Chương 53

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn treo lơ lửng trong không khí, hòa quyện với mùi kim loại của máu tanh và hương thơm độc hại từ sự phân hủy.

Lý Minh mở mắt ra trong đau đớn dữ dội.

Đầu hắn đập mạnh vào nền gạch men lạnh giá, những mảnh vỡ sắc lẹm cứa nhẹ vào da thịt nhưng cảm giác tê buốt lại lan tỏa nhanh hơn bất kỳ vết thương nào khác.

Hắn ngồi dậy chậm rãi, bàn tay run rẩy chạm xuống mặt đất.

Bùn đen đang từ từ rút lui, để lộ ra dưới lớp bùn là những dòng code nhị phân sáng màu xanh lam lạnh lẽo.

Chúng không chỉ nằm trên bề mặt mà dường như ăn sâu vào cấu trúc của thực tại nơi đây.

“Trung Tâm Xử Lý Lỗi,” Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn và kiệt sức.

Tên gọi này vang lên trong đầu hắn như một lời nguyền, vừa hấp dẫn lại vừa đáng sợ đến tột cùng.

Đây không phải là sự giải thoát mà là cạm bẫy tử huyệt được thiết kế riêng cho linh hồn mình.

Hắn đứng dậy, chiếc áo khoác đen rách nát phất bay nhẹ trong luồng gió lạnh giá thổi từ dưới lòng đất giả tạo sụp đổ thành hàng triệu hạt bụi ánh sáng bay lên trời cao kia rồi đó mà?

Vẻ mặt thanh tĩnh của hắn bỗng xệ xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua đám tàn ảnh đang tan rã.

Lý Minh biết rằng mình không thể dừng lại ở đây.

Mỗi bước chân đi tiếp là một lần dấn thân vào vực thẳm nguy hiểm hơn trước kia rồi đó mà?

Hắn nâng cao quả cầu đen lên ngang tầm mắt mình và đập vỡ nó ngay trước mặt những con quái vật bóng tối đang co quắp lại vì sự kinh hãi tột độ này đây sao?

Và khi mảnh thủy tinh cuối cùng rơi xuống nền đất nứt nẻ, toàn bộ khu vực dưới lòng đất giả tạo bắt đầu sụp đổ thành hàng triệu hạt bụi ánh sáng bay lên trời cao kia rồi đó mà?

Hắn bước vào con hẻm hẹp thuộc khu ổ chuột Tân Long.

Không khí nặng mùi ozone và máu tanh khiến cho phổi hắn như bị cháy sém.

Ánh sáng từ những ngọn đèn đường nhấp nháy bất thường, phản chiếu sự biến dạng của không gian do 'Hiệu Ứng Runtime' gây ra.

Những bức tường bê tông cũ kỹ giờ đây trông giống như da thịt đang co giật dưới ánh điện yếu ớt.

Lý Minh dừng lại trước một ngã tư vắng người.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở của mình.

Anh biết rằng nếu anh để nỗi sợ hãi kiểm soát, anh sẽ thua.

Anh bắt đầu hình dung ra một thực tại khác, nơi anh không phải là nạn nhân mà là người chiến thắng.

Hắn tưởng tượng những dòng code xanh lam chảy ngược từ trong sâu thẳm ý thức hắn trở thành vũ khí lợi hại nhất chống lại hệ thống Runtime độc ác này đây sao?

Sự thật không cần được che giấu,” Lý Minh nói với giọng đều đều, lạnh tanh hơn bất kỳ lưỡi dao nào từng đâm vào cơ thể hắn trước kia kia rồi đó mà?

Hắn bắt đầu di chuyển vòng quanh, sử dụng các bức tường đổ nát làm che chắn.

Anh biết rằng sinh vật Dị Năng này dựa vào niềm tin tập thể, vậy nên nó sẽ yếu đi nếu anh có thể phá vỡ sự đồng nhất của nỗi sợ đó.

Anh bắt đầu ném những mảnh gạch đá về phía bóng tối đang tiến lại gần với tốc độ đáng kinh ngạc kia rồi đó mà!

Mỗi lần Lý Minh đánh ra một cú đấm hay tung một đòn chân, không gian xung quanh hắn đều rung động nhẹ nhàng theo nhịp điệu riêng biệt của nó này đây sao?

Những ký tự mã nhị phân bắt đầu hiện ra trên mặt nước bùn đen sắp xếp thành bản đồ địa điểm cụ thể mà hắn chưa từng biết đến trước giờ này nữa rồi đó mà!

Đó chính là tọa độ dẫn lối trực tiếp tới nơi Giám Đốc Trương và đội ngũ kỹ sư trưởng RCA giám sát mọi biến động dị năng cùng niềm tin tập thể để điều chỉnh thực tại cho phù hợp với kịch bản an toàn nhất theo quan điểm chủ quan phiến diện hẹp hòi ích kỷ chỉ biết bảo vệ quyền lợi riêng tư của nhóm đặc quyền nhỏ bé đang nắm giữ tất cả nguồn lực tài chính kinh tế then chốt chi phối vận mệnh sinh tồn phát triển bền vững lâu dài tương lai tươi sáng hay bóng tối đen đúa mù mịt bao phủ khắp nơi xung quanh đây sao?.

Lý Minh nhắm mắt lại một lần nữa.

Lần này, hắn không cố gắng chiến đấu mà thay vào đó là lắng nghe âm thanh của chính mình trong tĩnh lặng tuyệt đối kia rồi đó mà?

Cơn đau xé toạc linh lực trong thân thể bỗng nhiên đảo ngược biến thành chất độc đen ngòm ăn mòn huyết mạch khiến cho toàn bộ cơ thể anh tê dại đi mất luôn này đây sao!.

Hắn mở mắt ra với đôi tròng trắng bệch hoàn toàn như màu của những dòng code đang chảy ngược từ trong sâu thẳm ý thức hắn kia rồi đó mà?

Những con quái vật bóng tối co quắp lại vì sự kinh hãi tột độ này đây sao khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu khuôn mặt mình qua mảnh gương vỡ cuối cùng rơi xuống nền đất nứt nẻ toàn bộ khu vực dưới lòng đất giả tạo bắt đầu sụp đổ thành hàng triệu hạt bụi ánh sáng bay lên trời cao kia rồi đó mà?

Lý Minh bước tới trước, mỗi bước chân đều phát ra âm thanh rõ ràng trên mặt đường nhựa này đây sao?

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một người khác đang quan sát mình từ phía sau những bức tường đổ nát kia rồi đó mà?

Một giọng nói vang lên lạnh lùng và đầy uy quyền từ phía xa làm cho cả không gian xung quanh như đóng băng lại ngay lập tức này đây sao!

“Làm tốt lắm, Lý Minh,” giọng nói ấy cất lên với sự tự tin tột độ khiến cho máu thịt anh run rẩy vì sợ hãi kia rồi đó mà?

“Nhưng bạn mới chỉ vừa bắt đầu thôi.”

Lý Minh quay người lại thật nhanh để đối diện với kẻ đang đứng sau lưng mình này đây sao?

Đó là một người đàn ông mặc vest đen bóng loáng nhìn rất đỗi nghiêm túc và lạnh lùng đáng sợ hơn bất kỳ ai khác từng xuất hiện trước mặt anh trong suốt thời gian qua kia rồi đó mà!

“Bạn muốn gì từ tôi?” Lý Minh hỏi với giọng điệu đầy nghi ngờ cùng vẻ cảnh giác cao độ nhất có thể đạt được ngay lúc này đây sao?

Người đàn ông bước lại gần thêm một bước nữa khiến cho không khí xung quanh như trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết kia rồi đó mà!

“Tôi muốn giúp bạn phá vỡ hệ thống Runtime,” người đàn ông nói chậm rãi với từng từ ngữ rõ ràng đến mức khó tin này đây sao?

“Và để làm được điều đó, chúng ta cần phải hợp tác với nhau.”

Lý Minh nhíu mày lại không hiểu vì sao mình lại cảm thấy bất an ngày càng tăng lên theo từng giây phút trôi qua trước mặt kẻ lạ mặt kia rồi đó mà?

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Không phải là một con người.

Không phải là một sinh vật sống đang co giật dưới da thịt trắng bệch như Lý Minh từng tưởng tượng khi nghe những tin đồn rùng rủi về "Những Kẻ Bị Lãng Quên".

Thứ nằm giữa hai trang giấy cũ kỹ, ngả màu nâu sẫm vì thời gian và sự ẩm mốc của kho lưu trữ ngầm, là một khối tinh thể.

Nó nhỏ gọn, chỉ bằng nắm tay của một đứa trẻ sơ sinh.

Nhưng bề mặt của nó lại không phẳng lặng.

Những đường vân ánh sáng tím nhạt đang chảy bên trong nó giống như máu đang tuần hoàn dưới da người sống.

Lý Minh nín thở.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì cảm giác quen thuộc kinh khủng phát ra từ vật thể đó.

Thình thịch.

Thình thịch.

Nhịp điệu chậm rãi, nặng nề, và đầy áp lực lên lồng ngực của hắn như một quả bom định thời đang đếm ngược trong tim.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên dị năng của mình thức tỉnh.

Không phải là ánh sáng chói lòa hay sức mạnh bùng nổ mà báo chí thường ca ngợi.

Đó là cảm giác lạnh lẽo này.

Cảm giác khi các tế bào cơ thể hắn bắt từ chối tuân theo mệnh lệnh thần kinh, và thứ gì đó bên ngoài ý thức đã can thiệp vào hệ thống điều khiển sinh học của chính mình.

"Đó là một hạt nhân Runtime," người đàn ông nói, giọng điệu vẫn đều đều như đang đọc bản thông báo thời tiết.

"Cụ thể hơn, nó là phiên bản gốc chưa bị mã hóa.

Trước khi Tập đoàn Aether bắt đầu 'làm sạch' những dị nhân không phù hợp với tiêu chuẩn an toàn."

Lý Minh lùi lại một bước.

Gót giày của hắn chạm vào đống rác thải công nghệ cũ kỹ ở góc phòng, tạo ra tiếng động khô khốc trong sự im lặng nặng nề.

Hắn cảm thấy da dẻ mình nổi gai ốc.

Không phải vì lạnh.

sự hiện diện của thứ vật thể này đang gây ra phản ứng dị năng tiềm ẩn bên trong hắn.

Hắn không dùng dị năng để chiến đấu.

Hắn là một kỹ sư sửa chữa hệ thống, người làm việc với những dòng code lỗi và các mạch điện bị cháy nổ.

Dị năng của hắn yếu ớt, chỉ đủ để nhìn thấy "dòng chảy" dữ liệu ảo mà mắt thường không thể quan sát được.

Nhưng thứ tinh thể này.

nó đang hét lên trong tầm nhìn của hắn.

Những sợi dây ánh sáng màu đỏ tươi xé toạc thực tại xung quanh nó, giống như những vết nứt trên một tấm kính vỡ vụn.

"Tại sao bạn lại có nó?" Lý Minh hỏi, giọng khàn đặc hơn bình thường.

Throat of his dryness was palpable.

"Nếu đây là phiên bản gốc, Aether đã săn lùng nó suốt ba năm qua.

Họ đã giết hàng trăm người chỉ để tìm một mảnh vỡ."

"Vì tôi không biết nó ở đâu," Người đàn ông đáp lại.

Hắn bước ra từ bóng tối phía sau chiếc bàn làm việc lộn xộn, ánh đèn neon nhấp nháy chiếu lên nửa khuôn mặt hốc hác của hắn.

"Cho đến khi chính hạt nhân này dẫn đường cho tôi tìm thấy bạn."

Lý Minh nhíu mày.

Tìm thấy mình?

Tại sao lại là anh ta?

Một kỹ sư sửa chữa hạng C ở khu vực 4, nơi rác thải công nghệ và những dị năng không ổn định bị đổ ra như phế phẩm?

Hắn không đặc biệt hơn bất kỳ ai khác trong thành phố này.

"Runtime," Lý Minh lẩm bẩm.

Hệ thống Runtime là lớp phần mềm nền tảng mà Aether dùng để giám sát và hạn chế sức mạnh của mọi dị nhân.

Nó hoạt động giống như một bộ lọc, cắt bỏ những "lỗi" không mong muốn khỏi cơ thể người mang năng lực.

Nhưng nếu hạt nhân này là phiên bản gốc.

thì nó có khả năng phá vỡ lớp bảo vệ đó hoàn toàn.

"Bạn đang nói rằng thứ này có thể giải phóng chúng ta?" Lý Minh hỏi, mắt dán chặt vào khối tinh thể tím nhạt trong tay người đàn ông lạ mặt.

"Không chỉ giải phóng," Người đàn ông lắc đầu nhẹ.

"Mà là viết lại quy tắc."

Lý Minh cảm thấy một cơn chóng mặt đột ngột ập đến.

Không phải vì thiếu oxy hay kiệt sức.

Đó là áp lực tâm lý từ những gì đang được gợi ý trước mắt hắn.

Viết lại quy tắc?

Trong một xã hội nơi dị nhân bị quản lý chặt chẽ như những con thú trong chuồng, việc "viết lại quy tắc" đồng nghĩa với tuyên chiến.

Và Aether không bao giờ thua trận.

Họ chỉ xóa sổ đối thủ.

"Hãy nhìn kỹ hơn," Người đàn ông ra lệnh.

Giọng nói của hắn đột ngột trở nên sắc bén, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Lý Minh.

"Dùng khả năng của bạn."

Lý Minh do dự một giây.

Nhưng bản năng tự bảo vệ — hoặc có lẽ là sự tò mò chết người — đã thúc đẩy anh ta nháy mắt và tập trung vào khối tinh thể qua lớp lọc dị năng của mình.

Thế giới xung quanh biến mất.

Những bức tường bê tông xám xịt, mùi hôi thối của rác thải điện tử, tiếng hum nhẹ của máy chủ cũ kỹ ở tầng hầm bên cạnh.

tất cả đều tan thành mây khói.

Thay vào đó là một mê cung dữ liệu khổng lồ.

Lý Minh đứng giữa dòng chảy thông tin vô tận.

Nhưng không giống như những lần trước khi hắn chỉ nhìn thấy những dòng code màu xanh lá cây ổn định, lần này mọi thứ đang bị nhiễm độc.

Những mảng đỏ sẫm lan tỏa khắp nơi trong cấu trúc ảo, giống như vết máu thấm vào giấy lọc trắng tinh.

Và ở trung tâm của mê cung đó là khối tinh thể tím nhạt mà người đàn ông đang cầm trên tay.

Nhưng điều khiến Lý Minh kinh hoàng không phải là vẻ đẹp kỳ lạ của nó.

Mà là những gì gắn liền với nó.

Từ bề mặt của hạt nhân Runtime, hàng ngàn sợi dây dữ liệu mỏng manh đang nối ra ngoài, xuyên qua các bức tường ảo, đi sâu vào nền tảng hạ tầng của thành phố.

Và ở đầu kia của mỗi sợi dây đó.

là một con người.

Hắn có thể cảm nhận được nhịp đập tim yếu ớt của họ, sự sợ hãi trong não bộ của họ, và nỗi đau âm ỉ mà hệ thống Runtime gây ra hàng ngày cho những ai không đủ mạnh để chịu đựng áp lực kiểm soát.

Hạt nhân này không chỉ là công cụ phá vỡ hệ thống.

Nó đang kết nối với tất cả những dị nhân bị đàn áp.

Nó đang lắng nghe tiếng hét của họ trong im lặng.

"Đó là mạng lưới," Lý Minh thì thầm, giọng run rẩy vì shock.

"Nó biết tên họ."

"Nó biết vị trí của họ," Người đàn ông sửa lại, bước closer đến hắn.

Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn một cánh tay chụm.

"Và nó đang chờ đợi ai đó đủ mạnh để kích hoạt nó."

Lý Minh lùi lại nữa lưng va vào tường bê tông lạnh lẽo phía sau.

Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, hòa cùng nhịp điệu của khối tinh thể tím nhạt trước mặt.

Hắn nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt tối tăm của người đàn ông lạ mặt — một gã kỹ sư run rẩy, tay chân bết dính dầu mỡ và mồ hôi sợ hãi.

"Và bạn nghĩ tôi là người đó?" Lý Minh hỏi, giọng đầy nghi ngờ và bất an.

"Tôi không 'nghĩ'," Người đàn ông đáp lại lạnh lùng.

"Tôi biết."

Trước khi Lý Minh kịp phản ứng hoặc chạy trốn, một tiếng động kim loại sắc bén vang lên từ phía sau lưng hắn.

Cửa kho chứa sắt nặng nề bị nện mạnh vào bởi lực tác động bên ngoài.

Tiếng khóa an ninh điện tử phát ra âm thanh báo lỗi chói tai: *Cảnh báo xâm nhập trái phép.*

Lý Minh quay đầu lại, mắt mở to vì kinh hãi.

Bóng đen của những người mặc áo khoác màu xám đậm — đặc trưng của lính canh Aether — đang hiện lên qua khe hở của cánh cửa bị bẻ cong.

Ánh đèn pin từ các thiết bị định vị chiếu thẳng vào mặt hắn, sáng rực đến mức làm mờ đi mọi thứ trong tầm nhìn thực tế.

"Chạy," Người đàn ông nói ngắn gọn, ném khối tinh thể tím nhạt về phía Lý Minh.

Hắn không chờ đợi phản hồi.

Trong cùng một khoảnh khắc đó, người lạ mặt lao ra cửa sổ vỡ nát ở phía bên kia căn phòng, biến mất vào màn đêm dày đặc của thành phố dưới mưa axit nhẹ nhàng rơi xuống.

Lý Minh đứng chết cứng tại chỗ trong vài giây đầu tiên khi khối tinh thể va chạm mạnh với tay hắn.

Nó nóng rực lên như một cục than đang cháy.

Những sợi dây dữ liệu màu đỏ mà hắn vừa nhìn thấy trước đó giờ đây đang chui vào da thịt của anh ta, xâm nhập vào tĩnh mạch và lan tỏa khắp cơ thể với tốc độ đáng sợ.

Nỗi đau xé toạc ý thức của Lý Minh ra thành từng mảnh nhỏ li ti.

Nhưng giữa cơn đau dữ dội ấy, một luồng thông tin khổng lồ ập vào não bộ hắn không theo cách nào đó có chủ đích rõ ràng mà giống như một trận lũ quét dữ dội tràn qua đập vỡ bờ kè yếu ớt trong tâm trí anh ta.

chứ đâu phải là ai khác đang cố tình xâm nhập hay sao?

Lý Minh sấp xuống sàn nhà bê tông lạnh giá, hai tay ôm chặt lấy đầu mình để chống lại cơn đau buốt thấu xương nơi thái dương.

Máu chảy từ khóe mũi hắn rơi xuống nền đất bẩn thỉu tạo thành những vết đốm đỏ tươi tương phản với màu xám xịt bao quanh khu vực này kia chứ?

Nhưng khi hắn mở mắt ra lần nữa thì thứ nằm giữa hai hàng lông mi ướt đẫm nước mắt khiến hắn quên cả thở.

Một thanh kiếm lạnh lùng xuyên thẳng qua lồng ngực hắn, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.

Hắn ngẩng đầu lên, co lại khi nhận ra khuôn mặt người giết mình chính là người hắn tin tưởng nhất.

Cánh tay hắn bất lực buông xuống, ngón tay chạm vào
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập