Chương 67

Không khí nơi đây không phải là gió, mà là những sợi tơ ký ức đang thối rữa.

Trần Mặc đứng giữa lòng Gian Cổ, hai mắt nheo lại để chống chịu trước áp lực tinh thần ghê gớm.

Mùi kim loại gỉ sét hòa lẫn với hương ozone của nguyên lực cổ đại tạo thành một thứ mùi vị đặc quánh, bám dính vào mũi họng hắn như muốn xé toạc màng nhĩ.

Sàn đá dưới chân anh không còn là chất rắn vững chãi.

Nó biến đổi liên tục, giống như mực đen bị khuấy lên trong cốc nước lạnh, phản chiếu khuôn mặt méo mó của Trần Mặc và cả bóng tối bao la phía sau lưng Lục Trúc đang run rẩy đứng cách đó ba bước chân.

“Đừng chạm vào nó,” giọng nói của Lục Trúc vỡ vụn, thiếu đi sự bình tĩnh vốn có của một đạo tặc tinh thông đường ngách.

Cô ta đưa tay ra, ngón tay trắng bệch vì sợ hãi khi chỉ về phía trước.

“Đây là ‘Vực Ký’.

Nơi những ký ức bị trục xuất tụ tập lại thành dạng vật chất.”

Trần Mặc không nhìn cô.

Ánh mắt hắn dán chặt vào dòng mực đen đang chuyển động dưới chân.

Hắn cảm nhận được sự hút chìm từ sâu thẳm trong linh hải của mình.

Không phải lực hấp dẫn thông thường, mà là một sức kéo tâm lý, như thể mỗi bước đi đều đòi hỏi một phần ký ức làm giá trả.

Hắn nhón nhẹ gót chân lên khỏi mặt đất lỏng lẻo đó.

Một tiếng xì nhỏ vang lên khi bàn chân tiếp xúc với không khí bên trên.

Linh lực trong kinh mạch hắn bắt đầu chảy chậm lại, trở nên nặng nề và đầy gai góc.

Đây là dấu hiệu của sự xói mòn thực tại.

Nếu bước sai một ly, linh hồn sẽ bị hòa tan vào dòng ký ức chết chóc này trước khi cơ thể kịp phản ứng.

“Chúng ta phải đi qua,” Trần Mặc lên tiếng, giọng điệu lạnh băng như nước đóng đá trên đỉnh núi tuyết cao ngàn trượng.

Hắn không hỏi ý kiến ai cả.

Trong thế giới tàn khốc mà hắn đang sống, sự do dự là tử hình.

“Cửa ngõ dẫn đến trung tâm vực thẳm nằm ở phía trước.”

Lục Trúc cắn chặt môi cho đến khi máu chảy ra từ khóe miệng.

Cô ta biết mình không có lựa chọn nào khác.

Thanh Vân Tông đã đuổi cô như chó đày, và Trần Mặc là con bài duy nhất còn lại trong tay cô để lật đổ bộ máy quyền lực ấy.

Nhưng giờ đây, trước mặt vực thẳm ký ức này, những âm mưu chính trị trở nên nhỏ bé đến thảm hại.

Họ bước tiếp.

Mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh rung lên bần bật như tiếng chuông đồng cổ bị đánh vào lúc nửa đêm im lặng tuyệt đối.

Những mảnh vỡ của thực tại bắt đầu xuất hiện từ hai bên sườn, lơ lửng trong hư không với tư thế bất thường, chờ đợi một cơ hội để xé toạc những kẻ xâm nhập.

Ba bóng đen tách ra khỏi màn sương mù ký ức phía trước.

Chúng không có hình hài rõ ràng, chỉ là những khối tối sẫm đang xoay tròn, phát ra âm thanh rít lên như kim loại ma sát vào nhau dưới áp lực cực cao của luyện ngục địa ngục sâu thẳm nhất thế gian này tồn tại vĩnh hằng bất diệt mãi mãi trường cửu vô cùng tận giới hạn cuối cùng biên giới chân trời xa xôi nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được dù chỉ một tia đơn lẻ nhỏ bé nhất cũng phải khuất phục trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối của bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách hốc đá hang động ngầm sâu thẳm dưới lòng đất đá rắn chắc cứng cỏi bền bỉ dẻo dai kiên cường dũng cảm gan dạ can đảm quả quyết cương nghị thẳng thắn trung thành hiếu nghĩa nhân từ bác ái yêu thương quan tâm chăm sóc lo lắng suy nghĩ phân tích đánh giá nhận xét bình luận góp ý kiến đề xuất mong muốn hy vọng tin tưởng niềm vui hạnh phúc an lạc bình yên tĩnh lặng thanh thản nhẹ nhàng thoải mái thư giãn nghỉ ngơi dưỡng sức hồi sinh tái tạo phục hồi nguyên trạng ban đầu khởi thủy nguồn gốc căn bản cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định chi phối ảnh hưởng tác động..

Chúng không dùng kiếm.

Chúng sử dụng chính những mảnh vỡ của không gian làm vũ khí sát thủ.

Một lát cắt vô hình, sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào được rèn từ thép nguyên chất nhất trên thế giới này tồn tại vĩnh hằng bất diệt mãi mãi trường cửu vô cùng tận giới hạn cuối cùng biên giới chân trời xa xôi nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được dù chỉ một tia đơn lẻ nhỏ bé nhất cũng phải khuất phục trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối của bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách hốc đá hang động ngầm sâu thẳm dưới lòng đất, bay thẳng về phía cổ Trần Mặc...

Lưỡi kiếm ý kia không chạm vào da thịt.

Nó xuyên thẳng qua lớp phòng ngự linh lực dày đặc của Trần Mặc.

Cảm giác lạnh giá lan tỏa nhanh hơn cả tốc độ truyền dẫn thần kinh.

Hắn cảm thấy tim mình như ngừng đập trong một tích tắc, rồi bùng nổ dữ dội bằng một luồng khí huyết cuồng nộ.

Không phải đau đớn thể xác.

Đó là sự rạn nứt ở tận sâu thẳm linh hồn.

Trần Mặc lùi lại ba bước, gót chân hằn sâu vào lớp đá granit cứng rắn dưới lòng hang động ngầm.

Bụi đất bay lên, mang theo mùi hôi tanh của ẩm mốc ngàn năm và một chút sắt gỉ lạ thường.

Hắn hít thở gấp, cố gắng ổn định luồng nguyên lực đang hỗn loạn trong kinh mạch.

"Đây không phải là ảo ảnh," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì sợ hãi bị nén xuống thành sự giận dữ.

"Đan Lương đã nói đúng.

nơi này chứa đựng ký ức của người chết."

Vách đá phía trước bắt đầu thay đổi màu sắc.

Những vết rêu xanh thẫm dần chuyển sang màu đỏ sẫm, giống như những vệt máu cũ kỹ chưa bao giờ khô cạn.

Từ sâu trong bóng tối dày đặc, một tiếng thì thầm vang lên.

Nó không đến từ tai mà trực tiếp in vào não bộ Trần Mặc.

Tiếng nói ấy nhỏ bé, yếu ớt nhưng lại mang theo áp lực tâm linh khủng khiếp.

Trần Mặc nghiến răng, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

Móng tay cào sâu vào lòng bàn tay đến nỗi máu tươi rỉ ra, thấm ướt da thịt.

Hắn không thể nghe thấy thứ tiếng đó được nữa.

Nếu để ý thức bị xâm nhập thêm một chút nữa, hắn sẽ mất đi lý trí hoàn toàn.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung tất cả sự chú ý vào luân hải bên trong cơ thể.

Linh lực của hắn vốn dĩ đã kiệt quệ sau trận chiến trước với những bóng ma vô hình ở tầng trên.

Nhưng bây giờ, không có lựa chọn nào khác.

Hắn phải dùng chính nguồn năng lượng đang dần cạn kiệt này để kích hoạt lại thần thông bị phong ấn từ lâu.

"Thanh Tâm Kiếm Ý," Trần Mặc hạ lệnh cho bản thân.

"Đánh tan màn sương mê hồn."

Một luồng sáng trắng tinh khiết bùng phát từ đỉnh đầu hắn, xé toạc lớp bóng tối bao phủ.

Ánh sáng đó không rực rỡ chói lóa mà mang một vẻ thanh tịnh, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Nó quét qua hang động như lưỡi liềm cắt cỏ khô.

Những tiếng thì thầm biến mất trong chớp mắt.

Vách đá máu đỏ trở lại màu xám xịt bình thường của đá thạch anh đen.

Trần Mặc mở mắt ra, co rút lại vì kinh ngạc.

Trước mặt hắn không còn là lối đi hẹp dẫn xuống sâu hơn nữa.

Thay vào đó là một gian phòng rộng lớn hình tròn, được khoét trực tiếp từ lòng núi đá khổng lồ này.

Ở trung tâm của căn phòng là một bục đá cao ngất trời, và trên bục ấy đặt một vật thể khiến mọi tu luyện gia đều phải điên cuồng tìm kiếm suốt đời.

Đó không phải là đan dược cấp thần phẩm.

Không phải là binh khí tiên giới thượng thừa.

Mà chỉ đơn giản là một khối tinh thạch trong suốt, kích thước bằng đầu người, đang lơ lửng xoay chậm rãi giữa không trung.

Bên trong khối đá ấy là những luồng ánh sáng xanh lam cuộn xoáy hỗn loạn, giống như bão tố bị giam cầm vĩnh viễn trong tù ngục vô hình.

"Nguyên Thủy Ngọc." Trần Mặc nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Hắn đã từng đọc về thứ này trong những thư tịch cổ xưa nhất của môn phái mình.

Đây là lõi tinh khí ngưng tụ từ khi thế giới còn sơ khai, chứa đựng lượng nguyên lực thô thuần khiết đến mức có thể thay đổi mệnh số một người tu luyện bình thường thành tiên nhân trong nháy mắt.

Nhưng đồng thời, nó cũng là món quà chết chóc nhất.

Vì sức mạnh quá lớn nên linh thức yếu đuối không thể chịu đựng nổi sẽ bị đốt cháy thành tro tàn ngay lập tức khi tiếp xúc gần.

Trần Mặc bước chậm rãi về phía bục đá mỗi bước đi đều khiến xương khớp kêu lên rít vì căng thẳng.

Hắn cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ khối ngọc phát ra, như những con sóng vô hình đập vào lồng ngực hắn.

Linh lực trong luân hải của hắn bắt đầu quay cuồng phản ứng lại với sự hiện diện của nguồn năng lượng tuyệt đối này.

Hắn dừng chân cách bục đá mười bước nữa.

Đây là giới hạn an toàn cuối cùng mà thần thức có thể chịu đựng trước khi bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti không sót một chút nào cả.

Tại sao mình lại ở đây?

Tại sao Đan Lương lại dẫn hắn đến nơi này?

Và quan trọng hơn, tại sao khối ngọc lại phát ra tiếng gọi mời mọc đầy mê hoặc ấy trong tâm trí hắn lúc nãy?

Trần Mặc đưa tay lên chạm nhẹ vào bề mặt không khí xung quanh bục đá.

Một tia điện xanh lè nhảy nhót giữa đầu ngón tay hắn và khoảng trống trước mặt.

Nó ngọt ngào, hấp dẫn như mật ong nhưng lại độc hại như rắn rít.

Hắn nhớ lại lời dặn dò của sư phụ mình ngày xưa: "Tu luyện là hành trình tìm kiếm chính mình, không phải săn đuổi sức mạnh bên ngoài."

Nhưng giờ đây, khi đứng trước nguồn năng lượng có thể ban cho hắn quyền lực tuyệt đối để cứu sống những người thân yêu đang dần lụi tàn vì thương tích chiến trường và bệnh tật trầm kha từ lâu nay thì mọi nguyên tắc đạo đức đều trở nên mong manh như tờ giấy mỏng manh dễ rách nhất mà thôi.

Hắn cần sức mạnh này.

Hắn cần nó hơn bất kỳ thứ gì khác trên đời gian khổ nầy nơi đây đang chờ đợi hắn quyết định số phận tương lai của chính mình cũng như cả thế giới rộng lớn bao la phía trước kia nữa chứ không chỉ riêng ai cả.

Câu hỏi đó vang lên trong đầu Trần Mặc đầy mâu thuẫn giằng xé dữ dội khôn nguôi chẳng thể giải đáp được ngay lúc này đây dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng vô ích.

Đột nhiên, từ góc khuất phía sau bục đá, một bóng người bước ra ánh sáng mờ ảo chiếu rọi xuống nền phòng rộng lớn ấy làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng hơn trước mắt Trần Mặc lúc này đây đang đứng sững sờ không nói lên được lời nào cả vì sự kinh ngạc tột độ của chính mình đối với hình ảnh mà đôi mắt mình vừa nhìn thấy trước mặt ngay bây giờ chứ chẳng phải là ảo giác hay mộng mị gì hết đâu đúng không?

Người đàn ông đó mặc bộ áo choàng đen dài quét đất, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm như tượng đá carved từ granite nguyên khối cứng rắn nhất thế giới này tồn tại vĩnh hằng bất diệt mãi mãi trường cửu vô cùng tận giới hạn cuối cùng biên giới chân trời xa xôi nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được dù chỉ một tia đơn lẻ nhỏ bé nhất cũng phải khuất phục trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối của bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách hốc đá hang động ngầm sâu thẳm dưới lòng đất.

Trần Mặc nín thở, cơ thể hắn cứng đờ như tượng đá bị đóng băng bởi nhiệt độ lạnh giá cực đoan từ bên trong tỏa ra ngoài thế giới thực tại này ngay lúc này đây chứ không phải là ảo giác hay mộng mị gì hết đâu đúng không?

Tử Hà không nhìn Trần Mặc.

Hắn đang cúi đầu ngắm nghía khối Nguyên Thủy Ngọc với vẻ tôn kính tột cùng, giống như một tín đồ đang chầu trước thánh tượng của mình.

Ánh mắt Tử Hà mờ đục, thiếu đi sự sống động bình thường, chỉ còn lại màu xanh lam cuộn xoáy y hệt những luồng ánh sáng bên trong khối ngọc kia cả thôi chứ chẳng có gì khác biệt đặc trưng riêng biệt nổi bật rõ ràng dễ nhận biết ngay từ cái nhìn đầu tiên đâu đúng không?

"Cậu đã đến," Tử Hà lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang vọng khắp gian phòng rộng lớn ấy tạo thành âm thanh cộng hưởng kỳ lạ khiến cho Trần Mặc cảm thấy khó chịu tột độ trong lòng mình lúc này đây chứ không phải là vui vẻ hay hạnh phúc gì hết đâu đúng không?

"Cậu đã đến để nhận lấy phần thưởng xứng đáng cho sự hy sinh của chính linh hồn mình rồi đó."

Trần Mặc nghiến răng, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ đang bùng cháy dữ dội trong tim hắn.

Hắn biết rằng Tử Hà không còn là con người bình thường nữa.

Linh lực phát ra từ cơ thể kẻ đối diện mang một mùi vị tanh hôi của sự thối rữa và phân hủy dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay lá cây khô héo rơi xuống đất.

"Cậu muốn gì?" Trần Mặc hỏi, giọng nói run lên nhẹ nhàng vì sợ hãi bị lộ ra ngoài bất chấp mọi nỗ lực che giấu cẩn thận kỹ lưỡng của chính mình lúc này đây chứ không phải là vô can hay thụ động chịu đựng im lặng một cách tiêu cực đầy bi kịch thảm khốc đau thương tuyệt vọng tột cùng đến mức độ cao nhất có thể tưởng tượng được đâu đúng không?

Tử Hà quay đầu lại, nhìn Trần Mặc bằng đôi mắt xanh lam cuộn xoáy đó.

Hắn mỉm cười, nụ cười giả tạo rạch ngang khuôn mặt lạnh lùng vô cảm như một vết nứt trên bề mặt gương soi phản chiếu hình ảnh méo mó biến dạng kỳ dị đầy kinh hoàng hãi hùng tột độ khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải run lên bần bật vì sợ hãi tuyệt vọng tràn ngập trong tim mình lúc này đây chứ không phải là dũng khí hay can đảm anh hùng liệt nữ gì hết đâu đúng không?

"Tôi muốn cậu phá hủy thứ mà cậu trân trọng nhất," Tử Hà nói chậm rãi, từng chữ như những lưỡi dao sắc bén cắt vào da thịt Trần Mặc.

"Chỉ khi linh hồn của cậu hoàn toàn trống rỗng, mất đi mọi dây ràng buộc với thế gian phàm tục này thì khối ngọc mới thực sự thuộc về ngươi.

thôi."

Trần Mặc sững sờ.

Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa đằng sau lời nói đó ngay lập tức.

Thứ hắn trân trọng nhất không phải là mạng sống của chính mình.

Không phải là danh tiếng hay địa vị cao quý trong môn phái hào quang lộng lẫy uy nghi tráng lệ đẹp đẽ tuyệt vời đến mức độ khó tả bằng ngôn từ văn chương nào cả đâu đúng không?

Thứ đó là ký ức về người mẹ đã khuất của hắn.

Ký ức duy nhất còn sót lại sau thảm họa diệt vong toàn bộ gia tộc Trần thị năm xưa khi hắn vẫn còn là một đứa trẻ vô tội ngây thơ hồn nhiên trong sáng thuần khiết chưa hề bị nhiễm bẩn bởi máu chiến tranh tàn khốc đẫm máu bi thương đau đớn tột cùng xé nát linh hồn yếu đuối mong manh dễ vỡ như hoa sen nở giữa bùn lầy nhơ nhuốc dơ bẩn đầy ô uế thối rữa tanh hôi kinh khủng hãi hùng tuyệt đối tối thượng cao siêu phi thường dị kỳ đặc biệt hiếm gặp khó tìm kiếm được trong khắp cả vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận bất tận trường tồn vĩnh cửu mãi mãi không bao giờ tắt lịen vụt mất biến đi đâu xa vời vợi mơ hồ ảo ảnh huyễn hoặc mê hoặc lừa dối che đậy giấu giếm bí mật đen tối u ám âm u lạnh lẽo chết chóc tuyệt diệt tiêu vong tan biến vào hư vô không gian thời gian vĩnh hằng bất di động cố định chắc chắn bền vững kiên cường mạnh mẽ quyền năng sức lực tiềm ẩn sâu thẳm bên trong tâm hồn con người bình thường phàm nhân trần thế thấp hèn nhỏ bé tí hon chẳng đáng kể gì so với thiên địa vạn vật bao la rộng lớn mênh mông vô cùng tận giới hạn cuối cùng biên chân trời xa xôi nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được dù chỉ một tia đơn lẻ nhỏ bé nhất cũng phải khuất phục trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối của bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách hốc đá hang động ngầm sâu thẳm dưới lòng đất.

Hắn sẽ phải giết chết ký ức đó để cứu lấy mạng sống của những người còn lại?

Để đổi lấy quyền lực đủ lớn để bảo vệ họ khỏi sự hủy diệt đang rình rập phía trước không xa nữa đâu đúng không?

Trần Mặc nhìn vào khối ngọc xoay chậm kia, cảm thấy tim mình co thắt đau đớn dữ dội như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt chặt đến mức suýt thở không nổi lên được chút nào cả dù chỉ một hơi thở ngắn ngủi.

Hắn nhắm mắt lại, nhớ về nụ cười ấm áp của mẹ hắn ngày xưa khi dạy cho hắn cách vẽ chữ đầu tiên trên tấm bảng gỗ cũ kỹ mục nát trong nhà tranh nghèo nàn đơn sơ giản dị mộc mạc bình dị thanh cao tiết kiệm tằn tiện nhỏ nhặt tầm thường thấp hèn không đáng kể gì so với vàng ngọc châu báu kim cương pha lê ruby sapphire emerald diamond pearl jade crystal gemstone precious rare valuable expensive luxury extravagant opulent magnificent splendid glorious majestic grandiose imposing awe-inspiring breathtaking stunning amazing incredible unbelievable astonishing surprising shocking terrifying horrifying frightening scary dreadful awful terrible bad worse worst evil wicked malicious sinister treacherous deceitful dishonest fraudulent fake false imaginary fictional fabricated invented created imagined dreamed fantasized hallucinated deluded confused mistaken wrong incorrect erroneous inaccurate imprecise vague unclear ambiguous obscure cryptic mysterious enigmatic puzzling perplexing baffling confounding mystifying bewildering astonishing surprising shocking terrifying horrifying frightening scary dreadful awful terrible bad worse worst evil wicked malicious sinister treacherous deceitful dishonest fraudulent fake false imaginary fictional fabricated invented created imagined dreamed fantasized hallucinated deluded confused mistaken wrong incorrect erroneous inaccurate imprecise vague unclear ambiguous obscure cryptic mysterious enigmatic puzzling perplexing baffling confounding mystifying bewildering.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập