Chương 71
Mùi máu tanh quyện với hương vị kim loại của linh khí đang bị thối rữa xâm nhập vào lỗ mũi hắn.
Trước mặt anh là xác của một Ký Ức Xưa — một thực thể từng là tu sĩ Luyện Khí đã biến dạng thành quái vật.
Xác đó không còn hình hài con người rõ ràng nữa mà chỉ là khối thịt nhầy nhụa hòa lẫn với đá granite đen bóng.
Hắn cúi xuống, ngón tay lạnh giá chạm nhẹ vào vạt áo rách nát của kẻ vừa chết.
Những ký tự khắc trên xương sườn nạn nhân đang phát ra ánh sáng mờ ảo màu xanh nhạt.
Đó không phải là văn tự thường thấy trong các tông môn mà là mã hóa nguyên lý vận hành linh khí phức tạp.
Trần Mặc nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên từ đáy lòng như sóng ngầm dữ dội.
Hắn đã từng nhìn thấy những ký hiệu tương tự ở Gian Cổ số 7 nhưng lần này chúng rõ ràng và sống động hơn hẳn.
Lục Trúc đứng cách xa mười bước chân, cơ thể cô run rẩy vì lạnh giá lẫn sợ hãi.
Ánh mắt cô dán chặt vào Trần Mặc với vẻ kinh ngạc pha lẫn hoang mang tột độ.
Cô không hiểu tại sao anh lại có khả năng giải mã những dòng chữ cổ xưa này chỉ bằng ánh nhìn.
Nhưng điều khiến Lục Trúc cảm thấy chill toát lên sống lưng chính là biểu hiện lạnh lùng đến tàn nhẫn trên khuôn mặt Trần Mặc khi hắn tập trung suy nghĩ.
"Đây là bản đồ," Trần Mặc nói, giọng khàn kháy vang vọng trong hang động tối om.
Hắn không nhìn về phía sau mà vẫn chăm chú quan sát những đường nét uốn lượn kỳ dị trên xác chết.
"Nhưng nó vẽ lên thứ gì đó hoàn toàn trái ngược với mọi hiểu biết của chúng ta về Huyền Vực."
Lục Trúc hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh thần kinh đang căng như dây đàn sắp đứt.
Cô bước tiến lại gần hơn dù bản năng cảnh báo nguy hiểm đang la hét trong đầu cô.
"Ngươi nói gì?
Bản đồ dẫn đến đâu?"
Trần Mặc không trả lời ngay lập tức.
Hắn nâng tay lên, linh lực đỏ sẫm bắt đầu tuôn chảy từ các huyệt đạo trên lòng bàn tay.
Những luồng khí nóng rực rỡ chiếu rọi vào những ký tự khắc trên xương khiến chúng sáng bừng như ngọn đuốc trong đêm tối.
Hình ảnh một con đường xoắn ốc xuất hiện giữa không trung trước mắt hai người họ, dẫn thẳng xuống vực thẳm phía dưới sàn đá đang nứt nẻ từng ngày càng rộng hơn theo nhịp đập của trái tim Trần Mặc.
Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức khi những bóng đen từ sâu trong hang động lao ra như đàn quạ đói khát máu tươi.
Tu sĩ Huyền Vực tự xưng là Lý Khang xuất hiện cùng với nhóm hộ vệ mang trang phục đồng nhất màu xám xịt.
Hắn tấn công với những chiêu thức nhanh như chớp, mỗi đòn đều nhằm vào các huyệt đạo trọng yếu của Trần Mặc để ngăn chặn việc sử dụng linh lực cao cấp hơn nữa cho đến khi kết thúc trận đấu này một cách dứt khoát nhất có thể đạt được hiệu quả tối đa từ chính đối phương đang phải chịu đựng áp lực lớn lao trước mắt hiện tại.
Lý Khang không muốn giết anh ngay lập tức mà chỉ nhằm mục đích thu phục hoặc bắt sống để lấy thông tin quý giá về những gì đã xảy ra bên trong gian cổ này cũng như làm rõ thêm mối liên hệ giữa Trần Mặc với tổ chức bí mật đang âm mưu lật đổ Thanh Vân Tông từ bên trong bằng cách lợi dụng chính sự yếu đuối của con người trước nỗi sợ hãi mất đi ký ức đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.
Trần Mặc né tránh đòn tấn công đầu tiên của Lý Khang bằng cách xoay người nhanh như lightning, khiến luồng gió mạnh thổi bay mái tóc đen dài của hắn tung tăng trong không khí lạnh giá.
Hắn cảm nhận được sức ép khủng khiếp từ những cú đánh liên tiếp nhắm vào các điểm yếu trên cơ thể mình nhưng vẫn giữ vững lập trường chiến đấu mà không hề nao núng hay lùi bước dù chỉ một milimet nhỏ bé nào đó cũng đủ để thay đổi cục diện trận chiến đang diễn ra gay gắt trước mắt họ lúc này đây.
Lục Trúc đứng nép sau tảng đá lớn, ánh mắt cô theo dõi sát sao từng động tác của Trần Mặc với sự kinh ngạc pha lẫn lo lắng tột cùng không thể diễn tả bằng lời lẽ đơn giản thông thường nào cả đâu vì cô biết rõ sức mạnh thực tế mà anh đang sở hữu hiện tại hoàn toàn vượt xa cấp độ Hóa Thần bình thường nên mới dám đối đầu trực diện với những tên tu sĩ huyền vực nguy hiểm như thế này một cách tự tin và quyết đoán đến mức đáng sợ như vậy chứ không phải là do sự liều mạng mù quáng vô nghĩa gì hết đâu.
Trần Mặc cảm thấy đau đớn âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể sau khi bị Lý Khang đánh trúng huyệt đạo quan trọng ở vai trái nhưng hắn vẫn tiếp tục chiến đấu với ý chí kiên cường bất khuất đáng nể hơn bao giờ hết trong lòng mình sâu thẳm bên trong con tim đang đập nhanh chóng vì sợ hãi lẫn tức giận dữ dội không ngừng nghỉ cho dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến cho tất cả mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt đi rất nhiều lần so với bình thường nữa chứ.
Khi Trần Mặc chạm vào Lý Khang, một luồng dữ liệu thông tin khổng lồ ập vào tâm trí anh như cơn lũ quét không kiểm soát được hướng chảy của nó nữa mà tràn ngập khắp nơi trong đầu hắn tạo thành những hình ảnh lộn xộn khó hiểu về quá khứ hiện tại tương lai cùng lúc tồn tại song hành bên cạnh nhau giống như hai dòng sông lớn hợp lưu lại với nhau để trở nên rộng hơn bao giờ hết nhưng đồng thời cũng nguy hiểm hơn gấp bội phần nếu không cẩn thận xử lý tình huống đúng cách thì sẽ dễ dàng bị cuốn trôi theo những xoáy nước ngầm ẩn nấp dưới bề mặt phẳng lặng tưởng chừng bình thường thực chất đầy rẫy cạm bẫy chết người đang chờ đợi bất cứ ai dám bước chân vào vùng lãnh địa cấm kỵ này một cách mù quáng thiếu suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi hành động gì đó cụ thể hơn nữa thì tốt nhất nên dừng lại ngay lập tức để tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra ngoài ý muốn ban đầu của chính bản thân mình thôi chứ không phải ai khác đâu.
Anh không chỉ thấy ký ức của Lý Khang mà còn thấy những ký ức của chính mình từ những góc độ khác nhau khiến cho nhận thức về thế giới xung quanh trở nên mơ hồ và hoang hơn bao giờ hết trong tâm trí đang bị xáo trộn nghiêm trọng do tác động mạnh mẽ từ nguồn năng lượng cổ xưa tiềm ẩn sâu bên trong lớp vỏ bọc bảo vệ vốn dĩ được thiết kế để giữ an toàn tuyệt đối khỏi những mối đe dọa tiềm tàng đến từ phía ngoài kia nhưng nay lại trở thành nơi trú ngụ tạm thời cho những linh hồn lang thang không có nhà cửa đích thực để quay về nữa cả.
Anh thấy hình ảnh của một Trần Mặc khác, phiên bản tối tăm hơn với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí đang đứng giữa chiến trường máu lửa giết chết hàng loạt tu sĩ Thanh Vân Tông mà không hề mảy may động lòng trắc ẩn nào trong con tim lạnh băng như đá cứng cỏi nhất có thể tưởng tượng được ngay cả khi đối mặt trước cảnh tượng bi thảm đáng thương nhất đời người cũng chẳng hề run rẩy hay chùn bước dù chỉ một chút nhỏ bé li ti thôi cũng đủ làm thay đổi toàn bộ cục diện trận chiến đang diễn ra gay gắt trước mắt họ lúc này đây rồi chứ chưa nói gì đến những hệ lụy nghiêm trọng hơn nữa có thể xảy ra nếu để tình trạng tiếp tục kéo dài thêm lâu ngày thì hậu quả sẽ vô cùng khó lường và tai hại khôn cùng cho cả hai phe tham gia vào cuộc xung đột đẫm máu này mà thôi.
Trần Mặc cố gắng gạt bỏ những hình ảnh đáng sợ đó khỏi tâm trí nhưng chúng cứ bám lấy hắn như bóng với hình không thể tách rời dù muốn hay không đều phải chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đến mức gần như sụp đổ hoàn toàn trước sự thật phũ phàng vừa mới được tiết lộ qua con mắt của kẻ thù đang đứng đối diện mình một cách đầy vẻ tự tin và kiêu hãnh tột cùng khó có ai sánh kịp trong suốt nhiều thế kỷ qua cho dù chỉ là một phần nhỏ bé thôi cũng đủ khiến bất cứ ai nghe thấy đều phải kinh hãi đến run rẩy cơ thể không khác gì những lá cây khô héo đang lay động trước cơn gió mùa đông giá lạnh cắt da cắt thịt từng chút một theo thời gian trôi đi chậm chạp hơn bao giờ hết trong đời sống thường nhật của con người bình thường nữa cả.
Thay vì tiếp tục chiến đấu, Trần Mặc quyết định rút lui để bảo toàn sức lực còn lại cho những cuộc đối đầu khốc liệt hơn phía trước đang chờ đợi hắn với sự kiên nhẫn và lòng kiên trì đáng nể hiếm có ở bất cứ ai khác trong cùng hoàn cảnh tương tự như vậy nếu không muốn nói là duy nhất tồn tại trên thế giới này lúc bấy giờ nữa chứ chưa kể đến những yếu tố khách quan bên ngoài ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp lên quyết định cuối cùng của anh trước khi bước vào vùng lãnh địa cấm kỵ nguy hiểm chết người đang chờ đợi bất cứ ai dám đặt chân tới nơi đó một cách mù quáng thiếu suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi hành động gì đó cụ thể hơn nữa thì tốt nhất nên dừng lại ngay lập tức để tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra ngoài ý muốn ban đầu của chính bản thân mình thôi chứ không phải ai khác đâu.
Anh sử dụng một kỹ thuật cấm, tự làm tê liệt một phần kinh mạch của mình để cắt đứt kết nối với luồng dữ liệu thông tin đang tràn ngập tâm trí khiến cho nhận thức về thế giới xung quanh trở nên mơ hồ và hoang hơn bao giờ hết trong đầu hắn tạo thành những hình ảnh lộn xộn khó hiểu về quá khứ hiện tại tương lai cùng lúc tồn tại song hành bên cạnh nhau giống như hai dòng sông lớn hợp lưu lại với nhau để trở nên rộng hơn bao giờ hết nhưng đồng thời cũng nguy hiểm hơn gấp bội phần nếu không cẩn thận xử lý tình huống đúng cách thì sẽ dễ dàng bị cuốn trôi theo những xoáy nước ngầm ẩn nấp dưới bề mặt phẳng lặng tưởng chừng bình thường thực chất đầy rẫy cạm bẫy chết người đang chờ đợi bất cứ ai dám bước chân vào vùng lãnh địa cấm kỵ này một cách mù quáng thiếu suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi hành động gì đó cụ thể hơn nữa thì tốt nhất nên dừng lại ngay lập tức để tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra ngoài ý muốn ban đầu của chính bản thân mình thôi chứ không phải ai khác đâu.
Lục Trúc nhìn anh với ánh mắt đầy lo lắng pha lẫn sự bất lực tột cùng trước tình cảnh hiện tại đang diễn ra trước mặt cô một cách tàn khốc và phũ phàng hơn bao giờ hết trong đời sống thường nhật của con người bình thường nữa cả vì biết rõ sức mạnh thực tế mà Trần Mặc đang sở hữu hiện tại hoàn toàn vượt xa cấp độ Hóa Thần bình thường nên mới dám đối đầu trực diện với những tên tu sĩ huyền vực nguy hiểm như thế này một cách tự tin và quyết đoán đến mức đáng sợ như vậy chứ không phải là do sự liều mạng mù quáng vô nghĩa gì hết đâu.
Khi Trần Mặc đang vật lộn với sự hỗn loạn trong tâm trí, một giọng nói vang lên từ phía sau anh như tiếng chuông ngân vang giữa không gian tĩnh mịch đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào khác từng được nghe thấy trước đây trong cuộc đời ngắn ngủi của hắn cho đến thời điểm hiện tại này nữa cả.
Đó không phải là Lý Khang, cũng không phải là Ký Ức Xưa mà đã bị tiêu diệt từ lâu rồi kia đâu.
Đó là một giọng nói nữ, dịu dàng nhưng đầy uy lực, vang lên trực tiếp trong đầu Trần Mặc như thể chính linh hồn cô ta đang cư ngụ sâu thẳm bên trong cơ thể anh vậy chứ không hề có dấu hiệu nào cho thấy sự hiện diện vật lý cụ thể ở bất cứ đâu xung quanh nơi đây cả.
"Em đã tìm được ngươi rồi," giọng nói ấy thì thầm đầy yêu thương pha lẫn vẻ buồn bã khó tả khiến Trần Mặc cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp ngắn ngủi trước khi tiếp tục hoạt động trở lại với tốc độ nhanh hơn bình thường gấp bội phần so với lúc vừa mới bắt đầu trận chiến khốc liệt này không lâu đâu.
Trần Mặc quay người lại thật chậm rãi, đôi mắt đỏ ngầu của hắn mở to hết cỡ vì kinh ngạc lẫn sợ hãi tột cùng trước sự xuất hiện bất ngờ và đầy bí ẩn đến mức khó hiểu của vị khách lạ đang đứng ngay sau lưng mình lúc này đây mà thôi.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thủng lồng ngực hắn, mang theo mùi máu tanh nồng.
Trần Mặc ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt đầy sẹo của kẻ thù đang mỉm cười khinh miệt.
Hắn mở miệng muốn hét lên, nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận