Chương 39
Không khí ở đây không mùi vị của đất ẩm hay thối rữa như Đinh Vô Ảnh từng tưởng tượng.
Nó có mùi của ozone, của kim loại nóng chảy và sự trống rỗng của một khoảng không gian bị cưỡng bức tồn tại.
Cô đứng giữa那片 bãi cỏ xanh mướt, nhưng dưới chân cô, những cánh hoa cỏ đang héo úa với tốc độ mắt thường có thể nhận thấy.
Màu xanh chuyển sang vàng, rồi nâu đen, và cuối cùng là tro bụi xám xịt.
Tro bụi ấy không rơi xuống đất mà lơ lửng, bám vào lòng bàn tay cô như những vết thương hở không thể lành.
Đinh Vô Ảnh cúi nhìn xuống.
Trong lòng bàn tay trái, nơi từng có vết tích của những mảnh gương vỡ, giờ đây chỉ còn lại một đốm sáng xanh mờ ảo.
Nó không đau, nhưng nó lạnh.
Một cái lạnh xâm nhập vào tủy xương, khiến cô nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên thức tỉnh trong cơ thể này — cơ thể của một phiên bản tương lai đã chết đi và được tái sinh.
"Chào mừng trở lại, người sáng tạo."
Giọng nói ấy không phát ra từ bóng người trên đỉnh tòa nhà pha lê phía xa.
Nó vang lên từ bên trong sọ não cô, cộng hưởng với nhịp đập của trái tim.
Đinh Vô Ảnh nhíu mày, ngón tay cô siết chặt lại.
Những hạt tro bụi trong lòng bàn tay vỡ vụn, bay tan vào không khí.
Cô không quay đầu.
Trực giác sinh tồn — thứ đã cứu cô qua vô số lần chết — báo hiệu rằng việc quay lưng lại với nguồn phát ra giọng nói là một sai lầm chết người.
Thay vào đó, cô bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống, mặt đất không còn là cỏ mềm mà trở nên cứng đờ, như thể đang chuyển hóa thành một loại đá quý trong suốt, phản chiếu bầu trời xanh ngắt giả tạo kia.
"Ngươi gọi ta là người sáng tạo," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô trầm xuống, không chút dao động.
"Nhưng bức tranh này không có dấu cọ của ta.
Nó chỉ có mùi của sự xóa bỏ."
Bóng người trên đỉnh tòa nhà cao nhất khẽ nhếch môi.
Lần này, Đinh Vô Ảnh thấy rõ hơn.那不是 một người đàn ông.
Đó là một bản sao của chính cô, nhưng với đôi mắt đen thẳm, không có đồng tử, không có lòng trắng.
Một hố sâu trong thực tại đang nhìn cô.
"Xóa bỏ là tiền đề của sự sáng tạo," Bóng người đáp lại.
Giọng nói giờ đây vang vọng khắp không gian, làm rung chuyển những tòa nhà pha lê.
"Nhìn kìa, Đinh Vô Ảnh.
Đây là thế giới hoàn hảo mà ngươi mơ ước.
Không có bệnh tật.
Không có chiến tranh.
Không có những thành phố biến mất vì 'lỗi hệ thống'.
Đây là sự tĩnh lặng vĩnh cửu."
Đinh Vô Ảnh bước tiếp.
Khoảng cách giữa cô và tòa nhà khổng lồ dường như không thay đổi, bất chấp những bước chân nhanh và chắc chắn của cô.
Không gian đang bị bẻ cong.
Cô nhận ra quy luật của nơi này: đây không phải là không gian vật lý, mà là không gian của ý thức.
Để tiến lên, cô không thể dùng chân, mà phải dùng ý chí.
"Vĩnh cửu?" Cô cười nhạt, một nụ cười đầy khinh miệt.
"Vĩnh cửu là cái chết.
Sự sống cần dòng chảy, cần hỗn loạn, cần những sai lầm để sửa chữa.
Ngươi đang xây dựng một lăng mộ và gọi nó là thiên đường."
Bóng người không đáp lại.
Thay vào đó, bầu trời xanh bắt đầu nứt nẻ.
Những vết nứt màu tím thẫm lan tỏa như mạng nhện, phát ra âm thanh rên rỉ của kim loại bị bẻ gãy.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy áp lực lên lồng ngực tăng lên.
Cô không hề run rẩy.
Cô hít sâu, tập trung vào nhịp thở.
Hơi thở là neo giữ cô trong thực tại.
Nếu cô ngừng thở, cô sẽ tan biến vào bức tranh hoàn hảo kia.
Cô dừng lại trước bậc thang dẫn lên đỉnh tòa nhà.
Có hàng nghìn bậc thang, mỗi bậc được khắc bằng những ký tự cổ xưa mà cô không thể đọc, nhưng cảm giác được ý nghĩa của chúng: *Sự từ bỏ.
Sự chấp nhận.
Sự hòa tan.*
"Ngươi nói 'ta' khi nói về thế giới này," Đinh Vô Ảnh hỏi, ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi dao.
"Nhưng ngươi không có tên.
Ngươi không có quá khứ.
Ngươi chỉ là một phản chiếu.
Vậy ai là người đang đứng sau tấm gương này?"
Bóng người trên đỉnh bước xuống một bậc thang.
Chuyển động của hắn mượt mà, không tự nhiên, như một đoạn phim bị lỗi frame.
"Ta là kết quả của tất cả những gì ngươi đã vứt bỏ.
Ta là ký ức của thế giới này khi nó còn nguyên vẹn.
Trước khi nó bắt đầu co rút.
Trước khi những thành phố biến mất."
"Thành phố biến mất không phải vì lỗi," Đinh Vô Ảnh ngắt lời, giọng cô căng cứng.
"Chúng biến mất vì ai đó đang cố gắng xóa đi những ký ức đau thương.
Ngươi nghĩ rằng nếu xóa đi quá khứ, tương lai sẽ tươi sáng hơn.
Nhưng ngươi đang giết chết linh hồn của thế giới này."
"Ký ức là gánh nặng," Bóng người đáp, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Hãy nhìn vào ký ức của chính ngươi, Đinh Vô Ảnh.
Ngươi nhớ mẹ ngươi không?
Ngươi nhớ Lý Thanh Tâm không?
Hay ngươi chỉ nhớ nỗi đau khi họ rời đi?
Thế giới này đang co rút vì nó không thể chịu đựng được trọng lượng của những ký ức đau khổ.
Nó đang tự vệ.
Và ta là cơ chế tự vệ đó."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Những hình ảnh flashes qua tâm trí: khuôn mặt mẹ cô trong bệnh viện, ánh mắt lo lắng của Lý Thanh Tâm khi cô tỉnh dậy sau lần chết thứ ba, và những gương mặt vô danh của những người dân trong những thành phố đã biến mất.
Họ không muốn bị quên lãng.
Họ muốn được nhớ đến, dù là trong đau khổ.
"Ký ức không phải là gánh nặng," cô nói, giọng cô run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giận dữ dồn nén.
"Nó là định hình nên con người ta.
Nếu ngươi xóa đi nỗi đau, ngươi cũng xóa đi niềm vui.
Nếu ngươi xóa đi sự mất mát, ngươi cũng xóa đi tình yêu.
Ngươi muốn một thế giới không có cảm xúc.
Một thế giới của những cỗ máy bằng pha lê."
Bóng người ngừng bước.
Đôi mắt đen thẳm của hắn quay về phía cô, và lần đầu tiên, Đinh Vô Ảnh thấy một chút gì đó giống như sự tò mò trong cái nhìn trống rỗng ấy.
"Vậy thì hãy chứng minh điều đó," hắn nói.
"Hãy giữ lấy ký ức của ngươi.
Hãy xem nó có đủ mạnh để chống lại sự hòa tan hay không."
Không gian xung quanh họ bắt đầu quay cuồng.
Những tòa nhà pha lê phía sau bóng người bắt đầu tan chảy, chảy xuống như sáp nến, hòa vào một dòng sông ánh sáng trắng xóa.
Dòng sông ấy đang tiến về phía Đinh Vô Ảnh.
Nó không nóng, nhưng nó lạnh buốt.
Nó mang theo sự vô cảm, sự quên lãng.
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô không né tránh.
Cô mở rộng tâm trí, để dòng sông ký ức của chính mình chảy ra.
Cô nhớ mùi hương của hoa sen trong sân nhà cổ.
Cô nhớ cảm giác lạnh lẽo của tuyết rơi trên vai.
Cô nhớ tiếng cười của Lý Thanh Tâm khi họ cùng nhau giải mã một cuốn sách cổ.
Và cô nhớ nỗi đau.
Nỗi đau khi nhận ra mình là một kẻ giả mạo.
Nỗi đau khi biết rằng mọi nỗ lực của cô đều có thể là vô nghĩa.
Cô ôm lấy những ký ức đó.
Cô không cố gắng che giấu chúng.
Cô để chúng tồn tại, với tất cả sự hỗn loạn và bất toàn của chúng.
Dòng sông ánh sáng chạm vào cơ thể Đinh Vô Ảnh.
Cô cảm thấy da thịt mình bắt đầu trở nên trong suốt.
Những ngón tay cô dần mờ đi, hòa vào ánh sáng trắng.
Cô không hoảng loạn.
Cô biết đây là cái bẫy.
Nếu cô sợ hãi, nếu cô cố gắng đẩy lùi sự hòa tan bằng sức mạnh vật lý, cô sẽ thất bại.
Sự hòa tan này không thể đánh bại bằng lực, mà bằng ý chí.
"Nếu ngươi muốn xóa ký ức của ta," cô nói, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng, "thì ngươi phải xóa đi cả chính ta.
Vì ta là tổng hòa của những ký ức đó."
Bóng người bước thêm một bậc thang nữa.
Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn vài mét.
Đinh Vô Ảnh có thể thấy rõ những đường nét trên khuôn mặt của hắn — những đường nét giống hệt cô, nhưng không có sự sống.
Không có sự run rẩy.
Không có sự yếu đuối.
"Ngươi không hiểu," Bóng người thì thầm, giọng nói giờ đây gần gũi hơn, đầy sự cám dỗ.
"Nếu ngươi hòa tan vào đây, ngươi sẽ không còn đau khổ.
Ngươi sẽ trở thành một phần của sự vĩnh cửu.
Lý Thanh Tâm sẽ không còn phải lo lắng.
Những người dân mất mát sẽ tìm thấy bình yên.
Đây là món quà ta tặng cho ngươi."
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Đôi mắt cô không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang màu xanh lam rực rỡ, phản chiếu ánh sáng từ dòng sông.
"Bình yên mà ngươi đề cập là sự chết chóc," cô nói.
"Ta không chấp nhận sự bình yên được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá.
Ta thà sống trong đau khổ, còn hơn chết trong giả dối."
Cô giơ tay lên.
Không phải để chiến đấu, mà để chạm vào không gian trước mặt.
Bàn tay trong suốt của cô xuyên qua lớp ánh sáng, và cô nắm lấy một thứ gì đó vô hình.
Đó là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại.
Sợi dây ký ức.
Cô kéo mạnh.
Không gian xung quanh họ rung động.
Những tòa nhà pha lắc lư, phát ra âm thanh chói tai.
Dòng sông ánh sáng ngừng chảy.
Bóng người trên bậc thang cuối cùng đứng sững lại.
Lần đầu tiên, biểu cảm trên khuôn mặt hắn thay đổi.
Sự bình thản tan vỡ, để lộ ra sự kinh hãi.
"Ngươi không thể làm điều đó," hắn nói, giọng nói giờ đây đầy hoảng loạn.
"Ngươi đang phá vỡ cấu trúc của thực tại.
Ngươi sẽ hủy diệt chính mình."
"Đúng vậy," Đinh Vô Ảnh đáp, một nụ cười nhỏ xuất hiện trên môi cô.
"Nhưng đó là lựa chọn của ta."
Đinh Vô Ảnh không rút kiếm.
Kiếm là vũ khí của sự phân chia, của sự cắt đứt.
Nhưng giờ đây, cô cần sự kết nối.
Cô cần hợp nhất.
Cô đặt bàn tay phải lên ngực trái mình, nơi trái tim đang đập mạnh như tiếng trống trận.
Dưới lòng bàn tay, đốm sáng xanh từ mảnh gương vỡ bắt đầu bùng cháy.
Nó không còn là một đốm sáng nhỏ bé nữa.
Nó trở thành một lò phản ứng năng lượng, hút lấy mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi nỗi đau và niềm vui của cô.
"Võ đạo không chỉ là chiến đấu," cô nói, giọng cô vang lên như một lời phán xét.
"Võ đạo là sự kiểm soát.
Kiểm soát cơ thể.
Kiểm soát tâm trí.
Và kiểm soát số phận."
Cô huy động toàn bộ nội lực của mình.
Không phải để tấn công bóng người, mà để tấn công chính khái niệm của "sự hoàn hảo".
Cô biến cơ thể mình thành một ống dẫn, dẫn dòng năng lượng ký ức của thế giới cũ — thế giới hỗn loạn, đau khổ nhưng đầy sự sống — vào trong bức tranh hoàn hảo kia.
Ánh sáng xanh từ ngực cô bùng nổ.
Nó không phải là ánh sáng hủy diệt, mà là ánh sáng của sự sống.
Nó lan tỏa, chạm vào những tòa nhà pha lê, và chúng bắt đầu nứt vỡ.
Không phải vỡ thành mảnh, mà vỡ thành những bông hoa.
Những loài hoa của thế giới cũ, những loài hoa mang theo mùi hương của đất, của mưa, của sự imperfect.
Bóng người hét lên.
Giọng nói của hắn không còn là sự bình thản, mà là sự đau đớn.
"Ngươi đang làm gì?
Ngươi đang mang theo sự hỗn loạn vào đây!
Ngươi đang làm bẩn bức tranh!"
"Ta đang làm sống lại nó," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô lạnh lẽo nhưng kiên định.
"Ta đang mang lại linh hồn cho nó."
Cô bước lên những bậc thang còn lại.
Mỗi bước chân, những bông hoa nở rộ dưới chân cô.
Cô tiến thẳng vào bóng người.
Hắn cố gắng đẩy cô ra, nhưng ánh sáng xanh từ cơ thể cô đã xâm nhập vào ý chí của hắn.
Hắn không thể chống lại.
Vì hắn là sự phản chiếu của cô.
Và cô không thể phản chiếu chính mình nếu cô không tồn tại.
Đinh Vô Ảnh đặt tay lên ngực bóng người.
Không có va chạm vật lý.
Chỉ có sự hợp nhất.
Cô cảm thấy ký ức của hắn tràn vào tâm trí cô.
Và cô nhận ra sự thật kinh hoàng.
Hắn không phải là một thực thể độc lập.
Hắn là phần tối trong tâm trí của cô.
Phần muốn buông xuôi.
Phần muốn quên đi nỗi đau.
Phần muốn sự bình yên vĩnh cửu bằng cách ngừng tồn tại.
"Ta đã nói với ngươi," cô thì thầm vào tai hắn.
"Ngươi không thể tách rời ta khỏi chính ta."
Cô đóng mắt lại.
Và trong khoảnh khắc đó, cô chấp nhận tất cả.
Sự đau khổ.
Sự mất mát.
Và sự sống.
Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ không gian.
Không có âm thanh.
Không có cảm giác.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi ánh sáng tắt dần, Đinh Vô Ảnh ngã gục.
Cô không còn đứng trên đỉnh tòa nhà pha lê.
Cô nằm trên mặt đất, nhưng mặt đất này không còn là cỏ xanh, cũng không còn là đá quý.
Đất màu nâu sẫm, ẩm ướt, có mùi của mưa và sự sống.
Cơ thể cô trở nên trong suốt.
Những hạt sáng nhỏ li ti bay ra từ da thịt cô, tan biến vào không khí.
Cô không sợ hãi.
Cô cảm thấy nhẹ nhàng.
Như thể cô đã gánh vác một gánh nặng quá lớn, và giờ đây, cô đang buông bỏ nó.
Hắn — hoặc phần còn lại của hắn — đứng đó, nhìn cô với vẻ kinh hãi lẫn thán phục.
Khuôn mặt hắn đang tan rã, biến thành những bông hoa nở rộ.
"Ngươi đã thắng," hắn thì thầm, giọng nói giờ đây yếu ớt, gần như là lời thì thầm của gió.
"Nhưng ngươi đã biến chính mình thành hiện tượng.
Ngươi không còn là con người nữa.
Ngươi là sự chuyển tiếp."
Đinh Vô Ảnh không nghe thấy.
Ý thức cô đang mờ dần.
Cô nhìn lên bầu trời.
Bầu trời không còn xanh ngắt giả tạo.
Nó chuyển sang màu xám xịt, với những đám mây đen cuồn cuộn.
Một cơn bão đang đến.
Và trong cơn bão đó, cô thấy một bóng người.
Không phải bóng người trên đỉnh tòa nhà.
Mà là Lý Thanh Tâm.
Cô ấy đang chạy về phía cô, với vẻ mặt đầy hoảng loạn và đau khổ.
"Lý Thanh Tâm..." Đinh Vô Ảnh gọi tên cô ấy, nhưng không có tiếng nói phát ra.
Lý Thanh Tâm dừng lại trước mặt cô.
Cô ấy quỳ xuống, nắm lấy bàn tay trong suốt của Đinh Vô Ảnh.
Nước mắt chảy xuống má Lý Thanh Tâm, rơi xuống đất, và tại nơi những giọt nước mắt chạm đất, những mầm xanh non bắt đầu nhú lên.
"Đừng đi," Lý Thanh Tâm khóc.
"Đừng để ta một mình."
Đinh Vô Ảnh muốn đáp lại.
Cô muốn nói rằng cô không đi đâu cả.
Cô chỉ đang trở về.
Nhưng cơ thể cô đang tan biến hoàn toàn.
Chỉ còn lại đôi mắt.
Đôi mắt xanh lam rực rỡ, nhìn thẳng vào Lý Thanh Tâm.
Và trong đôi mắt đó, Lý Thanh Tâm thấy một thứ gì đó.
Một thông điệp.
Một lời hứa.
Và một bí mật.
Một mảnh gương vỡ nhỏ bé, duy nhất còn sót lại, lăn ra từ dưới áo của Đinh Vô Ảnh.
Nó nằm trên đất, phản chiếu hình ảnh của Lý Thanh Tâm.
Nhưng trong hình ảnh phản chiếu đó, Lý Thanh Tâm không phải là một người phụ nữ bình thường.
Cô ấy đang cầm một thanh kiếm.
Và sau lưng cô ấy, là hàng ngàn bóng người — những người đã biến mất.
Họ không biến mất.
Họ đang chờ đợi.
Đinh Vô Ảnh mỉm cười.
Và rồi, cô biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại mảnh gương.
Và cơn bão.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận