Chương 68

Không khí tại vùng hoang vu không tên gọi trở nên đặc quánh, nặng nề như nhựa cây đông lạnh.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa khoảng trống mênh mông, nơi từng là Quảng trường Trung Tâm của một thành phố đã bị thế giới nuốt chửng.

Cô không đưa mắt nhìn xung quanh những bức tường đổ nát đang dần tan biến vào hư vô.

Thay vào đó, cô tập trung hoàn toàn vào nhịp đập của trái tim mình.

Nhịp tim ấy không còn tuân theo quy luật sinh học thông thường.

Nó đập chậm lại, mỗi cú thót lên đều mang theo một rung động kim loại lạnh lẽo trong lồng ngực.

Cảm giác đó giống như nếu ai đó đặt tay lên da thịt cô, họ sẽ cảm thấy được sự run rẩy của những sợi dây thần kinh đang cố gắng giữ lấy ý thức khỏi dòng chảy thời gian bị rối loạn.

Lý Thanh Tâm đứng cách cô ba bước chân, ánh mắt sắc lạnh quét ngang qua những tàn tích xung quanh.

Cô ta không nói gì, chỉ khẽ điều chỉnh lại tư thế cầm kiếm trong tay.

Sự im lặng của Lý Thanh Tâm đáng sợ hơn bất kỳ lời cảnh báo nào.

Nó cho thấy người phụ nữ thông minh và cẩn trọng này đang nghi ngờ mọi thứ, kể cả bản thân Đinh Vô Ảnh.

"Nghe," Đinh Vô Ảnh nói nhỏ, giọng điệu bình thản đến mức đáng ngại.

"Đừng dùng tai.

Dùng linh lực."

Lý Thanh Tâm nhíu mày, nhưng vẫn tuân thủ mệnh lệnh ngầm của người dẫn đầu nhóm thám hiểm này.

Cô khép mắt lại một phần, mở rộng giác quan thứ sáu ra để cảm nhận dòng chảy năng lượng trong không gian.

Thế giới Võ Thiên đang co rút, và họ đang đứng ngay tại tâm điểm của cơn bão tĩnh lặng ấy.

Sự tĩnh tuyệt đối đột ngột bị xé toạc bởi một âm thanh kỳ lạ.

Nó không phải là tiếng động theo nghĩa vật lý, mà là sự im lặng bị bóp nghẹt đến mức tạo ra áp lực lên màng nhĩ.

Từ khoảng trống nơi tòa tháp cổ vừa biến mất cách đó vài giây trước, một hình bóng bước ra.

Không phải quái vật, cũng không phải ma quỷ từ địa ngục.

Đó là một người đàn ông mặc áo choàng xám tro, khuôn mặt bình thường đến mức khó nhớ ngay sau khi nhìn qua.

Nhưng đôi mắt anh ta trống rỗng, phản chiếu lại chính Đinh Vô Ảnh với sự méo mó đáng sợ.

Lạc Hồn bước về phía họ, mỗi bước chân đặt xuống đều khiến không gian xung quanh rung lên những đợt sóng gợn nhẹ.

Anh ta không mang theo vũ khí trên tay.

Sự nguy hiểm của kẻ này nằm ở chính cơ thể và ý chí muốn xóa bỏ hiện tại để tái sinh tương lai hoàn hảo trong tâm trí anh ấy.

"Cô đã tìm thấy nó rồi phải không?" Lạc Hồn hỏi, giọng nói vang lên như từ rất xa, dù anh ta đang đứng ngay trước mặt họ.

"Điểm kết nối giữa quá khứ và sự hủy diệt."

Đinh Vô Ảnh không đáp lại câu hỏi trực tiếp.

Cô quan sát cách ánh sáng bẻ cong quanh người Lạc Hồn.Đó không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần.

Đó là biểu hiện của võ đạo bị bóp méo, nơi kiếm ý đã trở thành công cụ để sửa chữa những lỗi lầm của tạo hóa theo cách tàn khốc nhất.

"Lạc Hồn," cô gọi tên kẻ thù, âm thanh lạnh giá cắt ngang không khí ẩm ướt.

"Anh muốn mở Cổng Sự Thật bằng cách giết chết quá khứ."

Kẻ phản diện mỉm cười một nụ cười đầy bi thương và kiêu ngạo.

"Quá khứ là gánh nặng.

Hiện tại là nỗi đau.

Chỉ có sự xóa bỏ mới mang lại bình yên tuyệt đối cho thế giới này, Đinh Vô Ảnh.

Cô hiểu điều đó, dù cô chọn cách che giấu nó dưới lớp vỏ vô cảm của mình."

Lý Thanh Tâm tiến lên một bước, kiếm khí trong tay cô ta bùng cháy mạnh mẽ hơn.

"Đừng nghe hắn nói nhảm.

Chúng ta phải tiêu diệt anh ta trước.

hoàn thành nghi thức co rút lần cuối cùng."

Nhưng Đinh Vô Ảnh giơ tay ra, ngăn cản Lý Thanh Tâm.

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Lạc Hồn và nhận thấy một điều kinh hoàng: trong sâu thẳm sự điên loạn đó là một nỗi sợ hãi tột độ về cái chết.

Nỗi sợ giống hệt như những gì cô đã che giấu suốt nhiều kiếp sống trước đây.

Cuộc đối đầu bắt đầu không bằng tiếng kim khí va chạm, mà bằng sự giao thoa của ý chí.

Lạc Hồn đưa tay ra, và ngay lập tức, một thực thể bóng tối sao chép chính xác tư thế đó xuất hiện bên cạnh anh ta.

Nhưng thứ bóng tối ấy lại mang dáng vẻ giống hệt Đinh Vô Ảnh.

Cô kinh ngạc nhận thấy rằng kẻ thù không tấn công bằng lực lượng vật chất thuần túy.

Anh ta đang sử dụng kỹ thuật phản chiếu võ đạo, bắt chước mọi động tác của cô với một sự chậm trễ đáng sợ nhưng sức mạnh hủy diệt lớn hơn gấp bội.

Mỗi khi Đinh Vô Ảnh xuất chiêu, thực thể đó lặp lại nó ngay sau đó, biến đòn tấn công thành bẫy tử thần.

Cô tung ra một cú đâm kiếm nhanh như sét đánh.

Lưỡi kiếm bạc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo xuyên thẳng về phía ngực Lạc Hồn.

Ngay khoảnh khắc lưỡi sắp chạm da thịt, bóng tối bên cạnh anh ta cũng tung ra một cú đâm tương tự từ hướng khác, nhắm vào huyệt đạo tử huyệt của Đinh Vô Ảnh.

Đinh Vô Ảnh vội vã lui bước, kiếm khí quét ngang không trung tạo thành một vòng xoáy bảo vệ.

Nhưng áp lực từ đòn phản kích kia gần như làm gãy xương tay cô.

Cô cảm nhận được sự mệt mỏi lan tỏa trong cơ thể khi phải đối mặt với phiên bản cường hóa của chính mình qua lăng kính của kẻ thù.

"Võ đạo chi chiết tận," Lạc Hồn thì thầm, giọng nói vang vọng khắp vùng hoang vu.

"Khi ngươi đánh nhau với bóng tối, cuối cùng cả hai đều tan vỡ."

Lý Thanh Tâm lao vào cuộc chiến từ phía sau, cố gắng cắt đứt sự kết nối giữa Lạc Hồn và thực thể sao chép đó.

Kiếm của cô ta bay vút qua không trung, nhắm thẳng vào gáy kẻ phản diện.

Tuy nhiên, một lớp màng năng lượng vô hình bao quanh Lạc Hohn đã làm lệch đường kiếm chỉ vài phân, đủ để khiến Lý Thanh Tâm mất thăng bằng và ngã quỵ xuống đất.

Đinh Vô Ảnh nhận ra sự thật tàn khốc: cô không thể thắng bằng sức mạnh võ học thông thường.

Sự co rút của thế giới này là một cơ chế tự bảo vệ cực kỳ tinh vi.

Chiến thắng trong cuộc chiến vật lý sẽ kích hoạt phản ứng dây chuyền, hủy diệt thứ mà cô đang cố gắng bảo vệ — đó chính là sự tồn tại mong manh của ký ức và lịch sử nhân loại nơi đây.

Cô dừng lại giữa chừng khi chuẩn bị tung đòn quyết định cuối cùng.

Ánh mắt Đinh Vô Ảnh chuyển từ hung hãn sang một trạng thái tĩnh lặng đáng sợ.

Cô hiểu ra rằng lời nói của Lạc Hồn chứa đựng một phần sự thật bi quan: thế giới này đang lỗi hệ thống, và việc sửa chữa nó đòi hỏi phải hy sinh những gì quý giá nhất.

Nhưng cô sẽ không để cho người khác quyết định cái giá đó là ai.

Đinh Vô Ảnh hạ thấp kiếm xuống, mũi chạm đất tạo ra tiếng kêu kim loại sắc nhọn.

Cô nhìn thẳng vào Lạc Hồn với ánh mắt kiên định chưa từng có trong quá khứ.

"Anh sai," cô nói rõ ràng, từng từ ngữ đều được nhấn mạnh như những viên đá ném vào hồ nước im lìm.

"Võ đạo không phải là sự hủy diệt để tái sinh.

Nó là sự chấp nhận vết nứt và tiếp tục bước đi trên đó."

Lạc Hồn sững sờ một giây hiếm hoi trước sự bình tĩnh tuyệt đối của cô gái trẻ.

Sự nghi ngờ thoáng qua trong ánh mắt trống rỗng của.

thấy Đinh Vô Ảnh đã chạm vào được điểm yếu tâm lý sâu xa nhất của hắn: nỗi sợ hãi về việc không thể kiểm soát kết cục cuối cùng dù có cố gắng bao nhiêu đi nữa.

Khi thực thể bóng tối hoàn toàn hòa vào cơ thể Lạc Hohn, thế giới xung quanh không trở lại bình thường như mong đợi.

Thay vào đó, một lớp màng mỏng, trong suốt bao phủ toàn bộ vùng hoang vu từ chân trời này sang chân trời khác.

Lớp màng này không ngăn cản sự co rút đang diễn ra, mà thay vào đó, nó đánh dấu ranh giới giữa thực tại còn sót lại và hư vô chờ đón.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã ngừng hoạt động đối với cô một cách riêng biệt.

Cô nhìn xuống tay mình và thấy những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt, tỏa sáng bằng ánh kim loại bạc giống hệt lưỡi kiếm của cô.

Đây là dấu hiệu của sự thức tỉnh cấp độ mới — hoặc có lẽ là sự phân rã bắt đầu từ bên trong.

Lý Thanh Tâm đứng dậy run rẩy, mắt trợn to nhìn vào lớp màng bao trùm xung quanh họ.

Cô ta cố gắng gọi tên Đinh Vô Ảnh nhưng không thể thốt lên thành lời vì áp lực khổng lồ đè nén lên linh hồn mỗi người hiện diện tại đây.

Sự im lặng trở lại dày đặc hơn trước, nặng nề đến mức có thể nếm được vị mặn của nước mắt chưa rơi xuống.

Lạc Hohn biến mất vào trong lớp màng đó, để lại phía sau một khoảng không gian tĩnh mịch đáng sợ.

Anh ta đã hoàn thành sứ mệnh mở khóa 'Cổng Sự Thật' dù chỉ là tạm thời, và giờ đây thế giới đang treo lơ lửng ở trạng thái bất định giữa tồn tại và hủy diệt vĩnh viễn.

Đinh Vô Ảnh biết rằng cô vừa thắng một trận chiến nhưng thua cả cuộc chiến lớn hơn.

Cô đã ngăn chặn sự sụp đổ tức thì của vùng đất này bằng cách hy sinh khả năng di chuyển tự do ra khỏi ranh giới mới được hình thành này.

Sự co rút vẫn tiếp tục, chậm chạp và đau đớn như vết thương đang đóng vảy từng ngày một thay vì lành lại nhanh chóng trong tích tắc.

Cô quay sang nhìn Lý Thanh Tâm với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy trước đây giữa hai người họ.

Người phụ nữ thông minh kia đọc được sự hy sinh thầm lặng trong ánh mắt lạnh lùng của Đinh Vô Ảnh và lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi không phải cho tính mạng mình mà là cho tương lai phía trước đầy bất an đang chờ đợi cả nhóm thám hiểm bí ẩn này bước vào tiếp theo nữa đâu có gì khác lạ hơn thế.

Đinh Vô Ảnh bước qua lớp màng trong suốt, cảm thấy nó vỡ ra thành những mảnh thủy tinh nhỏ dưới chân cô.

Những người thức tỉnh dừng lại, mắt họ mở to, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh ngạc trước vẻ đẹp kỳ lạ của cô.

Họ không nói nên lời khi chứng kiến máu từ vết thương trên ngực cô chuyển hóa thành hoa sen băng giá nở rộ trong hư vô.

Lý Thanh Tâm nắm chặt tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng giữ lấy lý trí đang lung lay dữ dội trước cảnh tượng siêu nhiên ấy.

Cô ta biết rằng khoảnh khắc này sẽ định mệnh cho toàn bộ sứ mệnh tìm kiếm thành phố biến mất của mình, dù cái giá phải trả có lớn hơn bất kỳ dự tính nào ban đầu đặt ra lúc mới bắt đầu hành trình nguy hiểm đầy rẫy cạm bẫy chết người phía trước kia luôn.

Đinh Vô Ảnh nhìn vào bàn tay đang tỏa sáng ánh kim loại bạc và nhận ra bí mật kinh hoàng nhất: cô không phải là phiên bản tương lai tái tạo lại từ ký ức.

Cô chính là nguyên nhân gốc rễ khiến thế giới Võ Thiên bắt đầu co rút ngay từ buổi đầu tiên của sự thức tỉnh này đây rồi đấy.

Ánh sáng bạc trên tay cô bỗng chuyển màu đen tuyền, ăn mòn không gian xung quanh.

Vô Ảnh há miệng kêu cứu nhưng thanh âm bị bóp nghẹt trong chính cổ họng.

Cô mỉm cười, thốt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập