Chương 41

Chương 41 — Vực Ký Cạn Nguồn

Gió hú gào như tiếng oán than của những linh hồn bị lãng quên, cuốn bay bụi tro từ những mảng thực tại đang rạn nứt xung quanh chân Trần Mặc.

Anh không chạy, cũng không hét.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà là sự nhận ra kinh hoàng: bóng người trên nóc tháp không phải là kẻ thù, mà là một phần của chính anh.

Diệu Không Chân Nhân đứng đó, tĩnh lặng giữa bầu trời đang sụp đổ, ánh mắt không mang chút giận dữ, chỉ là một sự thương hại sâu thẳm, như thể đang nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm sắp chạm vào lửa.

Trần Mặc cố gắng hít thở, nhưng không khí nơi đây đã trở nên đặc quánh, nặng nề như chì.

Mỗi hơi thở đều kéo theo những mảnh ký ức vỡ vụn, chúng cứa vào phổi anh, gây ra những cơn đau nhói buốt.

Anh ngẩng đầu lên, đối diện với vị "điển ngục trưởng" của thế giới này.

Chiếc ngọc bội trong tay Diệu Không Chân Nhân phát ra ánh sáng trắng ngà, giống hệt chiếc ngọc bội mà Trần Mặc vừa tự tay đập vỡ.

Sự tương phản giữa hai vật phẩm này tạo nên một sự căng thẳng tột độ, như thể hai cực của một nam châm đang cố gắng hút nhau, hay đẩy nhau ra xa với lực hủy diệt.

"Anh nghĩ mình đã thắng?" Diệu Không Chân Nhân cất tiếng, giọng nói vang lên không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Trần Mặc, lạnh lùng và vô cảm.

"Anh đã phá vỡ chiếc khóa, nhưng anh chưa hiểu ý nghĩa của tự do.

Tự do là gánh nặng của sự thật, Trần Mặc.

anh chưa đủ mạnh để mang nó."

Trần Mặc không đáp.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã mất đi tác dụng.

Những mảnh vỡ của không gian xung quanh bắt đầu xoay chuyển, tạo thành một xoáy lũ cuốn anh vào trung tâm.

Anh không chống cự.

Trong khoảnh khắc này, anh nhận ra rằng chiến đấu bằng kiếm hay linh lực là vô nghĩa.

Đây là một trận chiến giữa ý chí và bản chất tồn tại.

Anh phải đi sâu hơn, vào nơi mà ngay cả Diệu Không Chân Nhân cũng không dám đặt chân đến.

Nơi mà ký ức và thực tại hòa quyện thành một hỗn loạn thuần túy.


Một bóng đen khổng lồ bắt đầu hình thành từ dòng sông ký ức.

Đó là "Ảo Ảnh Của Chính Mình" — thứ đại diện cho sự thỏa hiệp.

Nó hứa hẹn sẽ cho Trần Mặc quên đi tất cả đau khổ, trả lại cho anh một cuộc sống yên bình trong ảo giác, nơi cha mẹ vẫn còn sống và anh là thiên tài số một.

Tất cả những gì anh cần làm là bước vào dòng sông đó, để cho ký ức cuốn trôi ý chí của anh.

Ảo Ảnh bước ra từ bóng tối, mang dáng vẻ của một Trần Mặc trẻ trung, tươi sáng, không một vết sẹo.

Đôi mắt của nó sáng lấp lánh, tràn đầy hy vọng và ngây thơ.

"Sao anh lại chọn đau khổ?" Ảo Ảnh hỏi, giọng nói ngọt ngào như mật ong.

"Ở đây, anh sẽ không bao giờ mất đi Linh Nhi.

Ở đây, anh sẽ không bao giờ phải đối mặt với sự thật tàn khốc này.

Hãy bước vào, Trần Mặc.

Hãy để tôi dẫn anh trở về nhà."

Trần Mặc nhìn vào đôi mắt của Ảo Ảnh, và anh thấy sự dối trá.那不是 nhà.

Đó là một cái bẫy.

Một cái bẫy ngọt ngào, được thiết kế để giữ chân anh trong sự vô tri.

Nếu anh bước vào, anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, một con rối khác, phục vụ cho mục đích của Diệu Không Chân Nhân.

Anh sẽ quên đi mọi đau khổ, nhưng anh cũng sẽ quên đi khả năng thay đổi thế giới.

"Anh không phải là tôi," Trần Mặc nói, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định.

"Anh chỉ là cái bóng của tôi, cái bóng mà tôi đã cố gắng chạy trốn suốt đời.

Anh là sự yếu đuối, là sự thỏa hiệp, là nỗi sợ hãi."

Ảo Ảnh cười, nụ cười đầy bi thương.

"Và anh là sự cứng nhắc, là sự từ chối chấp nhận thực tại.

Anh nghĩ mình mạnh mẽ?

Anh chỉ đang tự lừa dối bản thân mà thôi.

Đau khổ là bản chất của tồn tại.

Và anh không thể chạy trốn nó."

Trần Mặc nắm chặt tay.

Anh cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy qua cơ thể, như thể linh lực trong người anh đang bị xé toạc.

Anh nhận ra rằng, để đánh bại Ảo Ảnh, anh không thể dùng sức mạnh.

Anh phải chấp nhận nỗi đau.

Anh phải thừa nhận rằng, đau khổ là một phần của anh, và nó là thứ duy nhất khiến anh trở nên con người.

"Đau khổ không phải là kẻ thù," Trần Mặc nói, bước về phía Ảo Ảnh.

"Đau khổ là bằng chứng cho thấy tôi còn sống.

Và vì tôi còn sống, tôi sẽ không ngừng chiến đấu."


Trần Mặc rơi xuống đáy vực, nơi không có ánh sáng, chỉ có những tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn bị lãng quên.

Khi anh chạm đất, một cái gì đó lạnh lẽo và cứng cáp nằm dưới chân anh.

Anh cúi xuống, dùng chút tàn lực cuối cùng thắp lên một đốm lửa nhỏ.

Dưới ánh sáng yếu ớt, anh nhận ra mình đang đứng trên một đống xương.

Không phải xương người.

Mà là xương của những vị Thần cũ.

Những chiếc xương khổng lồ, phủ đầy ký tự cổ, nằm chồng chất lên nhau, tạo thành một đống xương núi cao vút.

Và ở trung tâm của đống xương đó, là một cuốn sách bằng da thú, đóng lại bằng một chiếc khóa bằng máu.

Trần Mặc tiến lại gần, tay run rẩy.

Anh biết rằng, cuốn sách này chứa đựng bí mật cuối cùng của Huyền Vực.

Bí mật về nguồn gốc của Vực Ký Ức, về sự thật đằng sau những ký ức bị xóa bỏ, và về số phận của Linh Nhi.

Anh mở cuốn sách ra.

Trang đầu tiên trống trơn.

Nhưng khi anh chạm vào nó, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, viết bằng chính máu của anh.

*"Chào mừng trở lại, Người Giữ Gía.

Vòng lặp đã bắt đầu lại.

Và lần này, anh không thể thoát."*

Trần Mặc nâng đầu lên, đôi mắt anh đỏ ngầu.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm.

Nhưng trong sự mệt mỏi đó, là một sự quyết tâm chưa từng có.

Anh đã khám phá bí ẩn.

Và bây giờ, anh phải đối mặt với hậu quả.

Trên đỉnh tháp, Diệu Không Chân Nhân mỉm cười.

Ông ta biết rằng, trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, con rối đã thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập