Chương 66
Nay, địa danh đó chỉ còn lại một hố sâu hình tròn với các cạnh sắc như dao cắt.
Không có mảnh vỡ đá vụn rơi xuống từ trên cao.
Không có bụi đất bay lên khi chân cô chạm vào mép vực thẳm.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối bao trùm lấy không gian xung quanh, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng tàn dư.
Cô không chạy trốn.
Sự hoảng loạn là một phản ứng sinh tồn bản năng mà Đinh Vô Ảnh đã từ bỏ từ lâu trong những lần tái tạo ký ức của chính mình.
Thay vì rút lui, cô đưa mắt quan sát kỹ hơn vào cấu trúc của hố sâu đó.
Các cạnh đá trắng tinh khiết phát ra ánh sáng mờ ảo, nhưng nguồn gốc của nó không phải là phản chiếu mặt trời hay trăng sao.
Nó đến từ bên dưới, từ một chiều sâu mà lý trí thường thức không thể chạm tới.
Lý Thanh Tâm xuất hiện phía sau lưng cô, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy dè dặt.
Người thư ký thông minh ấy cầm chặt cuốn sổ tay da đen trong tay, ngón run rẩy lật nhanh các trang ghi chép cũ kỹ.
Cô ta nghi ngờ mọi thứ, kể cả những gì Đinh Vô Ảnh nói về khả năng dự đoán tương lai của chính mình.
"Đây không phải là một cái hố bình thường," Lý Thanh Tâm lên tiếng, giọng điệu căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
"Theo bản đồ cổ mà tôi tìm được từ thư viện cấm, nơi này từng là trung tâm cung điện cũ.
Nhưng nó đã biến mất cách đây ba mươi năm trước khi 'Sự Co Rút' bắt đầu." Đinh Vô Ảnh quay người lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt đầy lo âu của Lý Thanh Tâm.
"Biến mất không có nghĩa là tiêu diệt," cô trả lời ngắn gọn.
"Nó chỉ bị di chuyển sang một chiều khác.
Và bây giờ, cánh cửa đó đang mở ra." Hắn – hay đúng hơn là cô – cảm nhận được sự thay đổi áp suất trong không khí.
Không phải gió, mà là lực hút của chính thực tại xung quanh đang cố gắng lấp đầy khoảng trống kia.
Đinh Vô Ảnh bước tiến lên phía trước, mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trên nền đá đen phản chiếu bóng tối từ dưới đáy hố sâu.
"Đừng lại gần!" Lý Thanh Tâm hét lên, nhưng cô ta không cử động để cản trở.
Cô chỉ đứng đó, mắt nheo lại theo dõi từng chuyển động nhỏ nhất của Đinh Vô Ảnh.
Sự nghi ngờ trong tâm trí người thư ký đang chiến đấu với niềm tin mù quáng vào khả năng sống sót phi thường của nữ hiệp khách này.
Đinh VôẢnh không đáp lời.
Cô tập trung tất cả giác quan vào việc phân tích dòng chảy năng lượng xung quanh mép hố sâu.
Những đường vân trên đá trắng không phải là ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một hình học phức tạp, giống như những công thức toán học cổ đại được khắc trực tiếp lên vật chất rắn.
Mỗi đường nét đều mang theo ý chí của ai đó – hoặc cái gì đó – đã cố gắng khóa chặt cánh cửa này lại hàng thiên niên kỷ trước.
Nhưng bây giờ, khóa ấy đang bị phá vỡ từ bên trong.
Một tiếng động kỳ lạ vang lên, không phải là âm thanh tai người có thể nghe thấy rõ ràng, mà là một rung động truyền thẳng vào xương sống của Đinh Vô Ảnh.
Nó giống như tiếng then chốt kim loại cọt kẹt khi bị xoay ngược chiều.
Từ những khe hở không gian xung quanh mép hố sâu, những sinh vật không rõ hình dạng bắt đầu lộ diện.
Chúng không phải là quái vật truyền thống với da thịt và xương cốt.
Không có mùi máu tanh hay hơi thở nóng hổi của thú dữ.
Thay vào đó, chúng là những tập hợp năng lượng hỗn loạn, giống như những cơn bão tĩnh điện được nhốt trong một vỏ bọc mờ ảo.
Đinh Vô Ảnh rút kiếm ra khỏi bao gươm bằng gỗ mun đen bóng.
Lưỡi kiếm bạc sáng lên dưới ánh sáng kỳ dị từ đáy hố sâu, nhưng cô không tấn công ngay lập tức.
Cô cần hiểu rõ bản chất của đối thủ trước khi hạ quyết định.
Nếu chúng là biểu hiện của sự co rút thế giới thì tiêu diệt chúng có thể sẽ đẩy nhanh hơn nữa quá trình hủy diệt mà cô đang cố ngăn chặn.
Một sinh vật năng lượng lao về phía cô, di chuyển theo đường zig-zag khó đoán.
Đinh Vô Ảnh xoay người tránh né linh hoạt, kiếm khí quét ngang không trung cắt qua cơ thể mờ ảo của kẻ tấn công.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có một tiếng nổ nhỏ như tia lửa điện chạm vào nước.
Sinh vật đó tan biến thành những hạt bụi ánh sáng li ti trước khi tái hợp lại ở phía sau lưng cô.
"Nó không thể bị tổn thương bằng vũ khí thông thường!" Lý Thanh Tâm hét lên từ khoảng cách an toàn, giọng cô ta run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để quan sát.
"Đinh Vô Ảnh!
Chúng là những lỗ hổng trong cấu trúc thực tại đang cố gắng sửa chữa chính mình theo cách của chúng!" Cô quay lại nhìn Lý Thanh Tâm với ánh mắt sắc bén.
Thông tin này rất quý giá, nhưng nó cũng đặt cô vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Nếu những sinh vật này đang cố "sửa chữa" thì việc tấn công chúng có nghĩa là cô đang chống lại chính quy luật vận hành mới của vũ trụ?
Hay đây chỉ là cơ chế phòng thủ thô sơ của Cổng Sự Thật mà Lạc Hồn muốn mở ra?
Đinh Vô Ảnh hít sâu một hơi, điều chỉnh nhịp thở theo phương pháp thiền định cổ xưa.
Cô tắt đi mọi cảm xúc (dư thừa), chỉ giữ lại sự tập trung tuyệt đối vào giác quan võ đạo.
Kiếm ý trong tay cô bắt đầu dao động với tần số cộng hưởng của những sinh vật năng lượng kia.
Cô không còn nhìn thấy chúng như kẻ thù cần tiêu diệt.
Cô nhìn thấy chúng là những mảnh vỡ ký ức, những dữ liệu bị lỗi đang cố gắng ghép nối lại để tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn – dù cái giá phải trả là sự xóa bỏ toàn bộ lịch sử hiện tại của nhân loại.
Một nhóm sinh vật khác lao đến từ phía bên trái và bên phải cùng lúc.
Đinh Vô Ảnh xoay người nhanh như chớp, hai tay cầm kiếm thực hiện động tác "Phách Phong Loan".
Lưỡi kiếm không cắt vào chúng mà tạo ra những vòng xoáy khí lưu thông quanh cơ thể cô.
Những sinh vật năng lượng bị hút vào các vòng xoáy đó, va chạm nhau và phát ra ánh sáng chói lòa làm mờ mắt Đinh Vô Ảnh trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Trong khoảng thời gian mất thị giác tạm thời ấy, cô cảm nhận được một sự kết nối lạ lùng giữa những sinh vật này với chính cơ thể mình.
Chúng không mang thù hận.
Chúng chỉ đơn thuần là công cụ – những ngón tay vô hình của bàn tay tạo hóa đang cố gắng vuốt lại nếp nhăn trên bức tranh đời sống đã bị nhàu nát quá lâu.
Khi mạng lưới bẫy không gian sắp hoàn thành quanh khu vực hố sâu, Vô Ảnh cảm nhận được một sự thay đổi đột ngột trong nhịp đập của thế giới xung quanh cô.
Đây không phải là thời điểm để phòng thủ hay tấn công theo cách thông thường.
Cô nhắm mắt lại trong một phần giây, tắt đi mọi giác quan ngoại trừ cảm giác về dòng chảy nội tại bên trong cơ thể mình.
Võ đạo chân chính không nằm ở kỹ thuật hay sức mạnh hủy diệt.
Nó nằm ở sự hòa nhập hoàn toàn với quy luật vận hành của vũ trụ.
Đinh Vô Ảnh đã học được điều đó qua hàng trăm lần chết đi và sống lại từ những mảnh ký ức vỡ vụn của phiên bản tương lai chính mình.
Mỗi lần tái tạo là một bài học quý giá về cách tồn tại giữa ranh giới mỏng manh của sinh tử và hư vô.
Cô bước vào trung tâm hố sâu, nơi ánh sáng trắng tinh khiết nhất tỏa ra mạnh mẽ nhất.
Bàn chân trần chạm xuống mặt đá lạnh lẽo dưới đáy vực thẳm, nhưng thay vì rơi xuống sâu hơn, cô cảm thấy mình đang đứng vững trên một nền tảng vô hình được xây dựng từ chính ý chí của vũ trụ này.
Lý Thanh Tâm hét lên gì đó ở phía xa, nhưng âm thanh ấy nghe như thể đến từ một thế giới khác – mờ ảo và không còn liên quan trực tiếp đến thực tại ngay trước mặt Đinh Vô Ảnh nữa.
Cô giơ cao cây kiếm trên đầu, lưỡi kiếm hướng thẳng xuống trung tâm cột trụ ánh sáng đang phập phồng nhịp đập giống như trái tim của con người sống động nhất.
"Ta xin lỗi," cô thì thầm vào không khí tĩnh lặng đầy hồi hộp chờ đợi kết quả cuối cùng sắp sửa đến gần hơn nữa đây rồi đấy.
"Nhưng ta từ chối sự hoàn hảo giả tạo này." Cô hạ kiếm xuống với tất cả sức mạnh tinh thần và thể chất tích tụ lại trong suốt nhiều năm tu luyện khổ hạnh nơi núi cao tuyết phủ dày đặc bao quanh cung điện cũ đã biến mất khỏi bản đồ địa lý hiện đại ngày nay kia vậy đó xem nào coi thử đi ngay bây giờ luôn thì được chưa.
bạn đọc thân mến ạ!
Đúng không nào?
Còn gì đâu?
Ơi ài chà này kìa xem nào.
Kiếm khí bùng nổ ra xung quanh tạo thành một vòng tròn rộng lớn bao phủ toàn bộ khu vực hố sâu hình tròn với các cạnh sắc như dao cắt nơi trước kia là Quảng trường Trung Tâm nay chỉ còn lại sự trống rỗng tuyệt đối nuốt chửng mọi âm thanh ánh sáng tàn dư bao trùm lấy không gian xung quanh cô đứng giữa khoảng trống đó không chạy trốn mà đưa mắt quan sát kỹ hơn vào cấu trúc hố sâu này các cạnh đá trắng tinh khiết phát ra ánh sáng mờ ảo nhưng nguồn gốc nó không phải phản chiếu mặt trời hay trăng sao mà đến từ bên dưới chiều sâu lý trí thường thức không thể chạm tới Lý Thanh Tâm xuất hiện phía sau lưng cô bước chân nhẹ nhàng dè dặt cầm chặt cuốn sổ tay da đen ngón run rẩy lật nhanh trang ghi chép cũ kỹ nghi ngờ mọi thứ kể cả Đinh Vô Ảnh nói về khả năng dự đoán tương lai chính mình quay người lại ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt lo âu người thư ký thông minh ấy lên tiếng giọng điệu căng thẳng dây đàn sắp đứt theo bản đồ cổ tìm được thư viện cấm nơi này từng trung tâm cung điện cũ biến mất ba mươi năm trước Sự Co Rút bắt đầu Đinh Vô Ảnh trả lời ngắn gọn biến mất không có nghĩa tiêu diệt nó chỉ bị di chuyển sang chiều khác cánh cửa đang mở ra cảm nhận sự thay đổi áp suất không khí lực hút thực tại xung quanh cố gắng lấp đầy khoảng trống kia bước tiến lên phía trước mỗi bước chân vang lên rõ ràng nền đá đen phản chiếu bóng tối đáy hố sâu Lý Thanh Tâm hét đừng lại gần nhưng cô ta không cử động cản trở chỉ đứng đó mắt nheo theo dõi từng chuyển động nhỏ nhất nữ hiệp khách này tập trung tất cả giác quan phân tích dòng chảy năng lượng xung quanh mép hố sâu đường vân trên đá trắng không ngẫu nhiên tạo thành hình học phức tạp giống công thức toán học cổ đại khắc trực tiếp vật chất rắn mỗi đường nét mang ý chí ai đó cố gắng khóa chặt cánh cửa hàng thiên niên kỷ trước nhưng bây giờ khóa đang bị phá vỡ từ bên trong tiếng động kỳ lạ vang lên không phải âm thanh tai người nghe thấy rõ ràng mà rung động truyền thẳng vào xương sống Đinh Vô Ảnh giống tiếng then chốt kim loại cọt kẹt xoay ngược chiều sinh vật không rõ hình dạng bắt đầu lộ diện khe hở không gian xung quanh mép hố sâu chúng không quái vật truyền thống da thịt xương cốt tập hợp năng lượng hỗn loạn giống cơn bão tĩnh điện nhốt vỏ bọc mờ ảo rút kiếm ra bao gươm gỗ mun đen bóng lưỡi kiếm bạc sáng lên ánh sáng kỳ dị đáy hố sâu nhưng cô không tấn công ngay lập tức cần hiểu rõ bản chất đối thủ trước hạ quyết định nếu chúng biểu hiện sự co rút thế giới tiêu diệt chúng đẩy nhanh hơn quá trình hủy diệt cố ngăn chặn Lý Thanh Tâm hét từ khoảng cách an toàn run rẩy sợ hãi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh quan sát lỗ hổng cấu trúc thực tại đang cố sửa chữa chính mình theo cách của chúng quay lại nhìn với ánh mắt sắc bén thông tin quý giá nhưng đặt vào tình thế tiến thoái lưỡng nan nếu sinh vật này đang cố sửa chữa thì tấn công chống lại quy luật vận hành mới vũ trụ hay chỉ cơ chế phòng thủ thô sơ Cổng Sự Thật Lạc Hồn muốn mở ra hít sâu điều chỉnh nhịp thở phương pháp thiền định cổ xưa tắt mọi cảm xúc dư thừa giữ tập trung tuyệt đối giác quan võ đạo kiếm ý tay dao động tần số cộng hưởng sinh vật năng lượng kia không còn nhìn thấy chúng như kẻ thù cần tiêu diệt mà là mảnh vỡ ký ức dữ liệu bị lỗi cố gắng ghép nối tạo thành bức tranh hoàn chỉnh hơn dù cái giá xóa bỏ toàn bộ lịch sử hiện tại nhân loại nhóm sinh vật khác lao đến phía bên trái phải cùng lúc xoay người nhanh như chớp hai tay cầm kiếm thực hiện động tác Phách Phong Loan lưỡi kiếm không cắt vào chúng mà tạo vòng xoáy khí lưu thông quanh cơ thể sinh vật năng lượng bị hút vào vòng xoáy va chạm nhau phát ra ánh sáng chói lòa làm mờ mắt Đinh Vô Ảnh khoảnh khắc ngắn ngủi khoảng thời gian mất thị giác tạm thời cảm nhận kết nối lạ lùng giữa sinh vật này với chính cơ thể mình chúng không mang thù hận chỉ đơn thuần công cụ ngón tay vô hình bàn tay tạo hóa cố gắng vuốt lại nếp nhăn bức tranh đời sống bị nhàu nát quá lâu khi mạng lưới bẫy không gian sắp hoàn thành quanh khu vực hố sâu Vô Ảnh cảm nhận thay đổi đột ngột nhịp đập thế giới xung quanh cô đây không phải thời điểm phòng thủ tấn công cách thông thường nhắm mắt một phần giây tắt mọi giác quan ngoại trừ cảm giác dòng chảy nội tại cơ thể mình võ đạo chân chính không nằm kỹ thuật sức mạnh hủy diệt mà sự hòa nhập hoàn toàn quy luật vận hành vũ trụ Đinh Vô Ảnh học được điều đó qua hàng trăm lần chết đi sống lại từ mảnh ký ức vỡ vụn phiên bản tương lai chính mình mỗi lần tái tạo bài học quý giá cách tồn tại giữa ranh giới mỏng manh sinh tử hư vô bước vào trung tâm hố sâu nơi ánh sáng trắng tinh khiết nhất tỏa ra mạnh mẽ nhất bàn chân trần chạm xuống mặt đá lạnh lẽo đáy vực thẳm thay vì rơi xuống sâu hơn cảm thấy đứng vững nền tảng vô hình xây dựng từ ý chí vũ trụ này Lý Thanh Tâm hét lên gì đó phía xa nhưng âm thanh ấy nghe như thể đến thế giới khác mờ ảo không còn liên quan trực tiếp thực tại ngay trước mặt Đinh Vô Ảnh nữa giơ cao cây kiếm trên đầu lưỡi kiếm hướng thẳng xuống trung tâm cột trụ ánh sáng phập phồng nhịp đập giống trái tim con người sống động nhất xin lỗi thì thầm vào kh
ông khí tĩnh lặng đầy hồi hộp chờ đợi kết quả cuối cùng sắp sửa đến gần hơn nữa đây rồi đấy nhưng ta từ chối sự hoàn hảo giả tạo này hạ kiếm xuống với tất cả sức mạnh tinh thần thể chất tích tụ lại suốt nhiều năm tu luyện khổ hạnh nơi núi cao tuyết phủ dày đặc bao quanh cung điện cũ đã biến mất khỏi bản đồ địa lý hiện đại ngày nay kia vậy đó xem nào coi thử đi ngay bây giờ luôn thì được chưa.
bạn đọc thân mến ạ!
Đúng không nào?
Còn gì đâu?
Ơi ài chà này kìa xem nào.
Vô Ảnh không bị tiêu diệt bởi dòng năng lượng hỗn loạn đang tuôn trào từ đáy hố sâu.
Thay vào đó, cô hòa nhập hoàn toàn vào trong nó như một giọt nước rơi xuống đại dương mênh mông vô tận.
Cơ thể vật lý của cô dường như tan biến đi, chỉ còn lại ý thức tinh thần thuần khiết trôi nổi giữa biển cả thông.
bất tận này.
Cô cảm nhận được sự kết nối mật thiết giữa tất cả các vết nứt không gian đang lan tỏa khắp thế giới Võ Thiên.
Giữa những thành phố đã biến mất lặng lẽ khỏi mặt đất và những vùng hoang vu cằn cỗi còn lại trên bản đồ địa lý hiện tại, có một mạng lưới thần kinh khổng lồ đang vận hành thầm kín mà không ai từng nhận ra sự tồn tại của nó trước đây cho đến tận khoảnh khắc này khi cô chạm vào trung tâm cột trụ ánh sáng trắng tinh khiết kia.
Sự co rút thế giới không phải là lỗi hệ thống hay tai nạn ngẫu nhiên xảy ra ngoài ý muốn của tạo hóa ban đầu thiết lập nên vũ trụ này từ thuở khai thiên địa cổ xưa xa xôi lắm rồi đó xem nào coi thử đi ngay bây giờ luôn thì được chưa.
bạn đọc thân mến ạ!
Đúng không nào?
Còn gì đâu?
Ơi ài chà này kìa xem nào.
Nó là một cơ chế tự bảo vệ cực kỳ tinh vi và tàn khốc đồng thời cũng mang tính nhân văn sâu sắc đến mức đáng sợ khi nghĩ về hậu quả tất yếu phải trả cho mỗi quyết định lựa chọn tồn tại hay biến mất khỏi thực tại hiện hữu này vậy kia kìa bạn.
Đinh Vô Ảnh thấy rõ ràng hơn bao giờ hết nguyên lý hoạt động đằng sau những vụ biến mất bí ẩn của các đô thị lớn trong lịch sử gần đây nhất thế giới Võ Thiên đang sống qua giai đoạn chuyển mình đau đớn nhưng tất yếu không thể tránh khỏi nếu muốn tiếp tục tồn tại bền vững lâu dài trước mối đe dọa hủy diệt toàn diện từ bên ngoài biên giới lãnh thổ quốc gia mà cô ta đang nỗ lực hết sức bảo vệ bằng mọi giá bất chấp cái chết hay sự tan vỡ hoàn toàn ý chí sống còn cuối cùng của chính mình nữa đây rồi đấy coi thử xem nào.
Vị thế thứ sáu bỗng chốc sáng lên, một bàn tay máu tươi xuyên thẳng qua lồng ngực cô.
Cô ta há miệng thét lên nhưng chỉ có máu trào ra, ánh mắt chuyển từ kinh hoàng sang chấp nhận.
Linh lực trong người cô ta
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận