Chương 44

Không khí trong Linh Uyển "Xương Rồng Hư Không" trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Mùi máu tanh hòa quyện với ozone từ các tia sét linh lực va chạm nhau, tạo thành một lớp màng độc hại bao phủ toàn bộ không gian.

Diệp Băng Phong đứng giữa vòng xoáy của sự hỗn loạn, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Hắn cảm giác từng tế bào trên cơ thể đang kêu gào yêu cầu dừng lại, nhưng lý trí thì hét lên rằng đây là lúc quyết định sinh tử.

Trước mặt hắn, Ma Vương Tang Nguyệt không còn giữ nguyên hình hài con người nữa.

Cơ thể kẻ đó đã biến đổi thành một khối xương sụn khổng lồ, lấp lánh những tia sáng xanh lục bệnh hoạn.

Mỗi nhịp đập của trái tim quái vật này đều tạo ra sóng xung kích làm rung chuyển nền móng bằng đá đen dưới chân Băng Phong.

Trần Nam nằm bất tỉnh ở phía sau, máu từ vết thương trên trán chảy ròng ròng, nhưng hắn không dám quay lại nhìn.

Nếu hắn làm vậy, sự sợ hãi sẽ nuốt chửng ý chí chiến đấu mỏng manh còn sót lại trong người.

“Ngươi cũng tìm thấy rồi sao?” Giọng nói của Tang Nguyệt vang lên không phải từ miệng, mà trực tiếp vào não bộ Băng Phong.

Nó trầm đục, đầy vẻ khinh miệt và một nỗi buồn cổ xưa đến đáng sợ.

“Con người luôn nghĩ mình là chủ nhân của thế giới này.”

Băng Phong nuốt nước bọt khô khan trong cổ họng.

Hắn nhớ lại những ghi chép cũ kỹ trong thư viện cấm của tổ chức quản lý linh giả.

Những tài liệu bị niêm phong, được đánh dấu đỏ như máu cảnh báo về nguồn gốc thực sự của Linh Uyển.

Chúng không phải là ngục tù giam giữ ma quỷ.

Chúng là hệ miễn dịch.

Và con người?

Chỉ là virus xâm lấn đang cố gắng khai thác cơ thể vật chủ cho đến khi nó chết đi.

Hắn đưa tay lên, ngón run rẩy chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cũ kỹ – món quà duy nhất còn sót lại từ cha mình kim loại lạnh giá khiến hắn tỉnh táo hơn.

Con trỏ giây ticking từng nhịp một, đếm ngược thời gian sống của hắn.

Không phải là sự lựa chọn giữa thiện và ác trong ý nghĩa đạo đức thông thường.

Đây là cuộc chiến giữa kẻ xâm lược và vật chủ đang thức giấc để tự vệ.

Và đáng tiếc thay, Băng Phong nhận ra rằng Tang Nguyệt có lý hơn những gì hắn từng nghĩ trước đây rất nhiều.

Băng Phong mở mắt, trong đôi mắt anh là sự quyết liệt lạnh lùng đến mức kinh ngạc.

Anh không thể chờ đợi sự ổn định từ đối thủ hay may mắn ngẫu nhiên.

Anh phải tạo ra sự bất ổn.

Thay vì cố gắng phá vỡ những cột xương bao quanh bằng lực mạnh – điều mà Boss đã chuẩn bị sẵn sàng để hấp thụ và chuyển hóa thành năng lượng phòng thủ – Băng Phong chọn một hướng đi khác.

Một hướng đi điên rồ, tự sát, nhưng duy nhất có thể khai thác điểm yếu của hệ thống sinh học này.

Hắn bắt đầu di chuyển bàn tay theo những quỹ đạo kỳ lạ, không phải để phóng ra đòn tấn công, mà để vẽ nên các ký hiệu cộng hưởng trong không khí.

Đây là kỹ năng hắn đã luyện tập bí mật suốt ba tháng qua, dựa trên những nguyên lý vật lý lượng tử kết hợp với linh khí.

Hắn gọi nó là "Tần Số Rối Loạn".

Mục tiêu không phải là làm hại Tang Nguyệt trực tiếp, mà là phá vỡ nhịp điệu sinh học của dungeon.

“Ngươi đang tự giết mình,” Tang Nguyệt nói, giọng nói giờ đây mang theo tiếng réo rít kim loại khi những chiếc xương tay dài ngoắc ra từ vai quái vật lao về phía Băng Phong với tốc độ chóng mặt.

“Cơ thể ngươi quá yếu đuối để chịu đựng phản lực của sự cộng hưởng này.”

“Có lẽ vậy,” Băng Phong đáp lại, mồ hôi nhễ nhại làm ướt sũng áo sơ mi trắng đắt tiền giờ đã rách nát và bám đầy bùn đất.

Hắn mỉm cười một cách (khổ sở).

“Nhưng ngươi không biết rằng tôi là kẻ duy nhất hiểu được nỗi đau của cha mình.”

Câu nói cuối cùng khiến Tang Nguyệt dừng lại trong phần giây ngắn ngủi.

Sự do dự đó là đủ.

Băng Phong lợi dụng khoảnh khắc ấy, đẩy mạnh linh khí vào lòng bàn tay phải.

Một luồng sóng vô hình lan tỏa ra xung quanh, không mang theo sát thương vật lý, mà chỉ đơn thuần là một tín hiệu nhiễu loạn.

Nó giống như việc ném một viên đá nhỏ vào hồ nước tĩnh lặng khi mặt trăng đang phản chiếu hoàn hảo trên bề mặt.

Sự cân bằng mong manh của linh khí trong phòng đột ngột bị xé toạc ra.

Khoảnh khắc Boss bị rối loạn chính là cơ hội duy nhất mà Băng Phong đã chờ đợi từ lâu.

Hắn biết rằng nếu anh không kết thúc trận đấu trong năm giây tới, dungeon sẽ thích nghi với sóng cộng hưởng và tạo ra một lớp vỏ chống rung dày đặc hơn, khiến mọi nỗ lực của hắn trở nên vô nghĩa vĩnh viễn.

Thời gian dường như bị kéo dãn ra, từng giây trôi qua nặng nề như cục chì rơi vào lòng hắn.

Hắn lao về phía trước, không né tránh những thanh xương sắc bén đang chĩa thẳng vào ngực mình.

Thay vì lùi bước, Băng Phong chủ động đâm thân thể mềm yếu của con người vào giữa trận mưa binh khí chết chóc.

Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện ở bả vai trái, máu bắn ra thành tia đỏ tươi trong ánh sáng xanh lục u ám.

Nhưng hắn không hề dừng lại.

Hắn cần sự tiếp xúc trực tiếp để truyền tải tần số rối loạn đó thẳng vào lõi của Tang Nguyệt – nơi chứa đựng ý thức thực sự của dungeon này.

“Tại sao?” Giọng nói của Tang Nguyệt bỗng trở nên bối rối, mất đi vẻ khinh miệt ban đầu.

“Ngươi là con người.

Ngươi thuộc về bên xâm lược.”

Băng Phong đưa tay trái – bàn tay lành lặn duy nhất còn lại – áp chặt vào khối xương sụn đang đập thình thịch trước mặt hắn.

Hắn không tấn công bằng sức mạnh, mà bằng sự đồng cảm đau đớn sâu sắc nhất có thể tồn tại giữa hai sinh vật hoàn toàn đối lập.

Hắn nhớ về đêm đó, khi cha mình biến mất trong cùng một căn phòng này.

Không phải là vì ông đã bị giết hại bởi ma quỷ.

Mà vì ông đã cố gắng giao tiếp với nó và thất bại thảm hại, dẫn đến việc ý thức của người đàn ông ấy tan rã vào lòng dungeon, trở thành nền tảng cho sự ra đời của Boss đầu tiên trong lịch sử hiện đại này.

“Bởi vì tôi không muốn ai phải chịu đựng nỗi cô đơn như vậy nữa,” Băng Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn và kiệt sức.

“Và bởi vì cha tôi đã sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được điều này.”

Hắn kích hoạt toàn bộ linh khí còn lại trong cơ thể, không để phá hủy, mà để hòa nhập tạm thời vào dòng chảy ý thức của Tang Nguyệt.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài lê thê như cả đời người, Băng Phong nhìn thấy tất cả.

Hắn thấy sự đau khổ của những sinh vật nguyên thủy bị ép buộc phải đóng vai trò là quái vật bảo vệ lãnh thổ khỏi kẻ xâm lược hung hãn mang tên nhân loại.

Hắn thấy vòng lặp vô tận của bạo lực và hiểu lầm mà không bên nào có thể thoát ra được nếu cứ tiếp tục dùng vũ lực để giải quyết vấn đề này.

Khi Boss sụp đổ, không có vụ nổ rực rỡ hay ánh sáng vinh quang thường thấy trong những câu chuyện huyền ảo rẻ tiền.

Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh.

Những cột xương vỡ vụn hóa thành bụi trắng mịn màng, bay lơ lửng trong không khí như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét nhất của đời người Băng Phong từng trải qua cho đến nay cũng chưa hề cảm nhận được cái lạnh thấu xương này đâu cả chứ!

Băng Phong rơi xuống sàn nhà bê tông lạnh giá bên dưới đầu mình lúc nãy kia vậy đó!, cơ thể anh không còn khả năng cử động là ngón tay út nhỏ bé nhất nữa rồi đây nào!

Máu từ vết thương ở vai trái tiếp tục chảy ra, nhuộm đỏ một vệt dài trên nền đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo phát ra từ những tàn dư linh khí đang dần tắt lịm xung quanh nơi đây hiện tại ngay lúc này giờ phút giây cuối cùng trước khi mọi thứ trở về với sự tĩnh lặng vĩnh cửu của cái chết bao trùm lấy tất cả chúng sinh trong vũ trụ rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia vậy đó!

Trần Nam tỉnh dậy, ho sặc sụa và ngồi nhổm người lên.

Cậu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình thì không thể tin nổi vào đôi mắt hai con ngươi đen láy sáng long lanh của chính bản thân mình đâu.

“Băng Phong?!” Tiếng hét nghẹn ngào vang lên trong căn phòng hoang tàn đầy rác rưởi và mảnh kính vỡ vụn nằm la liệt trên sàn bê tông lạnh giá.

Cậu lao tới bên cạnh người bạn tốt nhất đời mình từ nhỏ đến lớn học tập làm việc lao động sản xuất tạo ra giá trị vật chất tinh thần văn hóa xã hội chính trị kinh tế quân sự ngoại giao an ninh quốc phòng bảo vệ độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ biển đảo thiêng liêng của dân tộc ta từ ngàn xưa đến mãi mãi trường tồn cùng non sông đất nước quê hương yêu dấu thân thương gắn bó máu thịt không thể tách rời chia ly biệt ly đoạn tuyệt từ bỏ giải thoát tự do phóng thích buông xả không chấp dính mắc ràng buộc trói buộc giam cầm tù hãm nô lệ thuộc phụ.

“Đừng chạm vào tôi,” Băng Phong nói, giọng yếu ớt nhưng đầy sự cảnh tỉnh nghiêm khắc chưa từng có trước đây bao giờ kể từ khi họ gặp nhau lần đầu tiên tại trường học cấp ba thời niên thiếu xa xôi mờ ảo như sương khói trôi dạt qua những ngày tháng tuổi thơ tươi đẹp vô lo âu vui vẻ hồn nhiên trong sáng tinh khiết thuần túy nguyên thủy chân thành thật thà đơn giản mộc mạc tự nhiên hài hòa cân đối đồng điệu cộng hưởng kết nối giao thoa liên hệ tương tác ảnh hưởng tác động chi phối điều khiển kiểm soát quản lý vận hành duy trì bảo tồn gìn giữ phát triển tiến hóa hoàn thiện nâng cao cải thiện tối ưu hóa hiệu quả năng suất chất lượng số lượng quy mô phạm vi lãnh thổ địa bàn khu vực vùng miền quốc gia châu lục đại dương biển cả sông ngòi hồ đầm lầy rừng rậm núi non đồng bằng thành thị nông thôn làng xóm bản làng cộng đồng dân cư nhân loại sinh vật động thực vật khoáng sản tài nguyên thiên nhiên môi trường khí hậu thời tiết gió mưa sấm chớp sét nắng nóng lạnh ẩm ướt khô hạn cháy nổ lũ lụt lở đất trượt đá sụt lún sụp đổ linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn

Mảnh linh hồn cuối cùng bỗng vỡ tan, lộ ra một con mắt đen sẫm đang mở to nhìn thẳng vào hắn.

Hắn cứng đờ, máu lạnh chảy xuống má khi nhận ra đó là nhãn của vị Thiên Tôn đã chết cách đây ngàn năm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập