Chương 44

Chương 44: Vực Ký Cạn Nguồn



Cụm từ "món quà" chưa kịp tan biến trong không khí thì nụ cười của cô gái — ta gọi cô là Thanh Nguyệt — bỗng nhiên giãn rộng đến méo mó.

Không phải là sự vui vẻ, mà là sự đói khát của một vực thẳm.

Trần Mặc chưa kịp phản ứng, những ngón tay mảnh khảnh của Thanh Nguyệt đã xuyên qua không gian, không chạm vào da thịt, nhưng cắm thẳng vào linh hải của anh.

Cảm giác ấy không phải là đau đớn, mà là sự trống rỗng.

Một khoảng chân không lạnh giá, nơi thời gian ngừng chảy và không gian bị bẻ gãy.

Trần Mặc cảm thấy ý thức mình bị kéo ra khỏi cơ thể, trôi dạt trong một dòng sông ký ức hỗn mang.

Anh thấy những hình ảnh flashes qua nhanh: một cánh đồng hoa cải vàng rực dưới ánh nắng hè, tiếng cười của một người phụ nữ không rõ mặt, và mùi hương của máu tanh tưởi trên thanh kiếm断裂.

"Ngươi đã hấp thụ Cột Sáng," Thanh Nguyệt nói, giọng nói giờ đây vang lên từ mọi hướng, như thể chính không gian đang lên tiếng.

"Nhưng ngươi không hiểu, Trần Mặc.

Cột Sáng không phải là bảo vệ.

Nó là một cái lồng.

Và ngươi vừa tự khóa mình vào trong đó."

Trần Mặc cố gắng vận chuyển nguyên lực.

Linh lực Hóa Thần trong người anh vốn dĩ đã biến dị, trở nên trong suốt và lạnh lẽo như thủy tinh.

Khi nó lưu chuyển, nó không mang lại sức mạnh, mà mang lại sự minh bạch.

Anh có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh rõ ràng đến mức ghê tởm.

Anh thấy những sợi tơ vàng vô hình kết nối Thanh Nguyệt với nền đất, với bầu trời, và với chính linh hồn anh.

"Đây là đâu?" Trần Mặc hỏi, giọng nói của anh vang lên khô khan, thiếu đi sự ấm áp của con người.

"Đây là Gian Cổ," Thanh Nguyệt đáp, đôi mắt của cô giờ đây không còn màu đen, mà là hai hố sâu thăm thẳm, chứa đựng vô số vì sao đang chết dần.

"Nơi mà những ký ức bị trục xuất đến để chết.

Và ngươi, Người Giữ Gía, đã mang theo một ký ức đặc biệt nhất đến đây."

Trần Mặc nhíu mày.

Anh nhớ lại lời của Diệu Không Chân Nhân.

*Vòng lặp đã bắt đầu lại.* Nếu đây là nơi ký ức chết đi, thì tại sao Linh Nhi lại tồn tại?

Tại sao cô lại là 'Ký Ức Xưa' duy nhất?

Thanh Nguyệt bước lại gần, mỗi bước chân của cô để lại một vết nứt trên mặt đất, những vết nứt ấy tỏa ra ánh sáng trắng xóa, như thể chúng đang cắt xé thực tại.

"Vì cô ấy không phải là ký ức, Trần Mặc.

Cô ấy là nguồn gốc.

Và ngươi...

ngươi là cái giá phải trả để giữ cho nguồn gốc ấy không bị phơi bày."

Trần Mặc cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Không phải đau vật lý, mà là sự xói mòn của bản ngã.

Anh cảm thấy những ký ức của mình đang bị剥离, từng mảnh một.

Ký ức về ngày anh rời khỏi Thanh Vân Tông, ký ức về lần đầu tiên anh cầm kiếm, ký ức về gương mặt của Lục Trúc khi cô quay lưng đi away...

Tất cả đang tan biến, thay thế bằng những hình ảnh lạ lùng mà anh không hề nhớ.

Anh thấy mình đứng giữa một chiến trường máu lửa.

Anh thấy mình giết chết hàng trăm người.

Anh thấy mình cười trong khi máu chảy từ tay anh.

"Không," Trần Mặc gầm lên, cố gắng giữ lấy ý thức.

"Đó không phải là tôi."

"Phải chăng?" Thanh Nguyệt cười, nụ cười ấy làm rung chuyển cả không gian.

"Hay đó là phần mà ngươi đã cố tình quên đi?

Phần mà ngươi đã hy sinh để trở thành 'người tốt'?"



Trần Mặc quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ sự xói mòn của tâm trí.

Trong khoảnh khắc đó, anh không còn là một tu sĩ Hóa Thần nữa.

Anh là một đứa trẻ sợ bóng tối, là một thanh niên thất bại trước kỳ khảo hạch, là một kẻ cô độc giữa đám đông.

Anh nhớ lại quy tắc tu tiên cơ bản nhất: Linh lực là khí, là sự tích tụ của tinh thần và thể xác.

Nhưng ở đây, ở Gian Cổ này, quy tắc ấy bị đảo ngược.

Tinh thần là khí, và thể xác chỉ là vỏ bọc.

Nếu tinh thần sụp đổ, thể xác sẽ tan thành bụi.

Trần Mặc cảm thấy linh hải của mình đang mở ra.

Những ký ức anh vừa hấp thụ từ Cột Sáng không phải là năng lượng thuần túy.

Chúng là những mảnh vỡ của vô số linh hồn.

Những linh hồn đã bị Diệu Không Chân Nhân triệt tiêu để duy trì trật tự.

Và giờ, chúng đang tràn vào cơ thể anh, tìm kiếm một chủ nhân.

Anh thấy những khuôn mặt.

Hàng ngàn, hàng vạn khuôn mặt.

Họ đang khóc, đang cầu xin, đang gào thét.

Họ là những người đã bị tước đoạt ký ức, bị biến thành những con rối sống trong ảo giác "Chân Lý".

"Giúp chúng ta," một giọng nói nhỏ bé vang lên trong đầu anh.

Đó là giọng của Linh Nhi.

Trần Mặc rùng mình.

"Linh Nhi?"

"Cô ấy không ở đây, Trần Mặc," Thanh Nguyệt nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Cô ấy ở trong ngươi.

Và cô ấy đang đói."

Trần Mặc nhìn vào bàn tay mình.

Những sợi tơ vàng đang chạy dọc theo gân tay anh giờ đây đang chuyển màu đỏ thẫm.

Chúng không còn là biểu tượng của trật tự, mà là biểu tượng của sự nô dịch.

Anh nhận ra rằng, khi anh hấp thụ Cột Sáng, anh không chỉ trở thành lớp vỏ bảo vệ mới.

Anh còn trở thành nhà tù cho những ký ức này.

"Vì sao?" Trần Mặc hỏi, giọng nói run rẩy.

"Vì sao ta phải chịu đựng điều này?"

"Vì ngươi là Người Giữ Gía," Thanh Nguyệt đáp.

"Và nhiệm vụ của Người Giữ Gía là chịu đựng.

Ngươi phải chứa đựng mọi nỗi đau, mọi ký ức, mọi sự thật tàn khốc để thế giới bên ngoài có thể tiếp tục sống trong ảo giác hạnh phúc.

Đó là cách duy nhất để ngăn chặn Vực Thẳm tràn ra."

Trần Mặc cảm thấy sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

Anh đã hy sinh tất cả.

Anh đã từ bỏ nhân tính, từ bỏ ký ức, từ bỏ chính mình.

Và kết quả là gì?

Anh chỉ trở thành một cái bình chứa cho nỗi đau của người khác.

"Đây không phải là công lý," Trần Mặc nói.

"Đây là thực tại," Thanh Nguyệt đáp.

"Và ngươi không có lựa chọn."

Trần Mặc đứng dậy.

Đôi mắt trắng xóa của anh quét qua không gian.

Anh thấy những bức tường của Gian Cổ bắt đầu sụp đổ.

Đằng sau chúng là một vực thẳm đen kịt, nơi những bóng hình mờ ảo đang lảng vảng.

Đó là những ký ức bị trục xuất, những linh hồn đã chết nhưng chưa thể siêu thoát.

Anh bước về phía vực thẳm.

Không phải vì anh muốn chết.

Mà vì anh cần tìm ra sự thật.

Sự thật về Linh Nhi.

Sự thật về vị Thần cũ.

Và sự thật về chính mình.

Căng thẳng leo thang đến cực điểm.

Thanh Nguyệt hét lên, cơ thể cô bắt đầu phân mảnh thành hàng ngàn mảnh gương vỡ, mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản Trần Mặc khác nhau.

Những mảnh vỡ này bay về phía anh, như những mũi tên vô hình chĩa vào tâm trí.

Mảnh vỡ thứ nhất cho thấy Trần Mặc đang ôm chặt lấy Linh Nhi trong khi thế giới xung quanh cháy rụi.

Mảnh vỡ thứ hai cho thấy Trần Mặc đang giết chết sư phụ của mình, máu đỏ tươi bắn lên mặt anh.

Mảnh vỡ thứ ba cho thấy Trần Mặc đang đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thế giới mà anh đã cứu, nhưng trong mắt anh chỉ có sự trống rỗng.

"Ngươi không thể chạy trốn," Thanh Nguyệt nói, giọng nói của cô giờ đây là sự tổng hợp của hàng ngàn giọng nói khác nhau.

"Ngươi đã chọn con đường này.

Ngươi đã chọn trở thành kẻ hy sinh."

Trần Mặc đứng giữa những mảnh vỡ đang bay.

Anh không né tránh.

Anh để chúng đâm vào cơ thể anh.

Mỗi mảnh vỡ cắt vào da thịt, nhưng thay vì chảy máu, chúng chảy ra ánh sáng trắng.

Ánh sáng ấy không ấm áp.

Nó lạnh lẽo, sắc bén, và đầy sự phán xét.

Anh đặt tay lên ngực.

Ở đó, nơi trái tim anh từng đập, giờ đây là một khoảng trống.

Một khoảng trống mà anh đã dùng để chứa đựng Cột Sáng.

"Ta không chạy trốn," Trần Mặc nói.

"Ta đang tìm kiếm."

Anh nhắm mắt lại.

Anh không dùng linh lực để phòng thủ.

Anh dùng ý chí của mình, ý chí của kẻ đã sẵn sàng hy sinh tất cả, để khai mở một lối đi trong tâm trí mình.

Anh đi sâu vào bên trong, vượt qua những lớp phòng thủ của bản năng, vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua sự tuyệt vọng.

Và ở đó, trong sâu thẳm nhất của linh hải, anh thấy nó.

Một viên ngọc xanh.

Nó không lớn.

Chỉ bằng nắm tay của một đứa trẻ.

Nhưng nó tỏa ra một sức mạnh khiến cả không gian xung quanh rung chuyển.

Đó không phải là linh lực.

Đó là ký ức nguyên thủy.

Ký ức của vị Thần cũ.

Ký ức của Linh Nhi.

Và nó đang kêu gọi anh.

"Đưa nó cho ta," Thanh Nguyệt thì thầm.

"Đưa nó cho ta, và ngươi sẽ được giải thoát."

Trần Mặc mở mắt.

Đôi mắt trắng xóa của anh giờ đây đang phát sáng.

"Không," anh nói.

"Ta sẽ không đưa nó cho ngươi.

Vì nó không thuộc về ngươi.

Nó thuộc về Linh Nhi."

Thanh Nguyệt kinh ngạc.

"Ngươi không hiểu.

Nếu ngươi giữ nó, ngươi sẽ chết.

Ký ức của Thần cũ quá lớn.

Nó sẽ xé nát linh hải của ngươi."

"Thì ta chết," Trần Mặc đáp, giọng nói kiên định.

"Nhưng Linh Nhi sẽ sống."

Anh đưa tay ra, chạm vào viên ngọc xanh.

Ngay khi ngón tay anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh.

Không phải đau thể xác.

Mà là đau về tinh thần.

Anh thấy toàn bộ cuộc đời của vị Thần cũ.

Anh thấy sự sinh ra của thế giới.

Anh thấy sự hủy diệt của nó.

Anh thấy sự hy sinh của Linh Nhi.

Và anh thấy sự thật.

Linh Nhi không phải là nạn nhân.

Cô là kẻ cầm tù.

Cô là hiện thân của ký ức, và vì thế, cô không thể chết.

Cho đến khi ai đó thay thế cô.

Trần Mặc cười.

Một nụ cười đầy bi kịch.

"Ta hiểu rồi," anh nói.

"Ta không phải là người cứu cô.

Ta là người thay thế cô."



Viên ngọc vỡ tan.

Những mảnh tinh thể xanh bay lên, nhưng thay vì phát sáng, chúng hấp thụ toàn bộ ánh sáng xung quanh.

Thanh Nguyệt hét lên, không phải vì vui mừng, mà vì kinh hoàng.

Cô ấy nhận ra thứ Trần Mặc vừa dâng lên không phải là linh lực thông thường, mà là *Nỗi Đau Nguyên Thủy*.

Nỗi đau của sự mất mát.

Nỗi đau của sự cô đơn.

Nỗi đau của việc phải sống trong một thế giới giả tạo.

Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.

Da thịt anh biến thành ánh sáng.

Xương cốt anh biến thành gió.

Linh hồn anh biến thành ký ức.

Anh đang trở thành một phần của thế giới này.

Một phần vĩnh cửu.

Nhưng anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy sự bình yên.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh cảm thấy tự do.

Anh nhìn thấy Linh Nhi.

Cô ấy đang đứng ở xa, trong một khoảng không gian riêng biệt.

Cô ấy không khóc.

Cô ấy chỉ nhìn anh với ánh mắt của một vị Thần.

"Cảm ơn," cô nói.

Và rồi, mọi thứ trở nên đen kịt.

Trần Mặc rơi vào một vực thẳm.

Một lỗ hổng đen trong tâm hải.

Ở đây, không có thời gian.

Không không gian.

Chỉ có sự im lặng.

Và trong sự im lặng đó, anh nghe thấy một giọng nói.

*"Cuối cùng, ngươi cũng đến."*

Trần Mặc mở mắt.

Anh thấy một người đàn ông đang đứng trước mặt mình.

Người đàn ông đó mặc áo choàng trắng, đội mũ che kín mặt.

Đó là Diệu Không Chân Nhân.

Nhưng không.

Đó không phải là Diệu Không Chân Nhân.

Đó là phiên bản thứ hai của Trần Mặc.

"Ngươi là ai?" Trần Mặc hỏi.

"Ta là ngươi," người đàn ông đáp.

"Ta là phiên bản của ngươi mà đã không hy sinh.

Ta là phiên bản của ngươi mà đã chọn sống."

Trần Mặc nhíu mày.

"Tại sao ngươi lại ở đây?"

"Để cảnh báo ngươi," người đàn ông nói.

"Nếu ngươi tiếp tục con đường này, ngươi sẽ mất đi chính mình.

Ngươi sẽ trở thành một phần của trật tự.

Và ngươi sẽ quên đi mọi thứ.

Ngay cả tên của ngươi."

"Thì sao?" Trần Mặc hỏi.

"Nếu nó có nghĩa là Linh Nhi được tự do, thì ta chấp nhận."

Người đàn ông cười.

Một nụ cười đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ ngươi đang cứu cô ấy?

Ngươi chỉ đang đẩy cô ấy vào một vòng lặp mới.

Một vòng lặp mà ngươi sẽ không bao giờ nhớ ra."

Trần Mặc cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Ký ức của anh đang bị xóa bỏ.

Tên của anh.

Mặt của anh.

Tình yêu của anh.

Tất cả đang tan biến.

"Không," anh gầm lên.

"Ta không cho phép điều đó xảy ra."

Anh vung tay, tấn công vào người đàn ông.

Nhưng cú đánh của anh đi xuyên qua cơ thể đối phương.

Người đàn ông chỉ là một ảo ảnh.

Một ảo ảnh của chính tâm trí anh.

"Ngươi không thể chiến đấu với chính mình," người đàn ông nói.

"Và ngươi cũng không thể chiến đấu với số phận."

Và rồi, ảo ảnh biến mất.

Trần Mặc lại một mình trong vực thẳm.

Tĩnh lặng bao trùm.

Bụi tro rơi xuống nhẹ nhàng như tuyết.

Thanh Nguyệt biến mất, chỉ còn lại một chiếc gương nhỏ vỡ vụn trên nền đất, phản chiếu hình ảnh Trần Mặc.

Anh cúi xuống nhặt chiếc gương.

Trong đó, khuôn mặt anh vẫn như cũ, nhưng đôi mắt...

đôi mắt giờ đây trống rỗng, sâu thẳm như chính Vực Thẳm mà anh vừa bước vào.

Anh không còn nhớ tên mình.

Anh không còn nhớ mặt của Linh Nhi.

Anh chỉ nhớ một điều duy nhất.

*Mission.*

Cứu cô ấy.

Trần Mặc đứng dậy.

Anh bước ra khỏi Gian Cổ.

Khi anh bước ra, thế giới bên ngoài vẫn yên bình.

Những người dân Huyền Vực vẫn đang cười, đang yêu, đang sống trong ảo giác "Chân Lý".

Nhưng Trần Mặc biết sự thật.

Và sự thật là một gánh nặng quá lớn.

Anh nhìn lên bầu trời.

Ở đó, một đám mây đen đang hình thành.

Không phải mây mưa.

Mà là mây ký ức.

Những ký ức bị trục xuất đang trở lại.

Và ở trung tâm của đám mây đó, anh thấy một bóng hình.

Đó là Lục Trúc.

Cô ấy đang nhìn anh.

Và trong mắt cô ấy, không còn sự tội lỗi hay sự thông minh sắc sảo.

Chỉ có sự lạnh lùng.

Sự tính toán.

"Chào mừng trở lại, Người Giữ Gía," cô nói, giọng nói vang lên trong đầu anh.

"Trò chơi mới bắt đầu."

Trần Mặc không đáp.

Anh chỉ nhìn cô.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhớ ra một điều.

Lục Trúc không phải là đồng môn.

Cô ấy là kẻ thù.

Và anh không còn đủ ký ức để ghét cô ấy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập