Chương 43
Đinh Vô Ảnh không trượt.
Bề mặt của đại dương, vốn dĩ là nước lỏng, dưới chân cô lại cứng rắn như đá cẩm thạch đã đóng băng nghìn năm.
Mỗi bước chân cô in hằn lên mặt nước tạo ra những vòng sóng đồng tâm, nhưng chúng không lan tỏa ra xa mà lại co rút lại, như thể không gian xung quanh đang bị hút vào một điểm kỳ dị.
Cảnh vật quen thuộc của bến cảng Tan Châu – những cột đèn dầu le lói, mùi muối mặn và tiếng gọi bán hàng đêm – bắt đầu剥 lạc (bóc tách) ra khỏi thực tại.
Màu sắc phai nhạt, chuyển từ cam rực sang xám xịt, rồi trắng bệch.
Cô không nhìn lại.
Nếu nhìn lại, cô sẽ thấy cơ thể phàm nhân kia đang tan rã thành hàng tỷ hạt bụi ánh sáng, quay trở về với nguồn gốc "Võ Thiên" đang co rút.
Cảm giác lạnh buốt không đến từ nhiệt độ, mà từ sự trống rỗng của chính khái niệm "tồn tại".
Không khí ở đây không chứa oxy, mà chứa đựng những mảnh vỡ của những câu chuyện chưa kể hết.
Lý Thanh Tâm đi sau, bước chân cô ấy nhẹ nhàng hơn, nhưng nhịp thở gấp gáp hơn.
Cô không cầm kiếm, chỉ nắm chặt một cuốn sổ tay bằng da dê cũ kỹ, trang bìa đã bị xé rách một góc.
"Đừng cố gắng phân tích nó bằng lý trí, Vô Ảnh," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô ấy vang lên khác thường, như thể có tiếng vọng từ một nơi xa xôi.
"Ở đây, logic là kẻ thù.
Nếu bạn cố gắng hiểu tại sao mặt nước cứng lại, nó sẽ trở thành nước lại ngay lập tức và nhấn chìm bạn."
Vô Ảnh dừng bước.
Cô quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua khuôn mặt của thư ký.
"Tôi không cần hiểu.
Tôi chỉ cần đi qua.
Và nếu mặt nước này là một lời dối trá, tôi sẽ bước qua nó."
Cô giơ tay lên.
Ngón tay cô chạm vào không khí trước mặt.
Không phải để chạm vào một vật thể, mà để chạm vào một *khoảng trống*.
Khi ngón tay cô xuyên qua lớp không khí đó, một âm thanh sắc nhọn vang lên, giống như tiếng dây đàn vi-ô-lon bị đứt.
"Đây là biên giới," Vô Ảnh thì thầm.
"Giữa những gì còn tồn tại và những gì đã bị xóa sổ."
Cô bước tiếp.
Lần này, mặt nước không còn cứng.
Nó trở thành một bức tường gương khổng lồ, phản chiếu hình ảnh của họ.
Nhưng trong gương, họ không mặc trang phục võ sĩ hay thư ký.
Họ mặc những bộ lễ phục tang chế đen tuyền, đứng giữa một đám ma mà không ai biết người chết là ai.
Lý Thanh Tâm rụt lại.
Cô ấy không dám nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình.
"Tôi đã thấy nó trước đây," cô ấy nói, giọng run rẩy.
"Trong những ghi chép về thành phố Kim Long.
Khi nó biến mất, những người sống sót nói rằng họ nhìn thấy tương lai của mình trong những tấm gương vỡ.
Và tương lai đó...
trống rỗng."
"Rỗng không có nghĩa là hết," Vô Ảnh đáp, giọng cô không hề lay chuyển.
"Nó chỉ có nghĩa là chúng ta chưa đủ mạnh để điền vào nó.
Hãy đi."
Cô bước qua tấm gương.
Không có cảm giác va chạm, chỉ có một cơn đau nhói ở đỉnh đầu, như thể ký ức của cô đang bị rút đi một phần.
Cô nhớ ra một điều: cô đã từng đến đây.
Không phải trong kiếp sống hiện tại, mà trong một trong những lần tái tạo trước đó.
Cô đã từng bước qua đây, và lần đó, cô đã mất đi khả năng cảm nhận mùi hương.
Lý Thanh Tâm theo sau, nhưng cô ấy không bước qua tấm gương.
Cô dừng lại, nhìn vào cuốn sổ tay.
Trang giấy cuối cùng đang tự động xuất hiện những dòng chữ, mực đen loang ra như máu.
*"Cô ấy không nhớ,"* Lý Thanh Tâm đọc thầm, mắt mở to.
*"Đinh Vô Ảnh không nhớ rằng chính cô ấy là nguyên nhân khiến tấm gương này xuất hiện."*
Không gian phía bên kia tấm gương không phải là một nơi địa lý.
Nó là một khái niệm.
Họ đứng trên một con đường lát đá granit, nhưng đá không có màu.
Nó trong suốt, như thể được làm từ băng hoặc thủy tinh.
Dưới chân họ, sâu thẳm bên dưới lớp đá trong suốt, là một thành phố.
Không phải thành phố họ biết.
Đây là một thành phố cổ, với những mái ngói cong vút, những lầu chuông cao vút, và những con kênh uốn lượn.
Nhưng không có nước trong kênh.
Chỉ có sự im lặng.
Một sự im lặng nặng nề, dày đặc, như thể có ai đó đang nín thở chờ đợi một tiếng động.
"Đây là đâu?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng cô ấy nhỏ đi, sợ làm vỡ sự tĩnh lặng này.
"Thành phố Ký Ức Bị Cấm," Vô Ảnh nói.
Cô nhớ ra tên gọi này từ một mảnh vỡ trong đầu.
"Nơi những sự thật quá đau đớn để thế giới chấp nhận bị lưu trữ.
Lạc Hồn gọi đây là 'Phòng Tạm Ngủ'.
Nhưng tôi gọi nó là 'Nghĩa Trang Sự Thật'."
Họ bắt đầu đi bộ.
Những tòa nhà xung quanh không có cửa sổ.
Mọi cửa sổ đều được bịt kín bằng một chất liệu đen bóng, giống như mực tàu.
Khi họ đi ngang qua một ngôi nhà, Vô Ảnh thấy một bóng người đứng sau lớp kính đen.
Đó là một người phụ nữ đang khóc.
Cô ta không khóc vì buồn, mà vì sợ hãi.
Sợ hãi rằng nếu cô ta ngừng khóc, mọi thứ sẽ quay trở lại.
Lý Thanh Tâm dừng lại trước một căn nhà nhỏ.
Trên cánh cửa gỗ mục rữa, có khắc một dòng chữ: *"Hãy quên đi anh ấy, vì anh ấy chưa bao giờ tồn tại."*
"Đây là nhà của tôi," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô ấy đột ngột trở nên lạnh băng.
"Trước khi tôi trở thành thư ký của cô.
Trước khi tôi bắt đầu điều tra."
Vô Ảnh nhìn cô ấy.
Lần đầu tiên, cô thấy sự dễ vỡ trên khuôn mặt của người phụ nữ thông minh và cẩn trọng này.
"Lý Thanh Tâm, chúng ta không có thời gian cho những kỷ niệm cá nhân."
"Không phải là kỷ niệm," Lý Thanh Tâm đáp, tay cô run run chạm vào cánh cửa.
"Đây là bằng chứng.
Nếu thành phố này biến mất, thì ký ức của tôi về nơi này cũng sẽ biến mất.
Và nếu ký ức biến mất, thì tôi có còn là tôi nữa không?
Hay tôi chỉ là một nhân vật phụ trong câu chuyện của cô?"
Vô Ảnh im lặng.
Cô hiểu câu hỏi đó.
Cô cũng đã tự hỏi điều tương tự.
Nếu cô là một phiên bản tương lai, một lỗi trong hệ thống, thì những cảm xúc của cô có thực không?
Hay chúng chỉ là những dòng mã giả lập để giúp cô thích nghi?
"Cảm xúc là dữ liệu," Vô Ảnh nói, giọng cô nhẹ nhàng hơn bình thường.
"Dữ liệu quan trọng nhất.
Nó định hình hành động.
Và hành động định hình thực tại.
Vậy nên, hãy giữ lấy nó.
Nhưng đừng để nó cản bước chân."
Lý Thanh Tâm rút tay ra.
Cô quay sang Vô Ảnh, ánh mắt sắc lẹm.
"Cô nói như thể cô không có cảm xúc.
Nhưng tôi đã thấy cô run khi cô đâm vào tim mình.
Tôi đã thấy cô sợ."
"Tôi không sợ cái chết," Vô Ảnh nói.
"Tôi sợ sự vô nghĩa.
Và ở đây, mọi thứ đều có vẻ vô nghĩa."
Bỗng nhiên, mặt đất rung lên.
Không phải một động đất.
Đó là một tiếng động, giống như tiếng bước chân của một người khổng lồ đang đi trên trần nhà.
Bum.*
Tiếng bước chân đó không đến từ trên cao.
Nó đến từ *bên trong* mặt đất.
Từ sâu thẳm những tòa nhà trong suốt.
"Lạc Hồn," Vô Ảnh thì thầm.
"Anh ta đang ở đây."
Họ chạy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng sinh tồn.
Trong thế giới đang co lại, đứng yên có nghĩa là bị nuốt chửng.
Con đường đá trong suốt bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt lan tỏa từ dưới sâu, mang theo một màu đỏ tươi.
Không phải máu.
Đó là *năng lượng*.
Năng lượng thuần khiết, chưa được lọc, thô ráp và nguy hiểm.
Lý Thanh Tâm trượt ngã.
Vô Ảnh quay lại, kéo cô ấy dậy bằng một bàn tay sắt.
"Đi nhanh hơn!"
"Họ đang gọi tên tôi," Lý Thanh Tâm hét lên, nước mắt chảy dài trên má.
"Từ những tòa nhà!
Họ đang gọi tên tôi!"
Vô Ảnh lắng nghe.
Trong tiếng rung động của đất đá, có những giọng nói.
Hàng trăm, hàng nghìn giọng nói.
Chúng không nói bằng ngôn ngữ con người.
Chúng nói bằng *ý念* (ý niệm).
*Thanh Tâm...
quay về...*
*Thanh Tâm...
ngươi đã bỏ rơi chúng...*
*Thanh Tâm...
đây là nhà của ngươi...*
Lý Thanh Tâm dừng lại, hai tay bịt tai.
"Tôi không thể nghe thấy nó!
Nó đang xâm nhập vào đầu tôi!"
Vô Ảnh nắm lấy vai Lý Thanh Tâm, kéo cô ấy quay về phía trước.
"Đừng nghe!
Đừng để chúng định hình ký ức của ngươi!
Chúng là những bóng ma của những sự thật bị bóp méo!"
Cô ra lệnh, nhưng chính Vô Ảnh cũng cảm thấy một sức kéo mạnh mẽ trong tâm trí mình.
Những giọng nói đó không chỉ gọi Lý Thanh Tâm.
Chúng gọi tất cả những người đã từng cố gắng hiểu thế giới này.
Chúng mời gọi sự buông xuôi.
Sự hòa tan vào dòng chảy chung của sự quên lãng.
Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô tập trung vào vết sẹo hình chữ thập trên ngực mình.
Nó đang phát nóng, đập theo nhịp tim của cô.
*Thức tỉnh.
Không phải để chiến đấu.
Mà để ghi nhớ.*
Cô mở mắt ra.
Đôi mắt cô không còn màu đen.
Chúng chuyển sang một màu xanh lam nhạt, giống hệt màu ánh sáng của những viên đá phát sáng trong hang động.
Cô quay lại Lý Thanh Tâm.
"Lý Thanh Tâm!
Nhìn vào mắt tôi!"
Lý Thanh Tâm mở mắt.
Đôi mắt cô ấy đỏ ngầu vì mệt mỏi và sợ hãi.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt xanh của Vô Ảnh, cô thấy một sự kiên định tuyệt đối.
Một sự im lặng sâu thẳm hơn cả sự ồn ào của những giọng nói.
"Cô là ai?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng yếu ớt.
"Tôi là Đinh Vô Ảnh," cô trả lời.
"Và tôi sẽ không để cô bị xóa sổ."
Vô Ảnh nắm chặt tay Lý Thanh Tâm, kéo cô ấy tiếp tục chạy.
Sức mạnh từ vết sẹo lan truyền qua bàn tay, một luồng năng lượng ấm áp chảy vào cơ thể Lý Thanh Tâm, xua tan đi sự lạnh lẽo của những giọng nói.
Họ chạy đến cuối con đường đá.
Trước mặt họ là một cái vực thẳm.
Và ở đáy vực thẳm, là một cánh cửa.
Cánh cửa đó không được làm bằng gỗ hay kim loại.
Nó được làm bằng *thời gian*.
Những vòng tròn đồng tâm của thời gian quay xoáy, tạo thành một lối đi vào một chiều không gian khác.
"Đó là Cổng Sự Thật," Lý Thanh Tâm thì thầm.
"Nơi Lạc Hồn muốn mở ra."
"Và nơi chúng ta sẽ chặn lại," Vô Ảnh nói.
Nhưng khi họ bước tới gần cánh cửa, một bóng người xuất hiện.
Không phải Lạc Hồn.
Mà là một người phụ nữ.
Một người phụ nữ với khuôn mặt giống hệt Vô Ảnh, nhưng già hơn, và mắt đầy vết nứt.
"Con không thể đi qua đó," người phụ nữ nói.
Giọng nói của cô ta giống hệt giọng nói của 'Người Quản Lý' trong hang động.
"Con sẽ hủy diệt chính mình."
Vô Ảnh dừng lại.
Cô nhìn người phụ nữ.
"Mẹ?"
Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười đau khổ.
"Không phải là mẹ sinh ra con.
Mà là mẹ của 'sự tồn tại' này.
Và bà ấy đang cố gắng chữa lành vết thương bằng cách cắt bỏ những phần thịt chết."
Người phụ nữ bước ra từ bóng tối.
Cô ta không mang vũ khí.
Trên tay cô ta chỉ có một chiếc gương nhỏ, vỡ vụn.
"Lý Thanh Tâm," người phụ nữ gọi tên, ánh mắt转向 (quay sang) Lý Thanh Tâm.
"Con đã tìm kiếm tôi trong mười năm.
Con nghĩ rằng tôi đã mất tích trong thành phố Kim Long.
Nhưng tôi không mất tích.
Tôi đã bị *xóa*."
Lý Thanh Tâm run lên.
"Ai là cô?"
"Tôi là phiên bản đầu tiên của Đinh Vô Ảnh," người phụ nữ nói.
"Trước khi cô ta chết.
Trước khi cô ta được tái tạo.
Tôi là người đã cố gắng mở Cổng Sự Thật, và tôi đã thất bại.
Và cái giá phải trả là toàn bộ ký ức của tôi bị xóa sạch, ngoại trừ nỗi đau."
Vô Ảnh cảm thấy đầu mình quay cuồng.
Thông tin này không khớp với những gì cô biết.
Cô không phải là một người xuyên không.
Cô là một phiên bản tương lai.
Nhưng nếu người phụ nữ này là phiên bản đầu tiên, thì cô là phiên bản thứ mấy?
"Lạc Hồn không muốn hủy diệt thế giới," người phụ nữ nói tiếp.
"Anh ta muốn cứu nó.
Bằng cách loại bỏ những 'lỗi'.
Và chúng ta là những lỗi.
Những ký ức không phù hợp với bức tranh hoàn hảo mà anh ta muốn vẽ."
"Vậy thì sao chúng ta chiến đấu?" Vô Ảnh hỏi, giọng cô lạnh lẽo.
"Vì chúng ta không chấp nhận sự hoàn hảo giả tạo," người phụ nữ đáp.
"Chúng ta chấp nhận sự hỗn loạn.
Chấp nhận nỗi đau.
Chấp nhận những vết sẹo.
Vì đó là những gì làm nên con người."
Người phụ nữ giơ chiếc gương vỡ lên.
"Đây là mảnh cuối cùng của ký ức tôi.
Nó chứa đựng vị trí của 'Trung Tâm Co Rút'.
Nhưng để lấy nó, con phải trả giá."
"Giá nào?" Vô Ảnh hỏi.
"Một ký ức," người phụ nữ nói.
"Một ký ức quý giá nhất của con.
Con sẽ quên đi một người.
Hoặc một sự kiện.
Và ký ức đó sẽ thuộc về tôi, để tôi có thể tồn tại thêm một chút nữa trước khi biến mất hoàn toàn."
Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm.
Cô nhìn vào khuôn mặt của người phụ nữ đã trở thành thư ký của mình, người đã nghi ngờ cô, đã giúp cô, và đã cùng cô đi qua những vùng đất chết.
Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô tìm kiếm trong tâm trí mình.
Ký ức nào là quý giá nhất?
Là lần đầu tiên cô cầm kiếm?
Là lúc cô thức tỉnh?
Cô nhớ đến một buổi chiều.
Ở một thế giới khác.
Một thế giới không có võ học, không có cung đình.
Chỉ có một căn phòng nhỏ, một chiếc bàn, và một người đàn ông đang mỉm cười với cô.
Anh ấy không nói gì.
Chỉ mỉm cười.
Và cô cảm thấy bình yên.
Đó là ký ức duy nhất không có đau khổ.
Cô mở mắt ra.
"Tôi đồng ý."
Người phụ nữ gật đầu.
Cô chạm vào trán Vô Ảnh.
Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí Vô Ảnh.
Cô cảm thấy một phần của mình đang bị rút đi.
Không phải là ký ức về một người.
Mà là ký ức về *lý do* để sống.
Cô quên đi lý do tại sao cô bắt đầu cuộc hành trình này.
Cô chỉ còn lại mục tiêu: ngăn chặn sự co rút.
Khi cơn đau tan biến, Vô Ảnh mở mắt.
Cô nhìn Lý Thanh Tâm.
Cô biết cô ấy là ai.
Cô biết họ là đồng minh.
Nhưng cô không nhớ tại sao cô lại quan tâm đến cô ta.
Người phụ nữ mỉm cười, nước mắt chảy dài.
"Cảm ơn con.
Bây giờ, hãy đi.
Và đừng quay lại."
Cô tan biến thành bụi phấn, chỉ còn lại chiếc gương vỡ trên tay Vô Ảnh.
Vô Ảnh cầm chiếc gương vỡ.
Nó không phản chiếu hình ảnh của cô.
Nó phản chiếu hình ảnh của một người đàn ông.
Nhưng không phải Lạc Hồn họ biết.
Người đàn ông trong gương không mặc trang phục đạo tặc.
Anh ta mặc áo choàng của một vị thầy tu.
Và bên cạnh anh ta, là một bóng người.
Bóng người đó có khuôn mặt của Đinh Vô Ảnh.
Lý Thanh Tâm nhìn vào chiếc gương, mặt mày xanh nhợt.
ai?"
"Đó là tôi," Vô Ảnh nói, giọng cô không chút cảm xúc.
"Trong một tương lai khác.
Nơi tôi đã thua."
Lý Thanh Tâm nhìn cô, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.
"Cô đang nói gì?"
"Tôi không biết," Vô Ảnh đáp.
"Nhưng tôi biết rằng chúng ta đã bị đánh lừa.
Lạc Hồn không muốn mở Cổng Sự Thật để tái sinh thế giới.
Anh ta muốn mở nó để *nhập vào* thế giới này.
Để trở thành một phần của nó.
Và để làm được điều đó, anh ta cần một 'chìa khóa'.
Một người có thể kết nối quá khứ và tương lai."
Vô Ảnh nhìn vào chiếc gương.
Hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười.
Một nụ cười đáng sợ.
"Cô ấy là chìa khóa," Vô Ảnh nói.
"Và tôi là ổ khóa."
Lý Thanh Tâm lùi lại một bước.
cô đang nói gì vậy?"
Vô Ảnh không trả lời.
Cô bước về phía cái vực thẳm.
Cánh cửa thời gian đang quay nhanh hơn.
Những vòng tròn đồng tâm bắt đầu phát ra ánh sáng trắng xóa.
"Cô không thể đi vào đó!" Lý Thanh Tâm hét lên.
"Cô sẽ bị xé toạc!"
"Tôi đã chết nhiều lần rồi," Vô Ảnh nói, giọng cô lạnh lẽo như đá.
"Đây chỉ là lần tiếp theo."
Cô bước vào ánh sáng.
Khi cô biến mất, Lý Thanh Tâm đứng một mình trên mép vực.
Trong tay cô, cuốn sổ tay tự động mở ra.
Trang cuối cùng xuất hiện một dòng chữ mới, bằng mực đỏ tươi.
*"Cô ấy không phải là người hùng.
Cô ấy là nạn nhân đầu tiên."*
Lý Thanh Tâm nhìn vào dòng chữ.
Cô cảm thấy một cảm giác lạ lùng.
Không phải là sợ hãi.
Mà là sự thôi thúc.
Cô bắt đầu chạy theo.
Không phải để cứu Vô Ảnh.
Mà để tìm ra sự thật về chính mình.
Và ở phía bên kia của ánh sáng, Đinh Vô Ảnh không thấy một thế giới mới.
Cô thấy một căn phòng.
Một căn phòng quen thuộc.
Căn phòng nơi cô đã thức tỉnh lần đầu tiên.
Và trong căn phòng đó, một người đàn ông đang ngồi chờ.
Người đàn ông đó có khuôn mặt của Lý Thanh Tâm.
"Chào mừng trở lại, Đinh Vô Ảnh," người đàn ông nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng cũ.
"Cuộc trò chuyện của chúng ta đã bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận