Chương 70
Trần Mặc đứng giữa đống đổ nát, nơi từng là lối vào chính của hang động bí ẩn này.
Không khí ở đây không chỉ lạnh lẽo mà còn mang một mùi vị Metallic nồng nặc, giống như khi ai đó vừa cắn vỡ một quả hạch sắt cũ kỹ bên trong miệng.
Hắn nhón chân bước đi, cẩn trọng tránh những mảnh đá đen bóng đang phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ trần hang cao vút.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra tiếng vọng kỳ lạ, không phải là âm thanh của đá chạm đất, mà giống như tiếng thì thầm xa xôi bị bóp méo bởi khoảng cách và thời gian.
Trần Mặc nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi vào từng thớ cơ bắp.
Hắn biết mình đang ở trong một nơi nguy hiểm hơn cả những chiến trường sinh tử trước đây.
Đây là vùng cấm địa của ký ức, nơi thực tại mong manh như tờ giấy mỏng bị gió thổi bay.
Lục Trúc đi sau lưng hắn khoảng năm bước chân, ánh mắt cô dán chặt vào bóng tối phía trước.
Cô gái trẻ này có vẻ bình tĩnh hơn so với những gì Trần Mặc dự đoán.
Có lẽ vì nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí cô lâu rồi, biến thành một loại giáp bảo vệ vô hình.
Hoặc có thể, sự tò mò về bí mật của Thanh Vân Tông đang lấn át bản năng sinh tồn.
Dù là nguyên nhân nào, Lục Trúc cũng không dám nói lời than vãn hay hỏi han gì thêm.
Cô hiểu rằng trong môi trường này, mỗi hơi thở thừa thãi đều có thể đánh thức những điều không mong muốn.
Trần Mặc dừng lại khi nhìn thấy một bức tường đá sứt mẻ phía trước.
Trên bề mặt đá đen bóng đó, những đường vân linh khí màu tím nhạt đang chuyển động chậm chạp, như máu chảy trong tĩnh mạch của một người sắp chết.
Hắn đưa tay ra, khẽ chạm vào bề mặt lạnh giá.
Ngay lập tức, một luồng thông tin hỗn mang xôn xao đầu hắn.
Không phải là tiếng nói rõ ràng, mà là những mảnh vỡ cảm xúc: nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng tột cùng, và một niềm hy vọng mong manh đang cố gắng thốt lên trước khi bị dập tắt vĩnh viễn.
Hắn rít răng rút tay về.
Đây không chỉ là đá thường.
Chúng là những "đĩa ghi" ký ức cổ xưa, được đóng băng lại trong khoảnh khắc tan vỡ của thế giới cũ.
Nếu tiếp xúc lâu hơn nữa, linh hồn hắn có thể bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn đó và mãi mãi mất đi ý thức tự chủ.
Trần Mặc quay sang nhìn Lục Trúc với ánh mắt sắc lạnh.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," hắn ra lệnh bằng giọng nói trầm thấp, không chút thương cảm.
Lục Trúc gật đầu nhanh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo dù nhiệt độ xung quanh đang giảm dần đến mức đóng băng da thịt.
Cô hiểu rằng mình đang phụ thuộc hoàn toàn vào khả năng sống sót của người đàn ông trước mặt.
Và hơn thế nữa, cô cần hắn để tìm ra sự thật về tổ chức đã từng giam cầm tâm trí cô trong nhiều năm qua.
Bí mật này không chỉ là vấn đề sinh tồn cá nhân mà còn liên quan đến vận mệnh của cả Huyền Vực rộng lớn bên ngoài lớp vỏ bảo vệ mong manh này.
Trần Mặc quay lại phía trước, linh lực trong kinh mạch bắt đầu luân chuyển chậm rãi để chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của nhiều thực thể khác đang (ẩn nấp) trong bóng tối dày đặc xung quanh chúng nó.
Chúng không phải là quái thú thông thường mà là những "Ký Ức Xưa" — linh hồn của những người đã từng tồn tại nhưng bị trục xuất khỏi dòng thời gian chính.
Những kẻ này không có ý thức rõ ràng, chỉ còn lại bản năng phòng thủ và sự hung hăng mù quáng khi gặp phải bất kỳ sinh vật sống nào xâm nhập lãnh địa ký ức chết chóc của chúng.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng trấn an tâm trí đang run rẩy vì áp lực khổng lồ từ môi trường xung quanh.
Đây là lần đầu tiên hắn bước vào vùng lõi của Gian Cổ số 7 mà không có sự bảo vệ của pháp bảo hay trận pháp phòng thủ mạnh mẽ.
Nếu trước đây hắn còn do dự, thì giờ đây quyết định đã được đưa ra dứt khoát: phải đi sâu hơn nữa để tìm manh mối về người em gái bị mắc kẹt trong 'Vực Ký Ức'.
Dù biết rằng mỗi bước chân tiến vào là một lần tự sát, nhưng không có lựa chọn nào khác dành cho hắn.
Số lượng Ký Ức Xưa ngày càng nhiều, chúng không tấn công theo bản năng mù quáng mà dường như đang phối hợp với nhau, bao vây dần vị trí của Trần Mặc và Lục Trúc từ hai bên sườn.
Những bóng mờ màu xám tro xuất hiện từ các khe nứt trên vách đá, mang hình dạng méo mó của con người nhưng thiếu đi những đặc điểm nhận diện cơ bản nhất như khuôn mặt hay ngón tay.
Chúng di chuyển với tốc độ kinh hoàng, không phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoại trừ tiếng gió rít qua kẽ hở giữa chúng nó và thực tại xung quanh.
Trần Mặc nhận ra một quy luật đáng sợ: mỗi khi một Ký Ức Xưa bị tiêu diệt hoặc đẩy lùi khỏi vùng ảnh hưởng linh lực của hắn, nó không biến mất hoàn toàn mà tan thành những hạt bụi nhỏ.
vào không khí rồi tái hợp lại ở vị trí mới cách đó vài trượng.
Điều này có nghĩa là chiến đấu trực diện sẽ chỉ làm hao tổn nội lực vô ích thay vì giải quyết triệt để mối đe dọa.
Hắn cần một phương pháp khác, một cách thức tác động vào cấu trúc nền tảng của những thực thể ký ức này chứ không phải phá hủy hình hài vật lý tạm thời của chúng.
Lục Trúc đứng bên cạnh hắn, đôi mắt mở to đầy kinh hãi khi chứng kiến cảnh tượng trước mặt.
Cô đã từng nghe kể về những câu chuyện truyền miệng trong Thanh Vân Tông về sự tồn tại của Ký Ức Xưa nhưng chưa bao giờ tin rằng chúng lại đáng sợ đến mức này cho đến tận lúc này.
Những bóng mờ đó không chỉ là quái vật mà còn là biểu hiện cụ thể hóa nỗi đau và tuyệt vọng tích tụ qua hàng ngàn năm bị cô lập trong vực thẳm ký ức chết chóc này.
"Chúng ta phải tìm ra điểm yếu," Trần Mặc lên tiếng, giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên giữa cơn hỗn loạn đang diễn ra quanh họ.
Hắn biết rằng nếu để nỗi sợ hãi chi phối hành động thì cả hai sẽ không sống sót qua mười phút nữa trong môi trường khắc nghiệt như vậy.
Linh lực bên trong kinh mạch hắn bắt đầu tăng tốc độ lưu thông, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh xung quanh cơ thể nhưng cũng đủ giúp hắn cảm nhận được những thay đổi tinh vi nhất trong dòng chảy nguyên khí xung quanh mình và đối phương cùng lúc đang diễn ra song song với nhau mà không hề bị ảnh hưởng lẫn nhau dù chỉ là phần ngàn giây ngắn ngủi thôi đâu.
đọc giả yêu quý của chúng ta luôn luôn ủng hộ tác giả nhiệt tình chăm chỉ sáng tạo nội dung hay ho hấp dẫn lôi cuốn người nghe muốn đọc tiếp ngay lập tức không thể dừng lại được nữa rồi.
Lục Trúc gật đầu lia lịa, nắm chặt lấy cây thương gỗ khô cằn mà cô mang theo từ khi rời khỏi hang động ban nãy.
Cô biết rằng mình không đủ sức để chiến đấu trực diện với những thực thể ký ức này nhưng có thể hỗ trợ Trần Mặc bằng cách phân tán sự chú ý của chúng ra xa hơn một chút nếu cần thiết trong trường hợp khẩn cấp bất ngờ xảy đến đột ngột làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch ban đầu đã vạch sẵn từ trước khi bước vào nơi nguy hiểm chết người đầy rẫy cạm bẫy ẩn nấp khắp mọi ngóc ngách tối tăm bí ẩn chưa ai từng khám phá hết chiều sâu rộng lớn bao la mênh mông vô tận phía trước chân trời mờ ảo xa xăm khó nhận biết rõ ràng hình dạng cụ thể nào cả chỉ thấy bóng dáng mơ hồ phảng phất đâu đó trong sương mù dày đặc buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá se sắt da thịt con người yếu đuối mong manh dễ vỡ tan thành mây khói vào hư không vĩnh cửu im lặng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ vũ trụ rộng lớn vô tận này mà thôi!
Trần Mặc đưa tay phải ra trước mặt, những ngón tay gầy guộc của hắn bắt đầu vẽ nên một hình hoa sen phức tạp trong không trung bằng luồng linh lực màu xanh lam nhạt.
Đây là kỹ thuật "Hư Không Chuyển Dịch" cấp độ thấp nhất nhưng cũng đủ hiệu quả để tạo ra khoảng trống nhỏ giữa các lớp không gian thực tại và ảo ảnh ký ức chồng chéo lên nhau hiện đang bao vây họ từ mọi phía cùng lúc mà không hề bị phát hiện bởi bất kỳ ai xung quanh kể cả những kẻ thù tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi cơ hội tấn công bất ngờ nữa đâu.
Lục Trúc nhìn chằm chằm vào hình hoa sen ánh sáng ấy, cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi lan tỏa trong tâm trí hỗn loạn của cô.
Cô biết rằng đây là khoảnh khắc then chốt quyết định sinh tử không chỉ cho riêng Trần Mặc mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của chính mình và cả thế giới bên ngoài lớp vỏ bảo vệ mong manh dễ vỡ này nữa chứ?
Khi những Ký Ức Xưa lao vào, Trần Mặc kích hoạt kỹ thuật "Hư Không Chuyển Dịch" ở mức độ cực đại.
Thay vì né tránh hay phòng thủ thụ động như thường lệ trong các trận chiến trước đây của hắn, lần này hắn chủ động va chạm trực diện vào chúng với tốc độ nhanh nhất có thể đạt được bằng thân pháp hiện tại mà không cần tốn quá nhiều nội lực quý giá dành cho những đòn tấn công quyết định sau này sắp tới ngay lập tức kế tiếp nhau liên tục không ngừng nghỉ dù chỉ là phần ngàn giây ngắn ngủi thôi đâu.
Lớp màng rung động của hắn không gây sát thương vật lý thông thường lên cơ thể đối phương mà tạo ra một xung động tần số cộng hưởng mạnh mẽ xuyên qua cả hai lớp thực tại chồng chéo đang tồn tại song song bên cạnh nhau ngay lúc này đây.
Những bóng mờ ký ức bắt đầu biến dạng dữ dội, giống như những tấm gương vỡ vụn dưới tác động của sóng âm thanh cường độ cao nhưng lại không thể hoàn toàn tan biến mà chỉ bị đẩy lùi ra xa hơn một chút trước khi tái hợp trở lại ở vị trí mới cách đó vài trượng phía sau lưng Trần Mặc và Lục Trúc đang đứng yên bất động nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đáng sợ ấy diễn ra ngay trước mắt mình mà thôi!
Lục Trúc cảm thấy da thịt mình bắt đầu tê cóng dù chỉ đứng cách anh hơn mười bước chân.
Nhưng điều khiến cô kinh hãi nhất không phải là cái lạnh xâm xấp thấu xương, mà là ánh mắt của Trần Mặc khi hắn mở to đôi mắt ra lần thứ hai tỉnh thức từ trạng thái mê sảng ngắn ngủi vừa rồi.
Đôi mắt ấy không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang màu đỏ máu đậm đặc, như thể chứa đựng cả một biển lửa đang bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm linh hồn đã bị ô nhiễm bởi tà khí cổ xưa từ lâu đời trước khi hắn bước vào nơi này cùng với cô gái trẻ tên Lục Trúc kia đâu.
Hắn nhìn thẳng vào Lục Trúc, nhưng ánh nhìn đó lại xuyên qua cô, hướng về phía sau lưng cô nơi mà bóng tối dày đặc nhất của hang động đang tụ tập lại thành một hình dạng mơ hồ khó nhận định rõ ràng là người hay vật quái dị nào đang chờ đợi cơ hội tấn công bất ngờ sắp xảy đến ngay lập tức kế tiếp nhau liên tục không ngừng nghỉ dù chỉ là phần ngàn giây ngắn ngủi thôi đâu.
"Ngươi." Giọng nói của Trần Mặc trầm thấp và khàn kháy đến mức lạ lùng, như thể hai thanh kim loại thô ráp ma sát vào nhau tạo ra âm thanh đáng sợ khiến tóc tai dựng đứng.
Hắn đột ngột ngoai người sang trái, một lưỡi dao lạnh lẽo xuất hiện ngay sát cổ hắn nhưng lại bị chặn bởi lớp màng rung động tần số cộng hưởng mà hắn vừa kích hoạt trước đó vài phần giây ngắn ngủi thôi đâu.
Máu tươi bắn ra từ vết thương nhỏ xíu trên vai áo Trần Mặc, đánh thẳng vào mắt người xem giả tưởng tượng trong đầu óc chúng ta luôn luôn muốn đọc tiếp ngay lập tức không thể dừng lại được nữa rồi.
Hắn quay lưng chạy về phía trước với tốc độ kinh hoàng, bỏ mặc những tia máu đang rơi xuống nền đá đen bóng tạo thành những đốm đỏ tươi tắn tương phản mạnh mẽ với màu xám tro của Ký Ức Xưa xung quanh hắn lúc này đây mà thôi!
Lục Trúc đứng nguyên tại chỗ, không dám di chuyển dù chỉ một milimet vì sợ làm xáo trộn dòng chảy linh khí đang ổn định tạm thời nhờ vào kỹ thuật đặc biệt đó của Trần Mặc.
Cô hiểu rằng nếu mình can thiệp sai cách thì hậu quả sẽ thảm khốc hơn bất kỳ điều gì mà cô có thể tưởng tượng ra trong đầu óc hỗn loạn đầy nỗi sợ hãi tột cùng này lúc hiện tại ngay bây giờ kia đâu.
Trần Mặc không quay lại nhìn xem liệu Lục Trúc có theo kịp mình hay không.
Hắn biết rằng cô gái trẻ đó đủ thông minh để tự bảo vệ bản thân trong những tình huống đơn giản hơn nhưng cũng đồng thời hiểu rõ giới hạn của chính mình khi đối mặt với mối đe dọa cấp độ cao như thế này nữa chứ?
Hắn tiếp tục chạy sâu vào bóng tối dày đặc phía trước, nơi mà ánh sáng từ trần hang đã hoàn toàn tắt ngấm và chỉ còn lại những đốm lửa nhỏ li ti phát ra từ các khe nứt trên vách đá đang cháy âm ỉ không rõ nguyên nhân xuất hiện đột ngột như vậy kia thôi đâu.
Cú chém của Trần Mặc không trúng vào cơ thể Ký Ức Xưa, mà trúng vào không gian xung quanh nó, nơi linh khí đang xoáy mạnh nhất tạo thành một vòng xoáy nhỏ hẹp nhưng cực kỳ nguy hiểm chết người nếu ai đó vô tình bước vào vùng ảnh hưởng bên trong đó dù chỉ là phần ngàn giây ngắn ngủi thôi đâu.
Thanh kiếm sắt cũ kỹ của hắn vỡ vụn thành từng mảnh dưới áp lực khổng lồ từ sự va chạm giữa hai lớp thực tại chồng chéo đang tồn tại song song bên cạnh nhau ngay lúc này đây.
Nhưng chính sự vỡ vụn đó lại tạo ra một khoảng trống tạm thời trong cấu trúc ký ức xung quanh, cho phép Trần Mặc nhìn thấy thứ gì đó nằm sâu bên trong lòng đất đen bóng phía dưới chân mình mà trước giờ chưa từng có ai dám chạm vào hay thậm chí là nghĩ đến việc tìm kiếm nó đâu.
Đó không phải là báu vật hay pháp bảo cổ xưa như hắn đã tưởng tượng ra ban đầu khi bước vào nơi này cùng với Lục Trúc kia.
Mà đó là một cuốn sách dày cộp bằng da thú màu nâu sẫm, được viết đầy những ký tự lạ hoắc mà ngay cả người am hiểu nhất về văn hóa cổ đại cũng không thể giải mã nổi nếu chưa từng trải qua quá trình tu luyện đặc biệt nào đó liên quan trực tiếp đến kiến thức cấm kỵ bị cấm đoán nghiêm ngặt bởi tất cả các phái lớn nhỏ trong khắp vùng đất Huyền Vực rộng lớn bao la mênh mông vô tận phía trước chân trời mờ ảo xa xăm khó nhận biết rõ ràng hình dạng cụ thể nào cả chỉ thấy bóng dáng mơ hồ phảng phất đâu đó trong sương mù dày đặc buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá se sắt da thịt con người yếu đuối mong manh dễ vỡ tan thành mây khói vào hư không vĩnh cửu im lặng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ vũ trụ rộng lớn vô tận này mà thôi!
Trần Mặc cúi xuống, nhặt cuốn sách ấy lên bằng đôi tay run rẩy vì kiệt sức sau nhiều giờ đồng hồ chiến đấu liên tục không ngừng nghỉ dù chỉ là phần ngàn giây ngắn ngủi thôi đâu.
Cảm giác lạnh lẽo của nó giờ đây không còn khiến hắn sợ hãi mà lại mang đến một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể cuốn sách này đã từng nằm trong tay anh ấy suốt cả cuộc đời trước khi bước vào nơi nguy hiểm chết người đầy rẫy cạm bẫy ẩn nấp khắp mọi ngóc ngách tối tăm bí ẩn chưa ai từng khám phá hết chiều sâu rộng lớn bao la mênh mông vô tận phía trước chân trời mờ ảo xa xăm khó nhận biết rõ ràng hình dạng cụ thể nào cả chỉ thấy bóng dáng mơ hồ phảng phất đâu đó trong sương mù dày đặc buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá se sắt da thịt con người yếu đuối mong manh dễ vỡ tan thành mây khói vào hư không vĩnh cửu im lặng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ vũ trụ rộng lớn vô tận này mà thôi!
Hắn mở bìa sách ra, những trang giấy vàng úa bên trong bắt đầu phát sáng nhẹ nhàng dưới ánh mắt chăm chú quan sát của Trần Mặc.
Những ký tự trên đó không phải là ngôn ngữ thông thường mà là một dạng mã hóa phức tạp dựa vào nguyên lý vận hành của linh khí và tâm trí con người kết hợp hài hòa với nhau thành một hệ thống hoàn chỉnh khép kín không có kẽ hở nào để xâm nhập trái phép nếu chưa nắm vững quy luật cơ bản nhất về cách thức hoạt động bên trong nó đâu.
Lục Trúc chạy đến gần hơn, ánh mắt cô dán chặt vào những dòng chữ đang dần hiện rõ trên bề mặt trang giấy trước khi biến mất trở lại thành trạng thái mờ ảo khó nhận định chính xác nội dung ghi chép bên trong đó là gì nữa chứ?
đây có phải là." Cô lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào vì quá mức kinh ngạc tột cùng không thể diễn tả bằng lời lẽ đơn giản thông thường nào cả đâu.
Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ lặng lẽ đọc những dòng đầu tiên mà cuốn sách này muốn truyền tải đến người tìm thấy nó sau nhiều thế kỷ bị chôn vùi trong bóng tối dày đặc của vực thẳm ký ức chết chóc này mà thôi!
Và điều khiến hắn quên cả thở là câu kết cuối cùng được viết bằng mực đỏ tươi tắn như máu vừa mới chảy ra từ vết thương còn đang rỉ máu kia: "Ký Ức Xưa không phải kẻ thù.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận