Chương 18
Diệp Băng Phong mở mắt ra.
Không phải mở mắt theo nghĩa đen.
Cơ thể anh đang nằm trên sàn đá lạnh lẽo của căn phòng tinh thể, nhưng ý thức lại bị kéo vào một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.
Không có trần, không có sàn, chỉ có một màu trắng tinh khiết đến mức đau mắt.
Và ở giữa khoảng không ấy, là một chiếc ghế bành cũ kỹ, bọc da màu nâu sẫm, đang xoay nhẹ theo chiều kim đồng hồ.
Trên chiếc ghế đó, một người đàn ông ngồi.
Diệp Băng Phong nhận ra người đàn ông đó ngay lập tức.
Dù bộ râu đã bạc, dù khuôn mặt đã khắc sâu những nếp nhăn của thời gian và sự mệt mỏi, đó vẫn là cha anh.
Diệp Hàn Sơn.
"Cha?" Băng Phong gọi, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, tạo thành những tiếng vang kỳ lạ.
Người đàn ông không quay lại.
Anh ta vẫn nhìn ra khoảng không trắng xóa trước mặt, tay cầm một điếu thuốc lá đã tắt từ lâu.
"Con đến sớm hơn dự kiến," giọng nói của Diệp Hàn Sơn trầm đục, mang theo một sự mệt mỏi ngàn năm.
"Vòng lặp thứ ba mươi lăm.
Con đã mất bao nhiêu thời gian để nhận ra rằng mình không thể thắng?"
"Thắng?" Băng Phong bước về phía trước, cảm giác tội lỗi và hoang mang dâng lên trong lòng.
"Cha, con không muốn chiến đấu.
Con muốn cứu người.
Con muốn hiểu tại sao..."
Diệp Hàn Sơn quay sang, đôi mắt anh ta không màu.
Chúng trống rỗng, giống như hai hố đen đang hút lấy mọi ánh sáng.
Con nghĩ con có thể hiểu được sự cân bằng của vũ trụ chỉ bằng cách đứng yên và khóc lóc?
Con đã giết chết họ, Băng Phong.
Trong vòng lặp trước, Trần Nam đã chết vì cố gắng bảo vệ con.
Trong vòng lặp khác, Lâm Chiết đã tự sát để ngăn con trở thành Boss.
Và lần này?
Con định làm gì?
Lại để họ hy sinh cho sự ngây thơ của con?"
"Không!" Băng Phong hét lên, nắm chặt双 tay.
"Con sẽ tìm ra cách khác!
Một con đường thứ ba!
Cha, linh khí không phải là vũ khí.
Nó là cầu nối.
Con đã thấy nó rồi!"
Diệp Hàn Sơn cười.
Một tiếng cười khẩy, lạnh lùng và đầy chế giễu.
Con nghĩ con là nhà ngoại giao?
Con là một lỗi hệ thống, Băng Phong.
Con là sự cố trong mã nguồn của thế giới này.
Và những lỗi hệ thống thì phải được sửa.
Hoặc xóa bỏ."
Băng Phong cảm thấy cơ thể mình run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật khủng khiếp đang chực chờ vỡ òa.
Cha anh không biến mất.
Cha anh đã trở thành Dungeon.
anh là nguyên nhân.
"Tại sao?" Băng Phong thì thầm, nước mắt chảy xuống má, nhưng không ướt át, mà hóa thành những giọt máu nhỏ.
"Tại sao cha lại làm điều này?"
"Để bảo vệ thế giới khỏi chính con," Diệp Hàn Sơn nói, giọng lạnh như đá.
"Con là sự hỗn loạn.
Con là biến số không thể kiểm soát.
Nếu con tiếp tục tồn tại, vòng lặp sẽ không bao giờ kết thúc.
Và nếu vòng lặp không kết thúc, linh khí sẽ cạn kiệt, và cả con người lẫn linh thú sẽ cùng chết."
Băng Phong sững sờ.
Ông cha mà anh kính trọng, người đã dạy anh cách phân tích rủi ro, cách tính toán xác suất sống sót, giờ đây lại là nguyên nhân của mọi sự hỗn loạn.
Và anh, người con trai, lại là nạn nhân của chính sự "bảo vệ" đó.
"Con không chấp nhận," Băng Phong nói, giọng anh rung lên, nhưng quyết liệt.
"Con sẽ không để cha quyết định số phận của mọi người.
Con sẽ tìm ra cách để cả hai cùng tồn tại.
Dù phải phá vỡ chính luật lệ của cha."
Diệp Hàn Sơn đứng dậy.
Chiếc ghế bành vỡ tan thành bụi tro.
"Vậy thì hãy thử đi, con trai.
Hãy xem liệu con có thể thoát khỏi cái bẫy mà chính cha đã đặt ra cho con.
Nhưng nhớ kỹ điều này: mỗi lần con thất bại, Dungeon sẽ học hỏi.
Và cha sẽ trở nên mạnh hơn.
Cho đến khi con không còn là một con người nữa, mà chỉ là một phần của ý thức tập thể này."
Khoảng không gian trắng bắt đầu sụp đổ.
Những vết nứt đen xuất hiện trên tường, lan rộng như mạng nhện.
Băng Phong cảm thấy cơ thể mình bị kéo ngược lại, rơi vào sự thật tàn khốc.
Họ đi sâu hơn vào lòng đất.
Hành lang xương cốt giờ đây đã biến thành một mê cung sống, những bức tường xương di chuyển, thay đổi hình dạng, tạo ra những lối đi mới và chặn lại những lối đi cũ.
Không khí trở nên nặng nề hơn, linh khí dày đặc đến mức Băng Phong cảm thấy khó thở.
"Đây là phòng thí nghiệm của cha tôi," Băng Phong nói, giọng anh run rẩy.
"Nơi ông ấy đã bắt đầu nghiên cứu về sự giao thoa giữa linh khí và ý thức con người."
Họ bước vào một căn phòng lớn, hình tròn.
Ở trung tâm là một bàn đá, trên đó có một cuốn sách cũ kỹ, bìa da màu đen.
Cuốn sách đó đang phát ra một ánh sáng mờ nhạt, như thể nó đang sống.
"Đó là nhật ký của cha anh," Lâm Chiết nói, giọng cô đầy kinh ngạc.
"Tôi đã nghe nói về nó.
Nhưng tôi không nghĩ nó vẫn còn ở đây."
Băng Phong bước lại gần, chạm tay vào cuốn sách.
Ngay lập tức, những dòng chữ bắt đầu hiện lên trên trang giấy, không phải bằng mực, mà bằng máu.
*"Ngày thứ 100 của sự thức tỉnh.
Tôi đã hiểu ra sự thật.
Linh khí không phải là một nguồn năng lượng.
Nó là một ý thức.
Và ý thức đó đang đói.
Nó đói sự sống.
Và con người là bữa ăn."*
Băng Phong đọc những dòng chữ đó, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
"Cha tôi...
ông ấy đã biết từ rất lâu trước đây."
*"Ngày thứ 200.
Tôi đã cố gắng giao tiếp với ý thức đó.
Nhưng nó không hiểu ngôn ngữ của con người.
Nó chỉ hiểu sự đau khổ.
Và sự hy sinh.
Tôi đã hy sinh linh thú để cứu con người.
Và tôi đã hy sinh con người để cứu linh thú.
Nhưng cả hai đều sai.
Không có sự cân bằng nào tồn tại trong sự hy sinh."*
*"Ngày thứ 300.
Tôi đã tìm ra cách.
Tôi sẽ trở thành Dungeon.
Tôi sẽ trở thành ý thức của nó.
Và tôi sẽ kiểm soát nó.
Tôi sẽ bảo vệ thế giới khỏi chính nó.
Dù phải hy sinh tất cả, kể cả con trai tôi."*
Băng Phong đóng cuốn sách lại, tay anh run rẩy.
"Ông ấy đã hy sinh chính mình để bảo vệ chúng ta.
Nhưng ông ấy đã sai.
Ông ấy đã tạo ra một vòng lặp.
Một vòng lặp mà trong đó, không ai có thể thắng."
"Không phải là không ai có thể thắng," Lâm Chiết nói, giọng cô nhẹ nhàng.
"Mà là chúng ta chưa tìm ra cách để chơi cuộc chơi này."
"Chơi cuộc chơi?" Trần Nam hỏi, vẻ mặt bối rối.
"Cô đang nói gì vậy?"
"Linh khí là một trò chơi," Lâm Chiết nói.
"Và Dungeon là người chơi đối diện.
Chúng ta không thể thắng nó bằng cách đánh bại nó.
Chúng ta phải thắng nó bằng cách thay đổi luật chơi."
Băng Phong nhìn vào cuốn sách, rồi nhìn vào hai người bạn của anh.
Anh cảm thấy một sự quyết tâm mới dâng lên trong lòng.
"Vậy thì, chúng ta sẽ thay đổi luật chơi.
Chúng ta sẽ không chiến đấu.
Chúng ta sẽ giao tiếp."
"Giao tiếp?" Trần Nam hỏi, vẻ mặt nghi ngờ.
"Với một con quái vật?"
"Không phải là một con quái vật," Băng Phong nói.
"Mà là một ý thức.
Và ý thức đó đang đơn độc.
Nó đang cô đơn.
Và nó đang sợ hãi."
Lâm Chiết gật đầu.
Dungeon không phải là kẻ thù.
Nó là nạn nhân.
Nạn nhân của sự khai thác quá mức của con người.
Và nó đang cố gắng bảo vệ chính mình."
"Vậy thì, chúng ta sẽ giúp nó," Băng Phong nói.
"Chúng ta sẽ giúp nó tìm ra một cách để tồn tại mà không cần phải tiêu diệt con người."
Trần Nam nhìn Băng Phong, rồi nhìn Lâm Chiết.
Anh ta không hiểu gì đang diễn ra, nhưng anh ta tin tưởng họ.
"Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì?"
"Chúng ta sẽ mở cánh cửa," Băng Phong nói.
"Cánh cửa kết nối giữa thế giới con người và thế giới linh khí.
Và chúng ta sẽ mời ý thức đó bước ra."
Lâm Chiết mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi.
"Và nếu nó từ chối?"
"Thì chúng ta sẽ đợi," Băng Phong nói.
"Cho đến khi nó chấp nhận."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận