Chương 17

Diệp Băng Phong đứng trước cánh cửa sắt gỉ sét, mùi ẩm mốc của bê tông cũ kỹ và hơi thở nồng nặc của linh khí thối rữa xông thẳng vào mũi.

Anh không bước vào.

Anh đứng đó, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo, cố gắng lắng nghe nhịp đập của nơi này.

Không có tiếng động.

Không có ánh sáng.

Chỉ có sự im lặng nặng nề, như thể không khí đang giữ hơi thở, chờ đợi một sai lầm nhỏ nhất từ phía anh.

"Đây là cái bẫy," Trần Nam thì thầm bên tai, giọng anh ta căng thẳng đến mức vỡ tiếng.

"Băng Phong, chúng ta nên quay lại.

Lâm Chiết đã nói đây là vùng cấm của phe Cộng Sinh.

Nếu chúng ta bước vào, phe Kiểm Soát sẽ có cớ để bắn chúng ta ra từng mảnh."

Diệp Băng Phong quay sang nhìn bạn mình.

Trần Nam đang nắm chặt khẩu súng linh khí, mắt mở to, đồng tử co lại vì sợ hãi.

Nhưng trong đó, Diệp Băng Phong thấy một thứ khác: sự háo hức.

Sự khao khát được chứng minh bản thân.

Trần Nam không muốn sống sót.

Anh ta muốn chiến đấu.

Và đó là điều nguy hiểm nhất.

"Trần Nam," Diệp Băng Phong nói, giọng anh bình thản đến mức đáng sợ.

"Nếu anh bắn phát súng đầu tiên, anh sẽ chết.

Và tôi cũng vậy.

Hãy để tôi vào trước.

Một mình."

Trần Nam mở miệng muốn phản đối, nhưng ánh mắt Diệp Băng Phong đã đóng lại.

Không phải sự thách thức, mà là sự chấp nhận.

Chấp nhận cái chết, chấp nhận thất bại, chấp nhận rằng anh là người duy nhất có thể gánh chịu trọng lượng của sự thật này.

Trần Nam nghiến răng, lùi lại một bước, nhường lối.

Diệp Băng Phong đẩy cánh cửa.


Diệp Băng Phong đứng lặng lẽ.

Thông tin này quá lớn, quá kinh hoàng để tiêu hóa.

Anh nhìn xuống đôi tay mình.

Những vết nứt đen trên da đang phát sáng yếu ớt, như thể chúng đang đồng ý với lời nói của Lâm Chiết.

Anh không phải là người hùng.

Anh là mối nguy hiểm.

"Vậy con đường thứ ba?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Nếu tôi là virus, và họ là hệ thống miễn dịch...

thì con đường thứ ba là gì?"

Lâm Chiết mỉm cười, một nụ cười bi quan.

"Con đường thứ ba là sự đồng hóa.

Nhưng không phải theo cách họ nghĩ.

Anh không thể tiêu diệt Dungeon, cũng không thể phục tùng nó.

Anh phải trở thành cầu nối thực sự.

Không phải để kiểm soát, mà để hòa hợp."

Cô bước qua anh, tiến sâu vào hành lang.

Tôi sẽ cho anh thấy nguồn gốc của mọi thứ."

Diệp Băng Phong do dự một giây, rồi bước theo.

Trần Nam, lúc này đã quay lại, đứng ở cửa, nhìn theo bóng lưng hai người với vẻ mặt phức tạp.

Anh ta không hiểu gì đang diễn ra, nhưng anh ta cảm thấy nguy hiểm.

Rất nguy hiểm.

Họ đi sâu vào lòng đất.

Không khí trở nên nặng hơn, linh khí dày đặc đến mức khó thở.

Những tấm gương trên tường dần biến mất, thay vào đó là những bức tường bằng xương.

Xương người, xương thú, chồng chất lên nhau, tạo thành một mê cung sống.

"Đây là nơi chôn cất những thất bại," Lâm Chiết giải thích, giọng cô vang vọng trong không gian hẹp.

"Mỗi bộ xương là một Linh Giả đã cố gắng giao tiếp với Dungeon và thất bại.

Họ bị hấp thụ.

Trở thành một phần của ý thức tập thể."

Diệp Băng Phong nhìn vào một hộp sọ nằm trên sàn.

Trên trán hộp sọ đó có một vết tích linh khí quen thuộc.

Anh lại gần, cúi xuống.

Đó là một đồng đội cũ của anh.

Người đã chết trong nhiệm vụ đầu tiên.

anh ấy đã cố gắng cứu tôi," Diệp Băng Phong thì thầm.

"Không," Lâm Chiết lắc đầu.

"Anh ấy cố gắng cứu chính mình.

Nhưng Dungeon không tha thứ cho sự ích kỷ.

Nó chỉ chấp nhận sự hy sinh hoàn toàn."

Họ tiếp tục đi.

Cuối hành lang, một cánh cửa lớn bằng đá đen hiện ra.

Trên đó không có tay nắm, chỉ có một hốc hình bàn tay.

"Đặt tay vào," Lâm Chiết ra lệnh.

Diệp Băng Phong tiến tới.

Anh đưa tay vào hốc.

Nhưng rồi, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay anh, hòa vào đá.

Cánh cửa mở ra.


Chất lỏng tím bắn ra khắp nơi, bao phủ căn phòng.

Trần Nam cố gắng bắn, nhưng viên đạn linh khí bị hấp thụ ngay khi chạm vào làn sương tím.

Lâm Chiết đóng chặt mắt, niệm chú bảo vệ, nhưng lớp phòng thủ của cô cũng nhanh chóng tan biến.

Diệp Băng Phong đứng dậy.

Cơ thể anh không còn là cơ thể của một con người nữa.

Da anh chuyển sang màu xám tro, những vết nứt đen giờ đã trở thành những mạch năng lượng sáng rực.

Anh bay lên, lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống hai người bạn với vẻ mặt xa lạ.

*"Tôi đã nói với các người,"* giọng nói của anh vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

*"Vòng lặp không thể bị phá vỡ bằng bạo lực.

Nó chỉ có thể bị phá vỡ bằng sự chấp nhận.

Và các người...

các người vẫn chưa chấp nhận."*

Trần Nam quỳ xuống, nước mắt chảy dài.

"Băng Phong...

tôi đã không hiểu..."

Lâm Chiết đứng im, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Diệp Băng Phong.

Cô không sợ hãi.

Cô chỉ cảm thấy...

Và một chút hy vọng mong manh.

"Diệp Băng Phong," cô gọi tên anh, giọng bình tĩnh.

"Nếu anh còn là chính mình, hãy nhớ lại.

Nhớ lại lý do anh bắt đầu.

Không phải để trở thành quái vật.

Mà để cứu những người anh yêu."

Diệp Băng Phong dừng lại.

Đôi mắt tím của anh nhấp nháy.

Một khoảnh khắc do dự.

Một khoảnh khắc con người trong cái xác quái vật.

*"Yêu..."* anh lặp lại từ đó, như thể nó là một khái niệm xa lạ.

*"Yêu là yếu đuối.

Yếu đuối là nguyên nhân của tất cả đau khổ."*

Anh giơ tay lên.

Năng lượng tím tụ lại ở lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu hủy diệt.

*"Giờ, hãy để tôi kết thúc vòng lặp này.

Bằng cách xóa bỏ tất cả."*

Trần Nam nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Nhưng quả cầu không bắn ra.

Nó vỡ tan, biến thành hàng ngàn cánh hoa tím, rơi xuống nhẹ nhàng.

Diệp Băng Phong sụp đổ, rơi xuống sàn, cơ thể anh co quắp, khóc thét.

Những vết nứt đen bắt đầu lùi lại, màu tím trong mắt anh dần nhạt đi, trở lại màu đen quen thuộc.

Anh nằm đó, run rẩy, yếu ớt.

"Kết thúc rồi?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.

Diệp Băng Phong ngẩng đầu lên, nhìn Trần Nam, rồi nhìn Lâm Chiết.

Anh cười, một nụ cười mệt mỏi, nhưng đầy nhân tính.

"Không," anh thì thầm.

"Mới chỉ bắt đầu."

Và lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên.

Trần thạch nứt vỡ.

Ánh sáng ban ngày chiếu xuống, nhưng không phải ánh sáng mặt trời.

Mà là ánh sáng của một cánh cửa không gian khổng lồ đang mở ra.

Từ trong cánh cửa đó, một bóng dáng khổng lồ bước ra.

Không phải là Boss Dungeon.

Mà là một con người.

Một con người với đôi mắt trắng xóa, giống hệt như Diệp Băng Phong lúc nãy.

Người đó nhìn xuống họ, và mỉm cười.

*"Chào các bạn.

Tôi là phiên bản tiếp theo của vòng lặp."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập