Chương 19

Chương 19 — Vòng Lặp Hại Người Của Diệp Băng Phong



Cú va chạm năng lượng không tạo ra tiếng nổ đùng đùng như bom đạn, mà là một âm thanh rên rỉ kéo dài, tựa như kim loại bị xoắn lại dưới áp lực cực lớn.

Không gian trong "Linh Uyển" (Dungeon) rung chuyển dữ dội.

Diệp Băng Phong quỳ gối, cảm giác đau đớn xé toạc não bộ khi lượng linh khí dư thừa chạy ngược vào kinh mạch.

Anh không bị thương bởi vật lý, mà bởi sự từ chối của thực tại.

Không khí xung quanh anh sặc mùi ozone và máu thối.

Trần Nam nằm bất tỉnh cách đó mười mét, cơ thể anh ta co giật nhẹ, linh lực bảo vệ đã vỡ vụn thành những mảnh vỡ ánh sáng li ti.

Lâm Chiết đứng dậy, tay cầm kiếm run rẩy, ánh mắt cô dán chặt vào phía trước — nơi bóng tối đang tụ tập lại thành một hình thù quen thuộc nhưng sai lệch.

Băng Phong cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân anh như bị đóng băng vào mặt đất.

Anh lau máu từ khóe miệng, ngón tay run rẩy.

"Đây không phải là lỗi của tôi," anh thì thầm, giọng khàn khàn, cố gắng thuyết phục chính mình.

"Tôi chỉ cố gắng giao tiếp.

Tôi chỉ muốn cha tôi hiểu."

Nhưng Dungeon không lắng nghe.

Dungeon học hỏi.

Trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ sau cú va chạm, Băng Phong nhận ra một điều kinh hoàng.

Những vết nứt trên tường đá, vốn trước đây chỉ là những đường kẻ ngẫu nhiên do địa chấn, giờ đây đang sắp xếp lại thành một hình học phức tạp.

Chúng tạo thành một vòng tròn ma thuật, nhưng không phải loại ma thuật cổ điển mà các Linh Giả cấp cao sử dụng.

Nó là một sự lai tạp thô bạo, kết hợp giữa linh khí tự nhiên và tàn dư của năng lượng công nghệ mà phe "Kiểm Soát" đã ném vào đây trong các cuộc tấn công trước đó.

"Tại sao nó lại biết?" Trần Nam gầm lên, giọng đầy hoảng loạn, cố gắng đứng dậy nhưng ngã sấp xuống.

"Tại sao nó lại biết cách phản lại phép thuật của chúng ta?"

Băng Phong nhắm mắt lại, tập trung vào giác quan thứ sáu yếu ớt của mình.

Anh cảm nhận được dòng chảy của linh khí trong dungeon.

Nó không còn hỗn loạn.

Nó có nhịp điệu.

Nó có ý định.

Và tệ hơn cả, nó có sự thù hận.

"Không phải là nó biết," Băng Phong nói, mở mắt ra, đôi mắt anh đỏ ngầu vì căng thẳng.

"Nó đang bắt chước.

Nó đang học từ những sai lầm của chúng ta.

Mỗi lần chúng ta tấn công, nó ghi nhớ.

Mỗi lần chúng ta phòng thủ, nó tìm ra lỗ hổng.

Chúng ta không đang chiến đấu với một con quái vật.

Chúng ta đang dạy nó cách giết chúng ta."

Lâm Chiết nhíu mày, vẻ mặt cô trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Vậy thì chúng ta phải ngừng dạy nó.

Chúng ta phải biến mất."

"Chúng ta không thể biến mất," Băng Phong đáp, giọng anh run rẩy nhưng quyết liệt.

"Nó đã học được cách theo dõi sự hiện diện của linh khí.

Nếu chúng ta cố gắng trốn, nó sẽ săn đuổi chúng ta cho đến khi chúng ta kiệt sức.

Chúng ta cần làm điều gì đó khác.

Điều gì đó mà nó chưa từng gặp."

"Giống như gì?" Trần Nam hỏi, giọng anh đầy tuyệt vọng.

"Như sự im lặng," Băng Phong nói.

"Như sự chấp nhận.

Chúng ta cần đi sâu hơn.

Đến nơi mà nó không thể kiểm soát.

Đến nơi mà ý thức của nó bắt đầu hình thành."

Anh nhìn về phía bóng tối sâu thẳm hơn của dungeon, nơi mà ánh sáng của thiết bị định vị gần như tắt hẳn.

Đó là hướng của "tim" dungeon.

Và nếu may mắn — hoặc nếu sự điên rồ của anh đủ lớn — đó cũng là nơi anh có thể tìm ra manh mối về cha mình, và về lý do tại sao vòng lặp này cứ tiếp diễn.

Diệp Băng Phong chạy trốn vào sâu hơn trong lòng dungeon, nơi ánh sáng của thiết bị định vị gần như tắt hẳn.

Mục tiêu của anh không còn là tiêu diệt Boss, mà là tìm "tim" của dungeon — nơi dữ liệu trung tâm được lưu trữ.

Anh cần phá hủy nó để ngăn chặn sự tiến hóa này lây lan sang các dungeon lân cận, hoặc ít nhất, là tạo ra một khoảng trống đủ lớn để anh có thể giao tiếp trực tiếp với ý thức đang điều khiển nơi đây.

Bức tường đá xung quanh họ không còn là đá thông thường.

Chúng trở nên trơn trượt, ẩm ướt, giống như bên trong một cơ thể sống.

Mùi hương của đất ẩm và sắt gỉ ngày càng nồng nặc.

Băng Phong cảm thấy như thể anh đang chạy bên trong phổi của một con quái vật khổng lồ.

"Chậm lại!" Lâm Chiết ra lệnh, giọng cô vang vọng trong hành lang hẹp.

"Đừng để nhịp tim của anh tăng quá cao.

Dungeon cảm nhận được sự sợ hãi.

Nó dùng nó như một la bàn."

Băng Phong hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp đập của trái tim mình.

Anh nhớ lại những gì cha mình đã viết trong cuốn nhật ký: *Linh khí là ý thức.

Và ý thức đó đang đói.* Nếu dungeon là một ý thức, thì nó cũng có những nhu cầu cơ bản.

Sự sợ hãi là thức ăn.

Sự giận dữ là gia vị.

Nhưng sự bình tĩnh?

Sự trống rỗng?

Đó là thứ mà nó không thể tiêu hóa.

Anh dừng lại, dựa vào bức tường lạnh lẽo.

Trần Nam đang thở hổn hển bên cạnh, mồ hôi đẫm trán.

"Băng Phong, nếu chúng ta không tìm ra cách nhanh, tôi thà chết còn hơn là trở thành một trong những thứ đó," anh ta nói, chỉ vào những bóng đen đang di chuyển ở xa.

"Đừng nói vậy," Băng Phong đáp, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

"Chúng ta chưa thua.

Chúng ta chỉ...

chưa hiểu luật chơi."

Họ tiếp tục di chuyển, thận trọng hơn.

Băng Phong dùng linh năng yếu ớt của mình để quét phía trước.

Không phải để tấn công, mà để cảm nhận.

Anh hình dung linh khí của mình như một giọt mực rơi vào nước.

Nó lan tỏa, chạm vào các bề mặt, và trở lại với anh những thông tin nhỏ bé.

Và rồi, anh thấy nó.

Một khoảng trống.

Một lỗ hổng trong cấu trúc linh khí.

Nó không phải là một phòng, mà là một vết thương.

Một nơi mà dungeon đã cố gắng sửa chữa chính nó, nhưng lại tạo ra một sự dị dạng.

"Ở đó," Băng Phong nói, chỉ vào một góc khuất nơi ánh sáng từ thiết bị định vị của anh phản chiếu lại một cách kỳ lạ.

"Đó không phải là lối đi.

Đó là một ký ức."

Lâm Chiết nhíu mày.

"Ký ức?"

"Đúng," Băng Phong nói, bước về phía trước.

"Dungeon không chỉ học từ chúng ta.

Nó cũng ghi lại chính nó.

Nó lưu trữ những khoảnh khắc mà nó cảm thấy đau đớn nhất, hoặc mạnh mẽ nhất.

Nếu chúng ta có thể tiếp cận ký ức đó, chúng ta có thể hiểu được động lực của nó.

Và có lẽ, là điểm yếu của nó."

Anh đặt tay lên bức tường.

Thay vì cảm giác lạnh lẽo của đá, anh cảm thấy một sự ấm áp, một sự đập thình thịch.

Như thể anh đang chạm vào da thịt của một sinh vật sống.

Và rồi, thế giới xung quanh anh tan vỡ.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau lưng.

Những "kẻ canh gác" đã đến.

Chúng không còn là những con thú hoang dã nữa.

Chúng đã biến dạng, có thêm các chi tiết cơ khí thô sơ ghép vào xác thịt, giống như những gì dungeon đã học được từ các thiết bị của phe "Kiểm Soát".

Diệp Băng Phong quay lại, mặt mày tái nhợt.

Những sinh vật đó cao lớn, gầy guộc, với những chiếc tay dài ngoằng được trang bị các lưỡi dao kim loại sắc bén.

Đôi mắt của chúng không có đồng tử, chỉ còn lại hai hố đen sâu thẳm, phát ra ánh sáng tím nhạt.

Chúng không gầm gừ.

Chúng di chuyển im lặng, như những bóng ma trong một bộ phim kinh dị.

"Lâm Chiết, Trần Nam, lùi lại!" Băng Phong hét lên, nhưng giọng anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc của dungeon.

Trần Nam rút kiếm, nhưng tay anh run rẩy.

chúng trông giống như những linh giả cấp thấp mà chúng ta đã gặp ở tầng một.

sai."

"Đúng," Lâm Chiết nói, giọng cô lạnh băng.

"Nó đang bắt chước chúng ta.

Nó đang tạo ra phiên bản của chính chúng ta để giết chúng ta."

Băng Phong cảm thấy một cơn sóng buồn nôn chạy qua cơ thể.

Anh không thể chiến đấu.

Anh không đủ mạnh.

Nếu anh cố gắng dùng linh năng, anh sẽ chỉ cung cấp thêm dữ liệu cho dungeon, giúp nó hoàn thiện hơn những kẻ canh gác này.

Nhưng anh cũng không thể chạy.

Không có lối thoát.

Trong khoảnh khắc đó, Băng Phong nhớ lại câu nói của cha mình: *Không có sự cân bằng nào tồn tại trong sự hy sinh.*

Và anh nhớ lại quyết định của mình: *Chúng ta sẽ không chiến đấu.

Chúng ta sẽ giao tiếp.*

Thay vì rút vũ khí, Băng Phong hạ thấp tay.

Anh mở rộng linh cảm của mình, không phải để tấn công, mà để...

Anh hình dung ra nỗi đau của những sinh vật này.

Chúng không phải là kẻ thù.

Chúng là nạn nhân.

Chúng là những mảnh vỡ của ý thức dungeon, bị buộc phải mang hình dạng của kẻ thù để bảo vệ chính mình.

Anh tập trung vào cảm giác cô đơn.

Sự cô đơn của một ý thức bị mắc kẹt trong một cơ thể không thuộc về nó.

Sự cô đơn của một người cha phải hy sinh con mình để bảo vệ thế giới.

Và rồi, anh làm điều điên rồ nhất trong cuộc đời mình.

Anh bắt đầu hát.

Không phải một bài hát chiến tranh.

Không phải một lời nguyền.

Mà là một bản摇篮曲 (bài hát ru) mà mẹ anh đã hát cho anh khi anh còn nhỏ.

Giọng anh run rẩy, không hoàn hảo, nhưng đầy chân thành.

Những kẻ canh gác dừng lại.

Chúng nghiêng đầu, những chiếc tay dao kim loại lơ lửng trong không trung.

Ánh sáng tím trong mắt chúng nhấp nháy, không còn là sự thù hận, mà là sự bối rối.

Lâm Chiết nhìn Băng Phong với ánh mắt khó tin.

"Anh đang làm gì?"

"Đang tạo ra một lỗi," Băng Phong thì thầm, nước mắt chảy trên má anh.

"Một thứ mà dungeon không thể dự đoán.

Một thứ mà nó không thể hiểu.

Sự dịu dàng."

Và trong khoảnh khắc đó, bức tường phía trước họ vỡ ra.

Không phải do lực lượng, mà do sự sụp đổ của cấu trúc thực tại.

Một cánh cửa mở ra.

Một cánh cửa dẫn đến trung tâm của sự điên rồ.

Diệp Băng Phong đạt đến trung tâm dungeon.

Đó không phải là một quả cầu năng lượng, mà là một khối não bộ khổng lồ, phủ đầy những mạch máu phát sáng.

Nó đập thình thịch, mỗi nhịp đập đồng pha với tiếng tim của anh.

Anh đặt tay lên khối não đó.

Không có va chạm vật lý.

Thay vào đó, thế giới xung quanh sụp đổ.

Anh rơi vào một khoảng không trắng xóa.

Không có Trần Nam.

Không có Lâm Chiết.

Chỉ có anh và một bóng dáng đứng ở phía xa.

Đó là cha anh.

Diệp Hàn Sơn.

Nhưng ông ấy không còn là một người đàn ông già nua, mệt mỏi.

Ông ấy trẻ trung, mạnh mẽ, với đôi mắt sáng rực lên ánh sáng tím.

Ông ấy là Boss Dungeon.

Ông ấy là ý thức của nơi đây.

"Con đã đến," Diệp Hàn Sơn nói, giọng anh vang vọng như từ khắp nơi cùng lúc.

"Con đã đến để kết thúc nó."

"Không," Băng Phong nói, bước về phía trước.

"Con đến để bắt đầu lại."

"Không có cách nào để bắt đầu lại," Diệp Hàn Sơn đáp, giọng anh đầy bi thương.

"Con người là kẻ xâm lược.

Họ phá hủy.

Tôi phải bảo vệ thế giới này.

Dù phải hy sinh tất cả."

"Cha sai," Băng Phong nói, giọng anh run rẩy nhưng kiên định.

"Cha không bảo vệ thế giới.

Cha đang giết nó.

Bằng cách trở thành một phần của nó, cha đang biến nó thành một kẻ thù.

Và kẻ thù sẽ luôn bị tiêu diệt."

Diệp Hàn Sơn lắc đầu.

"Và nếu con người là kẻ thù?

Nếu họ không thể thay đổi?"

"Họ có thể," Băng Phong nói.

"Nhưng không phải bằng cách chiến đấu.

Mà bằng cách hiểu.

Cha hãy nhìn xem."

Anh giơ tay lên, và hình ảnh của những kẻ canh gác, của những linh giả, của chính anh và Trần Nam, hiện ra trong không gian trắng xóa.

Anh cho cha mình thấy sự sợ hãi, sự đau đớn, và cả sự hy vọng.

Anh cho ông thấy rằng con người không chỉ là kẻ xâm lược.

Họ cũng là những nạn nhân.

Và rồi, anh làm điều mà anh đã hứa.

Anh mở lòng mình ra.

Anh chia sẻ nỗi sợ của mình.

Nỗi sợ của một cậu bé mất cha.

Nỗi sợ của một người không đủ mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương.

Diệp Hàn Sơn nhìn anh, đôi mắt ông nhấp nháy.

Và lần đầu tiên, Băng Phong thấy một cảm xúc trong mắt cha anh.

Không phải là sự giận dữ.

Không phải là sự mệt mỏi.

Mà là sự hy vọng.

"Vậy thì," Diệp Hàn Sơn nói, giọng anh run rẩy.

"Hãy cho cha xem.

Hãy cho cha xem cách để kết thúc vòng lặp này."

Băng Phong bước về phía trước, đưa tay ra.

"Cha, hãy nắm lấy tay con.

Và hãy tin tưởng vào con."

Diệp Hàn Sơn nhìn bàn tay của con trai mình.

Bàn tay đó nhỏ bé, run rẩy, nhưng đầy quyết tâm.

Và anh ta nắm lấy nó.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay của Băng Phong, hòa vào cơ thể của Diệp Hàn Sơn.

Những vết nứt đen trên cơ thể của Diệp Hàn Sơn bắt đầu lùi lại.

Màu tím trong mắt anh ta dần nhạt đi, trở lại màu đen quen thuộc.

Và khi ánh sáng trắng xóa bắt đầu sụp đổ, Băng Phong cảm thấy một sự nhẹ nhõm tột cùng.

Vòng lặp đã kết thúc.

Một cú sốc dữ dội xuyên qua cơ thể Diệp Băng Phong.

Anh tỉnh lại trong hành lang dungeon, quỳ gối, máu chảy từ lỗ mũi.

Khối não trước mặt anh đã ngừng đập.

Những mạch máu phát sáng tắt dần, chuyển sang màu xám xịt.

Dungeon đã chết.

Trần Nam và Lâm Chiết chạy đến bên anh.

"Băng Phong!

Anh ổn không?" Trần Nam hỏi, giọng anh đầy lo lắng.

Băng Phong gật đầu, nhưng trong lòng anh, một cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa.

Không phải là sự nhẹ nhõm.

Mà là sự trống rỗng.

"Chúng ta đã làm được," anh nói, đứng dậy.

"Chúng ta đã phá vỡ vòng lặp."

Nhưng khi anh quay đầu lại, anh thấy điều đó khiến anh đóng băng.

Bức tường phía sau anh không còn là đá.

Nó là kính.

Và qua tấm kính đó, anh thấy một thành phố.

Một thành phố hiện đại, với những tòa nhà cao tầng, những chiếc xe hơi, và những người dân.

Nhưng bầu trời không màu xanh.

Nó màu tím.

Và từ dưới đất, hàng ngàn bóng dáng đang bước ra.

Không phải là linh thú.

Mà là những con người.

Những con người với đôi mắt trắng xóa, giống hệt như lúc anh nhìn thấy cha mình.

Họ nhìn lên anh, và mỉm cười.

*"Chào mừng đến với thế giới mới,"* họ nói, giọng nói hòa vào một, tạo thành một âm thanh chói tai.

*"Vòng lặp đã bắt đầu lại.

Nhưng lần này, chúng ta là những người chơi."*

Băng Phong run rẩy.

Anh không hiểu gì đang diễn ra.

Anh đã nghĩ rằng anh đã phá vỡ vòng lặp.

Nhưng hóa ra, anh chỉ mới mở ra cánh cửa cho một trò chơi mới.

Một trò chơi mà trong đó, không ai là nạn nhân.

Và không ai là người chiến thắng.

Chỉ có những người chơi.

Và anh, Diệp Băng Phong, vừa mới trở thành quân cờ đầu tiên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập