Chương 42

Chương 42: Vực Ký Cạn Nguồn

Trần Mặc không đáp lại.

Anh biết, nếu mở miệng, vòng lặp của số phận sẽ đóng lại, bóp nghẹt mọi khả năng thay đổi.

Thay vào đó, anh nhắm chặt đôi mắt, tập trung vào cơn đau nhói buốt lạnh ở thái dương — dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy ký ức của anh đang bị xói mòn bởi áp lực của Gian Cổ.

Thế giới xung quanh anh bắt đầu "chảy" như sáp nóng dưới sức nóng của mặt trời.

Những bức tường đá xám xịt, vốn cứng rắn và đầy rẫy những vết nứt thời gian, giờ đây đang tan rã thành bụi vàng lấp lánh.

Bụi vàng ấy không rơi xuống đất mà lơ lửng, xoay chuyển theo một quy luật nào đó, rồi tái cấu trúc thành những tòa tháp bằng ngọc thạch trong suốt, phản chiếu ánh sáng từ một bầu trời không tồn tại.

Đây là quy luật của Vực Ký Cạn Nguồn: nơi thực tại bị xói mòn, và quá khứ là hiện tại.

Trần Mặc bước đi giữa những cột đá đang hình thành và tan biến liên tục.

Mỗi bước chân của anh đều dấn sâu vào một lớp ký ức mỏng manh.

Anh cảm thấy những ngón chân của mình chạm vào những mảnh vỡ của những cuộc đời đã chết.

Không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự ồn ào của nỗi đau chưa kịp lắng.

Tiếng khóc của trẻ thơ, tiếng gầm của thú dữ, và tiếng hét của những tu sĩ khi linh hồn bị xé nát — tất cả đều hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn, tấn công vào tâm trí anh.

đừng quên..." Một giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau cột ngọc thạch thứ ba.

Trần Mặc dừng lại.

Lưỡi kiếm trong tay anh run rẩy.

Anh không quay đầu.

Anh biết nếu quay lại, anh sẽ thấy một khuôn mặt mà anh đã cố gắng xóa bỏ khỏi tâm trí suốt mười vòng lặp.

Nhưng ở đây, trong vực thẳm ký ức này, không có gì có thể bị xóa bỏ.

Chỉ có thể bị đè nén.

Và sự đè nén này đã tạo ra những vết nứt sâu thẳm trong linh hải của anh.

Anh đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cột ngọc.

Ngay lập tức, một luồng nguyên lực dữ dội xộc vào huyệt đạo.

Không phải là nguyên lực của anh, mà là ký ức của người đã chạm vào đây trước đó.

Hình ảnh một nữ tu sĩ Thanh Vân Tông hiện ra trước mắt anh.

Cô ta đang cầm một cây kiếm gãy, máu chảy từ vết thương trên ngực, nhưng nụ cười trên môi lại đầy bình thản.

Cô ta nhìn vào một bóng đen khổng lồ đang tiến đến, và thay vì sợ hãi, cô ta mở lòng ra, đón nhận sự hủy diệt.

"Đau khổ là bằng chứng của sự sống," cô ta nói, giọng nói trùng khớp với giọng của Trần Mặc trong ký ức.

Trần Mặc rít lên, rút tay ra.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Anh nhận ra rằng, nơi này không chỉ là một di tích.

Nó là một nhà tù.

Một nhà tù giam giữ những ký ức mà Diệu Không Chân Nhân đã cố gắng triệt tiêu.

Và anh, Trần Mặc, đang là kẻ phá vỡ những cánh cửa đó.


Lâm Phong đã bình tĩnh lại, nhưng ánh mắt anh ta không còn nhìn Trần Mặc như kẻ thù.

Anh ta nhìn thấy sự trống rỗng trong mắt Trần Mặc và nhận ra điều kinh hoàng: Trần Mặc đang tự hủy nhân tính để tồn tại.

"Ngươi đang làm gì?" Lâm Phong gầm lên, rút kiếm ra, nhưng lưỡi kiếm của anh ta run rẩy.

"Nếu ngươi mất hết cảm xúc, ngươi sẽ trở thành một trong 'Ký Ức Xưa' — những linh hồn đã chết nhưng không thể siêu thoát, bị mắc kẹt trong vòng lặp đau khổ vĩnh cửu.

Ngươi sẽ không cứu được Linh Nhi.

Ngươi sẽ chỉ trở thành một phần của địa ngục này."

Trần Mặc không đáp.

Anh bước qua Lâm Phong, hướng về phía trung tâm của Vực Ký Cạn Nguồn.

Ở đó, một cột trụ bằng xương trắng ngà đang vươn lên, xuyên thủng bầu trời ảo ảnh.

Cột trụ này được xây dựng từ xương cốt của những vị Thần cũ, những kẻ đã cố gắng phá vỡ trật tự này và bị trừng phạt.

Anh nhớ lại lời hứa với Linh Nhi.

Cô bé đã nắm tay anh, hỏi: "Đệ đệ, nếu anh quên em, anh có còn yêu em không?"

Câu hỏi đó đã ám ảnh anh suốt mười vòng lặp.

Và giờ, anh đang tìm câu trả lời.

Trần Mặc đặt tay lên cột trụ xương.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.

Anh cảm thấy những ký ức của mình đang bị hút ra ngoài.

Ký ức về ngày sinh nhật của Linh Nhi.

Ký ức về lần đầu tiên anh cầm kiếm.

Ký ức về nụ cười của mẹ anh.

Mỗi ký ức bị lấy đi, cơ thể anh trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng tâm trí anh trở nên nặng nề hơn.

Anh đang trao đổi nhân tính của mình để lấy sức mạnh.

Sức mạnh để phá hủy thứ anh trân trọng nhất: chính bản thân mình.

"Đây là sự hy sinh," anh tự nhủ.

"Không phải hy sinh mạng sống.

Mà hy sinh lý do để sống."

Khi ký ức về mẹ anh biến mất, một cơn đau dữ dội xé toạc linh hải của anh.

Nhưng thay vì khóc, anh cười.

Một nụ cười đầy bi thương và điên cuồng.

Anh nhận ra rằng, Diệu Không Chân Nhân đã đúng một phần.

Tình cảm là nguồn gốc của đau khổ.

Nhưng chính đau khổ đó mới là thứ khiến con người trở nên mạnh mẽ.

Nếu không có đau khổ, sự hy sinh sẽ không có ý nghĩa.

Trần Mặc rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm giờ đây không còn sắc bén, mà đã trở thành một phần của cơ thể anh, một phần của linh hồn anh.

Anh chém vào cột trụ xương.

Không có tiếng động.

Chỉ có một sự im lặng chết chóc.

Cột trụ vỡ.

Vực thẳm ký ức mở ra.


Trần Mặc rút kiếm ra khỏi ngực.

Máu chảy xuống, nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh đã hy sinh cảm xúc đau đớn cùng với ký ức về Tiểu Mi.

Phiên bản thứ nhất lao vào.

Hai phiên bản của cùng một con người va chạm.

Không có kỹ thuật hoa mỹ, chỉ là sự hủy diệt thuần túy.

Trần Mặc nhớ ra một điều nhỏ nhặt: Trong vòng lặp thứ nhất, phiên bản trẻ trung của anh đã chết vì hy vọng.

Còn bây giờ, anh sống vì tuyệt vọng.

Và tuyệt vọng là một động lực mạnh mẽ hơn bất kỳ hy vọng nào.

Anh nghiến răng, tập trung toàn bộ "Khí Ý Chí" còn sót lại vào lưỡi kiếm.

Không phải để giết phiên bản thứ nhất.

Mà để giải phóng nó.

Mỗi nhát kiếm anh chém xuống, một phần ký ức bị đè nén được giải phóng.

Anh nhớ lại mọi thứ.

Anh nhớ lại sự phản bội của Lục Trúc, sự lạnh lùng của Diệu Không Chân Nhân, và sự vô tội của Linh Nhi.

Nhưng quan trọng hơn, anh nhớ lại lý do tại sao anh chiến đấu.

Không phải để trả thù.

Không phải để quyền lực.

Mà để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính trong thế giới này.

Phiên bản thứ nhất tan vỡ, biến thành những hạt sáng nhỏ li ti, bay vào hư không.

Trần Mặc đứng đó, cơ thể anh run rẩy, nhưng tâm trí anh thì tĩnh lặng hơn bất kỳ lúc nào.

Anh đã chiến thắng bản thân.

Và đó là chiến thắng duy nhất quan trọng.

Nhưng chiến thắng này có cái giá của nó.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng mới, sâu thẳm hơn trước kia.

Anh đã chấp nhận đau khổ, nhưng anh cũng đã mất đi khả năng cảm thấy bình yên.

Từ nay về sau, mỗi bước đi của anh sẽ là một bước đi trong đau đớn.

Và đó là số phận của một người tu tiên thực sự.

Trần Mặc rơi xuống đáy vực, nơi không có ánh sáng, chỉ có những tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn bị lãng quên.

Khi anh chạm đất, một cái gì đó lạnh lẽo và cứng cáp nằm dưới chân anh.

Anh cúi xuống, dùng chút tàn lực cuối cùng thắp lên một đốm lửa nhỏ.

Dưới ánh sáng yếu ớt, anh nhận ra mình đang đứng trên một đống xương.

Không phải xương người.

Mà là xương của những vị Thần cũ.

Và ở trung tâm của đống xương đó, là một cuốn sách bằng da thú, đóng lại bằng một chiếc khóa bằng máu.

Trần Mặc tiến lại gần, tay run rẩy.

Anh biết rằng, cuốn sách này chứa đựng bí mật cuối cùng của Huyền Vực.

Bí mật về nguồn gốc của Vực Ký Ức, về sự thật đằng sau những ký ức bị xóa bỏ, và về số phận của Linh Nhi.

Anh mở cuốn sách ra.

Trang đầu tiên trống trơn.

Nhưng khi anh chạm vào nó, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, viết bằng chính máu của anh.

*"Chào mừng trở lại, Người Giữ Gía.

Vòng lặp đã bắt đầu lại.

Và lần này, anh không thể thoát."*

Trần Mặc nâng đầu lên, đôi mắt anh đỏ ngầu.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm.

Nhưng trong sự mệt mỏi đó, là một sự quyết tâm chưa từng có.

Anh đã khám phá bí ẩn.

Và bây giờ, anh phải đối mặt với hậu quả.

Trên đỉnh tháp, Diệu Không Chân Nhân mỉm cười.

Ông ta biết rằng, trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, con rối đã thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập