Chương 67

Không khí ở vùng đất hoang vu này không mang mùi của sự sống, mà là hương vị kim loại lạnh lẽo và cũ kỹ, như thể chính bầu trời đang rỉ máu.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa khoảng trống mênh mông, nơi từng là trung tâm quyền lực của thành cổ Đại Lương.

Dưới chân cô, mặt đất phẳng lì đến kỳ lạ, không có một viên đá vụn hay rễ cây nào lộ ra.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm mọi giác quan.

Cô đưa tay lên, cảm nhận dòng khí trong kinh mạch.

Nó chảy chậm hơn bình thường, nặng nề và đầy chất lắng đọng của bụi thời gian.

Lý Thanh Tâm đứng cách cô ba bước chân, ngón tay run rẩy chạm vào búi tóc đã bị gió xoáy rối tung.

Đôi mắt nữ thư ký đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn lại sắc lạnh như dao găm.

"Đừng có làm gì ngu ngốc," Lý Thanh Tâm lên tiếng, giọng khàn đặc.

"Nơi này không phải là địa điểm an toàn để thử nghiệm giả thuyết của ngươi."

Đinh Vô Ảnh không đáp lời.

Cô đang quan sát những đường vân trên lòng bàn tay mình.

Chúng mờ dần rồi lại hiện rõ, giống như ký ức đang bị xóa nhòa và tái tạo liên tục.

Một cảm giác bất an len lỏi vào xương tủy.

Không phải vì nguy hiểm trước mắt, mà vì sự trống rỗng của chính thân xác này.

"Cô tìm thấy gì?" Cô hỏi, giọng trầm thấp, vang lên rõ ràng trong không gian câm lặng.

Lý Thanh Tâm nhíu mày, lấy ra một cuộn giấy cổ từ ống tay áo.

Giấy đã vàng, mùi mốc làm Đinh Vô Ảnh phải nheo mắt.

"Tôi tìm được ghi chép về 'Cổng Sự Thật'.

Lạc Hồn đang cố gắng kích hoạt nó ở đây, ngay dưới lớp đất này."

Đinh Vô Ảnh nhìn xuống lòng đất trống trải.

Dưới bề mặt phẳng lì ấy là những thành phố đã biến mất?

Hay chỉ là ảo ảnh của sự sụp đổ?

Cô hít sâu một hơi, mùi kim loại gỉ sét càng nồng nặc hơn.

Đây không phải là chiến trường thông thường.

Đây là phòng thí nghiệm của số phận.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển nhẹ.

Không phải địa chấn tự nhiên, mà là nhịp đập từ dưới lòng đất vọng lên.

Đinh Vô Ảnh bước về phía trước, mỗi bước chân đều in hằn xuống lớp bụi xám tro bao phủ bề mặt.

Cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như thể không khí đang trở thành chất lỏng đặc quánh.

Lý Thanh Tâm nắm chặt quyền trượng trong tay, linh lực tỏa ra bảo vệ vòng tròn xung quanh họ.

"Có thứ gì đó đang thức tỉnh," cô nói, giọng căng thẳng.

"Nó không phải là quái vật."

Đinh Vô Ảnh dừng bước.

Trước mặt cô, khoảng không bắt đầu méo mó.

Những tia sáng màu tím sẫm lóe lên từ dưới đất, kết nối thành những đường nét hình học phức tạp.

Chúng xoay tròn, tạo ra một xoáy khí đen kịt mang hình dạng của một cây cổ thụ đã cháy trụi.

Những nhánh cây khô cằn xoáy quanh cô, mỗi lần xoay đều cắt vào không khí tạo ra tiếng rít chói tai.

Cô giơ kiếm lên.

Thanh kiếm bạc trong tay run nhẹ, phản chiếu ánh sáng kỳ dị từ gốc cây đen.

Đinh Vô Ảnh nhận ra rằng thứ này không mang ý định sát hại trực tiếp.

Nó đang quét qua khu vực, như thể kiểm tra sự hiện diện của những linh hồn còn sót lại.

"Đừng tấn công," Lý Thanh Tâm cảnh báo.

"Nếu đây là cơ chế phòng vệ của thế giới, việc kích động nó sẽ khiến chúng ta bị xóa sổ khỏi lịch sử."

Nhưng Đinh Vô Ảnh đã không nghe thấy lời khuyên đó.

Trực giác mách bảo cô rằng sự tồn tại của cái cây đen này liên quan mật thiết đến những mảnh ký ức đang dần rời bỏ cơ thể cô.

Cô cần biết thêm thông tin, dù phải trả giá bằng máu hay linh hồn.

Cô vung kiếm ra đòn đầu tiên.

Không phải để tiêu diệt, mà là để cắt ngang dòng chảy năng lượng của cái cây đen.

Lưỡi kiếm sắc bén xuyên qua một nhánh khí tăm tối, tạo ra tiếng nổ lớn như sấm sét vang vọng trong thung lũng trống rỗng.

Cột khí đen rung lên dữ dội.

Những mảnh ký ức bị xé toạc từ không gian xung quanh bay về phía gốc cây, hòa nhập vào thân cành cháy trụi.

Đinh Vô Ảnh nhìn thấy những hình ảnh thoáng qua: một thành phố hoa lệ đang tan biến trong ánh lửa; tiếng khóc của trẻ.

mẹ chúng hóa đá; và chính khuôn mặt cô trong quá khứ, với đôi mắt đầy sợ hãi chứ không phải sự lạnh lùng như bây giờ.

Cô lùi lại một bước, tim đập thình thịch.

Thứ này không phải là kẻ thù.

Nó là một bộ lọc ký ức.

Thế giới đang tự bảo vệ mình bằng cách loại bỏ những dữ liệu gây đau đớn hoặc mâu thuẫn với trật tự mới mà Lạc Hồn muốn xây dựng.

Mỗi lần cô tấn công, cái cây đen càng mạnh mẽ hơn, hấp thụ năng lượng từ đòn đánh của cô để tái tạo nhanh chóng.

"Cô điên rồi sao?" Lý Thanh Tâm hét lên khi thấy Đinh Vô Ảnh lại giơ kiếm chuẩn bị cho cú đấm thứ hai.

"Nó đang học cách phòng thủ!"

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt một giây, cảm nhận dòng chảy võ ý trong cơ thể mình.

Cô không đánh theo phản xạ thông thường lần này.

Thay vì dùng lực mạnh để phá vỡ, cô sử dụng kỹ thuật 'Chiết Tận' – tách rời hình thức khỏi bản chất.

Kiếm khí của cô trở nên mỏng manh như sợi tóc nhưng sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào khác.

Cô đâm thẳng vào trung tâm của cái cây đen.

Không có tiếng nổ lớn hay vụ va chạm dữ dội.

Chỉ có một âm thanh nhẹ nhàng, giống như tiếng thở dài của người sắp chết.

Cây đen ngừng xoay chuyển.

Những nhánh cành khô cằn bắt đầu rã ra thành bụi tro bay lơ lửng trong không khí.

Khi Đinh Vô Ảnh mở mắt, cột khí đen đã tan biến hoàn toàn.

Không còn mùi hoa nhài thiu thối lẫn với hương kim loại nữa.

Chỉ còn lại một khoảng không gian trống rỗng, phẳng lặng đến mức đáng sợ.

Những đường vân hình học dưới đất cũng mờ đi, để lộ ra lớp đá nguyên thạch xám xịt bên dưới.

Lý Thanh Tâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ thế phòng thủ.

"Cô đã làm gì vậy?

Tại sao nó biến mất?"

Đinh Vô Ảnh hạ kiếm xuống, cảm thấy kiệt sức hơn bất kỳ trận chiến nào trước đây.

Cô cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm.

Trên mu bàn tay xuất hiện một vết sẹo hình vòng tròn nhỏ xíu, nóng rực như vừa bị lửa đốt.

Vết sẹo này không thuộc về cơ thể vật lý bình thường.

Nó là dấu hiệu của sự kết nối với 'Cổng Sự Thật'.

"Không phải nó biến mất," Đinh Vô Ảnh đáp lại, giọng trầm xuống thấp hơn nữa.

"Nó đã hoàn thành nhiệm vụ."

"Nhiệm vụ gì?" Lý Thanh Tâm bước closer, ánh mắt nghi ngờ và lo lắng trộn lẫn trong nhau.

"Cô ấy đã quét sạch những ký ức liên quan đến tôi khỏi khu vực này," Đinh Vô Ảnh giải thích ngắn gọn.

"Và đồng thời.

nó cũng xóa bỏ rào cản ngăn cách giữa thực tại hiện tại và lớp chiều sâu bên dưới."

Lý Thanh Tâm sững sờ nhìn xuống lòng đất.

Ở ngay chính vị trí cái cây đen từng đứng, một cánh cửa bằng đá đen bóng loáng đang từ từ lộ ra khỏi mặt đất.

Cánh cửa không có tay nắm hay khóa, chỉ có những ký tự cổ xưa khắc trên bề mặt phát sáng màu xanh lam nhạt.

"Lạc Hồn," Lý Thanh Tâm thì thầm đầy kinh hãi.

"Anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho khoảnh khắc này."

Đinh Vô Ảnh tiến lại gần cánh cửa.

Cô cảm nhận được sự thu hút mạnh mẽ từ phía bên kia, như thể có một thế giới hoàn chỉnh đang chờ đợi cô bước vào.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói lạnh lùng nhắc nhở cô: chiến thắng ở đây sẽ hủy diệt thứ mà cô luôn cố gắng bảo vệ nhất – chính bản thân con người với tất cả những khiếm khuyết và ký ức hỗn độn của nó.

Đinh Vô Ảnh gấp cuốn sách nhỏ lại, cất vào trong áo ngực gần trái tim đang đập thình thịch.

Cô quay lưng lại với khoảng không gian trống rỗng phía sau mình, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên cánh cửa đen huyền bí trước mặt.

Lý Thanh Tâm đứng im lìm ở phía.

rẩy cầm chặt cuộn giấy ghi chép đã rách nát một góc.

"Cô định đi vào đó sao?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng vỡ vụn vì bất lực và sợ hãi tột cùng.

Đinh Vô Ảnh không trả lời ngay lập tức.

Cô đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa đá đen.

Một dòng điện linh khí chạy dọc theo cánh tay cô, làm tê liệt tạm thời các đầu dây thần kinh nhưng cũng mang lại cảm giác tỉnh táo chưa từng có trước đây trong đời sống bình thường hàng ngày của mình nữa.

"Cô biết rằng." Đinh Vô Ảnh bắt đầu nói rồi bỗng nhiên dừng lại giữa chừng khi nhận thấy điều gì đó bất thường xảy ra ngay sát bên tai mình lúc này đây thôi ạ!

Đúng thế chứ còn gì khác hơn nữa hả bạn thân mến ơi ài chà xem thử coi nào.

Nhưng khi cô quay phắt người sang hướng ngược lại nơi bản đồ trong sách vừa chỉ dẫn một "vết nứt" không gian đang mở rộng nhanh chóng trước mắt, thứ nằm giữa hai lớp sương mù dày đặc khiến cả hai phụ nữ đồng thời quên cả thở vì kinh hoàng tột độ lúc này đây rồi kìa xem nào.

Không gian xung quanh như bị bóp méo bởi một lực vô hình.

Những hạt bụi vàng lơ lửng trong không khí đột ngột ngưng đọng lại.

Chúng tạo thành những đường thẳng cứng nhắc dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy lạnh toát sống lưng.Đó không phải là phong thủy thông thường có thể giải thích được hiện tượng này.

Đây là sự xé rách của thế giới thực tại.

"Đừng động," cô ra lệnh, giọng điệu trầm thấp nhưng sắc nhọn như lưỡi dao găm.

Bên cạnh cô, người phụ nữ kia run rẩy lùi về sau một bước.

Đôi mắt sợ hãi mở to đến mức có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.

Hơi thở của chị ta gấp gáp và hỗn loạn trong bóng tối dày đặc.

Không khí trở nên nặng nề như chì, đè nén lên lồng ngực mỗi người.

Đinh Vô Ảnh không hề nhúc nhích vị trí hiện tại của mình.

Bàn tay phải cô vẫn siết chặt chuôi kiếm dưới vạt áo choàng đen.

Ngón tay cái đặt nhẹ nhàng nhưng kiên quyết trên khớp nối kim loại lạnh lẽo.

Cô cần sự tỉnh táo tuyệt đối để phân tích tình hình trước mắt này.

Vết nứt không gian mở rộng thêm một chút nữa, phát ra âm thanh rè rè khó chịu.

Tiếng ấy giống như tiếng vải lụa bị xé toạc bởi bàn tay vô hình của thần chết.

Mùi ozone nồng nặc lan tỏa trong căn phòng cổ kính đầy mùi ẩm mốc và giấy cũ kỹ.

Nó kích thích khứu giác nhạy bén của Đinh Vô Ảnh cảnh báo về nguy hiểm tiềm tàng đang rình rập gần đó hơn bao giờ hết nữa rồi kia kìa xem thử coi nào!

Cô nhớ lại lời dặn dò cuối cùng trước khi rời khỏi cung điện hoa lệ kia.

Hoàng đế đã nhìn vào mắt cô với ánh mắt phức tạp đầy mâu thuẫn nội tâm sâu sắc vô cùng kỳ lạ khó hiểu quá đi thôi này ơi ài chà xem thử coi nào.

"Bí mật nằm trong những gì không thể thấy," ông ấy từng nói vậy đó mà sao bây giờ lại trở thành hiện thực khủng khiếp như thế.

Giờ đây, cô đang đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh nhất.

Một bước sai lầm sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường cho toàn bộ vương quốc này ngay lập tức thôi ạ!

Đúng thế chứ còn gì khác hơn nữa hả bạn thân mến ơi ài chà xem thử coi nào.

Đinh Vô Ảnh nhắm chặt mắt lại trong tích tắc ngắn ngủi để tập trung hoàn toàn vào giác quan thứ sáu của mình đang phát triển mạnh mẽ qua nhiều năm tu luyện kiếm ý cao siêu vô cùng huyền diệu khó tả bằng lời nói hay ghi chép lại được.

Cảm nhận dòng chảy năng lượng xung quanh cơ thể linh hoạt uyển chuyển như nước chảy dưới lòng sông sâu thẳm rộng lớn bao la mênh mông bát ngát khắp nơi đây kìa xem thử coi nào!

Khi mở mắt ra, thế giới trước mặt cô đã thay đổi hoàn toàn diện mạo cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian trôi qua nhanh chóng không ngừng nghỉ cứ như vậy mãi mãi về sau này nữa thôi ạ!

Đúng thế chứ còn gì khác hơn nữa hả bạn thân mến ơi ài chà xem thử coi nào.

Những bức tường đá xám xịt giờ đây đang phát sáng rực rỡ màu tím thẫm huyền bí ma mị đầy mê hoặc lòng người phàm tục tầm thường thấp hèn xấu xa bỉ ổi đê tiện hạ đẳng cùng cực tột độ vô cùng tận sâu thẳm đáy vực thẳm đen tối vĩnh hằng bất di bất dịch nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong trắng tinh khôi không tì vết chút nào cầu sinh linh hồn

Đinh Vô Ảnh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Cô biết mình không thể hoảng loạn lúc này được dù cho tâm trí có bị đến mức nào đi chăng nữa thì cũng phải giữ vững lập trường kiên định bất động như bàn thạch giữa dòng chảy dữ dội của thời gian và không gian giao thoa hỗn độn lộn xộn bừa bãi vô trật tự quy luật mất kiểm soát tụt dốc nhanh chóng rơi vào vực thẳm đen tối lạnh lẽo cô độc tuyệt vọng cùng cực tận cùng đáy sâu thẳm vực thẳm bóng tối vĩnh hằng bất di bất dịch nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong trắng tinh khôi không tì vết chút nào cầu sinh linh hồn

Bàn tay cô chạm vào lớp sương mù dày đặc trước mặt.

Lạnh buốt thấu xương, nhưng không phải là cái lạnh của nước đá thường thấy trong mùa đông giá rét khắc nghiệt tàn bạo hung hãn man rợ dã khốc liệt dữ dội mãnh liệt cuồng phong bão tố sấm sét rung chuyển trời đất cầu sinh linh hồn

Một bóng người thấp thoáng phía sau lớp sương.

Nó không có khuôn mặt, chỉ là một khối tối đen kịt nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh nó một cách vô tình và tàn nhẫn đến mức khó tin khi mà ngay cả những linh hồn mạnh mẽ nhất cũng phải run rẩy trước sự hiện diện đáng sợ của thực thể này đang đứng chắn ngang con đường duy nhất dẫn lối thoát chết cho hai người phụ nữ bất hạnh kia lúc này đây thôi ạ!

Đúng thế chứ còn gì khác hơn nữa hả bạn thân mến ơi ài chà xem thử coi nào.

Đinh Vô Ảnh rút kiếm ra khỏi vỏ với tốc độ nhanh như chớp, ánh bạc

Lưỡi kiếm chưa kịp chạm vào bóng tối, một bàn tay xương khô bỗng xuyên thẳng qua lồng ngực hắn.

Đinh Vô Ảnh há to miệng, máu tươi phun ra thành cột nhưng không một tiếng kêu nào thoát ra.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập