Chương 41
Tia sáng trắng xóa không chỉ quét sạch Lăng Phong, nó còn bóc lớp da thịt của hiện thực.
Đinh Vô Ảnh đứng giữa đống đổ nát của điện chính, cơ thể cô rung lên không phải vì sợ hãi, mà do sự xung đột dữ dội giữa hai dòng năng lượng đang chiến tranh trong huyết mạch.
Một bên là "Thánh Quang" – thứ sức mạnh thuần khiết, lạnh lẽo và vô tri mà cô vừa hấp thụ từ vết sẹo trên ngực.
Bên kia là những ký ức hỗn độn, mùi vị của máu, mùi khói thuốc và nỗi đau của con người – thứ mà cô đã cố tình che giấu dưới lớp vỏ vô cảm.
Không gian xung quanh cô không còn là đá hay gỗ.
Những bức tường cổ kính đang tan rã thành những dòng mã dữ liệu màu xám, chảy xiết như máu từ một vết thương hở.
Đinh Vô Ảnh hít thở sâu.
Không khí ở đây loãng, thiếu oxy, nhưng lại đậm đặc một thứ gì đó khác – một thứ mùi kim loại gỉ sét, mùi của thời gian bị thối rữa.
Cô cúi xuống, nhặt một mảnh gốm vỡ trên sàn.
Nó không có hình dạng cụ thể, mà giống như một mảnh ký ức bị cắt xén.
Khi ngón tay cô chạm vào, một hình ảnh flashes qua tâm trí: một thành phố đang cháy, nhưng không có khói.
Chỉ có lửa màu xanh lam, và những người dân không hét lên, họ chỉ im lặng nhìn lên trời, chờ đợi sự kết thúc.
Đây không phải là quá khứ.
Đây là những gì đang xảy ra ở rìa của thế giới đang co lại.
Đinh Vô Ảnh đứng dậy, bước đi giữa những tòa nhà đang sụp đổ.
Mỗi bước chân của cô để lại một vết hằn sáng trên mặt đất, như thể cô đang vẽ một bản đồ trên cơ thể của một sinh vật sống.
Cô cần hiểu.
Cô cần biết tại sao thế giới lại chọn cách "xóa bỏ" thay vì "phá hủy".
Và tại sao, khi cô nhìn vào những mảnh vỡ đó, cô lại cảm thấy một sự quen thuộc đáng sợ, như thể cô từng đứng ở đây, trong chính khoảnh khắc này, trước khi nó xảy ra.
Đinh Vô Ảnh không khóc.
Cô ngồi xuống, gập chân, đặt hai tay lên đầu gối như đang thiền định, nhưng tâm trí cô đang chạy đua với ký ức.
Cô gọi lại ký ức về Lăng Phong trong những ngày đầu họ gặp nhau.
Anh không bao giờ tấn công trực tiếp vào điểm yếu của cô.
Anh luôn để lộ sơ hở – một sơ hở chết người, nhưng lại là một cái bẫy tinh vi.
Nếu anh ta là kẻ thù, tại sao lại để cho cô sống?
Nếu anh ta là đồng minh, tại sao lại đứng nhìn cô chết?
Một luồng gió lạnh lùa qua, mang theo tiếng xì xào của những trang giấy bay.
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Trước mặt cô, giữa không trung, một cuốn sổ da cũ kỹ đang lơ lửng.
Nó không thuộc về cô.
Bìa sách khắc những ký tự cổ xưa, giống hệt những ký tự trên vết sẹo của cô.
Cô với tay ra, lấy cuốn sổ.
Những trang giấy trống rỗng.
Nhưng khi cô chạm vào chúng, mực đen bắt đầu hiện ra, không phải do cô viết, mà do sự hiện diện của cô kích hoạt nó.
*"Ngày thứ 40 của Sự Co Rút.
Thành phố Bắc Kinh đã biến mất.
Không có dấu vết.
Không có xác chết.
Chỉ còn lại một vùng đất trống trải, nơi cỏ dại mọc lên với tốc độ kinh hoàng.
Họ nói rằng đó là sự thanh lọc.
Nhưng tôi thấy đó là sự ăn mòn."*
Đinh Vô Ảnh run rẩy.
Đây không phải là nhật ký của một người lạ.
Đây là nhật ký của chính cô.
Từ một phiên bản quá khứ, hoặc có lẽ là tương lai.
Cô lật sang trang tiếp theo.
*"Tôi đã gặp Lý Thanh Tâm.
Cô ấy nghi ngờ tôi.
Cô ấy nghĩ rằng tôi là nguyên nhân.
Có lẽ cô ấy đúng.
Nhưng tôi không thể dừng lại.
Nếu tôi dừng lại, mọi thứ sẽ kết thúc."*
Và rồi, trang cuối cùng.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất, viết bằng máu.
*"Để cứu cô ấy, tôi phải giết chính mình.
Không phải cái chết thể xác, mà là cái chết của ý chí.
Tôi phải trở thành công cụ.
Một công cụ không có cảm xúc.
Một công cụ không có ký ức.
Chỉ còn lại Võ Đạo.
Chỉ còn lại sự tồn tại."*
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô hiểu rồi.
Lạc Hồn không sai hoàn toàn.
Thế giới này đang bị lỗi.
Nhưng cách sửa chữa của anh ta — xóa bỏ tất cả để bắt đầu lại — là sự từ bỏ.
Cô không thể từ bỏ.
Nhưng cô cũng không thể tiếp tục như cũ.
Cô cần một cách khác.
Một cách để giữ lại sự sống mà không cần phải hy sinh ký ức.
Một cách để kết nối những mảnh vỡ mà không cần phải dán chúng lại bằng máu.
Căng thẳng không đến từ mối đe dọa thể xác, mà từ sự xói mòn tinh thần.
Đinh Vô Ảnh cố gắng nhớ lại khuôn mặt mẹ mình.
Nhưng thay vì hình ảnh cụ thể, cô chỉ thấy một khoảng trống trắng xóa, giống như tia sáng cô vừa phóng ra.
Cô hoảng loạn, đập tay xuống nền đá.
Nền đá nứt, nhưng vết nứt không chảy máu, mà chảy ra những dòng chữ cổ.
Cô đang mất đi chính mình.
Không phải vì cô chết, mà vì cô đang trở thành một phần của hệ thống.
Và hệ thống không có chỗ cho những cảm xúc con người.
Lý Thanh Tâm xuất hiện từ bóng tối.
Cô ấy không nói gì, chỉ đứng đó, với ánh mắt đầy sự nghi ngờ và nỗi đau.
Cô ấy cầm một thanh kiếm, nhưng không giơ lên.
Cô ấy đang chờ đợi Đinh Vô Ảnh chọn lựa.
"Anh ấy đã nói đúng," Lý Thanh Tâm thì thầm, giọng cô ấy vỡ vụn.
"Cô đang trở thành một công cụ.
Và công cụ không cần ký ức."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào vết nứt trên sàn.
Những dòng chữ trong đó đang thay đổi.
Chúng không còn là ngôn ngữ cổ, mà là những ký tự hiện đại.
Những dòng tweet, những tin nhắn, những lời cuối cùng của những người đã biến mất.
*"Giúp tôi."*
*"Tôi nhớ cô."*
*"Tại sao?"*
Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình thắt lại.
Đây không phải là sự thanh lọc.
Đây là sự ăn mòn.
Thế giới không đang chữa lành.
Nó đang tiêu hóa những ký ức, biến chúng thành năng lượng để duy trì sự tồn tại của chính nó.
Và cô là chất xúc tác.
Đinh Vô Ảnh không chọn cái nào.
Cô chọn một thứ ba.
Cô nhắm mắt lại, không tập trung vào việc phóng ra năng lượng, mà tập trung vào việc *nhớ*.
Cô nhớ mùi mồ hôi của Lăng Phong trong ngày đầu gặp mặt – mùi hôi hám, nồng nặc, sống động.
Cô nhớ tiếng cười giòn tan của đứa trẻ lang thang ở chợ đen.
Cô nhớ cảm giác đau đớn khi bị phản bội, và niềm vui khi được tin tưởng.
Cô không cần phải quên đi lý do.
Cô cần phải thay đổi định nghĩa của lý do đó.
Thay vì cố gắng cứu vớt thế giới cũ, cô phải xây dựng một thế giới mới từ những mảnh vỡ của thế giới cũ.
Và để làm được đó, cô phải chấp nhận rằng cô sẽ không còn là con người nữa.
Cô sẽ trở thành một hiện tượng.
Một hiện tượng của sự thay đổi.
Không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển.
Hồ nước đen vỡ tung, và Vô Ảnh bị kéo mạnh xuống.
Khi cô tỉnh lại, cô không còn ở nơi không trọng lực nữa.
Cô nằm trên sàn đá lạnh lẽo của một đền thờ cổ, nơi cô vừa chết trong chương trước.
Nhưng có điều khác biệt.
Trên ngực cô, nơi tim đập, xuất hiện một vết sẹo hình chữ thập.
Vết sẹo này không phải là sẹo thịt, mà là sẹo ánh sáng.
Nó phát ra một ánh sáng xanh mờ ảo, nhịp nhàng theo nhịp tim của cô.
Lăng Phong đứng ở góc phòng, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ.
Anh ta nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.
Không phải là sự thù địch, cũng không phải là sự thân thiện.
Đó là sự tò mò.
"Cô đã chết," Lăng Phong nói, giọng anh ta khô khan.
"Tôi đã nhìn thấy cô tan biến.
Tôi đã nhìn thấy Lý Thanh Tâm khóc.
Vậy mà giờ đây, cô lại ở đây.
Với một vết sẹo kỳ lạ trên ngực."
Đinh Vô Ảnh ngồi dậy.
Cô cảm thấy cơ thể mình nặng nề, nhưng cũng mạnh mẽ hơn trước.
Vết sẹo trên ngực cô đang nóng lên, như thể có một ngọn lửa nhỏ đang cháy bên trong.
Cô đưa tay chạm vào nó, và ngay lập tức, một luồng thông tin tràn vào tâm trí cô.
Cô không chỉ cảm thấy sự co rút của thế giới.
Cô cảm thấy *nguyên nhân* của nó.
Thế giới không đang co lại vì nó đang chết.
Nó đang co lại vì nó đang *hồi phục*.
Một vết thương lớn đã được gây ra cho cấu trúc thực tại, và thế giới đang cố gắng khâu vết thương đó lại bằng cách loại bỏ những phần thừa.
Những thành phố biến mất không phải là nạn nhân.
Chúng là những tế bào miễn dịch.
Chúng đang bị loại bỏ để bảo vệ phần còn lại.
Và Đinh Vô Ảnh, với vết sẹo trên ngực, không phải là người chữa lành.
Cô là *nguyên nhân* của vết thương.
"Cô là lỗi," Lăng Phong nói, giọng anh ta run rẩy.
"Cô là lỗi trong hệ thống.
Và giờ đây, hệ thống đang cố gắng sửa chữa nó bằng cách loại bỏ cô."
Đinh Vô Ảnh đứng dậy.
Cô nhìn vào vết sẹo.
Cô hiểu rồi.
Cô không phải là người xuyên không.
Cô là một mảnh ký ức bị lỗi, một phiên bản tương lai bị đẩy ngược về quá khứ.
Sự hiện diện của cô đang gây ra sự mất cân bằng.
Và để thế giới ổn định, cô phải biến mất.
Nhưng nếu cô biến mất, thì Lý Thanh Tâm cũng sẽ biến mất.
Vì Lý Thanh Tâm là người duy nhất nhớ cô.
Nếu Đinh Vô Ảnh không tồn tại trong hiện tại, thì ký ức về cô trong tâm trí Lý Thanh Tâm cũng sẽ bị xóa bỏ.
"Không," Đinh Vô Ảnh nói.
"Tôi sẽ không để thế giới này sửa chữa tôi bằng cách xóa bỏ tôi.
Tôi sẽ trở thành một phần của nó.
Một phần không thể tách rời."
Cô đưa tay ra, và vết sẹo trên ngực cô bùng cháy.
Ánh sáng xanh lan tỏa, không phải để hủy diệt, mà để kết nối.
Cô cảm thấy sự kết nối với mọi thứ xung quanh.
Với Lăng Phong.
Với Lý Thanh Tâm.
Với những người dân mất mát.
Với chính thế giới đang co lại.
Cô không cần phải chiến đấu.
Cô cần phải *hợp nhất*.
Im lặng trở lại.
Nhưng lần này, im lặng có trọng lượng.
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Màu trắng đục đã tan biến, thay vào đó là đôi mắt đen thăm thẳm, sâu不见 đáy, như hai cái hố thẳm hút hết ánh sáng xung quanh.
Cô không còn bay lơ lửng.
Cô đứng vững trên mặt đất, nặng trĩu.
Điện chính không biến mất.
Những tòa nhà bên ngoài cũng không sụp đổ.
Nhưng bầu trời...
bầu trời đã thay đổi.
Những đám mây đen cuộn xoáy, tạo thành một hình dạng kỳ lạ.
Một hình dạng giống hệt vết sẹo trên ngực cô.
Và trong cơn bão đó, cô thấy một bóng người.
Không phải Lạc Hồn.
Không phải Lý Thanh Tâm.
Mà là chính cô.
Đinh Vô Ảnh từ tương lai, đang nhìn cô với đôi mắt đầy nước mắt.
"Đừng làm điều đó," phiên bản tương lai của cô hét lên, nhưng không có âm thanh.
"Nếu cô hợp nhất với thế giới, cô sẽ mất đi chính mình.
Cô sẽ trở thành một công cụ.
Một công cụ không có cảm xúc.
Một công cụ không có ký ức."
Đinh Vô Ảnh dừng lại.
Cô nhìn vào phiên bản tương lai của mình.
Và rồi, cô lắc đầu.
"Thì ra, đây là lựa chọn," cô thì thầm.
"Giữa việc sống như một con người và chết như một hiện tượng."
Cô giơ tay lên, và vết sẹo trên ngực cô phát sáng rực rỡ.
Cô không biết liệu mình có đúng hay sai.
Cô chỉ biết rằng cô không thể để thế giới này biến mất.
Và để giữ nó lại, cô phải trở thành một phần của nó.
Bão tố bùng nổ.
Và Đinh Vô Ảnh bước vào nó.
Nhưng ngay trước khi cô bước vào, một giọng nói vang lên từ phía sau, lạnh lùng và quen thuộc.
"Cô nghĩ cô là người duy nhất có vết sẹo đó sao?"
Đinh Vô Ảnh quay lại.
Lý Thanh Tâm đứng đó, nhưng không phải Lý Thanh Tâm mà cô biết.
Đôi mắt cô ấy cũng đen thăm thẳm, và trên ngực cô ấy, một vết sẹo hình chữ thập tương tự đang phát sáng.
Lý Thanh Tâm mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, Vô Ảnh.
Giờ thì, chúng ta sẽ xem ai là người thực sự kiểm soát 'Cổng Sự Thật'."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận