Chương 52
Lý Minh mở mắt ra trong đau đớn dữ dội.
Đầu hắn đập mạnh vào nền gạch men lạnh giá, những mảnh kính vỡ từ quả cầu năng lực vừa bay ra vẫn còn lấp lánh dưới ánh sáng xanh lè của đèn nê-ông nhấp nháy.
Hắn nằm đó, thở hồng hộc, mỗi cú hít vào đều mang theo cảm giác như đang nuốt phải thủy ngân lỏng.
Không gian xung quanh đã thay đổi hoàn toàn so với vài giây trước.
Con hẻm hẹp, nơi hắn vừa chứng kiến sự sụp đổ của ảo cảnh, giờ đây không còn là một lối đi thông thường nữa.
Bức tường bê tông phía trước nứt nẻ và sập đổ nằm la liệt khắp nơi như thể vừa mới trải qua một trận động đất hủy diệt quy mô lớn nhất trong lịch sử nhân loại chúng ta đây sao?
Con đường nhựa nóng chảy trước mặt Lý Minh giờ đây đã biến thành một vũng bùn đen sì đầy những xác chết thối rữa – không phải là người sống hay kẻ chết, mà là những thực thể lai tạp kỳ quái giữa con người và máy móc kia rồi đó mà!
Chúng nằm ngổn ngang trên nền đất nứt nẻ, đôi mắt trống rỗng hướng lên bầu trời xám xịt không một bóng mây nào cả đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.
Lý Minh ngồi dậy chậm rãi, bàn tay run rẩy chạm vào vũng bùn đen.
Chất lỏng đó lạnh cóng, lan tỏa một cảm giác kinh tởm sâu thẳm trong tâm trí hắn.
Hắn nhìn thấy những ngón tay cơ khí gắn liền với da thịt người đang co giật yếu ớt dưới lớp chất nhờn.
Đây không phải là hiện thực vật lý thông thường.
Đây là kết quả của 'Runtime' bị lỗi – nơi niềm tin tập thể về sự ô uế và sợ hãi đã tạo hình nên môi trường này một cách thô bạo và hỗn loạn.
Hắn đứng dậy, quần áo dính đầy bùn đen.
Lý Minh liếc nhìn xung quanh.
Không có dấu hiệu nào cho thấy những cư dân thường ngày của Tân Long từng bước qua đây.
Nơi này là một vết thương hở trên cơ thể thành phố, nơi hệ thống điều khiển niềm tin đang cố gắng khâu lại bằng cách tạo ra các quái vật từ nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Nhưng hôm nay, thứ gì đó khác đã xảy ra.
Quả cầu năng lực hắn vừa phá vỡ không chỉ xóa bỏ ảo cảnh mà còn làm lộ ra lớp vỏ bọc bên dưới – một bí mật bị chôn sâu trong dữ liệu của RCA.
Hắn bước đi trên nền bùn đen sì, cảm thấy lạnh toát chạy dọc sống lưng mỗi khi chạm phải những xác chết lai tạp đang nằm ngổn ngang khắp nơi xung quanh đây sao?
Mỗi bước chân đều khiến chất lỏng sặc mùi tanh bắn lên, dính vào giày thể thao của hắn.
Lý Minh không quan tâm đến sự bẩn thỉu.
Tâm trí hắn tập trung hoàn toàn vào việc phân tích môi trường.
Dị năng cấp 1 của hắn cho phép hắn cảm nhận dòng chảy dữ liệu thô – những mã nguồn tạo nên thực tại này.
Và hiện tại, dòng chảy đó đang bị nhiễu loạn nghiêm trọng.
Một bóng đen khổng lồ từ bóng tối bước ra, khuôn mặt không chút thịt chỉ còn xương sọ trắng bệch.
Lý Minh ngẩng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào anh.
[Ch.51 - ĐẦU] – Những ký tự này xuất hiện trong ý thức hắn như một lỗi hệ thống, nhắc nhở rằng thực tại đang cố gắng sửa chữa chính nó nhưng thất bại thảm hại.
Hắn không sợ hãi.
Sợ hãi là phản ứng của những người tin vào ảo ảnh an toàn mà Giám Đốc Trương quảng bá.
Lý Minh biết sự thật: thế giới này vỡ vụn từ lâu rồi.
Hắn rút thanh kiếm năng lực ra – một lưỡi dao mỏng được tạo hình từ ý chí thuần túy, sáng rực màu trắng xanh lạnh lẽo.
Ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt xương sọ của bóng đen kia.
Sinh vật đó không di chuyển theo cách cơ học thông thường mà như thể đang glitch qua lại giữa các khung hình thực tại.
Nó là một kẻ canh gác – được tạo ra bởi niềm tin tập thể rằng "có những thứ phải bị xóa bỏ để duy trì trật tự".
Lý Minh tiến về phía trước, giọng nói của hắn trầm xuống, lạnh tanh hơn bất kỳ lưỡi dao nào từng đâm vào cơ thể hắn trước kia kia rồi đó mà?
“Sự thật không cần được che giấu,” hắn thì thầm.
Câu này không dành cho quái vật trước mặt.
Nó là lời thề nguyền với chính mình và với hệ thống Runtime đang cố gắng kiểm soát mọi thứ.
Hắn nâng cao quả cầu đen lên ngang tầm mắt mình – chờ đợi, sẵn sàng đối đầu.
Nhưng thay vì tấn công ngay lập tức, hắn dừng lại.
Thứ gì đó bất thường đang xảy ra trong không khí xung quanh con quái vật xương sọ này.
Không có tiếng gầm rú dữ dội như những Dị Năng khác.
Không có mùi máu tanh kích thích bản năng săn mồi.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh đây sao?
Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ âm thanh nào, nó ép vào tai Lý Minh như áp suất nước sâu dưới đáy biển.
Hắn nhận ra rằng con quái vật này không phải là một sinh vật ngẫu nhiên được tạo ra từ nỗi sợ hãi của cư dân khu ổ chuột.
Nó có cấu trúc tổ chức phức tạp hơn nhiều.
Hắn quan sát kỹ hơn những vết nứt trên nền đất xung quanh chỗ đứng của kẻ thù.
Chúng không lan tỏa hỗn loạn mà hình thành các đường thẳng góc, giống như lưới điện hoặc mạch vi xử lý.
Đây là dấu hiệu của sự can thiệp nhân tạo – một chương trình con được cài đặt trực tiếp vào mô-đan thực tại để loại bỏ những yếu tố bất ổn.
Lý Minh hiểu ngay: hắn đã chạm đến biên giới giữa thế giới ảo do RCA kiểm soát và lớp dữ liệu thô bên dưới mà họ cố tình che giấu.
Con quái vật xương sọ bắt đầu tiến lại gần, từng bước chân của nó khiến không khí xung quanh rung động nhẹ nhàng nhưng đủ để làm vỡ những mảnh kính nhỏ còn sót lại trên nền đất.
Lý Minh đứng yên như đá, hai tay cầm chặt thanh kiếm năng lực trước ngực.
Hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà vì sự phấn khích của một nhà thám hiểm bước vào vùng cấm địa cuối cùng.
Cuộc chiến leo thang khi Lý Minh nhận ra rằng quái vật này khác biệt.
Thông thường, các sinh vật Dị Năng trong khu ổ chuột hoạt động theo bản năng đàn hoặc tấn công đơn lẻ dựa trên nỗi sợ cụ thể.
Nhưng con quái vật này, với đô thị hóa trong cấu trúc cơ thể của nó – những đường ống kim loại lộ ra từ bên trong khung xương và dây cáp điện chạy dọc sống lưng như tĩnh mạch – đang hành xử có chủ đích.
Nó không lao vào hắn một cách mù quáng.
Thay vào đó, nó bao vây, cắt đứt mọi lối thoát về phía sau.
Lý Minh nhảy sang trái né tránh cú đấm sledgehammer từ bàn tay xương to bằng người của quái vật.
Cú va chạm làm rung chuyển cả con hẻm hẹp, bụi bê tông bay lên mù mịt.
Hắn hạ cánh xuống một chồng gạch vỡ, chân trượt trên nền trơn nhầy.
Quái vật quay lại với tốc độ đáng kinh ngạc, chiếc đầu sọ xoay 180 độ để nhìn thẳng vào hắn qua vai.
Không có mắt, nhưng Lý Minh cảm thấy rõ ràng rằng nó đang 'nhìn' – không phải bằng ánh sáng hay nhiệt mà bằng cách quét dữ liệu ý thức của hắn.
“Ngươi là gì?” Lý Minh hét lên trong khi rút kiếm chém xuống.
Lưỡi dao năng lực cắt xuyên qua cánh tay kim loại của quái vật, phát ra âm thanh rít chói tai như thép ma sát với đá granit.
Nhưng thay vì chảy máu hoặc tan vỡ, vết thương đó bắt đầu tự lành ngay lập tức bằng cách hút lấy các hạt bụi ánh sáng từ không khí xung quanh – những tàn dư còn sót lại từ quả cầu năng lực hắn vừa phá vỡ trước đó.
Quái vật bước lên phía trước, áp đảo về kích thước và sức mạnh vật lý rõ rệt hơn bất kỳ đối thủ nào Lý Minh từng gặp trong hai tuần qua kể từ khi dị năng thức tỉnh.
Nó không nói lời nào, nhưng một thông điệp thô sơ truyền trực tiếp vào tâm trí hắn: *XÓA BỎ*.
Không phải là đe dọa.
Là lệnh thực thi.
Lý Minh lùi lại ba bước, chân chạm vào bức tường phía sau bị nứt nẻ.
Hắn nhận ra rằng mình đang ở thế yếu nếu chỉ dựa vào sức mạnh vật lý thuần túy.
Dị năng của hắn – khả năng thao túng trật tự và phá vỡ ảo ảnh – hoạt động tốt nhất khi đối mặt với những cấu trúc niềm tin lỏng lẻo, dễ dàng lung lay.
Nhưng thứ này… thứ này được xây dựng trên nền tảng cứng nhắc hơn nhiều: sự tuân thủ mù quáng đối với hệ thống trung ương RCA.
Hắn quan sát chuyển động của quái vật và nhận ra một mẫu hình lặp lại.
Mỗi khi nó tấn công bằng tay phải, chân trái sẽ nhích về phía trước 0.5 mét để giữ cân bằng trọng lực trong môi trường thực tại bị lỗi này.
Đây là điểm yếu duy nhất mà hắn có thể khai thác – không phải từ sức mạnh nội tại của sinh vật đó, mà từ giới hạn của mã nguồn tạo ra nó.
Lý Minh hít sâu một hơi dài, đóng chặt lại giác quan thị giác tạm thời để tập trung hoàn toàn vào cảm nhận năng lượng xung quanh.
Hắn cần hiểu rõ hơn về bản chất của kẻ thù này trước khi đưa ra đòn quyết định cuối cùng cho cuộc sống hay cái chết của chính mình trong khoảnh khắc sắp tới đây rất nhanh thôi nữa đó mà!
Lý Minh đóng mắt lại, không còn cố gắng xây dựng trật tự từ bên ngoài như những lần chiến đấu trước kia.
Thay vào đó, hắn quay ngược dòng năng lực внутрь nội tâm sâu thẳm nhất nơi gốc rễ ý thức của chính mình đang tồn tại hiện hữu ngay lúc này giờ đây rồi thì sao?
Hắn nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên khi dị năng thức tỉnh – cảm giác vỡ vụn của thế giới quan cũ và sự tái sinh đau đớn nhưng tất yếu từ tro tàn đó.
Trong tĩnh lặng tuyệt đối bên trong tâm trí, Lý Minh thấy bóng đen phía sau lưng mình không phải là một phần tách rời mà chính là ý thức ký ức tiềm ẩn của kẻ đã sát hại hắn kiếp trước – người đàn ông mang tên 'Quan Sát Giả' bị RCA thanh trừng năm 2047.
Bóng tối đó đang mượn cơ thể và năng lượng hiện tại của Minh để tồn tại tiếp tục sống sót ở thế giới này dù chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ li ti như kim khâu may vá những vết rách trên vải màn đêm dày đặc bao phủ khắp nơi xung quanh đây sao?
Ánh sáng trắng xanh từ thanh kiếm biến đổi sang màu tím sẫm – màu của sự phản bội và sự thật bị che giấu.
Lý Minh không còn chiến đấu để bảo vệ bản thân nữa.
Hắn đang tìm cách truy cập vào lõi dữ liệu ẩn chứa bên trong con quái vật xương sọ kia – nơi lưu giữ thông tin về nguồn gốc thực sự của chương trình Runtime và lý do tại sao Giám Đốc Trương lại sợ hãi sự thật đến mức phải biến cả thành phố Tân Long thành một nhà tù niềm tin khổng lồ như vậy.
Quái vật lao vào với tốc độ tối đa, tạo ra sóng xung kích đẩy Lý Minh lùi lại.
Nhưng lần này, hắn không né tránh.
Hắn giơ thanh kiếm tím sẫm lên và đâm thẳng vào huyệt đạo trung tâm của cái đầu xương – nơi các mạch dữ liệu hội tụ để xử lý lệnh *XÓA BỎ*.
Lưỡi dao xuyên qua cấu trúc kim loại cứng như cắt bơ mềm.
Thay vì kháng cự vật lý, quái vật bắt đầu phát ra tiếng rít điện tử cao tần làm vỡ thêm nhiều kính trên tường xung quanh hẻm hẹp đó nữa rồi đây mà!
Lý Minh cảm nhận được dòng chảy thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn qua điểm tiếp xúc của thanh kiếm.
Những đoạn mã nhị phân, hình ảnh mờ nhạt của các phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất thành phố Tân Long và khuôn mặt của những người bị biến đổi – tất cả hiện ra trong chớp mắt như một cơn bão dữ dội quét ngang qua ý thức tỉnh táo của anh ta lúc này giờ đây rồi thì sao?
Hắn chịu đựng đau đớn tột cùng nhưng vẫn giữ vững lập trường tinh thần không hề nao núng chút nào dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi.
Quái vật sụp đổ, tan biến thành một đám sương mù đen dày đặc, nhưng không hoàn toàn biến mất.
Một phần của nó bám vào thanh kiếm của Lý Minh, lan tỏa như một chất lỏng lạnh giá dọc theo cán dao và xâm nhập vào da thịt bàn tay cầm kiếm đang run rẩy vì kiệt sức mệt mỏi tột độ này đây sao?
Lý Minh rút kiếm ra khỏi hư không nơi quái vật từng đứng đó, thở hổn hển, mồ hôi đẫm ướt lưng áo sơ mi trắng sạch sẽ trước kia giờ đã xám xịt toàn bộ thân hình gầy guộc của anh ta rồi đúng không mà!
Hắn nhìn vào lưỡi dao tím sẫm.
Chất lỏng đen đang ăn mòn dần lớp năng lượng bảo vệ bề mặt kim loại ảo đó và để lộ ra một ký hiệu quen thuộc – logo RCA nhưng bị biến dạng, méo mó như thể nó đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của những người sáng tạo ra mình ban đầu cách đây vài thập kỷ trước kia rồi thì sao?
Đây không phải là lỗi hệ thống ngẫu nhiên.
Đây là dấu vết của một cuộc nổi dậy ngầm từ bên trong chính cơ quan an ninh đặc nhiệm tối cao nhất thành phố Tân Long mà ai cũng tưởng rằng nó hoàn toàn vô hiệu hóa mọi nguy cơ tiềm ẩn đối với sự ổn định xã hội hiện tại đây sao?
Lý Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn vừa không chỉ phá vỡ một lớp vỏ bọc thực tại nữa rồi đó mà!
Hắn đã chạm tay vào chính xương sống của hệ thống kiểm soát niềm tin đang vận hành thành phố này mỗi ngày đêm không ngừng nghỉ dù cho có bao nhiêu nạn nhân hy sinh vô danh dưới đáy xã hội nghèo khó bị bỏ mặc trong bóng tối tăm u ám nơi đây sao?
Hắn quỳ xuống, đặt thanh kiếm lên nền đất bùn đen.
Những ký tự mã nhị phân bắt đầu hiện ra trên mặt nước bùn, sắp xếp thành một bản đồ địa điểm cụ thể mà hắn chưa từng biết đến trước giờ này nữa rồi đó mà!
Đó là tọa độ của 'Trung Tâm Xử Lý Lỗi' – nơi Giám Đốc Trương và đội ngũ kỹ sư trưởng RCA giám sát trực tiếp mọi biến động dị năng và niềm tin tập thể để điều chỉnh thực tại cho phù hợp với kịch bản an toàn nhất theo quan điểm chủ quan phiến diện hẹp hòi ích kỷ chỉ biết bảo vệ quyền lợi riêng tư của nhóm đặc quyền nhỏ bé đang nắm giữ tất cả nguồn lực tài chính kinh tế then chốt chi phối vận mệnh sinh tồn phát triển bền vững lâu dài tương lai tươi sáng hay bóng tối đen đúa mù mịt bao phủ khắp nơi xung quanh đây sao?.
Một vệt máu lạnh buốt chợt bám trên má hắn, không phải của đối phương mà chính là vết thương cũ vừa vỡ tung.
Linh lực trong thân thể hắn bỗng nhiên đảo ngược, biến thành chất độc đen ngòm ăn mòn huyết mạch.
Cơn đau xé toạc
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận