Chương 42
Mùi tanh sắt không phải là mùi của máu tươi, mà là mùi của kim loại bị oxy hóa trong không khí loãng, mùi của sự phân rã được đẩy nhanh chóng.
Đinh Vô Ảnh quỳ xuống, ngón tay thon dài chạm nhẹ lên mặt đá đen bóng.
Lớp mực đen đang lan tỏa từ vết nứt sâu thẳm không chỉ là chất lỏng; nó có độ nhớt của ký ức, nặng nề và bám dính vào da thịt như những ký ức không muốn bị lãng quên.
Cô hít sâu, phổi cô đau nhói vì sự lạnh lẽo của hang động.
Bản đồ trên đá không được vẽ bằng bút lông hay than củi.
Những đường nét uốn lượn, chằng chịt như những mạch máu bị vỡ, lộ ra những lớp đá đỏ ngầu bên dưới.
Đó là những vết thương.
Mỗi đường nét là một thành phố đã biến mất, mỗi điểm giao thoa là một cuộc đời bị cắt đứt.
"Đây không phải là bản đồ địa lý," Vô Ảnh thì thầm, giọng cô vang lên khô khan trong không gian tĩnh lặng.
"Đây là bản đồ sự tổn thương."
Cô rút ra một mảnh giấy trắng từ trong áo choàng.
Giấy này không phải giấy thường, mà là giấy làm từ vỏ cây cổ thụ, loại giấy có khả năng ghi lại những rung động tinh vi nhất.
Cô đặt giấy lên những vệt mực đen.
Ngay lập tức, mực bắt đầu thẩm thấu, nhưng không lan ra hỗn loạn.
Nó co lại, tụ tập lại thành những ký tự cổ xưa mà cô đã từng thấy trong những giấc mơ破碎.
Lý Thanh Tâm đứng ở cửa hang, tay cầm ngọn đuốc đang tàn lụi.
Ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt cô ấy, làm nổi bật những vết nhăn lo âu ở khóe mắt.
Lý Thanh Tâm không bước vào.
Không phải sợ bóng tối, mà sợ những gì Đinh Vô Ảnh đang tìm kiếm.
"Cô tìm thấy gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng run run.
Vô Ảnh không đáp.
Cô nhìn vào những ký tự vừa hiện ra.
Chúng không phải là ngôn ngữ để giao tiếp, mà là ngôn ngữ của cấu trúc thực tại.
Chúng mô tả một quy trình: *Hấp thụ — Tái cấu trúc — Loại bỏ.*
"Mẹ tôi," Vô Ảnh nói, mắt cô sắc lạnh hơn trước.
"Không phải mẹ sinh ra tôi.
Mà là mẹ của 'sự tồn tại' này.
Và bà ấy đang cố gắng chữa lành vết thương bằng cách cắt bỏ những phần thịt chết."
Lý Thanh Tâm nhíu mày.
"Cô đang nói về Lạc Hồn?
Hay về cái gọi là 'Cổng Sự Thật'?"
"Không," Vô Ảnh đứng dậy, bàn chân cô bước lên những vệt mực, để lại những dấu chân đen trên quần áo trắng.
"Tôi đang nói về chính bản thân tôi.
Và lý do tại sao thế giới này ghét sự hiện diện của tôi."
Vô Ảnh quay lưng, bước ra khỏi phòng giam thủy tinh.
Cô không tin vào những lời nói suông của một thực thể vô hình.
Cô cần thấy bằng mắt.
Cô cần chạm vào sự thật, dù nó có đau đớn đến mức nào.
Cô chạy xuống sâu hơn.
Hang động trở nên hẹp hơn, đá nhọn cắt vào da thịt cô, nhưng cô không dừng lại.
Âm thanh của dòng chảy ngầm nghe như tiếng khóc của trẻ con, một âm thanh lặp đi lặp lại, ám ảnh.
Tại đáy sâu nhất của hang động, nơi ánh sáng từ những viên đá phát sáng không thể với tới, Vô Ảnh tìm thấy mẹ.
Không phải là một bà lão yếu ớt, nằm trên giường bệnh, chờ đợi cái chết.
Mẹ cô là một phụ nữ trẻ trung, mắt nhắm nghiền, cơ thể được nối với hàng trăm ống dẫn bằng vàng và bạc.
Những ống dẫn này hút lấy năng lượng từ lòng đất và bơm vào cơ thể mẹ.
Nhưng không phải để nuôi dưỡng.
Mà để *chuyển đổi*.
Mẹ cô đang là một cỗ máy.
Một cỗ máy lọc ký ức.
Vô Ảnh bước lại gần, nhìn thấy những dòng chữ khắc trên ngực mẹ.
Chúng giống hệt những dòng chữ trên bản đồ đá.
Nhưng ở đây, chúng không phải là những vết thương.
Chúng là những lời cầu nguyện.
*"Xin hãy quên đi."*
*"Xin hãy tha thứ."*
*"Xin hãy để con ngủ."*
Vô Ảnh cảm thấy tim mình thắt lại.
Đây không phải là sự thanh lọc.
Đây là sự ăn mòn.
Thế giới không đang chữa lành.
Nó đang tiêu hóa những ký ức, biến chúng thành năng lượng để duy trì sự tồn tại của chính nó.
Và mẹ cô là chất xúc tác.
"Mẹ," Vô Ảnh gọi, giọng cô vỡ vụn.
Mẹ cô không mở mắt.
Nhưng một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi.
"Con đã đến," giọng mẹ vang lên trong đầu Vô Ảnh, dịu dàng như tiếng gió thổi qua cánh đồng lúa.
"Con đã đến lúc để hoàn thành vòng tròn."
Vô Ảnh mở mắt.
Cô nằm trên một bãi biển hoang vu.
Cát màu trắng xóa, mịn màng như bột đường.
Bầu trời không có mặt trời, chỉ có những đám mây xoáy tròn màu tím, tạo thành một hình dạng kỳ lạ.
Một hình dạng giống hệt vết sẹo trên ngực cô.
Cô đứng dậy.
Cơ thể cô nhẹ bẫng.
Không còn vết thương.
Không còn kiếm.
Trong tay cô, một cuộn giấy mỏng manh hiện ra.
Nó không phải là giấy cô mang theo.
Nó xuất hiện từ hư không, như một món quà, hoặc một lời nguyền.
Cô mở cuộn giấy ra.
Trên đó là một bản đồ mới.
Không phải đến nơi ẩn náu của mẹ.
Mà là đến "Trung Tâm Co Rút" – nơi mà tất cả những thành phố biến mất đang được lưu trữ.
Và ở trung tâm của bản đồ, có một điểm đỏ nhấp nháy.
Điểm đó không phải là một địa điểm.
Nó là một người.
Lý Thanh Tâm đứng ở mép nước, nhìn Vô Ảnh với ánh mắt đầy sự nghi ngờ và nỗi đau.
Nhưng lần này, trên ngực Lý Thanh Tâm, một vết sẹo hình chữ thập tương tự đang phát sáng.
"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, Vô Ảnh," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô ấy vang lên, không còn run rẩy.
"Giờ thì, chúng ta sẽ xem ai là người thực sự kiểm soát 'Cổng Sự Thật'.
Và ai sẽ là nạn nhân tiếp theo."
Vô Ảnh nhìn vào bản đồ, rồi nhìn vào Lý Thanh Tâm.
Cô hiểu rồi.
Cuộc chiến chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa bắt đầu.
Và lần này, kẻ thù không phải là thế giới bên ngoài.
Mà là những mảnh vỡ bên trong chính tâm trí cô.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận