Chương 45

Diệp Băng Phong đứng sững giữa hành lang khách sạn, nơi không gian đang uốn lượn như thể thực tại bị ai đó nhào nặn lại bằng đôi tay vô hình.

Mùi ozone chát chúa vẫn còn bám sát mũi hắn, nhưng giờ đây nó đã trộn lẫn với một mùi vị ngọt ngào đến ghê tởm — giống như hương hoa thối rữa sau cơn mưa lớn.

Bức tường bê tông xám xịt trước mặt không còn rắn chắc nữa.

Chúng đang thở.

Những vết nứt trên bề mặt mở ra và đóng lại nhịp nhàng, tạo thành những lỗ chân lông khổng lồ tiết ra một loại dịch nhầy trong suốt, dính đét.

Sàn nhà dưới giày của hắn mềm mại đáng sợ, giống như da người bị luộc chín, nóng hổi và ẩm ướt.

Hắn hít thở gấp gáp.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng vọng vang lên quá to so với sự tĩnh lặng chết chóc xung quanh.

Đây không phải là một căn phòng bình thường.

Nó là dạ dày của thứ gì đó đang tiêu hóa họ chậm rãi.

Trần Nam đứng cách hắn ba bước chân, mồ hôi trút xuống mặt dù nhiệt độ trong phòng lạnh cóng người.

Cậu ta nghiến răng, ánh mắt hoang mang quét qua những góc tối nơi bóng đổ dài ra theo hướng không hợp lý với nguồn sáng duy nhất từ cửa sổ vỡ vụn bên kia hành lang.

"Đừng quay lưng lại," Băng Phong thì thầm, giọng khàn khàn vì căng thẳng.

"Nó đang nhìn chúng ta."

Trần Nam gạt tay lau mồ hôi, nắm chặt thanh kiếm linh năng trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

"Nhìn cái gì?

Ở đây chỉ có tường và sàn nhà mà thôi!

Băng Phong, đầu óc cậu đang bị ảnh hưởng bởi độc khí đấy chứ?"

"Không," Băng Phong lắc đầu chậm rãi.

Hắn đưa mắt nhìn xuống đôi giày của mình.

Đầu mũi giày trái đã lún sâu vào lớp 'sàn' mềm nấy một centimét.

Và tệ hơn nữa, khi hắn nhấc chân lên, có thứ gì đó dính lại — những sợi tơ hồng nhạt, mỏng manh như mạng nhện nhưng căng cứng như dây đàn piano.

Hắn cúi xuống, dùng đầu ngón tay gảy nhẹ vào sợi tơ ấy.

Một âm thanh rè rè vang lên, giống như tiếng cào trên bảng đen bị khuếch đại qua loa phát thanh cũ kỹ.

Tức thì, khắp hành lang, những bóng tối bắt tụ lại ở hai bên tường.

Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng đang di chuyển về phía trung tâm hành lang — nơi Băng Phong và Trần Nam đứng.

"Đi," Băng Phong ra lệnh ngắn gọn.

Đừng gây tiếng động lớn hơn nữa."

Họ bắt đầu di chuyển.

Mỗi bước chân đều là một bài toán vật lý phức tạp mà não bộ của Băng Phong phải tính toán nhanh chóng: áp lực lên bàn chân, độ đàn hồi của sàn nhà, và khoảng cách an toàn với những 'lỗ chân lông' trên tường đang tiết ra dịch nhầy corrosive ăn mòn kim loại.

Trần Nam phàn nàn nhỏ nhẹ, "Tại sao chúng ta không phá vỡ nó?

Nếu đây là cơ thể sống, cắt đứt mạch máu sẽ làm nó chết hoặc co thắt lại."

"Ngốc," Băng Phong đáp lại mà không nhìn qua vai.

"Nếu ngươi chặt vào một quả cầu khí đầy áp suất cao, kết quả cuối cùng chỉ là vụ nổ.

Và chúng ta đang ở ngay trong tâm điểm của cái quả cầu đó."

Hắn nhớ lại những gì Lâm Chiết từng nói về cấu trúc Dungeon sinh học: *'Chúng không xây dựng mê cung để giam giữ ngươi.

Chúng tiêu hóa ngươi.'*

Cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai Băng Phong.

Trong 'giấc mơ' trước đó — hay đúng hơn là ký ức bị bóp méo từ lần lặp lại đầu tiên — chính hắn đã thúc giục Trần Nam chạy nhanh hơn, dẫn đến việc họ kích hoạt bẫy này sớm hơn hai phút.

Hai phút đủ để khiến Trần Nam trượt chân và rơi vào vùng axit dạ dày của dungeon hồi trước.

Lần này, Băng Phong không cho phép sai lầm đó lặp lại.

Hắn phải kiểm soát tốc độ di chuyển của cả đội, dù điều đó có nghĩa là hắn sẽ trở thành mục tiêu chính nếu thứ gì đó tấn công từ phía sau.

Họ đi được thêm mười mét thì sàn nhà bỗng thay đổi màu sắc.

Từ xám bê tông sang đỏ sẫm, giống như máu đông đang chảy ngược lên bề mặt.

Sự chuyển màu lan tỏa theo hình sóng (đồng tâm) xuất phát từ một điểm ngay trước mũi giày của Trần Nam.

"Đừng bước!" Băng Phong hét lên, lao ra phía trước và kéo áo khoác của bạn mình lại vừa kịp lúc.

Một lỗ hổng đen kịt mở ra dưới chân Trần Nam, không phải là hố rỗng mà là miệng hút xoáy tròn với tốc độ cực cao.

Những mảnh kính vỡ từ cửa sổ bên kia hành lang bị lực hút này cuốn vào, phát ra tiếng rè rĩ chói.

chạm với thành 'miệng' của cái lỗ đen đó.

Trần Nam suýt nữa thì mất thăng bằng, chân phải trượt dài trên bề mặt nhớt sền sệt.

Hắn cố gắng giữ vững thế đứng, nhưng sức hút quá mạnh khiến toàn bộ cơ thể cậu ta bị kéo lê về phía trước.

Băng Phong không suy nghĩ.

Anh lao người vào vai Trần Nam, dùng lực va chạm để đẩy bạn mình ra xa khỏi vùng nguy hiểm.

Hai người họ trượt dài trên sàn nhà mềm mại ấy, dừng lại cách mép vực đen kia chỉ vỏn vẹn năm centimét.

Khi nhìn xuống cái lỗ hổng đó, Băng Phong nhận thấy một điều kỳ lạ: nó không sâu vô tận.

Và ở dưới đáy đó là những ngón tay — hàng trăm, hàng ngàn ngón tay xương trắng đang giơ lên, cố gắng với lấy họ từ bên trong lòng đất của dungeon này.

"Chạy," băng phong nói, giọng run rẩy hơn bao giờ hết.

"Không phải lùi lại.

Chạy về phía trước."

Trần Nam nhìn hắn với vẻ mặt đầy nghi hoặc và sợ hãi tột độ.

"Về phía trước?

Bên kia là phòng VIP mà chúng ta đã kiểm tra rồi!

Nó trống trơn!"

"Chính vì nó trống trơn nên mới nguy hiểm," Băng Phong đáp, mồ hôi lạnh chảy ròng xuống sống lưng.

"Đó không phải là phòng chờ.

Đó là buồng điều khiển."

Họ tiếp tục chạy.

Hành lang phía trước dường như dài hơn so với chiều rộng của tòa khách sạn vốn chỉ có mười tầng.

Những cánh cửa số 401 đến 420 xuất hiện hai bên, nhưng chúng đều bị biến dạng — tay nắm cửa trở thành những con mắt đang chớp liên tục, kính cửa sổ thì trong suốt như thủy tinh nhưng lại phản chiếu ra hình ảnh (bóp méo) của chính họ.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi băng qua trước phòng 405, Băng Phong thấy hình ảnh phản chiếu của mình không phải là một chàng trai trẻ lo lắng.

Nó là một người đàn ông già nua, mắt trũng sâu, miệng cười khẩy đầy sự tàn nhẫn — đó là hình dáng mà hắn từng thấy trong gương mỗi sáng khi tỉnh dậy từ những cơn ác mộng về cha mình.

Hắn chớp mắt và hình ảnh biến mất.

Nhưng cảm giác lạnh toát sống lưng vẫn còn đó.

Hắn biết chắc chắn rằng dungeon này đang đọc tâm trí họ, hoặc ít nhất là nó đã ghi nhớ lại những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của con người để tạo ra môi trường áp chế tinh thần hiệu quả nhất.

Đến cuối hành lang, cánh cửa đôi khổng lồ bằng gỗ sẫm màu đứng chặn đường.

Trên đó không có biển số phòng, chỉ có một biểu tượng khắc chìm: một vòng tròn đứt gãy tại điểm sáu giờ, gợi nhớ đến hình ảnh mặt trời lặn — hoặc là sự kết thúc của chu kỳ.

Băng Phong chạm tay lên cánh cửa.

Nó lạnh giá.

Lạnh hơn cả băng tuyết ở cực bắc.

Nhưng sâu bên trong lớp gỗ đó, hắn cảm nhận được nhịp đập yếu ớt nhưng đều đặn: *Thump.

thump.*

"Nó đang ngủ," Trần Nam thì thầm, giọng run rẩy.

"Hay là nó đang chờ chúng ta?"

"Cả hai," Băng Phong trả lời.

Hắn rút từ túi áo ra một quả cầu kim loại nhỏ bằng nắm tay, bề mặt phủ đầy các vân khắc linh khí phức tạp mà hắn đã tự chế tác trong những ngày tháng trốn tránh thực tại ở nhà kho cũ kỹ của tổ chức quản lý linh giả.

Đây không phải là vũ khí công kích trực tiếp như bom nổ hay tia lửa điện.

Đây là một thiết bị gây nhiễu tần số sinh học — một món đồ chơi nguy hiểm mà Lâm Chiết đã cảnh báo hắn tuyệt đối không được sử dụng trừ khi muốn tự hủy hoại thần kinh của chính mình.

"Nghe đây," Băng Phong nói với Trần Nam, ánh mắt sắc lạnh hơn bình thường.

"Khi quả cầu này kích hoạt, nó sẽ phát ra sóng âm tần số thấp nhất có thể nghe thấy bởi thính giác động vật nhưng đau đớn tột cùng đối với hệ thống thần kinh nhạy cảm của dungeon.

Ngươi phải nhắm mắt lại và bịt tai bằng tay kia."

Trần Nam gật đầu máy móc, không hỏi thêm bất kỳ câu nào vì sự tuyệt vọng trong giọng nói của Băng Phong đã quá rõ ràng.

Băng Phong đặt quả cầu xuống sàn nhà ngay trước ngưỡng cửa đôi.

Hắn lùi về sau hai bước, đưa bàn tay phải lên, linh năng cấp thường nhân mỏng manh bên trong cơ thể hắn bắt đầu luân chuyển theo một quỹ đạo điên cuồng mà anh vừa mới học được từ những trang sách cấm bị xóa tên khỏi thư viện tổ chức.

Hắn nhấn mạnh vào điểm tiếp xúc giữa lòng bàn tay và không khí trước mặt, tưởng tượng ra khung xương sống của con quái vật khổng lồ này đang chạy dọc theo hành lang phía sau lưng cánh cửa kia.

Quả cầu kim loại phát sáng màu xanh lá cây bệnh hoạn.

Một tiếng 'tít' (sắc bén) vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng.

Sóng xung kích vô hình lan tỏa ra ngoài, làm cho những sợi tơ hồng nhạt trên sàn nhà rung động dữ dội và đứt gãy từng đoạn một.

Cánh cửa gỗ đôi bắt đầu rên rỉ.

Không phải là tiếng cọt kẹt của bản lề sắt, mà là tiếng đau đớn giống như da thịt bị xé toạc khi mở ra.

Những tấm ván gỗ cong lên, nứt nẻ, lộ ra bên trong không phải là phòng ngủ sang trọng với ga trải giường lụa mềm mại nữa.

Một khối cơ bắp đỏ thẫm khổng lồ đang co giãn nhịp nhàng chiếm trọn toàn bộ diện tích căn phòng 50 mét vuông này.

Từ trung tâm của khối thịt đó, những ống dẫn máu dày cộp như thân cây cổ thụ tỏa ra khắp nơi, nối liền với các lối đi khác trong dungeon.

Và ở chính giữa buồng tim ấy, lơ lửng trên một bệ đá đen tuyền khắc đầy ký tự cổ xưa mà Băng Phong không thể đọc hiểu được, là tấm gương lớn mà hắn đã thấy phản chiếu hình ảnh của mình trước đó.

Tấm gương này không phải bằng thủy tinh thông thường.

Nó làm từ một loại khoáng chất trong suốt phát ra ánh sáng mờ ảo màu tím nhạt.

Những sợi dây thần kinh dày cộp như rễ cây bạch đàn chui trực tiếp vào mặt sau tấm gương, cung cấp năng lượng và dữ liệu cho nó.

Băng Phong cảm thấy đầu óc mình quay cuồng khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Đây không chỉ là một cơ quan nội tạng của dungeon.

Đây là trung tâm xử lý thông tin — nơi mà ý thức tập thể của Ma Vương Tang Nguyệt lưu trữ ký ức về tất cả những đội thám hiểm đã thất bại trước đây, phân tích điểm yếu và chuẩn bị chiến thuật cho lần tới.

Và tệ hơn nữa.

hắn nhận ra hình ảnh trong tấm gương đang thay đổi.

Nó không còn phản chiếu hiện tại nữa.

Tấm gương bắt đầu hiển thị một cảnh tượng khác: một căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp, mùi hương bánh mì nướng lan tỏa — đó là ký ức của chính Băng Phong về buổi sáng cuối cùng trước khi linh khí tràn vào thế giới này và cha anh biến mất vĩnh viễn.

Trong tấm gương, hình ảnh người đàn ông ngồi ở bàn ăn quay lại nhìn thẳng vào hắn.

Người đàn ông ấy có đôi mắt đen sẫm như mực tàu — giống hệt nhãn của vị Thiên Tôn đã chết cách đây ngàn năm mà hắn từng thấy trong mảnh linh hồn vỡ tan hồi nọ.

"Con trai à," giọng nói vang lên không phải từ tấm gương, mà trực tiếp bên tai Băng Phong, ấm áp và đau thương đến mức khiến mắt anh đỏ ngàu nước.

"Tại sao con lại để nó xảy ra?"

Băng Phong sững sờ.

Chân tay tê liệt.

Hắn cố gắng hét lên nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt bởi nỗi kinh hoàng tột độ.

Đây không phải là ảo giác đơn thuần.

Dungeon này đang truy cập trực tiếp vào tiềm thức sâu thẳm nhất của hắn, nơi chứa đựng bí mật mà ngay cả Lâm Chiết cũng chưa hề biết đến: cha anh đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên — và chính sự sợ hãi ngu ngốc của Băng Phong trong khoảnh khắc đó là nguyên nhân gián tiếp khiến cha mất kiểm soát linh năng.

Trần Nam định bước tới kéo hắn lại, "Băng Phong!

Cậu sao vậy?

Đừng nghe nó nói!"

Nhưng Băng Phong không nhìn thấy bạn mình.

Hắn chỉ nhìn vào tấm gương và thấy hình ảnh người đàn ông trong kính đưa tay ra, nắm lấy cổ họng của bản thân hiện tại qua bề mặt phản chiếu lạnh giá đó.

Sức ép từ ảo giác mạnh đến mức thực tế xung quanh bắt đầu sụp đổ — những bức tường buồng tim nứt nẻ, máu đỏ tươi phun trào từ các ống dẫn bị vỡ thành cột nước cao vài mét.

Hắn phải hành động ngay lập tức trước khi tinh thần mình hoàn toàn bị cuốn vào mê cung ký ức này mãi mãi.

Băng Phong không rút kiếm ra đánh vào tấm gương — vì hắn biết rằng làm vậy chỉ sẽ khiến hình ảnh trong kính tan vỡ và giải phóng một lượng dữ liệu khổng lồ có thể xóa sạch trí nhớ của cả hai người họ.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh năng mỏng manh còn sót lại vào lòng bàn tay phải đang nắm chặt thành quyền.

Hắn đánh thẳng vào không khí phía trước — nơi mà sợi dây thần kinh chính kết nối tấm gương với buồng tim đi qua, dựa trên trực giác phân tích thay vì tầm nhìn thực tế.

Một nhát chém vô hình nhưng đầy uy lực cắt ngang luồng tín hiệu sinh học đó.

Âm thanh phát ra giống như một cây đàn piano bị đập vỡ bởi búa tạ: *Răng rắc!*

Tấm gương không vỡ thành từng mảnh nhỏ li ti mà nứt dọc theo đường chéo từ góc trên bên trái xuống dưới phải, chia đôi hình ảnh người cha đang mỉm cười đau thương kia.

Một nửa khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn với ánh mắt trìu mến; nửa kia thì trống rỗng và đen sẫm như bóng tối sâu thẳm nhất của vực thẳm.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc sau cú va chạm đó, khi những sợi dây thần kinh đứt gãy bắt đầu co rút lại và phun ra chất lỏng màu tím óng ánh chứa đầy ký ức bị nén chặt, một giọng nói hoàn toàn khác — lạnh lẽo, cơ học và thiếu cảm xúc con người — vang lên từ khắp mọi hướng trong buồng tim đang sụp đổ:

*"Dữ liệu sao lưu thành công.

Chủ nhân Tang Nguyệt đã thức tỉnh."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập