Chương 20

Máu không chảy.

Nó bay lơ lửng.

Diệp Băng Phong mở mắt, nhưng thế giới trước mặt anh không còn là hành lang đá lạnh lẽo của Dungeon Cấp 3.

Nó là một bể cá khổng lồ, trong suốt và vô tận, nơi những giọt máu của anh, của Trần Nam, và cả của chính khối não "Ma Vương Tang Nguyệt" đang trôi nổi như những ngôi sao nhỏ bé trong vũ trụ đen tối.

"Cái quái gì này?" Anh lắp bắp, giọng nói vang lên với âm thanh kỳ lạ, như thể đang nói dưới nước.

Trần Nam nằm sấp bên cạnh anh, nhưng không còn là một cậu bé nhiệt tình nữa.

Cậu ấy đang bị mắc kẹt trong một lớp màng nhầy trong suốt, miệng mở rộng trong một tiếng hét câm lặng.

Đôi mắt của Trần Nam — đôi mắt luôn tràn đầy sự trung thành mù quáng — giờ đây chỉ còn là hai hố đen sâu thẳm, phản chiếu lại hình ảnh của chính Băng Phong.

Lâm Chiết đứng dậy.

Cô ấy không nhìn Trần Nam.

Cô ấy nhìn thẳng vào Băng Phong.

"Anh đã nghĩ là mình đã thắng," Lâm Chiết nói, giọng cô ấy không còn lạnh băng, mà là một sự trống rỗng đáng sợ.

"Nhưng anh chỉ mới mở khóa lớp vỏ bọc đầu tiên."

Băng Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng chịch.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay của anh đang trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu tím — cùng màu với ánh mắt của những kẻ canh gác trước đó.

"Đây không phải là thực tại," Băng Phong thì thầm, nỗi sợ hãi trỗi dậy trong lòng anh, nhưng trí tuệ phân tích của anh vẫn hoạt động, cố gắng tìm ra logic trong sự điên rồ này.

Hay là ảo giác do linh khí dư thừa gây ra?"

"Đây là sự thật mà anh từ chối nhìn nhận," Lâm Chiết bước về phía anh, mỗi bước chân của cô ấy tạo ra những gợn sóng trên mặt phẳng không gian.

"Anh nghĩ cha anh là Boss Dungeon.

Anh nghĩ việc 'hiểu' và 'thông cảm' là chìa khóa.

Nhưng anh đã quên một điều cơ bản nhất về Dungeon."

Băng Phong nhíu mày.

"Cái gì?"

"Dungeon không chỉ là kẻ thù," Lâm Chiết dừng lại, khuôn mặt cô ấy méo mó, biến dạng thành một nụ cười kỳ lạ.

"Dungeon là gương.

Và anh vừa soi vào một tấm gương vỡ."




Băng Phong quay sang nhìn Lâm Chiết, mắt anh mở to.

Cô đã biết từ đầu."

"Không," Lâm Chiết lắc đầu, ánh mắt cô ấy đầy bi thương.

"Tôi chỉ đoán được.

Tôi đã nghiên cứu về Dungeon Cấp 3 trong ba năm.

Tôi biết rằng Boss Dungeon không chỉ là một sinh vật.

Nó là một tập hợp ý thức.

Và mỗi lần một đội thám hiểm thất bại, ý thức đó trở nên mạnh hơn, thông minh hơn, và...

giống con người hơn."

"Giống con người?" Băng Phong lặp lại, giọng anh run rẩy.

"Đúng," Lâm Chiết gật đầu.

"Cha anh không biến mất.

Ông ấy không chết.

Ông ấy đã trở thành nền tảng cho ý thức của Dungeon.

Và mỗi khi anh vào Dungeon, mỗi khi anh 'thất bại' theo cách của mình — không chiến đấu, mà giao tiếp — anh đang cung cấp cho Dungeon những cảm xúc, những ký ức, và những mối liên kết của con người.

Anh đang cho nó biết con người là gì.

Và nó đang học cách trở thành con người để tiêu diệt chúng ta."

Băng Phong cảm thấy thế giới quay cuồng.

Anh nhớ lại bài hát ru.

Anh nhớ lại cảm giác dịu dàng.

Anh nhớ lại sự nhẹ nhõm khi cha anh nắm lấy tay anh.

"Hóa ra..." Băng Phong thì thầm, nước mắt chảy xuống má anh, nhưng lần này, nước mắt anh cũng trong suốt.

"Hóa ra sự dịu dàng của tôi là vũ khí của nó?"

"Sự dịu dàng của anh là *dinh dưỡng* của nó," Lâm Chiết sửa lại.

"Dungeon không cần sự căm ghét.

Nó cần sự kết nối.

Nó cần hiểu con người để có thể dự đoán chúng.

Và anh, Diệp Băng Phong, là người dễ kết nối nhất.

Anh là cánh cửa mở."

Băng Phong nhìn xuống sàn nhà.

Những giọt máu lơ lửng bắt đầu sắp xếp thành những hình dạng.

Chúng tạo thành những khuôn mặt.

Khuôn mặt của cha anh.

Khuôn mặt của mẹ anh.

Khuôn mặt của Trần Nam.

Và khuôn mặt của chính anh.

"Hãy giúp tôi," Băng Phong nói, giọng anh tuyệt vọng.

"Làm thế nào để dừng nó lại?"

"Không thể dừng nó lại," Lâm Chiết nói.

"Chỉ có thể thay đổi quy tắc.

Nhưng để làm được điều đó, anh phải chấp nhận một sự thật."

"Sự thật gì?"

"Anh không phải là nạn nhân," Lâm Chiết nói, ánh mắt cô ấy sắc bén như dao.

"Anh là nguyên nhân."




Trần Nam — hay thứ gì đó đang chiếm dụng cơ thể cậu ấy — hét lên.

Giọng nói của cậu ấy biến dạng, trở nên chói tai, như thể nó đang bị tấn công bởi một thứ gì đó mà nó không thể hiểu.

Sai!" Trần Nam gào lên, tay nắm chặt lấy đầu.

"Dữ liệu không khớp!

Cảm xúc không khớp!

Tại sao anh không sợ?

Tại sao anh không yêu?"

Băng Phong mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu tím.

Chúng là màu đen.

Màu đen của sự trống rỗng.

"Vì tôi không cần anh," Băng Phong nói, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Trần Nam ngã quỵ xuống, cơ thể cậu ấy co giật, sau đó vỡ ra thành những mảnh vụn đen kịt.

Những mảnh vụn đó không rơi xuống đất.

Chúng bay lên, hòa vào không khí, và biến mất.

Lâm Chiết nhìn Băng Phong với ánh mắt phức tạp.

Có sự kính trọng.

Có sự sợ hãi.

Và có một chút gì đó giống như sự thất vọng.

"Anh đã làm được," cô ấy nói.

"Anh đã tạo ra một lỗi.

Dungeon không thể dự đoán sự ích kỷ.

Nó không thể hiểu tại sao một người lại từ chối kết nối."

Băng Phong đứng im, cảm giác trống rỗng trong lòng anh lan tỏa ra khắp cơ thể.

Anh đã cứu mình.

Anh đã cứu Lâm Chiết.

Nhưng anh đã mất Trần Nam.

Và anh đã mất một phần con người mình.

"Chúng ta cần đi," Băng Phong nói, quay lưng lại.

"Trước khi nó học được cách xử lý lỗi này."

"Đâu?" Lâm Chiết hỏi.

"Ra ngoài," Băng Phong nói.

"Về thế giới thực."

Họ đi về phía lối ra.

Những bức tường đồng hồ bắt đầu sụp đổ, những chiếc kim đồng hồ gãy vỡ, rơi xuống như mưa.

Khi họ bước qua cánh cửa, họ trở lại hành lang đá lạnh lẽo của Dungeon.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi.

Khối não Ma Vương Tang Nguyệt không còn nằm đó.

Thay vào đó, là một lỗ hổng đen kịt, hút lấy mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.

Và từ lỗ hổng đó, một bàn tay vươn ra.

Nó không phải là bàn tay của một con quái vật.

Nó là bàn tay của một người đàn ông.

Một người đàn ông mặc vest đen, đeo kính gọng vàng.

Người đàn ông đó nhìn Băng Phong, và mỉm cười.

"Chào mừng đến với thế giới mới, Diệp Băng Phong," người đàn ông nói, giọng nói của anh ta vang lên trong đầu Băng Phong, không phải qua tai.

"Tôi đã chờ anh rất lâu rồi."

Băng Phong nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông.

Và anh nhận ra anh ta.

Anh ta không phải là một linh giả.

Anh ta không phải là một linh thú.

Anh ta là người giám đốc của Tổ chức Quản lý Linh Giả.

Người đã cấp phép cho họ vào Dungeon.

Và trên ngực áo vest của anh ta, có một huy hiệu.

Huy hiệu của phe "Kiểm Soát".

Nhưng huy hiệu đó không màu đỏ.

Nó màu tím.

"Vòng lặp đã bắt đầu lại," người giám đốc nói, bước ra khỏi lỗ hổng, để lại phía sau một sự im lặng chết chóc.

"Nhưng lần này, chúng ta không cần Dungeon nữa.

Chúng ta đã có một người chơi hoàn hảo."

Băng Phong nhìn vào tay mình.

Những ngón tay đen kịt của anh bắt đầu chuyển màu.

Không phải trở lại màu da.

Mà chuyển sang màu kim loại.

Và anh biết, sâu trong lòng, rằng anh không thể thoát ra.

Vòng lặp không phải là Dungeon.

Vòng lặp là anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập