Chương 40

Không khí trong Gian Cổ đặc quánh lại như máu đông lạnh, nặng nề đến mức mỗi lần hô hấp đều giống như việc nuốt chửng một nắm tro tàn cay xè cổ họng.

Trần Mặc không đáp lời Lục Trúc, cũng không nhìn về phía hàng trăm tu sĩ Thanh Vân Tông đang bao vây.

Ánh mắt anh quét qua "Gốc Rễ" – thứ mà trước đó anh tưởng là một sinh vật cổ thụ, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng nguyên lực chân thật, nó lộ ra bộ mặt thật: một khối xương trắng ngà, khổng lồ và tàn khốc, phủ đầy những sợi tơ thần thức màu xám xịt.

Những sợi tơ này không phải là rễ cây, mà là những dây thần kinh nối trực tiếp với linh hải của hàng tỷ người bên ngoài lớp vỏ Huyền Vực.

Mỗi nhịp đập chậm chạp của khối xương ấy đều đồng điệu với tiếng tim của thế giới bên ngoài, một nhịp đập của sự nô lệ, của sự an toàn giả tạo được mua bằng chính linh hồn mình.

Trần Mặc cảm thấy linh lực trong cơ thể mình, vốn dĩ đã cạn kiệt sau trận chiến với Cánh Tay Ký Ức, giờ đây lại sôi sục một cách dữ dội.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm.

Gốc Rễ không phải là kẻ thù cần tiêu diệt, nó là nạn nhân, là cái lồng giam giữ những ký ức bị trục xuất.

Nó tồn tại để duy trì trật tự, để ngăn chặn "nhiễm độc" từ quá khứ tràn vào hiện tại.

Nhưng trật tự đó là một tử tù.

Trần Mặc bước tiến lên, đôi chân dậm mạnh xuống mặt đất đá lạnh lẽo.

Bụi tro bay lên, che khuất tầm nhìn của những tu sĩ Thanh Vân Tông.

Anh không quan tâm đến họ.

Trong khoảnh khắc này, chỉ có anh và khối xương trắng kia.

Lục Trúc đứng ở lối ra, thanh kiếm trong tay cô ta run rẩy, nhưng ánh mắt lại không nhìn Trần Mặc, mà nhìn chằm chằm vào khối xương.

Cô ta hiểu.

Cô ta luôn hiểu.

Đó là lý do tại sao cô ta dẫn anh đến đây.

Không phải để giết anh, mà để xem anh sẽ chọn con đường nào.


Căng thẳng leo thang khi Trần Mặc phát hiện ra một sự thật kinh hoàng hơn nữa.

Gốc Rễ, khối xương trắng kia, không chỉ là người giữ cửa, mà còn là "chìa khóa" khóa chặt Vực Ký.

Để mở hoàn toàn vực thẳm và giải phóng linh hồn của những người bị xóa bỏ, anh phải phá hủy thứ duy nhất còn sót lại của "bản thân" trong thế giới ảo giác này: Chiếc vòng cổ bằng ngọc bội mà anh luôn mang theo.

Chiếc ngọc bội đó, thứ anh trân trọng nhất, thứ duy nhất kết nối anh với Linh Nhi, với quá khứ, với những ký ức đẹp đẽ cuối cùng mà anh còn giữ được.

Trần Mặc sờ vào chiếc ngọc bội treo ở cổ.

Nó ấm áp, pulsating cùng nhịp tim anh.

Bên trong chiếc ngọc bội không chỉ là một bảo vật, mà là một "neo" ký ức.

Nó giữ cho anh không bị hòa tan vào dòng chảy ký ức hỗn loạn của Vực Ký Ức.

Nó là ranh giới giữa Trần Mặc và những ký ức xưa.

Nếu anh phá vỡ nó, anh sẽ mất đi mọi ký ức về Linh Nhi.

Anh sẽ không còn nhớ cô ấy là ai, không nhớ nụ cười của cô ấy, không nhớ lý do tại sao anh lại chiến đấu.

Anh sẽ trở thành một con số không, một trống rỗng hoàn toàn.

Nhưng nếu anh không phá vỡ nó, Linh Nhi sẽ mãi mãi bị giam cầm trong trạng thái "trống rỗng" hiện tại, một con búp bê sống, không có linh hồn, không có ký ức, và cuối cùng sẽ bị Diệu Không Chân Nhân thu hồi để làm nhiên liệu cho hệ thống.

Trần Mặc nhìn về phía Lục Trúc.

Cô ta đang lùi lại, ánh mắt đầy nước mắt.

"Trần Mặc, đừng làm vậy," cô ta nói, giọng nói nghẹn ngào.

"Nếu anh phá vỡ nó, anh sẽ quên tất cả.

Anh sẽ quên cả tôi.

Anh sẽ quên cả mình là ai."

"Ta không cần nhớ mình là ai," Trần Mặc nói, giọng nói lạnh lùng như băng giá.

"Ta chỉ cần nhớ rằng ta phải cứu cô ấy.

Dù cho sau này ta có quên cô ấy, thì cô ấy sẽ sống.

Và nếu ta quên, thì ít nhất, cô ấy sẽ không bị đau."

Anh rút kiếm ra, nhưng không hướng về Lục Trúc, mà hướng về chính chiếc ngọc bội trên ngực mình.

Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, không còn màu xanh lam thanh tịnh, mà chuyển sang màu đỏ thẫm, màu của máu, của sự hy sinh.

Những tu sĩ Thanh Vân Tông phía sau Lục Trúc hét lên, chuẩn bị lao vào, nhưng họ bị một lực lượng vô hình hất văng ra.

Đó là phản ứng của Vực Ký Ức.

Nó cảm nhận được ý chí phá hủy của Trần Mặc.

Khối xương trắng bắt đầu rung chuyển, những sợi tơ thần thức giật mạnh, như thể nó đang cố gắng giữ chặt chiếc cổng lại.

Trần Mặc hét lên, một tiếng gào thét đầy đau đớn và tuyệt vọng.

Anh đâm kiếm vào chiếc ngọc bội.

Một tiếng nứt vỡ vang lên, sắc bén và xuyên thấu vào tâm can.

Ánh sáng trắng xóa bùng phát từ chiếc ngọc bội, xé toạc không gian xung quanh.

Trần Mặc cảm thấy một phần linh hồn mình bị xé rách.

Những ký ức về Linh Nhi, về những buổi chiều nắng ấm, về những lời hứa hẹn, tất cả đều tan biến vào hư không, như khói bay vào gió.

Anh không khóc.

Nước mắt đã cạn kiệt từ lâu.

Anh chỉ còn lại một ý chí duy nhất: Phá hủy.


*"Cuộc chơi bắt đầu rồi, Trần Mặc.

Bây giờ, hãy xem ai là người sẽ sụp đổ trước: thế giới ảo, hay lý tưởng của anh?"*

Trần Mặc ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người đứng trên nóc tòa tháp cao nhất, mỉm cười, tay cầm một chiếc ngọc bội tương tự chiếc anh vừa phá vỡ.

Đó là Diệu Không Chân Nhân.

Ông ta không giận dữ.

Ông ta chỉ mỉm cười, một nụ cười của kẻ thắng cuộc.

Và phía sau ông ta, không gian bắt đầu sụp đổ, những bức tường của thế giới ảo giác vỡ vụn, để lộ ra một vực thẳm đen kịt, nơi hàng tỷ linh hồn đang gào thét, chờ đợi được giải phóng, hoặc bị hủy diệt.

Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang rơi vào vực thẳm đó.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, anh nghe thấy tiếng cười của Linh Nhi.

Nhưng lần này, nó không phải là tiếng cười của một đứa trẻ ngây thơ.

Nó là tiếng cười của một vị thần cũ, đang trở về.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập