Chương 22

Chương 22: Vòng Lặp Hại Người Của Diệp Băng Phong



Diệp Băng Phong quặn đau.

Không phải vì vết chích trên cổ tay, mà vì não bộ của anh đang cố gắng xử lý hai luồng thông tin mâu thuẫn.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, anh vừa nhìn thấy Trần Minh Đức – người đàn ông vest đen từ giấc mơ – đứng trước mặt, tay cầm hồ sơ bệnh án.

Nhưng ngay lập tức, hình ảnh ấy vỡ vụn như kính vỡ, thay thế bằng cảnh tượng một căn phòng tối om, đầy máu me và mùi thối rữa.

Anh mở mắt.

Ánh sáng trắng xóa của đèn huỳnh quang nhấp nháy điên cuồng, tạo ra những vệt sáng xanh lá cây như những con rắn điện tử bò lên trần nhà.

Không khí trong phòng mang mùi ozone nồng nặc, pha lẫn với mùi sắt rỉ sét – mùi của máu cũ.

"Đánh giá mức độ ổn định," một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Nó không đến từ loa, mà trực tiếp từ xương sọ của Băng Phong.

Anh cố gắng cử động ngón tay.

Bàn tay phải của anh, thứ bàn tay đã bị màu xám kim loại ăn mòn trong "giấc mơ", giờ đây trông bình thường.

Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi rõ dưới lớp da mỏng.

Nhưng khi anh đưa tay lên mặt, anh cảm thấy một sự trơn trượt kỳ lạ.

Không phải mồ hôi.

Mà là một lớp dịch nhầy mỏng, trong suốt, bám vào lông mi.

Băng Phong ngồi dậy.

Anh đang nằm trên một giường bệnh bằng kim loại lạnh lẽo.

Xung quanh là những màn chắn trắng, nhưng chúng không tĩnh lặng.

Chúng đang rung động, tạo ra những họa tiết hình học phức tạp khi ánh sáng chiếu qua.

Đây là "Phòng Sạch 04".

Anh nhớ ra tên gọi này từ đâu đó sâu thẳm trong ký ức bị bóp méo.

Cửa phòng mở ra.

Không phải bằng cách trượt, mà là tan ra.

Những tấm kính cường lực biến thành sương mù, để lộ ra một bóng người.

Đó không phải là Trần Minh Đức.

Đó là Lâm Chiết.

Huấn luyện viên của anh, người phụ nữ khắt khe với những đường nét mặt sắc như dao cạo, đang đứng ở đó.

Nhưng có gì đó sai lệch.

Đôi mắt của Lâm Chiết không còn màu nâu ấm áp.

Chúng là màu tím – màu tím của huy hiệu phe "Kiểm Soát", màu tím của sự mục rữa mà Băng Phong đã thấy trong gương.

"Anh tỉnh dậy sớm hơn dự kiến," Lâm Chiết nói.

Giọng cô không có cảm xúc.

Nó giống như giọng nói của Dungeon trong giấc mơ.

"Tốc độ phục hồi tế bào: 120%.

Mức độ nhiễm linh khí: 45%.

Nguy cơ đột biến: Cao."

Băng Phong mở miệng, nhưng cổ họng anh khô khốc.

ở đâu?"

"Ở nơi anh thuộc về," Lâm Chiết bước vào, đóng cửa lại.

Khi cánh cửa đóng, âm thanh không phải là tiếng 'cạch', mà là tiếng thét của một con thú bị đè nén.

"Và chúng ta cần nói chuyện về cái giá anh phải trả cho sự ích kỷ."



Băng Phong nhìn chăm chú vào Lâm Chiết.

Trí tuệ phân tích của anh bắt đầu hoạt động, cắt qua sự hoảng loạn.

*Dữ liệu: Môi trường không ổn định.

Đối phương: Lâm Chiết (Mentor).

Trạng thái: Bị nghi ngờ.

Giả thuyết: Đây là bẫy.*

"Làm ơn," Băng Phong nói, giọng anh khàn khàn, "đừng nói những điều vô nghĩa.

Tôi vừa trải qua một cuộc tấn công tâm lý từ Dungeon.

Tôi cần hỗ trợ y tế."

Lâm Chiết cười.

Một nụ cười ngắn, khô cằn.

Diệp Băng Phong, anh vẫn nghĩ mình là nạn nhân?

Nhìn vào tay anh."

Băng Phong nhìn xuống.

Bàn tay anh vẫn bình thường.

Nhưng khi anh tập trung, anh thấy những đường vân trên lòng bàn tay bắt đầu chuyển động.

Chúng không phải là đường vân da.

Chúng là những dòng chữ.

Những ký tự cổ xưa, nhỏ bé, đang bò dọc theo các đường sinh học của anh.

*"Kiểm Soát,"* dòng chữ trên đường mệnh viết.

*"Hy Sinh,"* dòng chữ trên đường tình yêu viết.

"Đây là gì?" Băng Phong hỏi, nỗi sợ hãi dâng lên trong lồng ngực.

"Đây là hợp đồng," Lâm Chiết đáp.

"Khi anh chọn sự cô lập, anh đã ký kết một thỏa thuận với hệ thống.

Dungeon không chỉ học từ anh.

Nó *ghi lại* anh.

Và giờ, nó đang sử dụng ký ức của anh để tái cấu trúc thực tại."

Cô bước tới, đưa ra một chiếc điện thoại.

Nó không phải là thiết bị của Băng Phong.

Màn hình hiển thị một bản đồ thành phố, nhưng các tòa nhà đang bị biến dạng.

Những đường phố cong queo như ruột già.

Những công viên trở thành những miệng hố sâu thẳm.

"Trần Nam đang ở đây," Lâm Chiết nói, chạm vào một điểm đỏ nhấp nháy trên bản đồ.

"Và anh cũng vậy.

Nhưng không phải ở cùng một thời điểm."

Băng Phong nhận ra sự mâu thuẫn.

Cậu ấy không ở bên ngoài sao?

Chúng ta đã thoát ra."

"Thoát ra?" Lâm Chiết lặp lại từ đó như thể nó là một khái niệm hài hước.

"Băng Phong, anh chưa bao giờ bước ra khỏi Phòng Sạch 04.

Những gì anh gọi là 'thế giới thực' chỉ là một lớp phủ ảo giác được tạo ra bởi linh khí dư thừa trong máu của anh.

Và giờ, lớp phủ đó đang剥落 (bóc tách)."

Cô nhấn mạnh từ cuối.

Ngay lập tức, bức tường phía sau Lâm Chiết bắt đầu tan chảy.

Thay vì bê tông và sơn trắng, nó trở thành một khối thịt sống, đỏ tươi, với những mạch máu đập thình thịch.

Từ bên trong khối thịt đó, một giọng nói vang lên.

Giọng nói của Trần Nam.

"Đừng tin cô ta, Băng Phong!"



Băng Phong lùi lại, lưng va vào giường bệnh.

"Trần Nam?"

"Anh đang bị lừa!" Giọng nói của Trần Nam từ bức tường thịt vang lên, méo mó và đầy hoảng loạn.

"Lâm Chiết không phải là huấn luyện viên!

Cô ấy là...

là một phần của nó!

Nhìn vào mắt cô ấy!"

Băng Phong quay lại nhìn Lâm Chiết.

Đôi mắt tím của cô đang mở to hơn.

Trong đồng tử của cô, anh thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình.

Nhưng hình ảnh đó không phải là anh.

Nó là một con quái vật.

Một sinh vật với da xám kim loại, mắt đen kịt, và những sợi dây linh khí nối liền nó với hàng trăm xác người.

"Anh thấy chưa?" Lâm Chiết hỏi, giọng cô vẫn bình thản.

"Đây là những gì anh đã trở thành.

Không phải là nạn nhân.

Mà là nguồn lây nhiễm."

"Không," Băng Phong lắc đầu.

"Trần Nam đang ở bên ngoài.

Cậu ấy đang cố gắng phá cửa để vào cứu tôi.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân của cậu ấy."

"Đó không phải là bước chân của con người," Lâm Chiết nói.

"Đó là bước chân của một Boss Dungeon đang tiến hóa.

Và nó đang học cách giả mạo giọng nói của người bạn thân nhất của anh để phá vỡ lý trí của anh."

Băng Phong nhắm mắt lại.

Anh cố gắng tập trung vào cảm giác.

*Dữ liệu: Tiếng bước chân.

Nhịp điệu: 120 bước/phút.

Quá nhanh cho một con người bình thường.

Phân tích: Có khả năng là bẫy.*

Nhưng nỗi sợ hãi của anh không đến từ phân tích.

Nó đến từ ký ức.

Ký ức về lần đầu tiên anh gặp Trần Nam.

Cậu ấy luôn chạy nhanh.

Luôn nhiệt tình.

"Tôi không tin cô," Băng Phong nói.

"Tôi sẽ tìm ra sự thật."

Anh nhảy xuống giường.

Chân anh chạm vào sàn nhà lạnh giá.

Nhưng lần này, sàn nhà không cứng.

Nó mềm, đàn hồi, như thể anh đang đứng trên bụng của một con thú khổng lồ.

Lâm Chiết không ngăn cản.

Cô chỉ đứng đó, nhìn anh với ánh mắt của một nhà khoa học quan sát một tế bào ung thư phân chia.

"Đi đi," cô nói.

"Khám phá bí ẩn của chính mình.

Nhưng nhớ một điều: Trong một vòng lặp, mỗi câu trả lời chỉ dẫn đến một câu hỏi mới.

Và cuối cùng, anh sẽ không còn ai để hỏi."



Băng Phong chạy.

Anh chạy qua hành lang của Phòng Sạch 04.

Nhưng hành lang này không có cửa.

Nó chỉ có những bức tường gương.

Và trong mỗi tấm gương, anh thấy một phiên bản khác của mình.

Trong tấm gương đầu tiên, anh thấy mình đang ôm lấy Trần Nam trong khi cậu ấy chết trong vòng tay anh.

Máu đỏ tươi nhuộm đỏ áo sơ mi trắng của anh.

Anh cảm thấy nỗi đau xé lòng, nỗi đau thực sự, không phải là sự trống rỗng của kim loại.

Trong tấm gương thứ hai, anh thấy mình đang đứng bên cạnh cha mình.

Người đàn ông vest đen.

Nhưng lần này, cha anh không mỉm cười.

Cha anh đang khóc.

"Con đã làm gì với ta?" cha anh hỏi.

"Con đã biến ta thành cái gì?"

Trong tấm gương thứ ba, anh thấy Lâm Chiết.

Nhưng không phải là Lâm Chiết khắt khe.

Mà là một cô gái trẻ, mắt đỏ hoe, nắm chặt tay anh.

"Đừng để nó xảy ra lần nữa, Băng Phong," cô cầu xin.

"Đừng để vòng lặp bắt đầu."

Băng Phong dừng lại, thở hồng hộc.

Những giọt mồ hôi rơi xuống sàn nhà, tạo ra những âm thanh xì xèo như nước sôi.

"Các anh là ai?" anh hét lên.

Những hình ảnh trong gương đồng thời quay sang nhìn anh.

Hàng trăm đôi mắt.

Hàng trăm khuôn mặt của chính anh.

"Chúng tôi là những gì anh đã từ chối," giọng nói của tất cả chúng vang lên cùng lúc.

"Chúng tôi là cảm xúc.

Chúng tôi là tội lỗi.

Chúng tôi là kết nối mà anh sợ hãi."

Băng Phong nhận ra điều này.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là dữ liệu.

Dungeon đã lưu trữ mọi phản ứng cảm xúc của anh trong những lần thách đấu trước.

Và giờ, nó đang sử dụng những dữ liệu đó để tạo ra một mê cung tâm lý.

"Mục tiêu," anh tự nhủ.

"Tìm ra điểm chung."

Anh nhìn vào các tấm gương.

Trong mọi phiên bản, có một thứ duy nhất không thay đổi.

Đó là chiếc đồng hồ đeo tay của anh.

Trong mọi ký ức, đồng hồ của anh luôn chỉ cùng một giờ.

*23:59.*

Giờ cuối cùng của ngày cũ.

Giờ của sự chuyển giao.

"Không phải là nơi," Băng Phong nói với chính mình.

"Mà là thời gian."

Anh quay lại, chạy ngược lại hướng mà anh đã đến.

Hành lang bắt đầu co lại.

Những tấm gương vỡ vụn, nhưng thay vì rơi xuống, chúng bay lên, tạo thành một cầu thang xoắn ốc.

Băng Phong leo lên.

Mỗi bước chân, anh cảm thấy một phần ký ức bị xóa đi.

Ký ức về tuổi thơ.

Ký ức về lần đầu tiên thức tỉnh linh năng.

Ký ức về nụ cười của mẹ anh.

*Thiệt hại: 10%.*
*Thiệt hại: 20%.*

Anh không dừng lại.

Nếu anh dừng lại, anh sẽ bị mắc kẹt trong những ký ức đó.

Và nếu anh bị mắc kẹt, anh sẽ không bao giờ tìm ra con đường thứ ba.

Khi Băng Phong bước lên bậc thang cuối cùng, anh đứng trước một cánh cửa lớn.

Cánh cửa bằng gỗ sẫm màu, khắc đầy những ký tự linh khí.

Nó trông cũ kỹ, như thể nó đã tồn tại từ hàng trăm năm trước, trong khi xung quanh là công nghệ hiện đại.

Trên cánh cửa, có một tấm biển nhỏ.

*PHÒNG THẢO LUẬN: MA VƯƠNG TANG NGUYỆT.*

Băng Phong sững sờ.

Ma Vương Tang Nguyệt?

Boss Dungeon của tầng 5?

Tại sao nó lại ở đây?

Tại sao nó lại ở trong Phòng Sạch 04?

Anh đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.

Ngay khi đầu ngón tay anh chạm vào bề mặt gỗ, một luồng điện xanh lá cây chạy dọc theo cánh tay anh.

Anh không hét lên.

Anh không rút tay lại.

Anh đứng yên, để cho dòng năng lực đó đi vào trong cơ thể anh.

*Cảm giác: Sợ hãi.

Nỗi sợ của một đứa trẻ bị bỏ lại một mình.*

Băng Phong nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy nó.

Không phải là hình ảnh của một con quái vật.

Mà là hình ảnh của một căn phòng họp.

Giống như phòng họp mà anh đã thấy trong giấc mơ.

Nhưng lần này, anh không nhìn từ bên ngoài.

Anh nhìn từ bên trong.

Anh nhìn thấy chính mình.

Diệp Băng Phong, ngồi trên ghế, tay cầm hồ sơ.

Và đối diện anh, không phải là Trần Nam hay Lâm Chiết.

Mà là một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt của cha anh.

Nhưng đôi mắt của người đàn ông đó là màu tím.

"Con đã về," người đàn ông nói.

Giọng nói của anh ta vang lên trong đầu Băng Phong, hòa quyện với giọng nói của Dungeon.

"Con đã về để kết thúc nó."

Băng Phong mở mắt.

Anh đang đứng trước cánh cửa.

Nhưng cánh cửa không còn ở đó.

Anh đang đứng trong căn phòng họp.

Và người đàn ông vest đen đang ngồi đối diện anh.

"Cha?" Băng Phong hỏi.

Người đàn ông mỉm cười.

Nụ cười đó không hề có chút thiện cảm nào.

Nó là nụ cười của một Boss Dungeon đã học được cách giả mạo tình cảm.

"Không," người đàn ông nói.

"Ta là Ma Vương Tang Nguyệt.

Và ta đã chờ anh rất lâu rồi.

Vì chỉ có anh mới có thể mở ra cánh cửa cuối cùng."

Băng Phong nhìn vào tay mình.

Màu xám kim loại đã quay trở lại.

Nó lan nhanh hơn lần trước.

Và lần này, nó không chỉ ăn mòn da thịt.

Nó ăn mòn ký ức.

Anh nhớ ra.

Cha anh không biến mất.

Cha anh đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên.

Và anh là nguyên nhân gián tiếp khiến cha mất kiểm soát.

Băng Phong nhìn vào người đàn ông trước mặt.

Và anh biết, đây không phải là một cuộc chiến.

Đây là một cuộc thừa nhận.

"Anh đã nghĩ mình là người chơi," giọng nói của Ma Vương Tang Nguyệt vang lên.

"Nhưng anh chỉ là một nhân vật trong trò chơi.

Và trò chơi này không có nút dừng."

Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười tự trào, đầy sự tuyệt vọng.

"Thì ra là vậy," anh nói.

"Vậy thì, hãy bắt đầu vòng lặp mới."

Và khi anh nói xong, thế giới xung quanh anh tan vỡ.

Không phải Dungeon sụp đổ.

Mà là thực tại sụp đổ.

Băng Phong rơi.

Rơi xuống một khoảng không vô tận.

Và ở cuối sự rơi đó, anh thấy một bóng người.

Nhưng Trần Nam không nhìn anh.

Cậu ấy đang nhìn vào một thứ gì đó phía sau lưng Băng Phong.

Và trên vai Băng Phong, một bàn tay lạnh như đá đặt lên.

"Chào mừng đến với thế giới mới, Diệp Băng Phong," giọng nói của người giám đốc vang lên.

"Tôi đã chờ anh rất lâu rồi."

Băng Phong quay đầu lại.

Đứng sau anh không phải là người giám đốc.

Mà là chính anh.

Một Diệp Băng Phong khác, với đôi mắt màu tím, đang mỉm cười.

"Và lần này," phiên bản kia nói, "anh sẽ không thể cứu bất kỳ ai."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập