Chương 40
Cảm giác chết đi không phải là bóng tối, mà là sự tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng.
Đinh Vô Ảnh cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình bị xé toạc, nhưng thay vì đau đớn, cô lại thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Ký ức về thế giới cũ — những tòa nhà chọc trời, tiếng còi xe, và mùi cà phê — bắt đầu nhạt đi, nhường chỗ cho một khoảng trống trắng xóa, nơi thời gian không còn dòng chảy mà chỉ là sự hiện diện vĩnh cửng.
Cô không còn là một thực thể vật lý.
Cô là một ý thức lơ lửng giữa những mảnh vỡ của thực tại.
Những bông hoa từ thế giới cũ mà cô đã gieo rắc giờ đây đã nở rộ khắp không gian hư vô, nhưng chúng không mang lại sự sống.
Chúng mang lại sự im lặng.
Một sự im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng đập của nhịp tim từ những thế giới khác, những nhịp đập yếu ớt đang dần tắt lịm.
"Đây là kết quả của sự hòa tan," một giọng nói vang lên, không từ bất kỳ hướng nào, mà từ chính bên trong ý thức của cô.
"Ngươi đã phá vỡ bức tường ngăn cách giữa ký ức và hiện tại.
Giờ đây, ngươi đang ở trong khe hở."
Đinh Vô Ảnh cố gắng mở mắt, nhưng cô không có mắt.
Cô chỉ có sự nhận thức.
Cô nhận ra rằng sự biến mất của các thành phố không phải là sự phá hủy, mà là sự thu thập.
Thế giới đang co lại không phải vì nó đang chết, mà vì nó đang tập trung năng lượng vào một điểm duy nhất.
Và điểm đó, cô nghi ngờ, không phải là nơi cô đang đứng.
Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lẽo quét qua.
Không phải gió tự nhiên, mà là gió của sự thay đổi.
Không gian xung quanh cô bắt đầu quay cuồng, kéo cô ra khỏi trạng thái phi vật thể.
Cô cảm thấy trọng lực quay trở lại, nặng nề và thô bạo, kéo dãn cơ thể vô hình của cô trở lại hình hài xác thịt.
Khi thị giác trở lại, cô không nhìn thấy bầu trời xám xịt hay cơn bão.
Cô nhìn thấy nước.
Một hồ nước đen ngòm, phẳng lặng như gương, phản chiếu một bầu trời không có sao.
Cô đang đứng trên mặt nước, nhưng không chìm.
Dưới đáy hồ, cô thấy những bóng người.
Hàng ngàn, hàng vạn bóng người, tất cả đều đang nhìn lên cô với đôi mắt trống rỗng.
Lý Thanh Tâm.
Và chính cô, Đinh Vô Ảnh, từ một phiên bản quá khứ nào đó.
"Ngươi đã thức tỉnh," giọng nói ấy lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần hơn.
"Nhưng thức tỉnh không có nghĩa là tự do.
Nó chỉ có nghĩa là ngươi thấy rõ hơn những xiềng xích đang trói buộc ngươi."
Đinh Vô Ảnh siết chặt nắm tay.
Dù cơ thể cô vẫn còn trong suốt, cô vẫn cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ bắp.
Cô không hỏi là ai.
Cô biết rằng câu trả lời sẽ không mang lại sự an ủi.
Cô bước tiến về phía trung tâm hồ nước, nơi một chiếc gương lớn, vỡ vụn, đang lơ lửng giữa không trung.
Từ trong hồ nước, một người phụ nữ bước ra.
Cô ấy mang trên mình bộ giáp của Võ Thiên, nhưng khuôn mặt thì hoàn toàn giống hệt Vô Ảnh, chỉ khác ở đôi mắt.
Đôi mắt ấy không có đáy, sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng sự lạnh lùng tuyệt đối mà Đinh Vô Ảnh chưa bao giờ dám cho phép bản thân sở hữu.
"Tên tôi là Vô Ảnh, giống như bạn," người phụ nữ kia nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết.
"Nhưng tôi là Vô Ảnh của sự hoàn hảo.
Tôi là phiên bản của bạn nếu bạn đã chọn con đường an toàn.
Nếu bạn đã để cho thế giới này biến mất mà không can thiệp."
Đinh Vô Ảnh nhếch mép, một nụ cười mỉa mai xuất hiện trên môi.
"Và tôi là phiên bản của tôi nếu tôi chọn chịu đựng nỗi đau.
Chúng ta không giống nhau."
"Không," người phụ nữ kia đồng ý, bước chậm rãi trên mặt nước đen.
Mỗi bước chân của cô để lại một vết nứt nhỏ trên bề mặt hồ.
"Nhưng chúng ta cùng chia sẻ một mục tiêu.
Tôi đã quan sát bạn từ những lần tái tạo trước.
Bạn luôn cố gắng cứu vớt những gì đang bị mất.
Bạn nghĩ rằng bạn đang chiến đấu cho sự sống, nhưng thực chất, bạn đang chiến đấu để trì hoãn cái chết của một kỷ nguyên."
Cô dừng lại trước mặt Đinh Vô Ảnh, đưa ra một chiếc chìa khóa bằng xương.
Chiếc chìa khóa này tỏa ra một hơi lạnh thấu xương, khiến Đinh Vô Ảnh phải lùi lại một bước.
"Cổng Sự Thật không phải là một nơi," người phụ nữ nói.
"Nó là một khái niệm.
Và để mở nó, bạn cần phải chấp nhận rằng mọi thứ bạn yêu quý đều là ảo ảnh.
Thành phố biến mất không phải vì chúng bị phá hủy, mà vì chúng đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Chúng đã cung cấp đủ năng lượng để duy trì sự tồn tại của thế giới mới.
Bạn đang cố gắng giữ chân một cái xác đã chết."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào chiếc chìa khóa, rồi nhìn vào đôi mắt trống rỗng của phiên bản khác của mình.
Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự hấp dẫn nguy hiểm từ lời nói của người phụ nữ kia.
Nếu đúng là vậy, thì mọi nỗ lực của cô, mọi nỗi đau mà Lý Thanh Tâm phải chịu, mọi hy sinh của những người dân mất mát, tất cả chỉ là những bước đệm cho một sự tái sinh tàn nhẫn?
"Vậy thì sao?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng cô lạnh băng.
"Nếu tôi không thể cứu họ, thì tôi sẽ làm gì?
Ngồi yên và nhìn thế giới co lại cho đến khi chỉ còn lại một điểm duy nhất?"
"Không," người phụ nữ kia lắc đầu.
"Bạn sẽ trở thành điểm đó.
Bạn sẽ trở thành trung tâm của sự co rút.
Bạn sẽ là người duy nhất tồn tại trong một thế giới không có ai khác.
Đó là sự bất tử mà bạn đang tìm kiếm.
Sự cô đơn tuyệt đối."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Cô nhớ lại cảm giác của mình khi đứng trên đỉnh tòa nhà pha lê.
Cô nhớ lại ánh mắt của Lý Thanh Tâm.
Cô nhớ lại mùi hương của đất và mưa.
"Ta không muốn sự bất tử đó," cô nói.
"Ta muốn sự sống.
Ngay cả khi nó hỗn loạn, đau khổ, và không hoàn hảo."
Người phụ nữ kia mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Vậy thì bạn sẽ phải trả giá.
Và giá đó không phải là mạng sống của bạn.
Nó là ký ức của bạn.
Để giữ thế giới này lại, bạn phải quên đi lý do tại sao bạn muốn cứu nó."
Vô Ảnh nhìn vào cuốn sổ tay trống mà cô đã lấy từ xác của một kẻ địch trong chương trước.
Cảm giác nặng trĩu压在 ngực cô không phải là nỗi sợ hãi, mà là một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
Nếu người phụ nữ kia nói thật, thì mọi nỗ lực của cô để thích nghi, để chiến đấu, để tìm hiểu về Võ Thiên đều vô nghĩa.
Cô đang cố gắng bám víu vào những chiếc áo phao trong một đại dương đang sụp đổ.
Cô mở trang đầu tiên của cuốn sổ.
Những dòng chữ xuất hiện, không phải do cô viết, mà tự chúng hiện ra từ mực đen.
*"Ngày thứ 40 của Sự Co Rút.
Thành phố Bắc Kinh đã biến mất.
Không có dấu vết.
Không có xác chết.
Chỉ còn lại một vùng đất trống trải, nơi cỏ dại mọc lên với tốc độ kinh hoàng.
Họ nói rằng đó là sự thanh lọc.
Nhưng tôi thấy đó là sự ăn mòn."*
Đinh Vô Ảnh run rẩy.
Đây không phải là nhật ký của một người lạ.
Đây là nhật ký của chính cô.
Từ một phiên bản quá khứ, hoặc có lẽ là tương lai.
Cô lật sang trang tiếp theo.
*"Tôi đã gặp Lý Thanh Tâm.
Cô ấy nghi ngờ tôi.
Cô ấy nghĩ rằng tôi là nguyên nhân.
Có lẽ cô ấy đúng.
Nhưng tôi không thể dừng lại.
Nếu tôi dừng lại, mọi thứ sẽ kết thúc."*
Và rồi, trang cuối cùng.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất, viết bằng máu.
*"Để cứu cô ấy, tôi phải giết chính mình.
Không phải cái chết thể xác, mà là cái chết của ý chí.
Tôi phải trở thành công cụ.
Một công cụ không có cảm xúc.
Một công cụ không có ký ức.
Chỉ còn lại Võ Đạo.
Chỉ còn lại sự tồn tại."*
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô hiểu rồi.
Lạc Hồn không sai hoàn toàn.
Thế giới này đang bị lỗi.
Nhưng cách sửa chữa của anh ta — xóa bỏ tất cả để bắt đầu lại — là sự từ bỏ.
Cô không thể từ bỏ.
Nhưng cô cũng không thể tiếp tục như cũ.
Cô cần một cách khác.
Một cách để giữ lại sự sống mà không cần phải hy sinh ký ức.
Một cách để kết nối những mảnh vỡ mà không cần phải dán chúng lại bằng máu.
Cô nhìn lên người phụ nữ kia.
"Nếu tôi quên đi lý do, thì tôi còn là ai?
Nếu tôi trở thành một công cụ, thì tôi còn là Đinh Vô Ảnh không?"
Người phụ nữ kia không trả lời.
Cô chỉ đứng đó, với đôi mắt trống rỗng, chờ đợi câu trả lời của Đinh Vô Ảnh.
Và trong sự im lặng đó, Đinh Vô Ảnh nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Cô không cần phải quên đi lý do.
Cô cần phải thay đổi định nghĩa của lý do đó.
Thay vì cố gắng cứu vớt thế giới cũ, cô phải xây dựng một thế giới mới từ những mảnh vỡ của thế giới cũ.
Và để làm được điều đó, cô phải chấp nhận rằng cô sẽ không còn là con người nữa.
Cô sẽ trở thành một hiện tượng.
Một hiện tượng của sự thay đổi.
Không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển.
Hồ nước đen vỡ tung, và Vô Ảnh bị kéo mạnh xuống.
Khi cô tỉnh lại, cô không còn ở nơi không trọng lực nữa.
Cô nằm trên sàn đá lạnh lẽo của một đền thờ cổ, nơi cô vừa chết trong chương trước.
Nhưng có điều khác biệt.
Trên ngực cô, nơi tim đập, xuất hiện một vết sẹo hình chữ thập.
Vết sẹo này không phải là sẹo thịt, mà là sẹo ánh sáng.
Nó phát ra một ánh sáng xanh mờ ảo, nhịp nhàng theo nhịp tim của cô.
Lăng Phong đứng ở góc phòng, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ.
Anh ta nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.
Không phải là sự thù địch, cũng không phải là sự thân thiện.
Đó là sự tò mò.
"Cô đã chết," Lăng Phong nói, giọng anh ta khô khan.
"Tôi đã nhìn thấy cô tan biến.
Tôi đã nhìn thấy Lý Thanh Tâm khóc.
Vậy mà giờ đây, cô lại ở đây.
Với một vết sẹo kỳ lạ trên ngực."
Đinh Vô Ảnh ngồi dậy.
Cô cảm thấy cơ thể mình nặng nề, nhưng cũng mạnh mẽ hơn trước.
Vết sẹo trên ngực cô đang nóng lên, như thể có một ngọn lửa nhỏ đang cháy bên trong.
Cô đưa tay chạm vào nó, và ngay lập tức, một luồng thông tin tràn vào tâm trí cô.
Cô không chỉ cảm thấy sự co rút của thế giới.
Cô cảm thấy *nguyên nhân* của nó.
Thế giới không đang co lại vì nó đang chết.
Nó đang co lại vì nó đang *hồi phục*.
Một vết thương lớn đã được gây ra cho cấu trúc thực tại, và thế giới đang cố gắng khâu vết thương đó lại bằng cách loại bỏ những phần thừa.
Những thành phố biến mất không phải là nạn nhân.
Chúng là những tế bào miễn dịch.
Chúng đang bị loại bỏ để bảo vệ phần còn lại.
Và Đinh Vô Ảnh, với vết sẹo trên ngực, không phải là người chữa lành.
Cô là *nguyên nhân* của vết thương.
"Cô là lỗi," Lăng Phong nói, giọng anh ta run rẩy.
"Cô là lỗi trong hệ thống.
Và giờ đây, hệ thống đang cố gắng sửa chữa nó bằng cách loại bỏ cô."
Đinh Vô Ảnh đứng dậy.
Cô nhìn vào vết sẹo.
Cô hiểu rồi.
Cô không phải là người xuyên không.
Cô là một mảnh ký ức bị lỗi, một phiên bản tương lai bị đẩy ngược về quá khứ.
Sự hiện diện của cô đang gây ra sự mất cân bằng.
Và để thế giới ổn định, cô phải biến mất.
Nhưng nếu cô biến mất, thì Lý Thanh Tâm cũng sẽ biến mất.
Vì Lý Thanh Tâm là người duy nhất nhớ cô.
Nếu Đinh Vô Ảnh không tồn tại trong hiện tại, thì ký ức về cô trong tâm trí Lý Thanh Tâm cũng sẽ bị xóa bỏ.
"Không," Đinh Vô Ảnh nói.
"Tôi sẽ không để thế giới này sửa chữa tôi bằng cách xóa bỏ tôi.
Tôi sẽ trở thành một phần của nó.
Một phần không thể tách rời."
Cô đưa tay ra, và vết sẹo trên ngực cô bùng cháy.
Ánh sáng xanh lan tỏa, không phải để hủy diệt, mà để kết nối.
Cô cảm thấy sự kết nối với mọi thứ xung quanh.
Với Lăng Phong.
Với Lý Thanh Tâm.
Với những người dân mất mát.
Với chính thế giới đang co lại.
Cô không cần phải chiến đấu.
Cô cần phải *hợp nhất*.
Vô Ảnh nhìn vào vết sẹo trên ngực.
Nó đang nóng lên, như thể có một ngọn lửa nhỏ đang cháy bên trong cô.
Cô cảm nhận được sự kết nối với thế giới xung quanh, với từng viên đá, từng luồng gió.
Cô có thể "cảm thấy" sự co rút của thế giới, như thể nó đang hít thở cùng nhịp tim cô.
Lăng Phong đưa tay ra, chạm nhẹ vào vết sẹo.
"Bạn..." anh ta thì thầm, mắt mở to kinh hãi.
"Bạn không phải là con người nữa.
Bạn là một phần của thế giới này.
Và nếu thế giới này chết, bạn cũng sẽ chết."
Đinh Vô Ảnh mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi thương, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Và nếu tôi chết, thế giới này sẽ không bao giờ ổn định.
Vì tôi là lỗi.
Và lỗi không thể được sửa chữa.
Nó chỉ có thể được chấp nhận."
Cô quay lưng lại, bước ra khỏi đền thờ.
Bên ngoài, bầu trời đang tối sầm lại.
Những đám mây đen cuộn xoáy, tạo thành một hình dạng kỳ lạ.
Một hình dạng giống hệt vết sẹo trên ngực cô.
Và trong cơn bão đó, cô thấy một bóng người.
Không phải Lạc Hồn.
Không phải Lý Thanh Tâm.
Mà là chính cô.
Đinh Vô Ảnh từ tương lai, đang nhìn cô với đôi mắt đầy nước mắt.
"Đừng làm điều đó," phiên bản tương lai của cô hét lên, nhưng không có âm thanh.
"Nếu cô hợp nhất với thế giới, cô sẽ mất đi chính mình.
Cô sẽ trở thành một công cụ.
Một công cụ không có cảm xúc.
Một công cụ không có ký ức."
Đinh Vô Ảnh dừng lại.
Cô nhìn vào phiên bản tương lai của mình.
Và rồi, cô lắc đầu.
"Thì ra, đây là lựa chọn," cô thì thầm.
"Giữa việc sống như một con người và chết như một hiện tượng."
Cô giơ tay lên, và vết sẹo trên ngực cô phát sáng rực rỡ.
Cô không biết liệu mình có đúng hay sai.
Cô chỉ biết rằng cô không thể để thế giới này biến mất.
Và để giữ nó lại, cô phải trở thành một phần của nó.
Bão tố bùng nổ.
Và Đinh Vô Ảnh bước vào nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận