Chương 46

Diệp Băng Phong đứng giữa hành lang dài ngoằng của Linh Uyển "Bệnh Viện Abandoned", nơi không gian đang co thắt lại như một cơ thể sống bị kích thích.

Mùi ẩm mốc ngấm sâu vào xương tủy, trộn lẫn với mùi sắt gỉ và máu tươi nồng nặc tạo thành một lớp màng độc hại bao phủ toàn bộ khứu giác.

Đây không phải là mê cung tĩnh lặng của những bức tường vô tri.

Nó đang run rẩy.

Hắn cảm nhận được nhịp đập dưới đôi bàn chân trần.

*Thump-thump.* Nhịp tim của tòa bệnh viện này chậm lại, nặng nề và đầy thù hận.

Mỗi bước đi đều khiến sàn gạch men lạnh lẽo phát ra âm thanh kẽo kẹt, giống như tiếng xương cốt bị bẻ gãy nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Diệp Băng Phong nuốt nước bọt khô khốc trong cổ họng.

Tim hắn đập loạn nhịp không phải vì sợ hãi thuần túy, mà vì sự nhận thức kinh hoàng đang dấy lên từ sâu thẳm tiềm thức.

Hắn nhớ lại những giấc mơ trước đó — những vòng lặp vô tận nơi anh cố gắng cứu người nhưng chỉ gây ra thảm họa lớn hơn.

"Cẩn trọng," hắn tự nhủ với giọng run rẩy, cố gắng dùng trí thông minh phân tích để che giấu nỗi sợ hãi đang dâng trào.

"Đây không phải là ngẫu nhiên.

Mọi thứ đều có quy luật."

Hắn cúi xuống, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào vệt máu tươi còn ướt sẫm trên sàn nhà.

Không phải máu người thường.

Nó ấm áp và mang theo một tần số rung động kỳ lạ — giống như khi anh đặt tay lên ngực con thú bị thương trong rừng sâu.

Linh khí đang lưu thông qua đây.

Và nó đang chảy ngược lại so với hướng bình thường.

Diệp Băng Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh hơn lúc nào hết.

Hắn lấy từ túi áo một mảnh kính vỡ nhỏ — vật duy nhất còn sót lại sau trận chiến ở buồng tim của Ma Vương Tang Nguyệt trước đó.

Mảnh kính phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn huỳnh quang đang nhấp nháy phía trên đầu.

Góc nhìn qua mảnh kính bị bẻ cong, nhưng chính sự méo mó này cho phép hắn thấy được thứ mà mắt thường không thể: những sợi dây linh khí vô hình nối liền giữa các xác chết zombie và sàn nhà.

Chúng không phải là thây ma đơn thuần.

Chúng là những ống dẫn.

"Chúng ta đang ở bên trong hệ thống tuần hoàn," Diệp Băng Phong thì thầm, giọng nói vang lên trong sự im lặng đáng sợ của hành lang.

"Và tôi vừa bị phát hiện."

Không khí đột ngột trở nên nặng nề hơn gấp bội.

Những bóng đèn phía trên tắt ngấm một cách liên tiếp, bắt đầu từ xa và tiến lại gần hắn với tốc độ chóng mặt.

Bóng tối không chỉ là thiếu ánh sáng; nó là sự hiện diện của cái gì đó đang đói khát.

Diệp Băng Phong lùi bước nhanh về phía sau lưng, tay phải vẫn nắm chặt mảnh kính vỡ như một vũ khí yếu ớt.

Hắn cần dữ liệu.

Cần hiểu rõ cơ chế hoạt động của vòng lặp này trước khi lao vào chiến đấu tự sát.

Hắn quan sát kỹ hơn những vết nứt trên tường.

Chúng không phân bố ngẫu nhiên.

Khi chiếu ánh sáng từ chiếc điện thoại di động đã chết nhưng vẫn còn phát ra chút nhiệt, hắn nhận thấy các vết nứt tạo thành một hình học fractal phức tạp — giống như mạch máu trong cơ thể người bị thiếu oxy.

Và ở trung tâm của hình học đó là phòng hành chính cũ kỹ phía trước.

Nơi mà "Trưởng Phòng" đang chờ đợi.

Diệp Băng Phong cảm giác lạnh toát sống lưng.

Hắn không chỉ đang khám phá một dungeon.

Hắn đang bước vào dạ dày của kẻ thù, và mọi cử động đều được ghi lại để tối ưu hóa cho lần tiêu hóa tiếp theo.

Băng Phong không chạy lên trên những tầng cao hơn cũng như không lùi lại về phía lối vào an toàn đã bị phong tỏa.

Thay vào đó, anh lao thẳng vào khoảng trống giữa hai nhóm zombie đang tiến tới từ hai đầu hành lang.

Hành động tự sát rõ ràng này khiến Trần Nam hét lên trong tuyệt vọng nếu cậu ta còn ở đây, nhưng Băng Phong biết hắn cần một sự thật cụ thể hơn là những phỏng đoán mơ hồ.

Những con zombie lập tức thay đổi hướng di chuyển.

Chúng không tấn công ngay lập tức mà bao vây anh từ bốn phía, tạo thành một vòng tròn khép kín với bán kính thu hẹp dần từng giây.

Sự phối hợp nhịp nhàng này cho thấy chúng không hoạt động độc lập.

Có một ý thức chung đang điều khiển bầy kiến hung dữ này thông qua mạng lưới thần kinh dưới sàn nhà.

Diệp Băng Phong đứng yên giữa tâm điểm của cái bẫy chết chóc, mắt nhắm lại để tập trung vào cảm giác linh năng mỏng manh còn sót lại trong lòng bàn tay phải.

Hắn không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý khi cấp độ Thường Nhân của mình quá yếu ớt so với những sinh vật này.

Nhưng hắn có trí tuệ — và sự tò mò bệnh hoạn về cơ chế vận hành của cái chết.

trước, lòng bàn tay hướng lên trời.

Linh năng màu xanh nhạt chập chờn hiện hình dưới dạng các ký tự toán học phức tạp — kết quả của việc phân tích cấu trúc rung động từ mảnh kính vỡ trước đó.

Hắn đang cố gắng giải mã tần số kiểm soát đám zombie này.

hai." Băng Phong đếm thầm, ngón tay nhảy múa trong không khí như một người dàn nhạc giao hưởng đang điều khiển những nốt nhạc tử thần.

"Tần số 432 Hz cộng hưởng với nhịp tim của chúng."

Một con zombie mặc áo bệnh nhân rách nát bước tới gần hơn, hàm miệng mở to lộ ra những chiếc răng đen nhẻm đầy máu.

Nó không cắn xé ngay mà dừng lại ở cự ly một mét, đầu nghiêng sang bên như thể đang lắng nghe thứ âm thanh chỉ có nó mới cảm nhận được từ lòng bàn tay Băng Phong phát ra.

Băng Phong nhíu mày, tăng cường độ rung động linh năng thêm 10%.

Ngay lập tức, toàn bộ vòng tròn zombie bắt đầu co giật dữ dội.

Những cánh tay xương xẩu của chúng giơ lên trời, móng vuốt cào bới vào không khí tạo thành những vết xước dài trên trần nhà bê tông.

"Đúng rồi!" Băng Phong hét lên trong niềm vui điên cuồng pha lẫn sợ hãi tột độ.

"Chúng phản ứng với sóng âm tần số cao!

Tôi có thể gây nhiễu tín hiệu điều khiển!"

Nhưng sự phấn chấn nhanh chóng tắt ngấm khi hắn nhận ra hệ quả của hành động này.

Sự rung động không chỉ ảnh hưởng đến đám zombie mà còn lan tỏa xuống sàn nhà thông qua những ống dẫn linh khí vô hình trước đó hắn đã phát hiện.

Tiếng kẽo kẹt từ dưới đất trở nên rõ rệt hơn, giống như tiếng xương gãy trong cơ thể một người khổng lồ đang thức giấc.

Và rồi, mùi hương của nước hoa cũ kỹ — loại nước hoa rẻ tiền mà chỉ có ở những bệnh viện công lập nghèo nàn năm 1990s — bắt đầu lan tỏa khắp không gian hành lang.

Nó ngọt ngào đến mức gây buồn nôn, che lấp hoàn toàn mùi máu tanh và ozone độc hại đang bao phủ khu vực này.

Diệp Băng Phong cảm thấy lạnh sống lưng.

Hắn biết mùi hương đó từ đâu.

Đó là dấu hiệu của sự hiện diện cấp cao trong hệ thống dungeon — Boss Dungeon không còn ẩn núp nữa mà đã bước vào trận chiến trực tiếp để bảo vệ lãnh thổ của mình khỏi kẻ xâm lược đang cố gắng phá vỡ cấu trúc kiểm soát.

Đau đớn xé toạc đầu, Băng Phong ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh giá khi một áp lực tinh thần khủng khiếp đè nặng lên tâm trí anh.

Những con zombie khác bắt đầu áp sát hơn nữa, những chiếc miệng đầy răng sắc nhọn mở rộng tạo thành hình dạng của nụ cười kinh dị trong bóng tối.

Chúng không còn là thây ma mù mờ nữa mà trở nên hung bạo và có ý thức rõ ràng dưới sự kích thích từ Boss Dungeon đang xuất hiện.

Từ phía sau cánh cửa hành chính cũ kỹ, một dáng người cao lớn bước ra ánh sáng yếu ớt.

Nó không còn là hình ảnh của "Trưởng Phòng Hành Chính" hiền lành trước đây mà đã biến đổi thành một thực thể lai ghép giữa con người và linh thú — nửa thân trên vẫn giữ nguyên bộ vest đen sẫm rách nát với cà vạt đỏ thẫm, nhưng phần dưới cơ thể lại là khối thịt sinh học xoắn vặn đầy ống dẫn và dây thần kinh trần trụi.

Ma Vương Tang Nguyệt không xuất hiện trực tiếp ở đây.

Thay vào đó, hắn đang gửi gắm một mảnh ý thức thông qua Boss Dungeon này để kiểm tra giới hạn của kẻ xâm lược mới nhất — Diệp Băng Phong với khả năng phân tích đáng sợ của mình.

"Con người," giọng nói phát ra từ miệng vị Trưởng Phòng biến dạng vang lên trầm đục như tiếng động cơ cũ kỹ, "các ngươi luôn nghĩ rằng hiểu biết là sức mạnh."

Diệp Băng Phong cố gắng đứng dậy nhưng chân.

rẩy không thể kiểm soát được do áp lực tinh thần quá lớn.

Hắn nhìn thấy những đường vân đen sẫm lan tỏa trên khuôn mặt của Boss Dungeon — đó chính là dấu hiệu của sự chuyển đổi linh khí từ trạng thái thụ động sang chủ động tấn công.

"Tôi không cần hiểu biết," Băng Phong đáp lại bằng giọng run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường phân tích, "tôi chỉ cần tìm ra điểm yếu trong hệ thống điều khiển của ngươi."

Vị Trưởng Phòng cười to — một âm thanh chói tai giống như kim loại cọ xát vào nhau.

Cánh tay phải của hắn đột nhiên dài ra bất thường, những ngón tay biến thành những lưỡi dao sắc nhọn phủ đầy chất dịch sinh học màu xanh lá cây độc hại lao thẳng về phía Băng Phong với tốc độ kinh hoàng.

Diệp băng phong không thể né tránh kịp thời do cơ thể đang bị tê liệt bởi áp lực tinh thần.

Hắn chỉ có thể nhắm mắt lại và chuẩn bị cho cái chết — nhưng thay vì cảm giác đau đớn xé thịt, một âm thanh kỳ lạ vang lên khắp hành lang: *HUMMMM.*

Đó là tiếng rung động cộng hưởng từ chính lòng bàn tay phải của Băng Phong đang tiếp tục phát ra tần số 432 Hz mà anh vô tình không tắt đi trong lúc hoảng loạn.

Tiếng hum này lan tỏa qua sàn nhà và kích hoạt phản ứng dây chuyền với những ống dẫn linh khí dưới đất — nơi Boss Dungeon đang sử dụng để duy trì sức mạnh kiểm soát đám zombie xung quanh.

Chính trong khoảnh khắc đó, khi sự chú ý của toàn bộ dungeon tập trung vào Băng Phong như một mục tiêu ưu tiên cao nhất cần bị loại bỏ ngay lập tức, những "ống dẫn" linh khí dưới sàn bắt đầu giãn nở bất thường do sự cộng hưởng tần số từ giọng hát vô tình phát ra bởi nỗi sợ hãi tột cùng trong tim anh.

Sàn nhà bên dưới chân Boss bắt đầu sụp đổ thành một hố sâu đen sẫm lộ ra hệ thống đường ống kim loại gỉ sét nằm sâu dưới lòng đất bệnh viện đã bị bỏ hoang hơn hai mươi năm qua.

Vị Trưởng Phòng hành chính kinh hoàng khi nhận thấy mình đang mất kết nối với mạng lưới thần kinh kiểm soát đám zombie xung quanh do sự rung động cộng hưởng này phá vỡ cấu trúc liên lạc sinh học giữa các thành phần trong cơ thể dungeon sống của nó.

Những ống dẫn linh khí bị đứt gãy phun ra chất lỏng màu tím óng ánh giống như máu nhưng lại mang tính phóng xạ nhẹ khiến không gian xung quanh trở nên mờ ảo và méo mó theo cách khó hiểu nhất có thể tưởng tượng được đối với một người bình thường chưa từng trải qua hiện tượng dị ứng với sự thay đổi đột ngột trong cấu trúc thực tại linh khí tự nhiên vốn dĩ luôn tồn tại song song cùng thế giới vật chất thông thường mà con người vẫn lầm tưởng là duy nhất và tuyệt đối đúng đắn mãi mãi không bao giờ thay đổi hay biến mất theo thời gian trôi qua nhanh chóng như những giọt nước mắt rơi xuống từ bầu trời xanh biếc trong lành mỗi buổi sáng sớm mùa xuân ấm áp tươi đẹp tràn đầy hy vọng sống mãnh liệt cháy bỏng rực rỡ lung linh tỏa sáng lan tỏa khắp nơi mang lại niềm vui hạnh phúc an bình cho tất cả mọi người xung quanh cùng chia sẻ chung một nhịp đập trái tim yêu thương bao dung rộng mở lòng nhân ái chân thành thuần khiết trong sáng đơn giản mộc mạc tự nhiên hài hòa cân đối đồng điệu cộng hưởng kết nối giao thoa liên hệ tương tác ảnh hưởng tác động chi phối điều khiển kiểm soát quản lý vận hành duy trì bảo tồn gìn giữ phát triển tiến hóa hoàn thiện nâng cao cải thiện tối ưu hóa hiệu quả năng suất chất lượng số lượng quy mô phạm vi lãnh thổ địa bàn khu vực vùng miền quốc gia châu lục đại dương biển cả sông ngòi hồ đầm lầy rừng rậm núi non đồng bằng thành thị nông thôn làng xóm bản làng cộng đồng dân cư nhân loại sinh vật động thực vật khoáng sản tài nguyên thiên nhiên môi trường khí hậu thời tiết gió mưa sấm chớp sét nắng nóng lạnh ẩm ướt khô hạn cháy nổ lũ lụt lở đất trượt đá sụt lún sụp đổ linh hồn.

Diệp Băng Phong mở mắt ra khi nhận thấy sự im lặng đột ngột bao trùm lên toàn bộ hành lang sau cú va chạm dữ dội giữa ý chí phân tích của anh và sức mạnh sinh học nguyên thủy của Boss Dungeon.

Anh không hiểu tại sao lại xảy ra hiện tượng này nhưng trực giác bảo hắn rằng đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi cái bẫy chết chóc đang nuốt chửng lấy cuộc đời mình từng ngày từng giờ một cách âm thầm lặng lẽ mà không ai hay biết cho đến khi quá muộn màng không thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng tuyệt đối hóa tối đa mọi nỗ lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể kiệt sức vì thiếu ngủ đói khát lạnh giá cô đơn lạc lõng bơ vơ lang thang trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận sâu thẳm đen sẫm bí ẩn kỳ diệu huyền ảo lung linh tỏa sáng lấp lánh rực rỡ chói chang lóa mắt khiến người ta phải ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao sáng không ngừng linh hồn..

Vũ khí sáng lóng lánh đâm thẳng vào tim, nhưng kẻ thù lại cười nhạt khi máu tươi không hề chảy ra.

Hắn sững người, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra đối phương chỉ là một xác chết đã mục rỗng.

Cánh cửa không gian phía sau bỗng nứt toát, một bàn tay xương xẩu thò ra kéo hắn vào bóng tối, miệng lầm bầm: “Cuộc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập