.

Để tiêu diệt ký ức, ngươi phải chấp nhận lãng quên nó hoàn toàn.

Nhưng với Trần Mặc, việc từ bỏ những ký ức về người em gái yêu quý đồng nghĩa với việc tự sát tinh thần.

"Hắn đang chơi đùa với ta," hắn nghĩ trong lòng, cảm giác bất lực lan tỏa khắp cơ thể.

"Đây là bẫy."

Bỗng nhiên, một bóng đen lao thẳng vào mặt Trần Mặc.

Hắn né sang bên trái, nhưng cánh tay phải vẫn bị quật trúng.

Cơn đau tê dại truyền dọc sống lưng khiến hắn suýt nữa thì ngã xuống.

Hắn quay người lại, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng.

"Diệu Không Chân Nhân.

Đây là công trình của lão sao?" Trần Mặc hét lên vào khoảng không trống rỗng.

"Lão muốn xóa bỏ tất cả nhân tính để xây dựng thiên đường giả tạo?

Lão điên rồi!"

Không có câu trả lời nào từ phía đối phương.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và những bóng đen càng lúc càng dày đặc hơn, bao vây hắn từ mọi hướng.

Chúng không tấn công nữa mà đứng yên, chờ đợi.

Sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn cả tiếng gầm gừ của thú dữ.

Trần Mặc cảm nhận được một sức ép tâm lý khủng khiếp đang đè nặng lên ý thức mình.

Hắn biết rằng nếu tiếp tục ở lại đây quá lâu, linh hồn hắn sẽ bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ và hòa tan vào biển ký ức hỗn loạn này.

Hắn phải tìm ra điểm yếu của chúng.

Phải có cách nào đó để phá vỡ lớp vỏ bọc ảo tưởng này trước khi ý chí cuối cùng trong người cạn kiệt.

Trần Mặc nhắm mắt lại, tập trung tất cả cảm giác vào dòng chảy nguyên lực bên trong kinh mạch.

Hắn cần sự tĩnh tâm tuyệt đối giữa cơn bão hỗn loạn đang diễn ra ngay trước mũi mình.

Đột ngột, không gian xung quanh Trần Mặc sụp đổ hoàn toàn.

Những bóng đen vốn dĩ phân tán khắp nơi bỗng chốc hợp nhất thành một khối lớn duy nhất.

Chúng xoáy tròn dữ dội rồi ngưng tụ lại tạo hình dáng của chính Trần Mặc nhưng với đôi mắt trống rỗng và khuôn mặt đầy vết nứt sâu hoắm.

Đây là cao trào của sự đối đầu không bằng vũ lực mà bằng ý niệm.

Thực thể trước mặt hắn mang trên mình tất cả những nỗi đau, tội lỗi và ký ức đen tối nhất mà hắn từng cố gắng đè nén hoặc quên đi.

Nó chính là phản chiếu nội tâm bi quan và tuyệt vọng đang ẩn nấp sâu thẳm trong trái tim người đàn ông lạnh lùng này.

Trần Mặc nhìn kẻ Doppelgänger (bản sao) của mình với vẻ mặt phức tạp khó tả.

Hắn thấy sự thù hận, nỗi sợ hãi mất mát và cả tình yêu thương điên cuồng dành cho em gái đều hiện rõ trên gương mặt nứt vỡ kia.

Đó là phiên bản Trần Mặc nếu hắn chọn con đường hủy diệt tất cả để bảo vệ thứ mình trân quý nhất bằng mọi giá, kể cả hy sinh lương tri.

"Ngươi không thể làm được," giọng nói từ thực thể vang lên trùng khớp với tiếng của chính Trần Mặc nhưng trầm và đầy mệt mỏi hơn.

"Em gái ngươi là Ký Ức Xưa cuối cùng.

Nếu cô ấy tồn tại thì thế giới này sẽ mãi mãi trong đau khổ.

Chỉ có sự xóa bỏ mới mang lại bình yên vĩnh cửu."

Trần Mặc nghiến răng đến mức lợi máu.

Những lời lẽ đó giống hệt như những gì Diệu Không Chân Nhân thường tuyên bố, nhưng khi nghe từ chính 'bản thân' mình nói ra thì sức nặng của nó lớn hơn gấp bội.

Nó đánh vào điểm yếu mềm nhất mà hắn chưa từng dám thừa nhận ngay cả với chính mình: Liệu việc cứu cô ấy có thực sự là đúng đắn?

Hay đó chỉ là tham vọng ích kỷ muốn giữ lại một phần quá khứ đã chết chóc?

"Ta không quan tâm đến bình yên của lão," Trần Mặc đáp trả, giọng lạnh như băng giá.

"Ta chỉ cần em gái ta sống."

Hắn lao vào chiến đấu với phiên bản đen tối của chính mình.

Hai bóng người va chạm nhau tạo ra tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả vực thẳm ký ức.

Không có kiếm khí bay tứ tung mà là sự xung đột giữa hai dòng ý chí mạnh mẽ đang tranh giành quyền kiểm soát thực tại.

Trần Mặc cảm thấy linh hồn mình bị xé rách từng chút một mỗi khi hắn giao chiến với kẻ thù vô hình này.

Mỗi cú đấm, mỗi đòn chân đều mang theo trọng lượng của những ký ức đau thương mà hắn đã trải qua trong quá khứ.

Hắn nhớ lại cảnh nhìn em gái chết đi lần đầu tiên, nỗi sợ hãi tột cùng khi biết rằng cô ấy là mối liên kết duy nhất với vị Thần cũ sắp sụp đổ.

Tất cả những cảm xúc hỗn độn đó được chuyển hóa thành sức mạnh hủy diệt khủng khiếp đẩy lùi thực thể kia từng bước một.

Nhưng càng đánh, Trần Mặc càng nhận ra sự bất lực của mình.

Thực thể kia không mệt mỏi, không đau đớn và quan trọng nhất là nó biết rõ mọi điểm yếu của hắn vì chúng cùng chung một nguồn gốc ý thức.

Mỗi khi Trần Mặc tìm được sơ hở để tấn công vào chỗ hiểm thì thực thể đó lại biến mất rồi xuất hiện ở phía sau lưng hắn với một vết thương tương tự trên cơ thể.

Họ đang phản chiếu lẫn nhau trong một vòng lặp vô tận của sự hủy diệt và tái sinh.

Nếu không có giải pháp đột phá, cả hai sẽ cùng tồn tại mãi trong trạng thái xung đột này cho đến khi linh hồn tan biến hoàn toàn vào khoảng không trống rỗng phía sau lưng họ.

Trần Mặc biết rằng mình đang dần kiệt quệ về mặt tinh thần dù thể xác vẫn còn nguyên vẹn nhờ sự bảo vệ của cảnh giới Hóa Thần kiên cường nhưng giờ đây cũng trở nên mong manh trước sức mạnh tâm lý này.

Ánh sáng trắng bất ngờ bùng nổ từ trung tâm của cuộc xung đột, không phải đến từ Trần Mặc mà chính là từ thực thể bóng tối kia.

Ánh sáng ấy không mang tính hủy diệt như hắn tưởng tượng ban đầu mà lại dịu dàng và ấm áp một cách kỳ lạ bao bọc lấy cả hai bóng người đang chiến đấu khốc liệt trước đó vài phút đồng hồ vừa rồi thôi chứ đâu cần phải kéo dài thêm nữa đâu!

Những vết nứt trên khuôn mặt của thực thể bắt đầu lành lại nhanh chóng dưới tác động trực tiếp từ nguồn năng lượng thuần khiết này.

Nhưng thay vì trở thành con người bình thường thì nó biến đổi thành một tấm gương phản chiếu khổng lồ lơ lửng giữa không trung trước mắt Trần Mặc lúc này đây chứ?

Tấm gương ấy trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua thấy rõ những gì đang diễn ra ở bên kia thế giới thực tại vốn dĩ đã bị che khuất bởi lớp vỏ bọc ảo tưởng dày đặc bao quanh chúng ta từ rất lâu rồi mà ít ai ngờ tới được điều đó cả!

Trần Mặc sững sờ đứng lại giữa khoảng không trống rỗng vô tận trước mặt mình lúc này đây chứ?

Làn hơi lạnh buốt xương bất ngờ phả thẳng vào gáy, mang theo mùi máu tươi nồng nặc.

Trần Mặc xoay người tránh né, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm run lên bần bật.

Một bóng đen mảnh mai bước ra từ phía sau, tay cầm dao găm rỉ.

Đó là ảo giác!

Hắn quay lại nhìn tấm gương trước mặt mình lần nữa với ánh mắt đầy kinh hãi lẫn tò mò tột cùng chưa từng có trong suốt nhiều năm qua kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện gian khổ này của đời người ngắn ngủi nhưng ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với tương lai rộng mở phía trước đang chờ đón những ai đủ dũng cảm dấn thân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết chóc như vậy mà vẫn giữ được lý trí sáng suốt để vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt nhất đặt ra cho họ mỗi ngày trôi qua trong cuộc sống bình thường bên ngoài kia chứ không phải là nơi đây đầy rẫy bóng tối và sự dối trá gian manh này đâu cả!

Trong tấm gương, Trần Mặc thấy chính mình.

Nhưng đó không phải là phiên bản hiện tại đang đứng trước vực thẳm ký ức mà là một người đàn ông già nua, tóc bạc phơ, mắt mờ đục vì thời gian qua nhanh chóng đến mức đáng sợ vô cùng tuyệt đối không thể nào tránh né hay chối bỏ mãi mãi sau này đâu!

Người đàn ông trong gương đang khóc.

Nước mắt chảy dài trên má nhăn nhúm của hắn mang theo nỗi đau đớn tột cùng mà trần thế chưa từng biết tới trước giờ đây cả!

Và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên từ chính sâu thẳm trong tim Trần Mặc – giọng của em gái hắn.

Nhưng lần này, nó không còn dịu dàng hay yêu thương nữa mà đầy lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức đáng sợ: “Anh đã tìm thấy ta rồi.

Bây giờ thì quá muộn để hối hận.”

Trần Mặc bước ra khỏi Gian Cổ, trở lại thế giới Huyền Vực với thân thể run rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cảnh tượng xung quanh vẫn như cũ: bầu trời xanh thẳm, những tòa lâu đài bằng ngọc bích tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời chói chang và những tu sĩ đang cười nói vui vẻ trên các con đường lát đá hoa cương sạch sẽ bóng loáng phản chiếu hình ảnh của họ rõ ràng trong từng kẽ hở nhỏ bé giữa hai hàng cây cổ thụ xum xuê lá xanh mướt mắt tươi tốt quanh năm không bao giờ tàn lụi héo úa đi đâu cả!

Nhưng với đôi mắt mới vừa được mở.

chứng kiến sự thật phũ phàng nhất cuộc đời hắn được tiết lộ rõ ràng trần trụi đến mức ghê tởm đáng sợ vô cùng tuyệt đối không thể nào tránh né hay chối bỏ mãi mãi sau này đâu, Trần Mặc nhìn thấy những sợi dây âm thanh màu đen nối liền giữa mỗi người trong đám đông vui vẻ đó với một bóng hình mờ ảo lơ lửng phía trên đầu họ.

Những sợi dây ấy đang truyền tải ký ức và cảm xúc từ những linh hồn chết chóc ở vực thẳm bên kia thế giới sang cho những kẻ sống còn ở đây để duy trì sự cân bằng giả tạo mà Diệu Không Chân Nhân đã thiết lập nên từ ngàn năm trước kia chứ không phải là bất kỳ điều gì khác đâu cả!

Hắn nhìn thấy Lục Trúc đang đi qua góc phố gần đó, khuôn mặt sáng sủa tươi tắn nhưng trên đầu cô ấy lại có đến ba sợi dây đen kịt đang quấn lấy cổ như những con rắn độc hung dữ muốn hút cạn sinh lực của nạn nhân không chút thương xót nào cho số phận bi thảm sắp chờ đón phía trước mắt họ nữa đâu!

Trần Mặc nghiến răng, nắm chặt tay thành quyền.

Hắn đã hiểu ra mọi thứ.

Không ai thực sự tự do trong thế giới này.

Mọi hạnh phúc đều được mua bằng giá của ký ức người khác bị triệt tiêu vĩnh viễn vào vực thẳm chết chóc kia để duy trì trật tự giả tạo mà Diệu Không Chân Nhân luôn mơ ước xây dựng nên từ rất lâu rồi đó chứ!

Và em gái hắn.

cô ấy không chỉ là Ký Ức Xưa đơn thuần.

Cô ấy là chìa khóa duy nhất có thể phá vỡ hệ thống nô dịch này hoặc củng cố nó mãi mãi tùy thuộc vào lựa chọn của người nắm giữ quyền lực tối thượng trong tay mình lúc này đây thôi chứ!

Trần Mặc quay đi, bóng dáng hắn trở nên cao lớn và đáng sợ hơn trước kia rất nhiều lần nữa đâu cả!

Hắn biết rằng từ giây phút này trở đi không có con đường nào để lui bước lại được nữa rồi.

Chỉ còn cách tiến về phía trước đối mặt với những điều chưa từng dám nghĩ tới trong quá khứ xa xôi đằng sau lưng họ.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Một bóng đen ướt sẫm máu bỗng xộc ra khỏi trang giấy, móng vuốt cào nát không gian ngay trước mặt hắn.

Hắn khựng lại, linh trí run rẩy khi nhận ra đó là chính linh hồn hắn đang gào thét trong tuyệt vọng.

Cánh tay vô hình siết chặt cổ hắn —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập