Chương 43
Trần Mặc không nghe thấy bài ca hủy diệt.
Tất cả âm thanh trong thế giới Huyền Vực đột ngột tắt ngấm, giống như ai đó đã rút phích cắm của thực tại.
Không phải sự im lặng tĩnh lặng, mà là một sự chân không đáng sợ, nơi甚至连 tiếng máu chảy trong tĩnh mạch cũng bị nuốt chửng.
Anh đứng trên mép vực thẳm, nơi lớp vỏ bảo vệ của thế giới đã bị xé toạc bởi nhát kiếm vừa rồi.
Không khí ở đây không còn là khí, mà là bụi tro của những ký ức đã chết.
Mỗi hạt bụi lơ lửng đều mang theo một mảnh vỡ của quá khứ: một tiếng khóc của trẻ thơ, một lời thề nguyền của chiến binh, một nụ cười giả tạo của kẻ phản bội.
Trần Mặc hít sâu, nhưng phổi anh chỉ thu vào sự lạnh lẽo của cái chết.
Linh lực trong cơ thể anh, vốn đã kiệt quệ sau trận chiến với phiên bản thứ nhất của chính mình, giờ đây đang run rẩy như ngọn lửa trong cơn bão.
Anh cúi nhìn xuống.
Dưới đáy vực, không có đáy.
Chỉ có một dòng chảy hỗn độn của màu xám và đen, nơi thời gian bị bẻ cong và không gian bị xé nát.
Đó là Vực Ký Cạn Nguồn — nơi những ký ức độc hại bị tiêu hủy, nơi những linh hồn không thể siêu thoát bị giam cầm vĩnh viễn.
Diệu Không Chân Nhân gọi đây là sự thanh lọc.
Nhưng Trần Mặc gọi đây là mồ chôn của nhân tính.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp da thịt anh.
Không phải đau đớn, mà là sự trống rỗng.
Khi anh bước đi, bàn chân anh không chạm đất, mà chạm vào những mảnh vỡ của thực tại.
Mỗi bước chân là một lần anh phải đối mặt với một ký ức bị bóp méo.
Anh thấy hình ảnh của Linh Nhi đang cười, nhưng khuôn mặt cô bé bị biến dạng, mắt trợn ngược, miệng há to trong tiếng hét im lặng.
Anh nhìn đi chỗ khác.
Anh thấy Lục Trúc đang quay lưng, dao sắc cắm vào lưng một người đồng môn vô tội.
Anh nghiến răng, linh hải rung động dữ dội.
"Đừng nhìn," anh tự nhủ.
"Đừng để chúng xâm nhập."
Nhưng ở đây, ý chí không còn đủ mạnh để chống lại dòng chảy của ký ức.
Thế giới này có ký ức.
Và khi bước vào di tích cổ, hay nơi hư không như thế này, người sống lại chính là nạn nhân của những linh hồn bị trục xuất.
Trần Mặc cảm thấy ý thức mình đang bị kéo dãn, mỏng manh như tờ giấy mỏng trước mặt một cơn lốc xoáy.
Anh phải đi xuống.
Anh phải tìm ra trung tâm.
Chỉ ở đó, nơi cột trụ xương cốt của Thần cũ từng đứng, mới có câu trả lời cho việc cứu Linh Nhi.
Trần Mặc lao xuống vực thẳm.
Không có gió, chỉ có cảm giác rơi tự do trong một không gian bị bẻ cong.
Ở đây, quy luật vật lý không còn tồn tại.
Anh thấy những cảnh tượng từ quá khứ lướt qua: ngày anh bị đánh cắp linh căn, ngày anh nhặt được cuốn sổ tay nát bươm của sư phụ, và ngày anh hứa sẽ bảo vệ người em gái.
Mỗi cảnh tượng là một cạm bẫy.
Khi anh lướt qua hình ảnh ngày sinh nhật của Linh Nhi, một bàn tay nhỏ bé vươn ra, nắm lấy cổ tay anh.
"Đệ đệ..." giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu anh.
"Tại sao anh lại bỏ rơi em?"
Trần Mặc nghiến răng, linh lực bùng phát từ huyệt đạo đan điền.
Anh không dừng lại.
Anh biết đó là ảo ảnh, là ký ức bị bóp méo bởi sự cô đơn của vực thẳm.
Nhưng nỗi đau nó gây ra là thật.
Nó xé toạc linh hải anh từng tấc một.
"Ta không bỏ rơi em," anh gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Ta đang cứu em!"
Anh dùng kiếm ý cắt đứt sợi dây vô hình kết nối anh với ảo ảnh.
Lưỡi kiếm sáng lên, không phải bằng ánh sáng của thiên địa, mà bằng ánh sáng của sự từ bỏ.
Anh nhớ lại lời hứa với Linh Nhi.
Cô bé đã hỏi: "Nếu anh quên em, anh có còn yêu em không?"
Câu trả lời giờ đây đã rõ.
Để cứu cô, anh phải quên đi mọi thứ.
Anh phải đốt cháy những ký ức đẹp đẽ nhất của mình để thắp sáng con đường đi đến chân lý tàn khốc.
Trần Mặc nhắm mắt lại.
Trong tâm trí, anh gọi về ký ức về nụ cười của mẹ anh.
Ký ức về lần đầu tiên anh cầm kiếm, cảm giác nặng nề nhưng đầy tự hào.
Ký ức về buổi chiều mưa, anh và Linh Nhi ngồi dưới hiên nhà, nghe tiếng mưa rơi.
Anh bắt đầu thiêu đốt chúng.
Một cơn đau dữ dội xé toạc linh hồn anh.
Giống như ai đó đang rút từng ngón tay chân ra khỏi cơ thể anh.
Nhưng anh không hét lên.
Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương và điên cuồng.
Khi ký ức về mẹ anh biến thành tro bụi, một luồng nguyên lực tinh khiết, lạnh lẽo và không mang bất kỳ cảm xúc nào, bùng nổ từ trong người anh.
Linh lực của anh không còn mang màu sắc của con người.
Nó trở nên trong suốt, vô hình, và đáng sợ.
Đó là sức mạnh của kẻ đã mất tất cả.
Sức mạnh của sự trống rỗng.
Với sức mạnh mới, Trần Mặc lao về phía trung tâm vết nứt.
Ở đó, một cột sáng vàng đang cố gắng giữ cho lớp vỏ thế giới không sụp đổ hoàn toàn.
Anh nhận ra đó là tàn dư của linh hồn sư phụ, đang chịu đựng sự xé nát liên tục.
Vực thẳm đang ăn mòn cột sáng, và nếu nó đứt gãy, toàn bộ Huyền Vực sẽ rơi vào vực sâu vĩnh viễn.
Cột sáng vàng không phải là một vật thể cố định.
Nó là một mạng lưới phức tạp của những sợi tơ linh lực, mỗi sợi tơ là một ký ức về sự hy sinh, về sự bảo vệ, về tình thương vô điều kiện.
Sư phụ của anh, người đã dạy anh cách cầm kiếm, cách sống, và cách chết, giờ đây đã trở thành một phần của cơ cấu duy trì thế giới này.
Trần Mặc bay đến gần.
Anh có thể cảm thấy sự đau đớn của sư phụ.
Mỗi giây, sư phụ đang chịu đựng sự xé nát của vô số ký ức độc hại từ vực thẳm.
Sư phụ đang giữ lấy trật tự bằng chính linh hồn mình.
"Sư phụ..." Trần Mặc gọi tên, giọng nói run rẩy.
Cột sáng vàng rung động.
Một giọng nói uy nghiêm, nhưng mệt mỏi, vang lên trong đầu anh.
*"Mặc nhi...
Đừng lại gần.
Đây là nhiệm vụ của ta.
Nếu ngươi can thiệp, ngươi sẽ bị nuốt chửng."*
"Thế giới này không đáng để giữ," Trần Mặc nói, giọng lạnh lùng.
"Nó được xây dựng trên sự dối trá.
Trên sự xóa bỏ ký ức.
Trên sự tàn nhẫn của Diệu Không Chân Nhân."
*"Đau khổ là bản chất của tồn tại,"* giọng sư phụ đáp lại, nhưng lần này, nó mang theo một sự bi quan sâu sắc.
*"Nếu ngươi phá hủy cột sáng này, ngươi sẽ giải phóng họ khỏi trật tự, nhưng cũng đồng thời giải phóng họ khỏi sự bảo vệ.
Vực thẳm sẽ tràn ra.
Mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi đau khổ sẽ trở lại.
Con người sẽ bị nhấn chìm trong hỗn loạn."*
Trần Mặc dừng lại.
Anh nhìn vào cột sáng.
Anh thấy những khuôn mặt của những người tu tiên trong Huyền Vực.
Họ đang cười, đang yêu, đang sống.
Nhưng anh cũng thấy những khuôn mặt bị khuất phục, bị kiểm soát, bị tước đoạt quyền tự do cảm nhận.
Nếu anh phá hủy cột sáng, anh sẽ cứu Linh Nhi khỏi sự kiểm soát của 'Vực Ký Ức'.
Nhưng anh sẽ đẩy cả thế giới vào vực thẳm.
Nếu anh để nguyên cột sáng, Linh Nhi sẽ tiếp tục bị 'Vực Ký Ức' nuốt chửng, và anh sẽ tiếp tục sống trong vòng lặp vô tận của sự giả tạo.
Đây là lựa chọn của kẻ mất tất cả.
Một lựa chọn không có đáp án đúng.
Trần Mặc nhớ lại bí mật của mình.
Linh Nhi không phải là người bình thường.
Cô là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ.
Và anh chính là con vật nuôi để bảo vệ cô.
Nếu Linh Nhi là ký ức của Thần cũ, thì sự tồn tại của cô là mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự của Diệu Không Chân Nhân.
Nhưng đồng thời, cô cũng là hy vọng duy nhất để phá vỡ vòng lặp.
"Ta không cần sự bảo vệ của sư phụ," Trần Mặc nói, giọng nói kiên định.
"Ta cần sự tự do."
Trần Mặc hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự giải phóng.
Anh vung tay, tấn công vào cột sáng vàng.
Không phải để phá hủy nó, mà để *hấp thụ* nó.
Anh nhận ra sự thật: sư phụ không còn là một thực thể độc lập.
Sư phụ đã hòa nhập vào lớp vỏ bảo vệ.
Để cứu thế giới, anh không cần phá hủy hay cứu vớt, anh cần *thay thế*.
Linh lực trong người anh, vốn đã trống rỗng sau khi đốt cháy ký ức, giờ đây trở thành một cái bình chứa hoàn hảo.
Anh không còn là Trần Mặc, người đệ tử, người huynh trưởng.
Anh là một khoảng trống.
Một khoảng trống có thể chứa đựng mọi thứ.
Anh lao vào cột sáng.
Cảm giác đầu tiên là sự ấm áp.
Một sự ấm áp mà anh chưa từng cảm thấy từ khi rời khỏi Thanh Vân Tông.
Đó là tình thương của sư phụ.
Nó bao bọc anh, vỗ về anh, và rồi...
xé nát anh.
Trần Mặc cảm thấy linh hồn mình bị hòa tan.
Những sợi tơ linh lực của sư phụ chui vào cơ thể anh, xâm nhập vào linh hải, vào ý thức.
Anh thấy cuộc đời của sư phụ.
Anh thấy sư phụ từng là một kẻ phản bội, từng giết chết người yêu của mình để lên cấp.
Anh thấy sư phụ từng cầu xin Diệu Không Chân Nhân giúp đỡ, và nhận được sự từ chối lạnh lùng.
Sư phụ không phải là một vị thần.
Sư phụ là một nạn nhân.
Và giờ, anh đang trở thành nạn nhân tiếp theo.
Nhưng Trần Mặc không từ bỏ.
Anh dùng ý chí của mình, ý chí của kẻ đã sẵn sàng hy sinh tất cả, để kiểm soát dòng chảy này.
Anh không để mình bị hòa tan.
Anh ép chúng vào cơ thể mình.
Anh biến chúng thành xương, thành thịt, thành máu của chính mình.
"Ta là Trần Mặc," anh gầm lên trong tâm trí.
"Ta không phải là sư phụ.
Ta không phải là công cụ.
Ta là kẻ phá hủy!"
Cột sáng vàng bắt đầu co lại.
Nó không sụp đổ, mà nó *co cụm* vào bên trong Trần Mặc.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang biến đổi.
Da thịt anh trở nên trong suốt.
Xương cốt anh trở nên trắng ngà.
Mắt anh không còn màu đen, mà là màu trắng xóa, không đồng tử.
Anh đã hấp thụ cột sáng.
Anh đã trở thành lớp vỏ bảo vệ mới.
Nhưng điều gì đó sai lầm.
Khi anh mở mắt, anh không thấy thế giới bên ngoài.
Anh thấy một thế giới khác.
Một thế giới nơi mọi thứ đều là ký ức.
Và ở trung tâm của thế giới đó, là một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt của Linh Nhi.
Nhưng đôi mắt của cô ấy không phải là đôi mắt của một đứa trẻ.
Đó là đôi mắt của một vị Thần.
*"Cuối cùng, ngươi cũng đến,"* giọng nói của người phụ nữ vang lên, không phải trong đầu anh, mà trong toàn bộ không gian.
*"Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi, Người Giữ Gía."*
Trần Mặc run rẩy.
Anh nhận ra rằng, Linh Nhi không phải là nạn nhân.
Cô là kẻ cầm tù.
anh vừa tự nguyện bước vào lồng sắt.
Trần Mặc mở mắt.
Anh đang đứng trên đỉnh núi cao nhất của Huyền Vực, nhìn xuống thung lũng bên dưới.
Mọi thứ yên bình.
Không có vực thẳm, không có tiếng hát hủy diệt.
Nhưng anh biết đó là ảo giác.
Anh có thể cảm thấy sự hiện diện của vực thẳm dưới chân mình, và anh có thể cảm thấy nó đang đói khát.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, nhưng nó không mang lại sự ấm áp.
Nó mang lại sự lạnh lẽo của sự quan sát.
Trần Mặc nhìn vào bàn tay mình.
Chúng trong suốt, giống như thủy tinh.
Anh có thể thấy những sợi tơ linh lực màu vàng chạy dọc theo gân tay anh.
Anh đã trở thành một phần của thế giới này.
"Anh đã làm tốt," một giọng nói vang lên từ phía sau.
Trần Mặc quay lại.
Lục Trúc đang đứng đó.
Cô không còn là hình ảnh của một đồng môn bị đuổi.
Cô mặc một bộ áo choàng đen, trên đó có hình纹 của một tổ chức bí mật mà anh chưa từng thấy.
Đôi mắt cô lạnh lùng, không còn sự tội lỗi hay sự thông minh sắc sảo như trước.
"Lục Trúc?" Trần Mặc hỏi, giọng nói của anh giờ đây vang vọng như tiếng của nhiều người cùng nói.
"Không phải chỉ là Lục Trúc," cô cười, nụ cười đầy mỉa mai.
"Tôi là người dẫn đường cho cuộc cách mạng.
anh là lá chắn của chúng tôi."
Trần Mặc nhíu mày.
Anh cảm thấy một sự bất an lớn lao.
Anh đã hy sinh ký ức, hy sinh nhân tính, để cứu thế giới.
Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình như một con rối, đang được điều khiển bởi những sợi dây vô hình.
"Anh nghĩ anh đã chiến thắng?" Lục Trúc bước lại gần, tay cô đặt lên vai anh.
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể anh.
"Anh chỉ mới bắt đầu trò chơi.
Diệu Không Chân Nhân không hề ngạc nhiên.
Ông ta biết rằng, chỉ có một người đã mất tất cả mới có thể thay thế cột sáng.
Và ông ta đã chờ đợi khoảnh khắc này."
Trần Mặc nhìn xuống thung lũng.
Ở đó, những người dân Huyền Vực đang sống cuộc sống bình thường của họ.
Họ cười, họ yêu, họ sống.
Nhưng giờ đây, anh có thể thấy những sợi tơ màu vàng kết nối họ với anh.
Anh là trung tâm.
Anh là nguồn gốc của trật tự mới.
Và anh là tù nhân của chính mình.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trên đỉnh núi đối diện.
Một bóng người mặc áo choàng trắng, đội mũ che kín mặt.
Diệu Không Chân Nhân.
Ông ta mỉm cười, một nụ cười đầy sự hài lòng.
*"Chào mừng trở lại, Người Giữ Gía,"* giọng nói của Diệu Không Chân Nhân vang lên, không cần nói ra, mà trực tiếp vào linh hải của Trần Mặc.
*"Vòng lặp đã bắt đầu lại.
Và lần này, anh không thể thoát."*
Trần Mặc nhìn vào đôi mắt trắng xóa của mình trong phản chiếu của một vũng nước nhỏ.
Và trong đó, anh thấy một bóng hình khác đang đứng sau lưng anh.
Một bóng hình trẻ trung, đầy nhiệt huyết, và đang cười mỉa mai.
Phiên bản thứ nhất của anh.
Và nó đang cầm một con dao, hướng về phía cổ của Linh Nhi đang hiện lên trong ảo ảnh.
"Không!" Trần Mặc hét lên, nhưng tiếng hét của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng của thế giới.
Và rồi, mọi thứ trở về màu xám.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận