Chương 38
Không khí ở đây không phải là trống rỗng, mà là *đầy ắp*—đầy ắp những lời thì thầm của những thành phố đã biến mất.
Mỗi bước chân cô đặt xuống, âm thanh vang lên không phải là tiếng đá, mà là tiếng vọng của những cuộc đối thoại chưa kịp kết thúc, tiếng khóc của những đứa trẻ bị bỏ lại, và tiếng thở dài của những người già chờ đợi cái chết không đến.
Cô hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo thấm vào phổi, mang theo mùi vị của tro tàn và ozone.
Đây là Điện Thái Hòa, trái tim của cung điện cũ, nơi mà theo ghi chép lịch sử, rồng vàng từng ngự trị.
Nhưng giờ đây, nó chỉ là một cái lồng giam giữ sự thật bị bóp méo.
Đinh Vô Ảnh rút thanh kiếm ngắn từ sau lưng, lưỡi kiếm lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt phía trên.
Cô không nhìn thấy mặt trời, chỉ thấy những đám mây xoáy tròn, như mắt của một con quái vật khổng lồ đang mở to, quan sát từng cử chỉ của cô.
Lý Thanh Tâm không đi cùng cô.
Cô để người phụ nữ thông minh và cẩn trọng đó ở lại hậu phương, không phải vì thiếu tin tưởng, mà vì biết rằng nếu Lý Thanh Tâm ở đây, cô ấy sẽ nghi ngờ mọi thứ, kể cả bản thân Đinh Vô Ảnh.
Và trong khoảnh khắc này, sự nghi ngờ là thứ độc hại nhất.
Đinh Vô Ảnh cần sự tập trung tuyệt đối, cần sự lạnh lùng của một cỗ máy, chứ không phải sự do dự của một con người.
Cô tiến sâu vào đại điện.
Những cột đá khổng lồ vươn lên chạm vào trần nhà, nhưng trên đó không có mái ngói.
Chỉ có khoảng không vô tận, nơi các vì sao nhấp nháy một cách kỳ lạ, giống như những hạt bụi phát sáng bị mắc kẹt trong một quả cầu thủy tinh vỡ.
Đinh Vô Ảnh nhớ lại những dòng nhật ký của mình: *"Nếu tôi không tìm ra sự thật, tôi sẽ trở thành một phần của sự trống rỗng."* Cô đã từng nghĩ đó là sự tự ti, nhưng giờ đây, khi đứng trước vực thẳm của thực tại, cô hiểu rằng đó là một lời tiên tri chính xác.
Sự trống rỗng không phải là sự vắng mặt, mà là sự hiện diện của những thứ đã bị xóa bỏ.
Cô dừng lại trước bệ ngọc.
Ở đó, không có ngai vàng, không có long đình.
Chỉ có một đống đổ nát bằng tro tàn, đen kịt và lạnh lẽo.
Giữa đống tro ấy, một hình bóng ngồi xếp bằng, tĩnh lặng như một tảng đá.
Đinh Vô Ảnh nắm chặt tay, khớp ngón tay bầm tím.
Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra rợn người.
Cô đã biết mình sẽ gặp ai ở đây.
Không phải là Lạc Hồn, kẻ thù công khai.
Mà là thứ gì đó sâu thẳm hơn, nguy hiểm hơn.
Thứ gì đó nằm ngay trong cốt lõi của thế giới này, và có lẽ, ngay trong cốt lõi của chính cô.
Tại điện Thái Hòa, không có ngai vàng.
Chỉ có một đống đổ nát bằng tro tàn, giữa đó là một người đàn ông ngồi xếp bằng.
Anh ta mặc áo bào trắng, không vết bẩn, trái ngược hoàn toàn với sự hoang tàn xung quanh.
Đó là "Thần", thực thể đang tỉnh thức.
Hoặc ít nhất, đó là cách Đinh Vô Ảnh gọi anh ta trong đầu, dựa trên những manh mối rời rạc từ các cuộn giấy cổ và những giấc mơ lặp đi lặp lại.
"Ngươi đến muộn, Đinh Vô Ảnh," giọng nói của anh ta không vang lên trong không khí, mà trực tiếp resonating trong đầu cô, nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực.
"Thời gian đã không còn là một đường thẳng.
Nó là một vòng tròn, và chúng ta đang đứng ở điểm giao thoa."
Đinh Vô Ảnh không đáp lời ngay.
Cô quan sát anh ta.
Khuôn mặt anh ta trẻ trung, thanh tú, nhưng đôi mắt...
đôi mắt đó không có đồng tử.
Chúng là hai vũng nước đen sâu thẳm, phản chiếu lại hình ảnh của chính Đinh Vô Ảnh, nhưng méo mó, biến dạng.
Anh ta không phải là một con người.
Anh ta là một hiện tượng, một lỗi hệ thống được nhân cách hóa.
"Tôi không đến để nói chuyện," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô lạnh lẽo, cắt ngang sự tĩnh lặng.
"Tôi đến để hỏi.
Ai là người đang xóa bỏ các thành phố?
Tại sao?"
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười bi thương, đầy sự thấu hiểu.
Đó là từ ngữ của những kẻ sợ hãi sự thay đổi.
Tôi không xóa bỏ.
Tôi đang *sửa chữa*.
Thế giới này, Đinh Vô Ảnh, là một bức tranh bị vẽ sai.
Màu sắc lẫn lộn, đường nét rối rắm.
Những thành phố đó là những lỗi vẽ.
Chúng cần được lau đi để bức tranh hoàn hảo hơn."
"Hoàn hảo?" Đinh Vô Ảnh nhíu mày, bước lại gần hơn.
"Hoàn hảo theo ai?
Theo ngươi?
Hay theo những ai đã chết vì 'sự sửa chữa' đó?"
"Theo sự thật," anh ta đáp, giọng nói vẫn đều đều, không chút dao động.
"Sự thật là thế giới này không thể tồn tại trong trạng thái hỗn loạn mãi mãi.
Nó phải được tái sinh.
Và để tái sinh, nó phải chết trước.
Đó là quy luật tự nhiên.
Cây cũ phải chết để cây mới mọc lên.
Ngươi hiểu chứ, Đinh Vô Ảnh?
Ngươi cũng là một phần của quá trình đó."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Cô ghét sự bình thản này, sự coi thường sự sống con người như thể chúng chỉ là những nét vẽ thừa thãi.
"Nếu vậy, tại sao ngươi lại để tôi sống?
Tại sao lại cho tôi thấy những mảnh ghép này?"
Người đàn ông nghiêng đầu, như thể đang xem xét một con vật thú vị.
"Vì ngươi là người duy nhất có thể hoàn tất bức tranh.
Ngươi là công cụ.
Và công cụ không cần biết lý do tại sao nó được sử dụng, chỉ cần thực hiện chức năng của nó."
Đinh Vô Ảnh nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Cô nhớ lại lời của Lý Thanh Tâm trong gương: *"Cô không phải xuyên không từ thế giới khác, mà là một phiên bản tương lai của chính mình."* Nếu người đàn ông này nói thật, thì cô không phải là nạn nhân.
Cô là kẻ cộng tác.
Và điều đó khiến cô cảm thấy buồn nôn.
Người đàn ông cau mày.
Sự kiên nhẫn của "Thần" cạn kiệt.
"Vậy ngươi chọn đau khổ."
Anh ta vung tay.
Không gian xung quanh Điện Thái Hòa bắt đầu nứt nẻ.
Những vết nứt không phải trên đá, mà trên chính thực tại.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy cơ thể mình bị kéo giãn, từng tế bào gào thét.
Cô nhận ra quy luật của nơi này: ý chí quyết định thực tại.
Nếu cô yếu đuối, cô sẽ bị nuốt chửng.
Nếu cô mạnh mẽ, cô có thể tồn tại.
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.
Cô nhớ lại những bài tập thiền định của mình, những khoảnh khắc cô ngồi giữa cơn bão, tìm kiếm sự tĩnh lặng bên trong.
Cô hình dung cơ thể mình như một tảng đá, bất động, kiên định.
Những vết nứt trong không gian ngừng lan rộng, nhưng áp lực vẫn tăng lên.
Cô cảm thấy như thể có một ngàn con voi đang đè lên vai mình.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại quy luật?" Giọng nói của người đàn ông vang lên, giờ đây dữ dội hơn, như tiếng sấm.
"Ngươi là một phần của hệ thống.
Ngươi không thể phá vỡ chính mình."
"Chính xác," Đinh Vô Ảnh mở mắt, đôi mắt cô sáng lên một ánh sáng kỳ lạ, xanh lam và lạnh lẽo.
"Tôi là một phần của hệ thống.
Nhưng tôi cũng là lỗi trong hệ thống đó.
luôn có khả năng làm sập toàn bộ chương trình."
Cô lao về phía trước, không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí.
Cô phá vỡ rào cản vô hình, tiến lại gần người đàn ông.
Mỗi bước chân cô đặt xuống, những vết nứt trong không gian lại mở rộng hơn, nhưng lần này, chúng không hướng vào cô, mà hướng vào anh ta.
Cô đang sử dụng chính năng lượng của anh ta chống lại anh ta.
Người đàn ông đứng dậy, áo bào trắng bay phấp phới.
Anh ta nhìn cô với vẻ kinh ngạc pha lẫn khinh miệt.
"Ngươi không hiểu điều mình đang làm.
Nếu ngươi phá vỡ bức tường này, ngươi sẽ không cứu được ai.
Ngươi sẽ hủy diệt tất cả.
Bao gồm cả chính mình."
"Đó là lựa chọn của tôi," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô rung lên, nhưng không phải vì sợ hãi.
"Tôi thà chết trong sự thật, còn hơn sống trong sự giả dối."
Cô giơ cao thanh kiếm.
Lưỡi kiếm không còn bằng kim loại, mà bằng ánh sáng thuần khiết, chiết xuất từ chính ký ức của cô.
Ký ức về những thành phố biến mất, về những khuôn mặt mất đi, về nỗi đau và sự mất mát.
Cô biến nỗi đau đó thành vũ khí.
Đinh Vô Ảnh lao về phía "Thần".
Không phải để đâm, mà để *chạm*.
Cô lao vào vòng xoáy năng lượng mà cô tạo ra, biến cơ thể mình thành một mũi tên sống.
Những mảnh gương vỡ cắt xé không gian, tạo ra những khe hở trong bức tường thực tại mà "Thần" đang cố gắng duy trì.
Người đàn ông cố gắng đẩy lùi cô bằng ý chí, nhưng ánh sáng từ thanh kiếm của Đinh Vô Ảnh đã xâm nhập vào ý chí của anh ta.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, từng tế bào bị xé toạc bởi áp lực của hai thực tại va chạm.
Nhưng cô không dừng lại.
Cô biết rằng đây là điểm không thể quay đầu.
Nếu cô dừng lại bây giờ, tất cả những hy sinh trước đó sẽ vô nghĩa.
Cô nhớ đến Lý Thanh Tâm, đang chờ đợi ở đâu đó trong thế giới đang co lại.
Cô nhớ đến những người dân vô danh, những người đã mất đi quê hương mà không biết tại sao.
Cô nhớ đến chính mình, phiên bản quá khứ của cô, người đã chết đi nhiều lần để có được cơ hội này.
"Ngươi không thể thắng," người đàn ông gầm lên, giọng nói giờ đây đầy hoảng loạn.
"Ngươi đang hủy diệt chính mình!"
"Đúng vậy," Đinh Vô Ảnh cười, một nụ cười đau đớn nhưng tự do.
"Nhưng tôi đang giải phóng chúng ta."
Cô đâm thanh kiếm vào ngực người đàn ông.
Không có máu.
Chỉ có ánh sáng.
Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ Điện Thái Hòa.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy ý thức mình đang bị kéo đi, rơi vào một vực thẳm vô tận.
Cô không sợ.
Cô chấp nhận.
Đây là cái giá phải trả cho sự thật.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức tắt ngấm, cô nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông.
Trong đôi mắt đen thẳm của anh ta, cô thấy sự sợ hãi.
Và trong sự sợ hãi đó, cô thấy một thứ gì đó quen thuộc.
Một thứ gì đó giống hệt chính cô.
Đinh Vô Ảnh tỉnh dậy.
Cô nằm trên một bãi cỏ xanh mướt, dưới bầu trời xanh ngắt.
Không có Tử Cấm Thành.
Không có "Thần".
Không có mảnh gương.
Cô ngồi dậy, sờ vào ngực.
Trái tim cô đập đều đặn.
Cô nhìn xuống tay mình—không có vết tích của những mảnh gương, không có máu.
Nhưng khi cô nhìn về phía chân trời, cô thấy một thứ gì đó khiến máu cô đông đặc lại.
Ở phía xa, nơi đường chân trời gặp bầu trời, một thành phố đang hiện ra.
Không phải một thành phố cũ.
Mà là một thành phố mới, rực rỡ, hoàn hảo, với những tòa nhà bằng pha lê và những con đường bằng vàng.
Nhưng không có người.
Không có tiếng cười, không có tiếng khóc, không có sự sống.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Và trên đỉnh tòa nhà cao nhất, một bóng người đứng đó.
Bóng người đó quay lại, và Đinh Vô Ảnh nhận ra khuôn mặt đó.
Đinh Vô Ảnh khác, với đôi mắt đen thẳm, không có đồng tử, mỉm cười với cô một nụ cười đầy bi thương.
"Chào mừng trở lại, người sáng tạo," giọng nói vang lên, không từ bóng người đó, mà từ chính trong đầu cô.
"Bây giờ, hãy bắt đầu vẽ lại bức tranh."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận