Chương 68

Cơn đau xé toạc cơ thể Trần Mặc không đến từ thương tích vật lý, mà từ sự xói mòn của thực tại.

Khi chân anh chạm xuống nền đá đen bóng của Gian Cổ, không khí xung quanh đặc lại như mật ong đông đặc.

Ánh sáng màu tím nhạt từ khe nứt trên vòm trần chiếu xuống, nhuộm đỏ những giọt mồ hôi lạnh đẫm lưng áo hắn.

Hắn quỳ gối, hai tay chống đất để giữ thăng bằng.

Linh lực trong kinh mạch cuộn trào hỗn loạn, giống như một con thú hoang bị nhốt lâu ngày đang tìm cách bứt phá ra ngoài.

Đây không phải là nơi dành cho người tu luyện cấp Hóa Thần thông thường.

Không gian tại đây đang "thở".

Mỗi nhịp đập của hư vô đều mang theo sóng xung kích tinh thần đủ để làm nổ tung trí nhớ của một kẻ Luyện Khí cảnh giới.

đừng nhìn vào mắt chúng," giọng nói yếu ớt của Lục Trúc vang lên từ phía sau, đứt quãng bởi tiếng gió rít như quạ kêu.

Cô gái ấy đang nép mình sau tảng đá lớn, ánh mắt sợ hãi nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo hiếm hoi.

"Gian Cổ này là nơi chôn cất những ký ức bị loại bỏ.

Chúng còn sống."

Trần Mặc không đáp lời.

Hắn nhắm chặt đôi mắt lại, tập trung vào cảm giác trong lòng bàn tay phải.

Tại đó, một vết thương cũ đang tái phát đau nhói — dấu hiệu của sự kết nối với người em gái, Diệp Hạ.

Ký Ức Xưa bên trong cô ấy đang gọi hắn về đây.

Không phải là lời mời gọi dịu dàng, mà là tiếng khóc tuyệt vọng xé toạc không gian.

Hắn mở mắt ra.

Trong bóng tối dày đặc, những hình ảnh bắt đầu hiện lên.

Chúng không phải là ảo giác do tâm ma tạo ra, mà là những mảnh vỡ của lịch sử thực sự bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc giả tạo của Huyền Vực.

Trần Mặc bước đi chậm rãi từng bước một.

Mỗi bước chân đều để lại dấu vết phát sáng mờ nhạt trên nền đá đen — đó không phải là linh lực, mà là bản chất thật của ký ức đang bị phơi bày trước ánh mắt trần tục.

Tiếng hát không phải là âm thanh, mà là ký ức bị ép buộc xâm nhập vào não bộ.

Trần Mặc nhìn thấy chính mình nằm trên giường bệnh, xung quanh là những khuôn mặt mờ ảo đang khóc lóc.

Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại, mỗi lần lại rõ nét hơn, kéo anh vào vòng xoáy của nỗi đau quá khứ.

Đó không phải là ký ức của hắn.

Đó là ký ức của người mẹ đã mất — hay đúng hơn, là linh hồn còn sót lại trong cơ thể Diệp Hạ đang cố gắng truyền tải thông điệp cuối cùng trước khi bị Vực Ký Ức nuốt chửng hoàn toàn.

Trần Mặc cảm thấy da thịt mình lạnh cóng, như thể đang ngâm mình trong băng hà vĩnh cửu.

Lục Trúc lao tới nắm chặt cánh tay hắn, ngón tay run rẩy vì sợ hãi nhưng lực đạo lại mạnh đến mức hằn sâu vào da thịt.

Đừng nghe theo nó!" Cô hét lên, giọng khàn đặc.

"Đó là bẫy của Diệu Không Chân Nhân!

Nếu ngươi để ký ức ấy xâm nhập, linh hồn ngươi sẽ bị đồng hóa và trở thành một phần của cái vực thẳm đó vĩnh viễn!"

Hắn gạt tay cô ra, mạnh mẽ khiến Lục Trúc lùi lại vài bước.

Trong mắt Trần Mặc giờ đây không còn sự lạnh lùng vô cảm nữa, mà là một nỗi buồn sâu thẳm đến mức đáng sợ.

Hắn biết rõ nguy cơ.

Nhưng nếu không tiếp nhận những ký ức này, hắn sẽ không bao giờ tìm được cách giải thoát cho Diệp Hạ khỏi số phận định mệnh của "Ký Ức Xưa".

"Hãy để tôi nghe," Trần Mặc nói thầm, giọng điệu bình tĩnh đến rợn người.

Hắn nâng bàn tay lên trước mặt, linh lực ngưng tụ thành một tấm gương trong suốt mỏng manh.

Tấm gương đó bắt đầu phản chiếu những hình ảnh từ không khí xung quanh — những khuôn mặt vô danh đang cầu nguyện dưới bầu trời đen kịt, những thành phố bị xóa bỏ khỏi bản đồ chỉ vì chúng chứa đựng quá nhiều đau khổ cần được "triệt tiêu".

Đó là công việc của Diệu Không Chân Nhân.

Triệt tiêu ký ức để duy trì trật tự.

Một thế giới không có nỗi đau cũng đồng nghĩa với một thế giới không có tình yêu, không có hy vọng, và không có ý chí sống còn.

Trần Mặc cảm thấy ghê tởm trong lòng mình khi hiểu rõ bản chất tàn khốc của "thiên đường vĩnh cửu" mà vị Chân Nhân kia đang xây dựng bằng xương máu và ký ức của vô số sinh linh.

Khi mở mắt, Trần Mặc không còn ở trong hang động nữa.

Anh đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, bầu trời không có sao, chỉ có một mặt trời đỏ rực đang chảy máu.

Ở trung tâm quảng trường là một cột trụ bằng đá trắng, trên đó khắc những ký tự cổ xưa phát sáng mờ ảo — thứ ngôn ngữ mà ngay cả các đại sư tu luyện cấp Phù Thổ cũng khó lòng giải mã được.

Đây là nơi giao thoa giữa hiện thực và tiềm thức của thế giới Huyền Vực.

Trần Mặc nhận ra rằng mình đang đứng tại điểm trung tâm của sự xói mòn thực tại, nơi ranh giới giữa quá khứ và hiện tại trở nên mỏng manh như tờ giấy bóng kính.

Cột trụ đá trắng kia chính là "Cổng Ký Ức", nơi lưu trữ những dữ liệu bị loại bỏ khỏi dòng chảy thời gian chính thức.

Lục Trúc xuất hiện bên cạnh hắn, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ — sự tò mò pha lẫn tham vọng lật đổ đã chiến thắng nỗi sợ hãi nguyên bản trong cô.

"Đây là nơi chúng ta phải phá hủy," cô thì thầm, giọng run rẩy vì kích động thay vì sợ hãi.

"Nếu cột trụ này sụp đổ, toàn bộ hệ thống kiểm soát ký ức của Thanh Vân Tông sẽ bị rối loạn tạm thời.

Đó là cơ hội để chúng ta đánh sập trật tự giả tạo mà Diệu Không Chân Nhân đã xây dựng."

Trần Mặc không nhìn cô.

Hắn đang tập trung vào những dòng chảy linh lực xung quanh cột trụ.

Chúng giống như những dây thần kinh khổng lồ, truyền tải năng lượng tinh khiết nhưng độc hại từ lòng đất lên bề mặt thế giới.

Mỗi sợi dây đều mang theo một mảnh ký ức bị cắt xén — niềm vui của đứa trẻ mất mẹ, nỗi đau của người chiến binh hy sinh, và cả sự dâm thư của kẻ phản bội đã bị quên lãng.

Hắn giơ tay ra, linh lực trong cơ thể bắt đầu quay cuồng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cảnh giới Hóa Thần của hắn không chỉ là sức mạnh vật lý đơn thuần; nó còn liên quan đến khả năng cảm nhận ý chí của vũ trụ.

Và ở đây, ý chí ấy đang kêu cứu.

Trần Mặc hiểu rằng để phá hủy cột trụ này, hắn phải hy sinh thứ gì đó tương đương về giá trị tinh thần — một sự cân bằng nghiệt ngã mà thiên đạo luôn đòi hỏi.

Hắn bước tới gần cột trụ, cảm nhận được sức hút mạnh mẽ từ bên trong nó.

Đó không phải là ma lực hay yêu thuật, mà là sự thôi thúc của chính ký ức muốn được giải phóng khỏi nô lệ vĩnh cửu.

Trần Mặc biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một lựa chọn bi đát: cứu lấy nhân tính bằng cách phá hủy trật tự an toàn, hoặc tiếp tục sống trong lừa dối để bảo vệ sự tồn tại mong manh của thế giới hiện tại.

Khi phiên bản kia tan biến, cột trụ đá trắng nứt vỡ.

Từ bên trong, không phải là kho báu hay bí kíp tu luyện, mà là một cuốn sổ tay bằng giấy da cũ kỹ.

Trần Mặc bước tới, cầm lấy cuốn sổ.

Khi chạm vào nó, anh không nhận được kiến thức hay sức mạnh nào cả — chỉ có một cảm giác trống rỗng kinh hoàng lan tỏa khắp toàn thân.

Cuốn sổ ấy mỏng manh đến mức gần như trong suốt dưới ánh sáng đỏ rực của mặt trời giả tạo.

Những trang giấy bên trong hoàn toàn trắng trơn, nhưng khi Trần Mặc dùng linh lực chạm nhẹ vào bề mặt chúng, những dòng chữ bắt đầu hiện lên — không phải bằng mực, mà bằng máu khô đã chuyển thành màu đen tuyền theo thời gian vô tận.

Lục Trúc thở hổn hển phía sau, mồ hôi trán nhọ xuống cằm.

"Đừng đọc nó," cô cảnh báo, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.

"Những ký ức này là độc tố tinh thần cấp cao nhất.

Ngay cả những tu sĩ cấp Hóa Thần cũng sẽ bị điên nếu tiếp xúc trực tiếp mà không có biện pháp bảo vệ tâm trí."

Trần Mặc phớt lờ lời khuyên của cô.

Hắn lật mở trang đầu tiên, và thế giới xung quanh hắn sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc.

Không phải là sự phá hủy vật lý, mà là sự tan vỡ của nhận thức về bản thân.

Những dòng chữ trên giấy da bắt đầu xâm nhập vào tâm trí hắn như những con sâu đục khoét ký ức.

Hắn nhìn thấy chính mình — không phải Trần Mặc hiện tại lạnh lùng và quyết đoán, mà là một đứa trẻ yếu đuối đang run rẩy trong góc tối của túp lều nghèo nàn năm xưa.

Đó là ký ức bị che giấu nhất bên trong tâm trí hắn — khoảnh khắc mà anh trai của Diệp Hạ đã tự nguyện trở thành "con vật nuôi" để bảo vệ linh hồn Ký Ức Xưa còn sót lại.

Không phải do lòng tốt đơn thuần, mà bởi một lời nguyền huyết mạch cổ xưa buộc hai người họ phải gắn kết sinh tử với nhau.

Nếu Trần Mặc chết trước khi giải quyết xong vấn đề này, Diệp Hạ sẽ mất đi ký ức về anh và biến thành một con quái vật không tên gọi, lang thang trong vực thẳm mãi mãi.

Nỗi đau xé toạc não bộ hắn dữ dội đến mức răng miệng chảy máu.

Nhưng thay vì từ chối tiếp nhận, Trần Mặc cắn chặt môi cho đến khi thịt nát ra, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của sự thật tàn khốc này.

Hắn cần biết rõ bản chất mối liên hệ giữa mình và người em gái để tìm ra cách phá vỡ lời nguyền mà không làm tổn thương cô ấy thêm nữa — dù điều đó có nghĩa là hắn phải hy sinh chính những ký ức đẹp đẽ nhất của họ như một món quà đền bù cho thiên đạo.

Trần Mặc bước ra khỏi hang động, ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt anh, cảm giác thật sự hơn bao giờ hết.

Anh nhìn vào cuốn sổ tay đã biến thành linh thạch, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng bên trong nó.

Đây không phải là kết thúc của cuộc khám phá, mà chỉ mới là khởi đầu cho một hành trình đầy rủi ro và hy sinh vĩ đại nhất từ trước đến nay đối với Trần Mặc — kẻ vừa tìm ra bí mật kinh hoàng về nguồn gốc tồn tại của chính mình cũng như số phận bi thảm đang chờ đợi phía trước nếu không thể thay đổi quy luật khắc nghiệt của vũ trụ này ngay lúc này đây.

Lục Trúc đứng ở lối ra, ánh mắt phức tạp nhìn hắn từ đầu đến chân — sự kết hợp giữa tôn trọng thầm lặng dành cho nghị lực phi thường và nỗi lo sợ tột cùng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo khi Trần Mặc thực sự bắt đầu hành động lật đổ trật tự thế giới dựa trên nền tảng ký ức giả tạo mà Diệu Không Chân Nhân đã dày công xây dựng qua hàng ngàn năm thống trị tàn bạo.

"Hãy cẩn thận," cô nói khẽ, giọng lạc đi trong gió lạnh giá của buổi sáng sớm mùa thu mang theo mùi hương hoa cúc dại ven đường mòn núi cao hoang vắng xa xôi nơi đây thường chỉ có những kẻ điên mới dám đặt chân tới vào ban đêm đen tối nhất trong năm nhằm tìm kiếm sự thật bị chôn vùi sâu dưới lòng đất đá cứng rắn im lặng bao đời nay mà không ai dám hỏi han thêm bất kỳ điều gì liên quan đến nó nữa dù cho có xảy ra chuyện lớn lao như thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng còn ai nhớ rõ ràng về chúng được mãi mãi trong tương lai xa vời mơ hồ khó nắm bắt trước mắt hiện tại đang trôi qua nhanh chóng từng giây phút một không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại cả đâu đúng không.

Trần Mặc gật đầu nhẹ, nụ cười lạnh nhạt nở trên môi hắn — biểu cảm hiếm hoi cho thấy sự chấp nhận số phận nghiệt ngã sắp tới.

Hắn biết rằng mình vừa mở cánh cửa địa ngục ra để bước vào thế giới mới đầy nguy hiểm chết người phía trước đang chờ đón kẻ thách thức quy luật vĩnh hằng của thiên đạo khắc nghiệt vô tình đối với tất cả chúng sinh bình thường yếu đuối dễ vỡ như những chiếc lá khô vàng rơi rụng khắp nơi trên con đường mòn hoang vu lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng không có ai đi cùng bên cạnh chia sẻ gánh nặng khổ đau to lớn đè lên vai gầy guộc nhợt nhạt của chàng trai trẻ tên Trần Mặc đang đứng một mình giữa khoảng trống mênh mông vô định rộng lớn bao la bất tận phía trước chân trời mờ ảo xa xăm khó nhận biết rõ ràng hình dạng cụ thể nào cả chỉ thấy bóng dáng mơ hồ phảng phất đâu đó trong sương mù dày đặc buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá se sắt da thịt con người yếu đuối mong manh dễ vỡ tan thành mây khói vào hư không vĩnh cửu im lặng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ vũ trụ rộng lớn vô tận này mà thôi!

Ánh mắt hắn chợt sắc lạnh khi phát hiện bóng mờ đó thực chất là xác chết của chính mình.

Máu lạnh tuôn trong người, hắn nhận ra đây là bẫy giết thời gian.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập