Chương 69
Hắn đứng giữa tàn tích của Gian Cổ số 7, nơi không khí nặng nề mùi máu cũ và ozone thối rữa.
Trước mặt hắn là xác chết của chính mình trong quá khứ — một phiên bản yếu đuối, đầy hy vọng mà hắn đã từng là.
Lục Trúc quỳ bên cạnh, thở hổn hển.
Nữ tu sĩ trẻ ấy nắm chặt cây kiếm gỗ trong tay, knuckles trắng bệch vì căng thẳng.
Ánh mắt cô dán vào bóng tối đang cuộn xoáy quanh họ.
Không phải bóng tối thông thường.
Đó là sự hư vô.
Là khoảng trống nơi ký ức bị ăn mòn hoàn toàn.
"Đừng nhìn nó," Trần Mặc ra lệnh, giọng nói khàn đặc như sỏi đá chà xát nhau.
"Nhìn vào chúng ta." Hắn bước về phía trước.
đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.
Linh lực trong kinh mạch hắn sôi sục, không còn tuân theo quy luật tu luyện thông thường.
Nó trở nên hỗn loạn, hung bạo, giống như một con thú hoang bị giam cầm quá lâu đang tìm cách phá vỡ lồng sắt.
Lục Trúc ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ vững lập trường.
thứ này không phải là kẻ thù thông thường.
Nó là sự phủ nhận của tồn tại." Hắn lạnh lùng đáp: "Tôi biết.
Và tôi sẽ xóa bỏ nó bằng cách hủy diệt những gì còn lại trong đầu tôi." Không gian xung quanh bắt đầu co lại.
Những tảng đá cổ xưa, từng chứa đựng ký ức của các vị tiên nhân đã chết, giờ đây vỡ vụn thành bụi phấn trắng.
Bụi đó bay lơ lửng, tạo thành một màn sương dày đặc che khuất tầm nhìn.
Trong màn sương ấy, Trần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó khổng lồ.
Một cái mắt vô hình đang mở ra từ đáy vực thẳm ký ức.
Hắn đưa tay lên chạm vào vết nứt trên trán nơi linh lực tuôn trào.
Đau đớn dữ dội nhưng hắn không hề run rẩy.
Đây là giá phải trả để tiếp cận bí mật bị chôn vùi sâu nhất trong thế giới Huyền Vực.
Hắn cần biết sự thật về em gái mình, dù cái giá đó có thể là toàn bộ nhân tính của hắn.
Âm thanh kính vỡ vang lên, không dừng lại ở một điểm mà lan rộng khắp không gian.
Nó biến thành một mạng lưới vết nứt vô hình trên thực tại, cắt ngang qua cơ thể Trần Mặc như những lưỡi dao sắc bén nhưng vô hình.
Hắn quay phắt lại, mắt sắc lạnh nhìn vào khoảng trống phía sau lưng mình.
Từ trong những vết nứt đó, bóng tối tuôn ra như mực đen đặc quánh.
Chúng không có hình dạng cố định mà liên tục biến đổi, đôi khi là khuôn mặt của người thân cũ đã mất, đôi khi là cảnh tượng chiến tranh tàn khốc từ ngàn năm trước.
Mỗi một hình ảnh đều mang theo nỗi đau tột cùng, cố gắng xâm nhập vào ý thức của hắn để kéo hắn xuống vực thẳm điên loạn.
Lục Trúc hét lên: "Trần Mặc!
Đừng để chúng vào!" Cô giơ kiếm ra chắn phía trước anh, dù biết rõ sức mạnh của mình chẳng nghĩa lý gì trước sự hiện diện này.
Kiếm khí phát ra ánh sáng yếu ớt, như ngọn nến giữa bão tố.
Hắn không đáp lại.
Trần Mặc tập trung tất cả nguyên lực vào đôi mắt.
Hắn nhìn thấy những sợi dây ký ức màu bạc nối liền từ vết nứt đó đến chính tâm trí của hắn.
Mỗi sợi dây đều mang một đoạn ký ức quý giá: nụ cười của mẹ, ánh nắng chiều thu, mùi hương hoa mai ngày Tết.
Và hắn biết mình phải làm gì.
Để cứu em gái khỏi bị 'Vực Ký Ức' nuốt chửng, hắn phải cắt đứt những sợi dây đó.
Hắn phải tự hủy hoại kho tàng cảm xúc mà mình đã gìn giữ suốt đời tu luyện lạnh lùng này.
"Thất thủ!" Trần Mặc gầm lên.
Linh lực bùng nổ từ huyệt đạo khí hải, tạo thành một luồng sóng xung kích đẩy lùi đám bóng tối tạm thời.
Nhưng hắn không tấn công kẻ thù bên ngoài.
Hắn quay ngược lại nội cảnh của chính mình.
Trong thế giới tâm linh rộng lớn ấy, những hồ nước ký ức đang bắt đầu đóng băng.
Lục Trúc kinh hoàng nhìn thấy ánh mắt Trần Mặc trở nên trống rỗng một cách đáng sợ.
anh đang làm gì vậy?" Giọng cô run lên bần bật.
Nếu mất đi ký ức, anh sẽ không còn là chính mình nữa!" Hắn quay sang nhìn cô lần cuối trước khi đóng cửa tâm trí lại hoàn toàn.
Biểu cảm trên khuôn mặt hắn lạnh như băng giá của Bắc Cực.
"Tôi đã bao giờ là chính mình chưa, Lục Trúc?
Hay tôi chỉ là một cái vỏ bọc cho nỗi đau?" Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt.
Hắn lao vào sâu hơn nữa trong vực thẳm ký ức của riêng mình, nơi mà ngay cả linh hồn cũng có thể bị xé nát thành từng mảnh nhỏ li ti.
Khoảnh khắc đó là lúc mọi thứ thay đổi triệt để.
Trần Mặc không chỉ đẩy lùi kẻ thù bên ngoài, ông đã vô tình kích hoạt một cơ chế phòng thủ khác nằm sâu trong tiềm thức của chính mình.
Vết thương trên trán bắt đầu nứt ra rộng hơn, nhưng lần này, nó không phải là vết thương vật lý thông thường.
Đó là một khe hở (dẫn đến) thế giới thực tại nguyên thủy trước khi bị các vị Thần cũ phong ấn lại.
Từ khe hở đó, những dòng chảy ký ức cổ xưa tuôn trào vào não bộ của hắn với tốc độ khủng khiếp.
Hắn thấy mọi thứ không còn theo trình tự thời gian tuyến tính nữa.
Quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau trong một hỗn loạn màu sắc và âm thanh chói lóa.
Hắn nhìn thấy em gái mình — người con gái mà hắn hy sinh tất cả để bảo vệ — đang đứng giữa một đền thờ bằng máu.
Cô không phải là nạn nhân vô tội như hắn đã tin bấy lâu nay.
Cô chính là nguồn gốc của mọi tai họa, là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại mang trong mình sức mạnh hủy diệt thế giới này nếu được thức tỉnh hoàn toàn.
Trần Mặc quỳ xuống, hai tay ôm đầu cố gắng giữ lấy lý trí đang tan rã từng giây một.
Những ký ức của hắn về tình yêu thương, sự hy sinh và lòng trắc ẩn đều bị xóa bỏ bởi dòng chảy dữ dội này.
Thay vào đó là những mảnh ghép lạnh lùng, tàn nhẫn về bản chất thực sự của vũ trụ: Một nơi mà cảm xúc là điểm yếu chết người nhất.
Lục Trúc cố gắng kéo anh dậy nhưng không thể chạm đến cơ thể đang phát ra áp lực tinh thần ghê gớm kia.
Tỉnh lại!" Cô la hét, giọng lạc đi vì sợ hãi tột độ trước sự biến đổi nhanh chóng của đồng môn mình.
Nhưng tiếng nói của cô bị nuốt chửng bởi những tiếng gầm rú ảo ảnh từ ngàn năm xưa vọng lên từ đáy vực ký ức..
Áp lực tinh thần như một cơn lốc xoáy vô hình, nhấn chìm ý chí của Trần Mặc vào vực thẳm đen tối.
Hắn không còn cảm thấy đau đớn từ vết thương trên thân thể nữa.
Thay vào đó là sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa trong từng huyệt đạo.
Ký ức của hắn bị xé toạc ra thành mảnh vỡ sắc lẹm.
Mỗi mảnh đều chứa đựng một bí mật kinh hoàng mà môn phái đã cố tình che giấu suốt ngàn năm qua.
Lục Trúc lùi lại bước, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Cô biết mình không thể chạm vào hắn lúc này.
Linh lực của Trần Mặc đang biến đổi thành thứ gì đó nguy hiểm hơn bất kỳ độc dược nào cô từng gặp phải trong thư viện cổ.
Đó là Nguyên Lực Hư Không — loại năng lượng bị cấm đoán vì khả năng hủy diệt mọi sinh mệnh và trật tự đạo lý.
Bốn phía xung quanh hang động bắt đầu rung lắc dữ dội.
Những khối đá ngàn năm vững chãi nay nứt nẻ dưới tác động của sóng chấn động tinh thần.
Trần Mặc đứng dậy chậm rãi, đôi mắt previously đen đúa giờ đây sáng lên ánh kim loại lạnh lẽo đáng sợ.
Hắn không còn là con người nữa mà giống như một cỗ máy sát sinh được đánh thức từ giấc ngủ dài đằng đẵng.
"Trần Mặc." Lục Trúc thì thầm tên anh với giọng run rẩy nhưng kiên định.
Cô hiểu rằng nếu để hắn tiếp tục chìm sâu vào trạng thái này, cả khu vực xung quanh sẽ bị cuốn theo sự hủy diệt không thể.
Không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải đánh thức ý chí thực sự của anh bằng cách đối đầu trực diện với những ảo ảnh đang kiểm soát tinh thần hắn.
Cô hít một hơi thật sâu để ổn định tâm trí và bắt đầu vận chuyển linh lực trong cơ thể mình theo lối tu luyện đặc biệt mà sư phụ từng dạy cho cô khi còn nhỏ.
Đó là kỹ thuật "Thanh Tâm Tĩnh Khí" giúp thanh lọc tạp niệm khỏi ý thức và tạo ra vùng bảo vệ xung quanh người sử dụng chống lại các loại tà khí xâm nhập từ bên ngoài vào nội tại của đối phương qua tiếp xúc trực diện hoặc gián đoạn liên lạc giữa hai thực thể tồn tại song hành cùng nhau trong không gian ba chiều hiện hữu ngay lúc này đây trước mắt họ đang chứng kiến cảnh tượng đầy bi thương nhưng cũng mang đậm chất anh hùng ca cổ điển thường thấy trong những câu chuyện truyền thuyết về đạo tể thượng thừa vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất trên con đường tu luyện dài đằng đẵng phía trước chờ đón mỗi đệ tử quyết tâm tìm kiếm chân lý cuối cùng ẩn chứa sau màn sương mù dày đặc bao phủ lấy đỉnh núi linh khí dồi dào nơi mà giờ đây đang diễn ra cuộc đối đầu sinh tử giữa hai người bạn thân thiết từng chia sẻ những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp nhất dưới mái chùa cổ kính vang vọng tiếng chuông sớm tối báo hiệu thời gian trôi qua nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ nhỏ hẹp nhìn xuống thung lũng xanh mướt bên kia sườn dốc đá cheo leo hiểm trở đầy rẫy thú dữ ẩn nấp trong các hang động sâu thăm thẳm chờ cơ hội săn mồi bất ngờ tấn công những kẻ lạc lối đơn độc lang thang kiếm tìm tài nguyên quý hiếm phục vụ việc luyện đan hoặc chế tạo pháp bảo cần thiết cho giai đoạn đột phá cảnh giới sắp tới gần kề mắt họ đang đứng trước ngưỡng cửa quyết định số phận không chỉ riêng mình mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện chiến tranh giữa các môn lớn nhỏ khắp lục địa rộng lớn này khi mà sự xuất hiện của một thiên tài như Trần Mặc có thể làm thay đổi cán cân quyền lực vốn đã nghiêng về phía những thế hệ cũ kỹ bảo thủ không dám chấp nhận bất kỳ thay đổi nào dù biết rõ rằng chính mình đang dần bị thời đại bỏ lại phía sau trong vòng xoáy phát triển không ngừng nghỉ của vũ trụ bao la rộng lớn chứa đựng vô vàn bí mật chưa được khám phá hết vẫn còn ẩn nấp đâu đó trong những góc khuất tối tăm nhất mà ngay cả các vị tổ sư thượng thừa cũng phải e dè khi nhắc tới tên tuổi vì sợ hãi đến khôn lường từ chính những điều cấm kỵ đã bị chôn vùi sâu dưới lòng đất đá lạnh lẽo ngàn năm không ai dám đụng chạm vào lại giờ đây đang được đánh thức trở về với thế giới thực tại đầy rẫy biến động và nguy cơ tiềm ẩn có thể bùng nổ thành thảm họa lớn nhất mà nhân loại tu luyện phải đối mặt trong lịch sử dài đằng đẵng của mình từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ vẫn chưa tìm ra câu trả lời thỏa đáng cho những thắc mắc nan giải về nguồn gốc thực sự của linh lực và mối liên hệ mật thiết giữa con người với tự nhiên qua quá trình tiến hóa không ngừng nghỉ nhằm thích nghi với môi trường sống khắc nghiệt ngày càng gia tăng theo cấp số nhân khiến nhiều loài sinh vật cổ đại tuyệt chủng vĩnh viễn khỏi mặt đất này chỉ để nhường chỗ cho những giống loài mới mạnh mẽ hơn thông minh hơn và nguy hiểm hơn gấp bội lần so với tổ tiên của chúng ta từng tồn tại trong kỷ nguyên vàng son mà giờ đây đã trở thành quá khứ xa vời không thể quay lại dù có dùng đến thần thông quảng đại tối thượng cũng đành bó tay trước quy luật sinh lão bệnh tử tất yếu của vạn vật dưới trời xanh bao la rộng lớn chứa đựng cả một bầu vũ trụ mênh mông thăm thẳm với những vì sao lấp lánh như kim tuyến rơi xuống mặt đất tạo thành những hồ nước trong vắt phản chiếu ánh sáng Mặt Trời chói chang gay gắt vào buổi trưa hè oi bức khiến mồ hôi đổ ra như tắm nhưng Trần Mặc vẫn đứng yên bất động như pho tượng đá cổ kính trầm mặc giữa biển người hỗn loạn xung quanh hắn đang dần bị cuốn theo dòng chảy thời gian vô hình mà không hề hay biết rằng chính mình đang trở thành nạn nhân của một âm mưu lớn hơn nhiều so với những gì mà Lục Trúc có thể tưởng tượng được trong đầu óc non nớt còn đầy rẫy mơ hồ về thế giới phức tạp bên ngoài bức tường an toàn giả tạo do môn phái xây dựng lên nhằm bảo vệ các đệ tử trẻ tuổi khỏi sự thật khốc liệt ẩn chứa phía sau vẻ hào nhoáng bề ngoài của những buổi lễ phong vị uy nghi trang trọng thường niên thu hút đông đảo tín đồ và thương gia từ khắp nơi về đây để mua bán trao đổi tài nguyên quý hiếm phục vụ cho việc tu luyện ngày càng tăng cao nhu cầu tiêu thụ linh thạch đủ loại kích thước màu sắc khác nhau tùy thuộc vào phẩm chất nội tại của chúng quyết định giá trị thị trường biến động liên tục theo cung cầu kinh tế phức tạp khó nắm bắt đối với những người mới bước chân vào thế giới này chưa hiểu rõ quy luật vận hành cơ bản nhất vẫn là tiền bạc và quyền lực mới là thứ chi phối mọi hoạt động sống còn thiết yếu hàng ngày chứ không phải đạo đức hay nhân nghĩa suông sáo rỗng thường được các bậc trưởng bối nhắc nhở qua lại trong những buổi họp mặt nội bộ kín đáo nhằm duy trì hình ảnh tốt đẹp trước công chúng bên ngoài nhưng thực chất chỉ là vỏ bọc che đậy sự thối nát từ bên trong đã ăn sâu bám rễ vào từng tế bào cấu thành nên nền tảng văn hóa lâu đời đang dần mục rỗng theo thời gian trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi qua đồng ruộng khô cằn cháy nắng gay gắt thiêu đốt mọi hy vọng xanh tươi còn sót lại trên mảnh đất màu mỡ một ngày nào đó từng nuôi dưỡng biết bao thế hệ anh hùng hào k
iệt lập nên những kỳ tích vĩ đại được ghi chép trong sử sách lưu truyền ngàn đời sau để con cháu mai hậu noi theo nhưng giờ đây chỉ còn là những trang giấy cũ kỹ bị lãng quên góc tủ tối tăm không ai dám mở ra xem xét vì sợ hãi đối mặt với sự thật phũ phàng rằng chính mình cũng đang đi trên cùng một vết xe đổ mà tiền nhân đã từng trải qua trước đó rất lâu rồi từ thời khai sơn lập nghiệp đầy rẫy gian nan vất vả hy sinh xương máu mới có được thành quả ngọt ngào hôm nay nhưng lại dễ dàng đánh mất nó chỉ vì lòng tham vô đáy và sự ích kỷ nhỏ nhen của con người khi đặt lợi ích cá nhân lên trên tập thể cộng đồng chung sống hòa bình trong một mái nhà lớn bao dung tha thứ cho những sai lầm lỡ dại mà ai cũng từng mắc phải ít nhất một lần trong cuộc đời ngắn ngủi này nếu không muốn chết sớm hơn dự kiến do tai nạn bất ngờ xảy ra lúc nào không hay khiến mọi kế hoạch cẩn trọng trở thành hư vô tan biến vào khoảng không gian rộng lớn mênh mông bao la chứa đựng cả vũ trụ bao la rộng lớn với những vì sao lấp lánh như kim tuyến rơi xuống mặt đất tạo thành những hồ nước trong vắt phản chiếu ánh sáng Mặt Trời chói chang gay gắt vào buổi trưa hè oi bức khiến mồ hôi đổ ra như tắm nhưng Trần Mặc vẫn đứng yên bất động.
Hắn giơ tay phải lên chậm rãi, ngón tay cái và khép lại tạo thành một vòng tròn nhỏ xíu giữa không trung.
Một luồng khí lạnh giá xua tan nhiệt độ xung quanh lập tức lan tỏa ra xa hàng chục trượng.
Lục Trúc cảm thấy da thịt mình bắt đầu tê cóng dù chỉ đứng cách anh hơn mười bước chân.
Nhưng điều khiến cô kinh hãi nhất không phải là cái lạnh, mà là ánh mắt của Trần Mặc khi hắn mở to đôi mắt ra lần thứ.
tỉnh thức từ trạng thái mê sảng.
Đôi mắt ấy không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang màu đỏ máu đậm đặc, như thể chứa đựng cả một biển lửa đang bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm linh hồn đã bị ô nhiễm bởi tà khí cổ xưa.
Hắn nhìn thẳng vào Lục Trúc, nhưng ánh nhìn đó lại xuyên qua cô, hướng về phía sau lưng cô nơi mà bóng tối dày đặc nhất của hang động đang tụ tập lại thành một hình dạng mơ hồ khó nhận định rõ ràng là người hay vật quái dị nào đang chờ đợi cơ hội tấn công bất ngờ.
"Ngươi." Giọng nói của Trần Mặc trầm thấp và khàn kháy đến mức lạ lùng, như thể hai thanh kim loại thô ráp ma sát vào nhau tạo ra âm thanh đáng sợ khiến tóc tai dựng đứng.
Trần Mặc đột ngột ngoai người, một lưỡi dao lạnh lẽo xuất hiện ngay sát cổ hắn.
Máu tươi bắn ra, đánh thẳng vào mắt, làm mờ đi bóng dáng của kẻ địch.
Hắn quay lưng chạy, nhưng hai tay máu tươi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận