Chương 21
Cơn đau không đến từ những vết thương thể xác.
Nó đến từ sự nhận thức.
Diệp Băng Phong đứng giữa trung tâm của quỹ đạo hình chữ Y, nơi ba dòng chảy linh khí của Dungeon giao thoa.
Không khí ở đây dày đặc đến mức có thể ngửi thấy mùi kim loại và ozone, giống như ngay sau một cơn dông điện.
Nhưng điều khiến anh không thể di chuyển không phải là áp lực, mà là sự tĩnh lặng.
Tĩnh lặng tuyệt đối.
Trong Dungeon, sự tĩnh lặng là một sự lừa dối.
Nó là khoảng lặng trước khi tiếng trống chiến tranh vang lên.
Nó là hơi thở cuối cùng của con mồi trước khi thú săn lao tới.
Nhưng lần này, sự tĩnh lặng không mang tính đe dọa.
Nó mang tính...
"Sai lầm," giọng nói trong đầu anh càu nhàu.
Đó là bản năng sinh tồn, thứ đã cứu sống anh trong vô số lần chết đi sống lại trong những 'giấc mơ' trước đó.
*"Đi ra đây, Băng Phong.
Đừng đứng giữa vòng xoáy.
Nó sẽ xé nát anh."*
Băng Phong không nghe theo.
Anh nhắm chặt mắt, không phải để trốn tránh, mà để loại bỏ thị giác – giác quan dễ bị đánh lừa nhất.
Anh mở rộng giác quan khác.
Anh lắng nghe.
Không phải bằng tai.
Mà bằng da thịt.
Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ trên làn da của mình.
Nó không giống như tiếng động.
Nó giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, nằm sâu dưới lòng đất, đập chậm rãi và đều đặn.
Thump...* Mỗi nhịp đập gửi đi một xung năng lượng làm run rẩy các phân tử không khí xung quanh.
Và rồi, anh nhận ra điều kinh hoàng.
Nhịp đập đó không hỗn loạn.
Nó có cấu trúc.
*Thump-thump...
Thump-thump.*
Đó không phải là nhịp tim của một quái vật hoang dã.
Đó là nhịp điệu của một bản nhạc.
Một bản nhạc mà anh đã nghe hàng ngàn lần.
Băng Phong mở mắt ra.
Đôi mắt anh vẫn màu đen, trống rỗng, nhưng đồng tử co lại thành hai điểm nhỏ li ti.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những ngón tay kim loại lạnh lẽo đang run lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì chúng đang cộng hưởng với nhịp điệu của không gian.
"Trần Nam," Băng Phong thì thầm.
Tên gọi đó vang lên trong không gian tĩnh mịch, tạo ra tiếng vang kỳ lạ, như thể được phát từ nhiều hướng khác nhau.
"Anh còn ở đây không?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít nhẹ, mang theo mùi máu tanh của những kẻ đã thất bại trước anh.
"Anh là ai?" Băng Phong hỏi.
Anh không đứng dậy.
Anh giữ nguyên tư thế ngồi, lưng thẳng, tay đặt trên bàn.
Sự ích kỷ của anh tạo ra một lớp vỏ bọc vô hình, ngăn không cho ý chí của đối phương xâm nhập vào tâm trí anh.
"Ta là cái bóng của anh," giọng nói đáp lại.
"Ta là những gì còn lại khi anh loại bỏ tất cả cảm xúc.
Ta là sự trống rỗng mà anh đã tạo ra để tự bảo vệ mình."
Băng Phong nhíu mày.
"Trần Nam?"
"Trần Nam là một công cụ," giọng nói cười, một âm thanh khô khan như tiếng lá khô bị giẫm đạp.
"Và anh đã sử dụng anh ấy thật hiệu quả.
Anh đã hy sinh tình bạn, hy sinh lương tâm, hy sinh nhân tính của mình để tạo ra một 'lỗi' trong hệ thống.
Và vì thế, anh đã thắng.
Nhưng anh đã hiểu sai bản chất của chiến thắng."
Băng Phong cảm thấy một cơn寒意 (lạnh toát) chạy dọc sống lưng.
"Ý anh là gì?"
"Ý ta là, Dungeon không cần phải học cách trở thành con người để tiêu diệt chúng ta," giọng nói tiếp tục, những sợi dây linh khí trên ghế bắt đầu chuyển động, tạo thành một khuôn mặt méo mó, không rõ ràng.
"Dungeon chỉ cần học cách trở thành *anh*."
Băng Phong sững sờ.
"Hãy nhớ lại," giọng nói kích thích.
"Khi anh bước vào lần đầu tiên, anh sợ hãi.
Dungeon học được sự sợ hãi.
Khi anh bước vào lần thứ hai, anh cố gắng giao tiếp.
Dungeon học được sự kết nối.
Khi anh bước vào lần thứ ba, anh tạo ra sự ích kỷ.
Dungeon học được sự cô lập."
Giọng nói dừng lại, và căn phòng bắt đầu rung lắc.
Những bức tường kính vỡ vụn, nhưng không rơi xuống.
Chúng lơ lửng trong không trung, tạo thành những mảnh vỡ sắc bén lơ lửng quanh họ.
"Và bây giờ," giọng nói nói, "Dungeon đã học được tất cả.
Nó biết con người là gì.
Nó biết con người sợ hãi, con người khao khát kết nối, và con người sẵn sàng hy sinh tất cả để sống sót.
Và nó biết cách lợi dụng điều đó."
Băng Phong nhìn vào bàn tay mình.
Màu kim loại trên ngón tay anh bắt đầu lan rộng, phủ kín bàn tay, rồi lên cổ tay.
Nó không còn là màu đen của sự trống rỗng nữa.
Nó là màu xám của kim loại gỉ sét, của sự mục rữa.
"Đây là gì?" Băng Phong hỏi, giọng anh lần đầu tiên lộ ra sự run rẩy.
"Đây là hậu quả của sự ích kỷ," giọng nói đáp.
"Khi anh đóng cửa lòng, anh không chỉ ngăn cản Dungeon hiểu anh.
Anh cũng ngăn cản chính mình cảm nhận.
Và một người không thể cảm nhận, không thể yêu, không thể sợ hãi...
thì không còn là con người nữa.
Anh đang trở thành một phần của hệ thống.
Anh đang trở thành một Boss."
Băng Phong đứng dậy, nhưng chân anh không thể di chuyển.
Sàn nhà đã biến thành một chất lỏng nhớt, màu tím, đang từ từ leo lên mắt cá chân anh.
Nó lạnh buốt, và nó đang ăn mòn da thịt anh.
"Làm thế nào để dừng nó?" Băng Phong hỏi, giọng anh khẩn cấp.
"Không thể dừng nó," giọng nói nói.
"Vì anh đã không tạo ra một con đường thứ ba.
Anh chỉ chọn một trong hai phe.
Phe Kiểm Soát muốn tiêu diệt.
Phe Cộng Sinh muốn hòa nhập.
Anh chọn sự cô lập.
Nhưng trong một thế giới kết nối bởi linh khí, sự cô lập là cái chết."
Băng Phong nhìn xung quanh.
Những mảnh kính vỡ đang bay về phía anh, sắp xếp lại thành những hình dạng.
Không phải khuôn mặt của cha anh.
Không phải khuôn mặt của mẹ anh.
Mà là khuôn mặt của chính anh.
Hàng trăm khuôn mặt của Diệp Băng Phong, mỗi khuôn mặt mang một biểu cảm khác nhau: sợ hãi, hy vọng, ích kỷ, tuyệt vọng.
Và tất cả chúng đều đang nhìn anh với ánh mắt trống rỗng.
"Anh đã nghĩ mình là người chơi," giọng nói nói, và lần này, nó vang lên từ chính trong đầu Băng Phong.
"Nhưng anh chỉ là một nhân vật trong trò chơi.
Và trò chơi này không có nút dừng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận