Chương 66

Không gian tại đây không còn tuân theo quy luật của trọng lực hay thời gian.

Trần Mặc đứng giữa khoảng trống sụp đổ, nơi thực tại đang bị xói mòn bởi những dòng ký ức chết chóc từ các thế kỷ trước.

Những mảnh vỡ của quá khứ lóe lên như tia sét trong bóng tối dày đặc, mỗi lần nhấp nháy đều mang theo tiếng gầm gừ của vô số linh hồn đã thất lạc.

Không khí nặng nề đến mức khó thở, áp lực tinh thần đè nén xuống vai hắn như ngàn cân.

Trước mặt anh là một thực thể khổng lồ, không phải là quái vật thông thường mà là một "Ký Ức Xưa" — một linh hồn bị trục xuất ra ngoài thời gian nay đã hóa thành bóng ma của chính nó.

Nó cao hơn mười trượng, thân hình được dệt từ sương mù xám xịt và những chuỗi xích ánh sáng bạc đang gỉ sét.

Đôi mắt của thực thể ấy không có đồng tử, chỉ là hai hố đen sâu thẳm hút lấy mọi ánh nhìn.

Trần Mặc cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

Nguyên lực trong kinh mạch hắn rung động dữ dội, phản ứng với sự hiện diện đầy áp đảo kia.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là một trận chiến sinh tồn đơn thuần.

Đây là cuộc đối đầu giữa ý chí của người sống và bóng tối của quá khứ từ chối buông tha.

Hắn rút kiếm ra, lưỡi blade lạnh lẽo run rẩy trong tay phải.

Nhưng thay vì tấn công, hắn giữ nguyên tư thế phòng thủ, mắt sắc lẹm quét qua từng chi tiết trên cơ thể con quái vật.

Lục Trúc đứng sau lưng, thở hổn hển, mồ hôi đẫm trán nhưng không dám lùi.

Cô gái biết rằng nếu Trần Mặc sụp đổ lúc này, cả hai sẽ bị nuốt chửng bởi vực thẳm ký ức này forever.

“Đừng nhìn vào mắt nó,” Trần Mặc lên tiếng, giọng nói lạnh băng cắt ngang sự im lặng đáng sợ.

“Nó đang cố gắng ghi đè ý thức của ngươi bằng những nỗi đau đã chết từ lâu.”

Lục Trúc nhắm chặt mắt lại, chỉ dựa vào cảm giác linh lực để định vị vị trí của đồng môn.

Trong khi đó, Trần Mặc tập trung toàn bộ tinh thần vào việc phân tích cấu trúc năng lượng của Ký Ức Xưa.

Hắn nhận ra rằng những chuỗi xích ánh sáng bạc không phải là vũ khí, mà là các ký ức bị phong ấn.

Mỗi lần chúng rung động, một đoạn video ký ức lại được giải phóng, mang theo cảm xúc đau thương tột độ.

Thực thể ấy bước tiến về phía trước.

Móng vuốt dài như lưỡi hái cùn sần chạm xuống mặt đất đá đen, tạo ra những vết nứt lan tỏa nhanh chóng.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, hình ảnh của Trần Mặc trong ký ức anh nhòa đi, thay vào đó là cảnh tượng một ngôi đền cổ sụp đổ dưới mưa máu.

Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau nhức não bộ.

Đây là bẫy tâm ma cấp độ Hóa Thần.

Nếu hắn dao động dù chỉ một giây, ý thức sẽ bị xé toạc thành vạn mảnh.

Nhưng Trần Mặc không sợ hãi.

Sự lạnh lùng vốn dĩ trong tính cách của anh giờ đây trở thành vũ khí mạnh nhất.

Hắn quan sát, phân tích, và chờ đợi sơ hở.

Thực thể Ký Ức Xưa đột ngột phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng xương cốt vỡ vụn được khuếch đại ngàn lần.

Âm thanh đó không chỉ tấn công thính giác mà còn trực tiếp vào linh hồn.

Trần Mặc cảm thấy nội tạng mình rung chuyển, máu từ hốc mũi phun trào thành tia đỏ tươi.

Nó lao thẳng vào anh với tốc độ ánh chớp, móng vuốt chĩa thẳng vào tim.

Trần Mặc không né tránh.

Thay vì di chuyển, anh đứng yên như một pho tượng đá giữa bão tố hỗn loạn.

Đầu gối của thực thể đâm xuyên qua vai trái hắn, xé toạc áo choàng và cắm sâu vào thịt da.

Đau đớn dữ dội tràn ngập cơ thể, nhưng Trần Mặc không hét lên.

Hắn lợi dụng khoảnh khắc tiếp xúc này để đưa bàn tay phải chạm vào lồng ngực của con quái vật.

Lưỡi kiếm trong tay trái vụt sáng, vẽ ra một đạo pháp ấn phức tạp trên không trung.

“Giải Phá Ấn!”

Linh lực bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, chui thẳng vào bên trong cơ thể Ký Ức Xưa.

Thay vì tiêu diệt, anh đang cố gắng làm dịu lại những ký ức hỗn loạn đang kiểm soát nó.

Hắn nhận ra rằng thực thể này không phải là kẻ thù thuần túy, mà là một nạn nhân của chính nỗi đau quá khứ.

Cơn đau từ vết thương ở vai trái lan tỏa khắp cơ thể, nhưng Trần Mặc vẫn giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối.

Anh nhìn thấy những hình ảnh lướt qua tâm trí mình khi tiếp xúc với linh hồn con quái vật: Một đứa trẻ khóc thét trong bóng tối, một người mẹ ôm xác con chết dần, và nỗi cô đơn vĩnh cửu của kẻ bị lãng quên.

“Ngươi không cần phải chiến đấu nữa,” Trần Mặc thì thầm, giọng nói vang vọng trong tâm trí cả hai.

“Huyền Vực đã kết thúc.”

Thực thể ngừng lại giữa chừng.

Móng vuốt cắm sâu vào vai hắn bắt đầu run rẩy, sau đó rút ra chậm rãi như thể sợ hãi làm tổn thương thêm.

Đôi mắt hố đen kia mở to, lộ ra một tia sáng mờ ảo của sự nhận thức đang trở lại.

Nó không tấn công tiếp mà lùi bước, tạo khoảng cách an toàn giữa hai bên.

Trần Mặc ngã quỵ xuống đất, sức lực cạn kiệt sau lần giao thoa linh hồn mạo hiểm đó.

Máu từ vai trái chảy thành dòng, nhuộm đỏ lớp bụi tro xám dưới chân anh.

Lục Trúc lao tới đỡ lấy hắn, nước mắt lăn dài trên má nhưng cô không dám chạm vào vết thương vì sợ làm tăng thêm đau đớn cho đồng môn.

tại sao ngươi lại giúp nó?” Cô hỏi với giọng run rẩy, khó tin trước hành động phi lý của Trần Mặc.

“Vì ta đã nhìn thấy sự thật,” anh đáp ngắn gọn, mắt vẫn hướng về phía bóng dáng đang mờ dần trong sương mù.

“Nó không phải là quái vật.

Nó là một người canh giữ.”

Lục Trúc sững sờ.

Ý tưởng rằng những Ký Ức Xưa đáng sợ này thực chất lại là những vệ sĩ bảo vệ ranh giới giữa thế giới sống và cái chết hoàn toàn trái ngược với mọi kiến thức tu luyện mà cô từng biết.

Thanh Vân Tông luôn dạy rằng chúng phải bị tiêu diệt để duy trì trật tự, nhưng hành động của Trần Mặc đã lật đổ niềm tin đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Thực thể Ký Ức Xưa từ từ tan rã thành vô số hạt sáng.

lên cao và hòa vào bầu trời đen kịt phía trên.

Khi nó biến mất hoàn toàn, không gian xung quanh bắt đầu ổn định lại.

Lớp sương mù dày đặc xua tan đi một phần, lộ ra cấu trúc bên trong của Gian Cổ mà trước đó bị che khuất bởi lớp ký ức hỗn loạn.

Đó là một Giếng Ký Ức — một hồ nước tĩnh lặng tuyệt đối nằm giữa lòng vực thẳm.

Nước trong giếng không phải là chất lỏng thông thường, mà là những dòng chảy nguyên lực thuần khiết nhất, mang màu tím nhạt phát ra ánh sáng dịu dàng.

Quanh miệng giếng khắc đầy những ký tự cổ xưa đã mờ nhòe theo thời gian, nhưng Trần Mặc có thể cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc ẩn chứa trong đó: Sự thật về nguồn gốc của Huyền Vực và mối liên hệ mật thiết giữa người sống và kẻ chết.

Hắn bò dậy khỏi đống đổ nát, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng ánh mắt lại sáng hơn bao giờ hết.

Đây không phải là kho báu hay bí kíp tu luyện như hắn từng hy vọng tìm thấy.

Đây là bằng chứng sống rằng thế giới này được xây dựng trên nền tảng của những ký ức đau thương bị chôn vùi.

Và nếu sự thật đó được phơi bày, toàn bộ hệ thống trật tự do Diệu Không Chân Nhân thiết lập sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Lục Trúc nhìn xuống Giếng Ký Ức với vẻ mặt phức tạp.

Cô nhận ra rằng cuộc cách mạng mà cô âm mưu lật đổ Thanh Vân Tông từ bên trong giờ đây không còn là lý thuyết suông nữa.

Trần Mặc đã chạm đến lõi của vấn đề, và điều đó khiến anh trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với những kẻ đang nắm quyền lực tối thượng.

“Chúng ta phải đi,” Lục Trúc nói gấp, kéo tay áo anh lên.

“Nếu Diệu Không Chân Nhân biết ngươi đã tiếp xúc trực tiếp với Giếng Ký Ức.”

Cụm từ còn dang dở trong không khí khi một bóng dáng khác xuất hiện ở mép vực thẳm phía xa.

Trần Mặc quay đầu lại, co rút lại thành những đường thẳng mảnh.

Đó không phải là một Ký Ức Xưa, mà là một tu giả cấp cao mang theo khí tức lạnh lẽo đến kinh người — cùng với đó là mùi hương của hoa sen trắng ngát, thứ mùi đặc trưng chỉ thuộc về cung điện của Diệu Không Chân Nhân.

Hơi thở của Trần Mặc trở nên gấp gáp hơn.

Mùi sen trắng không chỉ là hương thơm.

Nó mang theo áp lực tinh thần nặng nề như ngàn cân treo sợi tóc.

Đó là dấu hiệu cho thấy Diệu Không Chân Nhân đã đến rất gần, hoặc thậm chí đang quan sát từ một góc độ mà hắn chưa thể cảm nhận được.

Lục Trúc nắm chặt tay áo Trần Mặc hơn nữa.

Ánh mắt cô sáng lên trong bóng tối, phản chiếu vẻ lo lắng tột cùng.

Cô biết ý nghĩa của mùi hương đó.

Trong suốt hai mươi năm tu luyện tại tông môn, không ai dám phớt lờ sự hiện diện mang theo khí tức hoa sen trắng này.

Nó tượng trưng cho uy quyền tuyệt đối và pháp lực thâm hậu đến mức đáng sợ.

“Chúng ta phải rời đi ngay,” Lục Trúc thì thầm, giọng run rẩy nhưng quyết đoán.

“Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ không thể giải thích được việc tiếp xúc với Giếng Ký Ức.”

Trần Mặc gật đầu chậm rãi.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy ngược lại, thu gom về đan điền để chuẩn bị cho một lần di chuyển tốc độ cực đại.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của kẻ kia như một lưỡi dao lạnh lẽo đang rạch qua không gian xung vực thẳm này.

Nhưng trước khi có thể hành động, một giọng nói vang lên từ phía sau bóng dáng mảnh khảnh đó.

Giọng nói ấy nhẹ nhàng, thanh khiết đến mức trái ngược hoàn toàn với khí thế uy hiếp mà nó tỏa ra.

Trần Mặc cứng đờ người.

Hắn không quay đầu lại.

Chỉ cần nghe giọng nói này, hắn đã nhận ra đây là một trong những đệ tử thân tín của Diệu Không Chân Nhân — hoặc có thể chính là bản thân vị chân nhân đang ẩn nấp sau lớp vỏ bọc ấy.

Bóng dáng kia bước xuống mép vực thẳm.

Từng bước đi nhẹ nhàng như lá sen rơi trên mặt nước tĩnh lặng.

Nhưng mỗi bước chân đặt xuống đá đều khiến những tảng đá xung quanh nứt vỡ thành bụi mịn, bay lên theo gió lạnh lẽo.

Lục Trúc lùi lại một bước, kéo Trần Mặc ra sau lưng mình.

Cô biết rằng bất kỳ hành động nào của họ lúc này cũng sẽ bị quan sát dưới con mắt tinh tường nhất.

Không có chỗ cho sự nhầm lẫn.

Không có cơ hội để trốn thoát nếu đối phương muốn chặn đường.

Trần Mặc nhắm mắt lại trong một tích tắc ngắn ngủi.

Hắn cần tĩnh tâm.

Linh lực bên trong hắn bắt đầu xoay chuyển theo chu trình bí ẩn mà hắn đã học được từ cuốn sách cổ tìm thấy ở hang động phía sau Giếng Ký Ức.

Đó là một loại nguyên lực khác biệt, không mang tính hủy diệt như Hỏa Hệ hay băng giá như Thủy Hệ, mà lại chứa đựng sức mạnh của sự ký ức và thời gian.

Hắn mở mắt ra.

Ánh sáng trong đôi đen nhánh kia trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Hắn nhận thấy rằng bóng dáng kia đang tỏa ra một luồng ánh sáng trắng mờ ảo, che đi phần lớn thân hình thật sự.

Điều đó có nghĩa là đối phương không muốn bị nhận dạng rõ ràng ngay lúc này — hoặc họ đang thử thách ý chí của Trần Mặc và Lục Trúc.

“Ngươi đã chạm vào thứ cấm kỵ,” giọng nói kia tiếp tục, lần này rõ ràng hơn, vang vọng khắp khu vực như tiếng chuông đồng cổ xưa.

“Và giờ đây, ngươi phải trả giá.”

Trần Mặc cảm thấy một luồng khí áp mạnh mẽ đè nặng lên vai hắn.

Đó không chỉ là lực lượng vật lý đơn thuần mà còn là sự tấn công trực tiếp vào thần trí của hắn.

Những ký ức đau thương nhất trong quá khứ bắt đầu hiện về trước mắt: cảnh cha mẹ bị giết, cảnh tông môn sụp đổ, và những đêm dài tuyệt vọng khi hắn gần như từ bỏ con đường tu luyện.

Nhưng Trần Mặc không run sợ.

Hắn đã vượt qua tất cả những điều đó để đứng ở đây hôm nay.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng chảy của nguyên lực bên trong kinh mạch mình đang phản ứng lại với áp lực bên ngoài.

Thay vì chống cự trực tiếp — điều sẽ dẫn đến việc tiêu hao lớn và thất bại nhanh chóng — hắn chọn cách hòa nhập vào nó.

Lục Trúc nhìn thấy sự thay đổi trong tư thế đứng của Trần Mặc.

Cô hiểu ý định của anh trai.

Đây là kỹ thuật “Thủy Lưu Thiên Hạ” mà họ đã luyện tập bí mật suốt nhiều tháng qua dưới lòng đất tối tăm này.

Khi nước gặp đá, nó không đập vỡ đá bằng sức mạnh thô bạo; nó len lỏi vào mọi khe hở, làm suy yếu nền tảng từ bên trong cho đến khi toàn bộ cấu trúc sụp đổ tự thân.

“Chạy,” Trần Mặc ra lệnh ngắn gọn.

Hắn không nhìn Lục Trúc mà quay mặt về phía bóng dáng bí ẩn kia.

“Tôi sẽ giữ chân hắn lại.”

Lục Trúc lắc đầu kịch liệt, nước mắt chứa đầy trong nhưng cô kiên quyết không để chúng rơi xuống đất.

Nếu ngươi ở đây một mình…”

“Đó là mệnh lệnh của ta,” Trần Mặc ngắt lời, giọng cứng cỏi như sắt thép đã qua nung nấu.

“Ngươi phải sống để tìm ra cách phá hủy Giếng Ký Ức từ bên trong hệ thống phòng thủ của tông môn.

Đó là mục đích duy nhất chúng ta tồn tại cho đến nay.”

Bóng dáng kia nhếch mép cười nhạt — một nụ cười đầy khinh miệt và sự hiểu biết sâu sắc về bản chất bi kịch trước mắt.

“Thông minh, nhưng vô ích,” giọng nói lạnh lùng phán xét.

“Ngươi nghĩ rằng việc phân chia lực lượng sẽ giúp ngươi thoát khỏi số phận đã định sẵn?

Số mệnh của các ngươi đã được viết nên bởi chính những lựa chọn sai lầm trong quá khứ.”

Trần Mặc không đáp lại lời lẽ đầy ma thuật đen tối ấy.

Hắn chỉ đưa tay phải ra trước mặt, lòng bàn tay hướng lên cao.

Từ giữa lòng bàn tay hắn, một vòng xoáy nhỏ bé bắt đầu hình thành.

Nó trông giống như một mắt bão thu nhỏ, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh và biến chúng thành màu xám xịt vô tận.

Đó là kỹ năng cuối cùng mà Trần Mặc đã nghiên cứu được từ những trang sách bị cháy rụi trong thư viện cấm — “Hư Không Chuyển Dịch”.

Kỹ thuật này cho phép người sử dụng tạo ra một khoảng trống tạm thời trong không gian, đủ để di chuyển tức thì đến bất kỳ điểm nào trong bán kính mười trượng.

Nhưng cái giá phải trả là sự hao tổn nghiêm trọng đối với tinh thần và nguyên lực của chính bản thân mình — có thể khiến hắn suy kiệt nặng nề sau trận chiến này.

Lục Trúc nhận ra ý định tự hy sinh sắp xảy ra.

Cô hét lên một tiếng đau đớn, lao về phía trước để ngăn chặn hành động điên rồ đó.

Nhưng Trần Mặc nhanh hơn.

Hắn đã kích hoạt kỹ thuật ngay khi bóng dáng kia vừa giơ tay lên chuẩn bị tung đòn tấn công chí mạng.

Không gian xung quanh Trần Mặc bỗng chốc vỡ vụn thành hàng triệu mảnh kính vô hình.

Một âm thanh chói tai vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vốn có của vực thẳm này.

Khi mọi thứ quay trở lại bình thường, chỉ còn lại Lục Trúc đứng chơ vơ giữa màn sương mù dày đặc đang lan tỏa từ nơi Trần Mặc vừa biến mất.

Bóng dáng bí ẩn vẫn ở đó, nhưng ánh mắt lạnh lùng trước kia giờ đã chuyển sang vẻ tò mò đầy thú vị.

Hắn dường như không tức giận vì việc đối phương trốn thoát — mà ngược lại, hắn trông giống như thể đang chờ đợi một diễn biến tiếp theo nào đó mà chỉ có mình hắn mới biết rõ ý nghĩa thực sự của nó.

“Vậy thì,” giọng nói vang lên lần nữa, (lần này mang theo cảm giác vui vẻ khó tả).

“Hãy xem trò chơi thú vị này sẽ đi đến đâu.”

Lục Trúc quỳ xuống đất, hai tay ôm đầu trong tuyệt vọng.

Cô vừa mất người bảo vệ duy nhất của mình vào lúc nguy cấp nhất.

Mùi hương hoa sen trắng vẫn còn vương vấn nơi mũi, nhưng nó không còn là mối đe dọa trực tiếp nữa — mà trở thành lời nguyền ám ảnh theo từng bước đi cô thực hiện từ giờ trở đi.

Cô đứng dậy chậm chạp, lau khô nước mắt bằng mu bàn tay bụi đất.

Dù đau đớn đến mức nào, dù sợ hãi đến tột cùng, cô không thể dừng lại ở đây.

Lời hứa với Trần Mặc vẫn còn vang vọng trong tâm trí: phá hủy thứ cấm kỵ đó để cứu lấy linh hồn của anh trai mình — và cả thế giới này nữa nếu có thể làm được điều ấy.

Lục Trúc quay lưng lại với vực thẳm tối đen, bắt đầu chạy vào bóng đêm bao la phía trước.

đều nặng nề như đóng đinh vào lòng đất, nhưng cô không dám chậm chạp dù chỉ một giây.

, , 。

Trong khi đó, ở đâu đó bên kia ranh giới hư không mà Trần Mặc vừa xuyên qua, hắn đang rơi tự do trong sự trống rỗng tuyệt đối.

Không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có cảm giác ma sát giữa da thịt và những dòng năng lượng hỗn loạn xung quanh.

Hắn biết rằng mình đã kích hoạt kỹ thuật quá sớm — trước khi hoàn toàn kiểm soát được tọa độ đích đến an toàn.

Điều đó có nghĩa là hắn đang rơi vào một nơi mà ngay cả bản đồ tinh thần của tông môn cũng không hề đề cập tới.

Một vùng đất cấm địa thực sự, nơi những kẻ mạnh nhất cũng phải e dè bước chân vào vì sợ hãi những bí mật chôn sâu dưới lòng đất ấy sẽ thức tỉnh và phá hủy tất cả mọi thứ xung quanh chúng vĩnh viễn chẳng còn ai nhớ đến nữa.

Bỗng dưng, một bàn tay xương xốc lạnh như băng thọc thẳng xuyên qua lồng ngực hắn.

Hắn sững sờ nhìn khối máu tươi phun trào, không thể tin vào mắt mình trong tuyệt vọng tột cùng.

Ánh mắt đỏ rực từ bóng tối thốt lên —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập