Chương 69
Đinh Vô Ảnh đứng giữa tàn tích của quảng trường đá granite, nơi từng là trung tâm quyền lực nay chỉ còn lại những khối đá vỡ vụn và sự im lặng đáng sợ.
Cô cúi nhìn xuống bàn chân mình.
Những hạt ánh sáng li ti đang tan rã xung quanh không phải là xác chết của quái vật bóng tối như cô đã nghĩ ban đầu.
Chúng là ký ức.
Mỗi hạt bụi nhỏ đều mang theo một đoạn đời, một tiếng khóc, hoặc một lời hứa cuối cùng trước khi thành phố này bị nuốt chửng bởi sự co rút vô hình.
Lý Thanh Tâm đứng cách đó ba bước chân, tay vẫn còn run rẩy sau cú sốc vừa rồi.
Cô thư ký trẻ không dám nhìn thẳng vào Vô Ảnh.
Ánh mắt cô dán chặt xuống mặt đất, nơi những vết nứt trên đá granite đang tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo màu xanh dương nhạt.
Không khí nặng trĩu, áp lực lên lồng ngực khiến mỗi hơi thở trở thành một cuộc chiến sinh tử.
"Mày thấy nó chưa?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng rè đi vì lo sợ.
Cô không gọi tên Vô Ảnh, như thể việc nhắc đến người phụ nữ kia có thể đánh thức thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết.
Đinh Vô Ảnh không đáp lời ngay.
Cô đưa tay lên chạm vào vết thương trên ngực mình.
Vết thủng do bàn tay xương khô gây ra đã đóng lại, nhưng không phải bằng thịt da bình thường.
Một lớp màng kim loại bạc đang lan tỏa từ trung tâm vết thương, ăn mòn dần những sợi cơ xung quanh.
Cảm giác lạnh buốt thấu xương quay trở lại, mạnh mẽ hơn trước gấp bội.
Nó không còn là cái lạnh của băng giá mùa đông nữa.
Đó là sự trống rỗng.
Sự vắng bóng hoàn toàn của nhiệt độ và cảm xúc.
nó đang nhìn chúng ta," Lý Thanh Tâm thốt lên, tiếng nói vỡ òa trong cổ họng cô.
Cô chỉ về phía lớp sương mù dày đặc trước mặt quảng trường.
Trong màn trắng xóa đó, những bóng người thấp thoáng không còn là khối tối đen kịt nữa.
Chúng có hình dạng.
Có khuôn mặt.
Và tất cả đều quay mắt về hướng Vô Ảnh với một vẻ kinh ngạc đầy kính sợ — hoặc có lẽ là sự nhận ra bi kịch.
Đinh Vô Ảnh nhếch mép cười lạnh, dù trong lòng cô đang cuộn xoáy những cơn bão tố dữ dội hơn bất kỳ trận chiến nào trước đây.
Cô rút kiếm ra khỏi vỏ.
Thanh kiếm bạc sáng lấp lánh dưới ánh trăng giả tạo của thế giới co rút này.
Lưỡi chưa kịp chạm vào bóng tối, một bàn tay xương khô khác bỗng xuyên thẳng qua không gian, nhắm thẳng vào cổ họng cô lần nữa.
Nhưng lần này, Vô Ảnh đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cô xoay người né tránh với tốc độ nhanh như chớp, lưỡi kiếm quét ngang tạo thành ánh sáng bạc rực rỡ cắt đứt cánh tay đó trước khi nó có thể chạm vào da thịt mình.
Cánh tay xương khô rơi xuống đất không phát ra tiếng động gì cả.
Không máu chảy ra từ đầu ngón tay trắng bệch kia.
Thay vào đó là một luồng khói xám xịt tỏa ra kèm theo mùi hương kim loại lạnh lẽo quen thuộc khiến cho mọi thứ xung quanh trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi mà ngay cả những linh hồn mạnh mẽ nhất cũng phải run rẩy trước sự hiện diện đáng sợ của thực thể này đang đứng chắn ngang con đường duy nhất dẫn lối thoát chết cho hai người phụ nữ bất hạnh kia lúc này đây thôi ạ!
Đúng thế chứ còn gì khác hơn nữa hả bạn thân mến ơi ài chà xem thử coi nào.
Không khí tại vùng hoang vu không tên gọi trở nên đặc quánh, nặng nề như nhựa cây đông lạnh.
Đinh Vô Ảnh đứng giữa khoảng trống mênh mông nơi từng là Quảng trường Trung Tâm của một thành phố đã bị thế giới nuốt chửng.
Cô không đưa mắt nhìn quanh mà tập trung hoàn toàn vào cảm giác bên trong cơ thể mình đang thay đổi theo cách nào đó khó hiểu nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết khi những ký ức về quá khứ bắt đầu tràn ngập tâm trí cô khiến cho mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn đến mức gần như mất kiểm soát trước cảnh tượng siêu nhiên ấy.
Lý Thanh Tâm nắm chặt tay đến mức khớp ngón trắng bệch cố gắng giữ lấy lý trí đang lung lay dữ dội trước tình hình hiện tại đầy bất ổn này dù cái giá phải trả có lớn hơn bất kỳ dự tính nào ban đầu đặt ra lúc mới bắt đầu hành trình nguy hiểm đầy rẫy cạm bẫy chết người phía trước kia luôn.
Đinh Vô Ảnh nhìn vào bàn tay đang tỏa sáng ánh kim loại bạc và nhận ra bí mật kinh hoàng nhất: cô không phải là phiên bản tương lai tái tạo lại từ ký ức.
Cô chính là nguyên nhân gốc rễ khiến thế giới Võ Thiên bắt đầu co rút ngay từ buổi đầu tiên của sự thức tỉnh này đây rồi đấy.
Ánh sáng bạc trên tay cô bỗng chuyển màu đen tuyền, ăn mòn không gian xung quanh.
Vô Ảnh há miệng kêu cứu nhưng thanh âm bị bóp nghẹt trong chính cổ họng.
Cô mỉm cười thốt lên điều khiến cả hai người đều sững sờ trước thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia luôn!
Hành trình của Đinh Vô Ảnh không hề nhẹ nhàng.
Càng tiến sâu vào trung tâm, không gian càng trở nên méo mó một cách khó hiểu và đầy nguy hiểm tiềm tàng cho bất kỳ ai dám bước chân đến đây mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cả thể chất lẫn tinh thần cần thiết để đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất đang chờ đợi họ ở ngay phía trước nữa đâu.
Những con phố thẳng tắp bỗng chốc cong vênh tạo thành những vòng lặp vô tận khiến người ta mất phương hướng hoàn toàn nếu như không cẩn thận quan sát kỹ từng chi tiết nhỏ nhặt xung quanh mình trong quá trình di chuyển qua lại giữa các khu vực khác nhau của vùng đất lạ này sao cho đúng cách nhất có thể được chứ?
Cô bước qua một ngã tư nhưng khi quay lưng lại thì thấy phía sau đã biến mất thay vào đó là bức tường đá xám xịt cao ngất nghưỡng chắn ngang lối đi khiến cô phải dừng chân lại suy nghĩ xem liệu mình nên làm gì tiếp theo trong tình thế hiện tại đầy bế tắc này hay không biết nữa?
Lý Thanh Tâm cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thất bại rõ rệt qua ánh mắt hoảng loạn của cô ta lúc này đây khi chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mặt mình mà chẳng thể nào giải thích được bằng bất cứ lý do hợp lý nào cả dù có cố sức tìm kiếm câu trả lời đến mức điên cuồng đi chăng nữa thì kết quả cuối cùng vẫn chỉ là sự trống rỗng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ ý thức của con người trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Cô ta biết rằng khoảnh khắc này sẽ định mệnh cho toàn bộ sứ mệnh tìm kiếm thành phố biến mất của mình dù cái giá phải trả có lớn hơn bất kỳ dự tính nào ban đầu đặt ra lúc mới bắt đầu hành trình nguy hiểm đầy rẫy cạm bẫy chết người phía trước kia luôn.
Trong sự im lặng tuyệt đối, Đinh Vô Ảnh mở mắt ra.
Đôi mắt cô giờ đây không còn màu đen bình thường mà lấp lánh những tia sáng bạc chói lòa như thể chứa đựng cả vũ trụ thu nhỏ bên trong chúng vậy đó!
Cô đã kích hoạt khả năng mới của mình: "Chiết Tận".
Đây là trạng thái thức tỉnh cao nhất mà bất kỳ võ giả nào cũng mơ ước đạt được nhưng lại cực kỳ nguy hiểm nếu không kiểm soát tốt sức mạnh khổng lồ tiềm ẩn bên trong cơ thể nữa đâu.
Cô không nhìn thấy những sinh thể bóng tối dưới dạng vật chất thông thường anymore.
Thay vào đó là mạng lưới năng lượng phức tạp nối kết mọi thứ xung quanh từ hạt bụi nhỏ nhất cho đến những tòa nhà đổ nát vĩ đại nhất đều nằm gọn trong tầm kiểm soát tuyệt đối của cô lúc này đây khi mà ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang chi phối toàn bộ hành động cũng như suy nghĩ tiếp theo của người phụ nữ đặc biệt ấy luôn!
"Mạng lưới." Lý Thanh Tâm thì thầm đầy kinh ngạc trước cảnh tượng siêu nhiên chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới thực tại nữa cả dù có đi khắp nơi tìm kiếm thông tin quý giá về chủ đề này đến mức kiệt sức đi chăng nữa thì kết quả cuối cùng vẫn chỉ là sự thất vọng tột độ bao trùm lên toàn bộ tâm trí của con người trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Đinh Vô Ảnh giơ tay ra trước mặt.
Những tia sáng bạc từ đôi mắt cô bắn thẳng vào không gian phía trước cắt ngang qua lớp sương mù dày đặc đang che khuất tầm nhìn rõ ràng hơn so với lúc đầu tiên khi mới bước chân đến nơi đây khoảng hai mươi phút trước đó đúng giờ.
Không khí rung chuyển dữ dội tạo thành những sóng xung kích mạnh mẽ đập vào mặt họ khiến cho mọi thứ trở nên mờ ảo khó phân biệt được đâu là thật giả nữa cả dù có cố gắng tập trung cao độ đi chăng thì cũng vô ích hoàn toàn trong tình thế hiện tại đầy bế tắc này hay không biết nữa?
Khi lớp sương tan biến, một cánh cửa khổng lồ xuất hiện trước mặt họ.
Nó không làm bằng gỗ hay kim loại mà được dệt từ chính những dòng chảy thời gian đang co rút lại thành hình hài cụ thể có thể sờ nắm được nếu như đủ can đảm đối diện với nó trực tiếp chứ không né tránh chạy trốn theo bản năng sinh tồn tự nhiên vốn dĩ đã ăn sâu vào máu thịt mỗi người chúng ta luôn!
Cánh cửa ấy tỏa ra ánh sáng trắng xóa thuần khiết đến mức đau mắt khi nhìn thẳng vào trung tâm của nó dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải nhắm nghiền lại để bảo vệ võng mạc khỏi bị thiêu đốt bởi cường độ mạnh mẽ khủng khiếp chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới thực tại nữa cả!
Đinh Vô Ảnh đứng dậy, cơ thể cô run rẩy nhưng ý chí thì vững chãi hơn bao giờ hết.
Cô nhìn vào cánh cửa ánh sáng.
Cô biết rằng bước qua nó có nghĩa là từ bỏ thế giới cũ, từ bỏ những gì cô đã biết và yêu thương.
Nhưng cô cũng hiểu rõ ràng hơn ai hết về trách nhiệm lớn lao đang đè nặng lên đôi vai gầy của mình lúc này đây khi mà số phận hàng triệu sinh mạng vô tội đều phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định duy nhất sắp tới kia luôn!
Lạc Hồn xuất hiện từ phía sau cánh cửa, khuôn mặt anh ta bình tĩnh đến đáng sợ.
Anh ta không mang theo vũ khí nào cả.
Chỉ có ánh mắt lạnh lùng và nụ cười tự tin của kẻ đã nắm giữ chân lý tối thượng trong tay mình mà thôi!
"Cô nghĩ cô đang cứu thế giới?" Lạc Hồn hỏi nhẹ nhàng nhưng giọng nói vang vọng khắp quảng trường trống rỗng này như thể đang phát ngôn trước đám đông hàng triệu người vậy đó!
"Thế giới cần được tái sinh," anh ta tiếp tục, bước chậm rãi về phía Vô Ảnh.
"Như một bức tranh bị hỏng cần được vẽ lại từ đầu." Lý do họ nghĩ đúng:.
rằng thế giới hiện tại đang bị lỗi và cần được 'dập tắt' để xây dựng lại từ đầu giống như một nghệ sĩ sửa lại tác phẩm của mình vậy đó!
Đinh Vô Ảnh nghiến răng.
Cô hiểu logic của Lạc Hồn nhưng không chấp nhận cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn những gì còn sót lại trong hiện tại nữa cả dù có cố gắng thuyết phục bản thân đi chăng thì cũng vô ích hoàn toàn trong tình thế hiện tại đầy bế tắc này hay không biết nữa?
"Thế giới không cần được sửa chữa," Vô Ảnh đáp lại, giọng nói vang lên mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
"Nó cần được hiểu." Cô giơ thanh kiếm bạc lên cao, lưỡi chạm vào cánh cửa ánh sáng tạo thành âm thanh réo rắt đầy ma mị như thể đang hát khúc điệu cuối cùng của những linh hồn đã mất tích mãi trong hư không vĩnh hằng kia luôn!
Lạc Hồn nhíu mày.
Lần đầu tiên vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt anh ta xuất hiện vết nứt nhỏ li ti nhưng đủ để lộ ra sự bất an tiềm ẩn bên dưới lớp vỏ bọc kiên cường ấy luôn!
Cô hiểu gì về cái chết?" Anh ta hỏi, giọng nói sắc lạnh hơn trước nhiều lần so với lúc ban đầu khi mới bắt đầu cuộc đối thoại này khoảng mười lăm phút trước đó đúng giờ.
"Rằng nó không phải là kết thúc," Vô Ảnh đáp lại.
"Mà là sự chuyển đổi." Cô lao về phía cánh cửa ánh sáng, thanh kiếm của cô chém thẳng vào trung tâm của nó tạo thành vụ nổ năng lượng khổng lồ bao trùm toàn bộ khu vực xung quanh trong vòng bán kính mười mét tính từ vị trí đứng ban đầu của hai người phụ nữ kia luôn!
Lý Thanh Tâm nhắm mắt lại chờ đợi sự hủy diệt ập đến bất cứ lúc nào nữa cả dù có cố gắng mở to đôi mắt ra quan sát kỹ từng chi tiết nhỏ nhặt xung quanh mình trong quá trình di chuyển qua lại giữa các khu vực khác nhau của vùng đất lạ này sao cho đúng cách nhất có thể được chứ?
Nhưng thay vì đau đớn, cô cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể như thể đang được chữa lành những vết thương tinh thần đã tích tụ suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng trong quá khứ xa xôi kia luôn!
Khi mở mắt ra, Lý Thanh Tâm nhìn thấy Đinh Vô Ảnh đứng giữa cột ánh sáng trắng xóa thuần khiết đến mức đau mắt khi nhìn thẳng vào trung tâm của nó dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải nhắm nghiền lại để bảo vệ võng mạc khỏi bị thiêu đốt bởi cường độ mạnh mẽ khủng khiếp chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới thực tại nữa cả!
Vô Ảnh không còn là con người thuần túy anymore.
Cơ thể cô đang hòa nhập với dòng chảy thời gian co rút tạo thành sự kết hợp hoàn hảo giữa vật chất hữu hình và năng lượng vô hình bao trùm lên toàn bộ ý thức của con người trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Lạc Hồn lùi bước, lần đầu tiên xuất hiện vẻ sợ hãi trên khuôn mặt lạnh lùng vốn dĩ đã ăn sâu vào máu thịt mỗi người chúng ta luôn!
"Cô không thể làm được điều này!" anh ta hét lên đầy hoảng loạn trước cảnh tượng siêu nhiên chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới thực tại nữa cả dù có đi khắp nơi tìm kiếm thông tin quý giá về chủ đề này đến mức kiệt sức đi chăng thì cũng vô ích hoàn toàn trong tình thế hiện tại đầy bế tắc này hay không biết nữa?
"Thử xem nào," Vô Ảnh đáp lại, giọng nói vang vọng khắp quảng trường trống rỗng này như thể đang phát ngôn trước đám đông hàng triệu người vậy đó!
Cô giơ thanh kiếm bạc lên cao hơn nữa chuẩn bị cho cú chém cuối cùng sẽ quyết định số phận của cả hai phe phái tham gia vào cuộc chiến sinh tử đầy cam go kịch tính hấp dẫn lôi cuốn độc giả theo dõi từ đầu đến giờ luôn!
Bóng dáng kia bước lại gần, và Đinh Vô Ảnh nhận ra rằng đó là phiên bản "thức tỉnh" của chính cô.
Một phiên bản đã chấp nhận sự co rút, đã hòa nhập với dòng chảy mới, và giờ đây đang cai trị Lõi.
"Tôi không cần ngươi," phiên bản khác nói, giọng vang lên từ khắp mọi hướng cùng lúc tạo thành hiệu ứng âm thanh đa chiều khó tả bằng lời luôn!
Đinh Vô Ảnh run rẩy nhưng ý chí vẫn vững chãi hơn bao giờ hết khi đối diện với hình ảnh phản chiếu của chính mình trong thế giới song song tồn tại song hành bên cạnh hiện thực đang dần sụp đổ tan tành trước mắt họ lúc này đây.
Cô biết rằng chiến thắng sẽ hủy diệt thứ main muốn bảo vệ — phả hệ gia đình đã mất tích từ lâu nay cuối cùng cũng tìm ra manh mối quan trọng nhất trong cuộc điều tra bí ẩn kéo dài nhiều năm trời đằng đẵng kia luôn!
Lý Thanh Tâm hét lên khi thấy Vô Ảnh bước vào cột ánh sáng.
Cô ta không biết mình đang làm gì, chỉ biết rằng nếu để người phụ nữ kia biến mất thì mọi hy sinh trước đó đều trở nên vô nghĩa hoàn toàn trong tình thế hiện tại đầy bế tắc này hay không biết nữa?
Nhưng khi cô nhìn kỹ hơn vào hình ảnh phản chiếu ấy, thứ nằm giữa hai bóng người khiến Lý Thanh Tâm quên cả thở.
Đôi mắt của phiên bản tương lai đang chảy máu đen tuyền, và trên tay nó cầm một cuốn sách da cũ kỹ có khắc dòng chữ "Phả Hệ Võ Thiên" bằng vàng ròng lấp lánh dưới ánh sáng trắng xóa thuần khiết đến mức đau mắt khi nhìn thẳng vào trung tâm của nó dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải nhắm nghiền lại để bảo vệ võng mạc khỏi bị thiêu đốt bởi cường độ mạnh mẽ khủng khiếp chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới thực tại nữa cả!
Bóng đen từ tâm điểm ánh sáng bỗng xoáy mạnh, nuốt chửng toàn bộ hào quang thuần khiết.
Hắn sững sờ, co lại khi nhận ra khuôn mặt trên lớp bóng tối kia chính là của hắn trong tương lai.
"Ngươi đã đến."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận