Chương 39

Chương 39 — Vực Ký Cạn Nguồn

Tiếng vọng *"Chúng ta mới bắt đầu"* chưa kịp tan biến vào hư không, không gian xung quanh Trần Mặc bỗng co lại như một quả bóng khí đang bị ép nổ.

Áp lực nguyên lực từ bốn phía ùa vào, nặng nề như núi Thái Sơn đè lên vai.

Trần Mặc không chạy.

Trong thế giới Huyền Vực, tốc độ chỉ là ảo ảnh của kẻ yếu; người mạnh thì đứng yên, để nguyên lực tự nó tìm đường thoát.

Anh đóng chặt huyệt đạo, nén luồng nguyên lực đang cuồng nộ trong cơ thể về Đan Hải.

Da thịt anh nứt ra những vết nhỏ, máu tươi không chảy ra ngoài mà bốc hơi ngay lập tức, hóa thành sương tím nhạt.

Đó là dấu hiệu của sự đồng hóa.

Vực Ký Ức đang nhai nát ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng.

"Đừng kháng cự," một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy xương anh.

"Ngươi đang cố gắng giữ lại những thứ đã thuộc về quá khứ.

Hãy buông bỏ."

Trần Mặc nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn nhưng ánh nhìn vẫn sắc lạnh như băng.

Anh nhớ lại lời của bóng hình kia.

*Tình cảm là gốc rễ của chiến tranh.* Nhưng nếu không có tình cảm, con người khác gì với đá sỏi?

Anh sẽ không buông bỏ.

Dù phải trả giá bằng linh hồn, anh cũng sẽ bước tiếp.

Anh giơ bàn tay phải, năm ngón tay xoáy vào không khí, tạo ra một luồng gió xoáy nhỏ.

Gió xoáy xé toạc lớp áp lực dày đặc, mở ra một lối đi hẹp dẫn vào sâu hơn trong Thung Lũng Ký Ức.

Không khí ở đây loãng đến mức khó thở, mỗi bước chân đều như đang lội trong bùn nhớt của thời gian.


Bất ngờ, mặt đất dưới chân Trần Mặc nứt toạc.

Từ vực thẳm dưới sâu, một thực thể khổng lồ trỗi dậy — .

Nó không bằng thịt da, mà được cấu thành từ hàng ngàn mảnh giấy cổ, mỗi mảnh đều viết đầy những lời nguyền rủa và ký ức đau thương của vô số tu sĩ đã thất bại.

Những mảnh giấy bay lượn như đàn dơi, tạo thành một cánh tay dài hun hút, vươn lên để tóm lấy anh.

Cánh tay này không tấn công bằng sức mạnh vật lý, mà bằng tâm ma.

Khi nó tiến gần, Trần Mặc nghe thấy hàng ngàn tiếng gào thét vang lên trong đầu.

*"Ngươi là kẻ phản bội!" "Ngươi đã giết cha mẹ ngươi!" "Ngươi không xứng đáng sống!"* Những lời nói độc hại như dao cứa vào linh hải, khiến anh suýt nữa thì mất kiểm soát.

Trần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Anh không đấu lại bằng nguyên lực, mà bằng sự chấp nhận.

Anh chấp nhận rằng mình có tội.

Anh chấp nhận rằng mình đã gây ra đau khổ.

Nhưng anh không để những tội lỗi đó định nghĩa mình.

"Ta chấp nhận nỗi đau," anh nói, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong tâm trí mình.

"Nhưng ta không để nỗi đau kiểm soát ta."

Anh mở mắt, đôi mắt giờ đây không còn đỏ ngầu, mà sáng rực lên màu xanh lam thuần khiết.

Anh giơ tay phải, ra dấu ấn .

Một luồng nguyên lực thanh tịnh, trong trẻo như nước suối, bắn ra từ ngón tay anh, đánh vào cánh tay giấy.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có tiếng xào xạc nhẹ nhàng.

Những mảnh giấy cổ bắt đầu tan rã, hóa thành tro bụi bay vào hư không.

Cánh tay Ký Ức co lại, rút xuống vực thẳm, để lại một khoảng không trống rỗng.

Trần Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể anh run rẩy.

Tiêu hao nguyên lực để đối phó với tâm ma là cực kỳ nguy hiểm.

Anh đã cạn kiệt hơn một nửa linh lực.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh biết rằng, phía trước là nơi ẩn chứa bí mật lớn nhất.

Nơi mà Diệu Không Chân Nhân đã cố gắng che giấu.

Nơi mà sự thật về Huyền Vực đang chờ đợi.


Gốc Rễ vươn ra một chiếc rễ nhỏ, chạm vào trán Trần Mặc.

*"Chọn đi, Trần Mặc.

Tiếp tục tu luyện, trở thành một 'Người Giữ Cửa' vĩnh cửu, chịu đựng đau đớn và mất mát để duy trì ảo giác cho hàng tỷ người ngu ngốc?

Hay là..."*

Gốc Rễ dừng lại, ánh mắt trong vòng xoáy ánh sáng bỗng trở nên sắc bén.

"...hay là phá vỡ hệ thống, giải phóng mọi ký ức, và để con người tự quyết định số phận của mình, dù điều đó có nghĩa là chiến tranh, hỗn loạn và cái chết?"

Trần Mặc nhìn vào chiếc rễ nhỏ đang chạm vào trán mình.

Anh cảm thấy một luồng thông tin khổng lồ đang cố gắng chui vào trong đầu.

Đó là toàn bộ lịch sử của Huyền Vực.

Những cuộc chiến, những mất mát, những hy sinh.

Và cuối cùng, là hình ảnh của Linh Nhi.

Cô ấy đang mỉm cười.

Nhưng trong đôi mắt cô ấy, anh thấy một sự trống rỗng đáng sợ.

Cô ấy không nhớ gì.

Cô ấy là một bức tranh hoàn hảo, nhưng không có linh hồn.

Nếu anh chọn con đường đầu tiên, anh sẽ cứu thế giới khỏi hỗn loạn, nhưng anh sẽ giết chết linh hồn của mọi người, bao gồm cả Linh Nhi.

Nếu anh chọn con đường thứ hai, anh sẽ giải phóng họ, nhưng họ sẽ phải đối mặt với nỗi đau kinh hoàng.

Trần Mặc nhắm mắt lại.

Anh nhớ lại nụ cười của cậu bé trong ký ức.

Nụ cười ngây thơ, vô tư.

Anh nhớ lại nỗi đau khi mất đi cha mẹ.

Nỗi đau đó đã khiến anh trở nên mạnh mẽ.

"Đau khổ là một phần của sự sống," Trần Mặc nói, giọng nói kiên định.

"Không có đau khổ, không có hạnh phúc thực sự.

Tôi chọn sự thật."

Gốc Rễ im lặng.

Sau đó, một tiếng cười vang lên, không còn lạnh lùng, mà mang theo một sự tôn trọng kỳ lạ.

"Vậy thì, hãy chuẩn bị đi," Gốc Rễ nói.

"Vì bây giờ, ngươi không còn là một con rối nữa.

Ngươi là kẻ phá vỡ vòng tròn.

Và những kẻ bảo vệ vòng tròn...

họ sẽ giết ngươi."

Trần Mặc mở mắt.

Ánh sáng xanh lam từ trong cơ thể anh bùng nổ, xé toạc bóng tối.

Nhưng ngay khi anh bước ra khỏi khoảng không trống rỗng, anh thấy một bóng hình đứng ở lối ra.

Đó là Lục Trúc.

Nhưng cô ta không mỉm cười.

Cô ta cầm một thanh kiếm, lưỡi kiếm nhuộm đỏ máu.

Và phía sau cô ta, là hàng trăm tu sĩ của Thanh Vân Tông, tất cả đều nhìn anh với ánh mắt thù hận.

"Xin lỗi, Trần Mặc," Lục Trúc nói, giọng nói run rẩy.

"Nhưng tôi không thể để anh phá vỡ mọi thứ.

Thế giới này cần trật tự.

Dù đó là trật tự giả tạo."

Trần Mặc nhìn cô ta, trong lòng không có giận dữ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm.

"Vậy thì," anh nói, rút kiếm ra.

"Hãy để tôi dạy cho cô hiểu, cái giá của trật tự là gì."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập