Chương 51

Mùi ozone nồng nặc, vị kim loại của máu và mùi tanh thối của sự phân hủy hòa quyện thành một hương thơm độc hại.

Lý Minh mở mắt ra trong đau đớn dữ dội.

Đầu hắn đập mạnh vào nền gạch men lạnh giá, những mảnh vỡ sắc lẹm như dao cạo nhẹ trên má.

Không phải nhà hàng nhanh nữa.

Hay đúng hơn là nó đã từng là vậy, trước khi Hiệu Ứng Runtime nuốt chửng thực tại và nhả ra thứ quái vật kiến trúc này.

Hắn ngồi dậy, cơ thể run rẩy không vì lạnh mà vì sự thôi thúc của dị năng đang cố gắng bùng nổ trong tĩnh mạch.

Xung quanh là đống đổ nát của những bàn ăn bằng nhựa, ghế bar bị bẻ gãy thành hình dạng kỳ quặc giống như xương sườn động vật khổng lồ.

Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống không phải màu vàng ấm áp của đèn neon quảng cáo thức ăn nhanh, mà là một thứ ánh sáng xanh lá cây bệnh hoạn, nhấp nháy theo nhịp đập tim mạch của chính tòa nhà này.

“Tinh thần rõ ràng,” Lý Minh thì thầm với bản thân, giọng khàn đặc.

Hắn cần sự kiểm soát.

Sự hỗn loạn bên ngoài phản chiếu sự hỗn loạn đang diễn ra trong đầu hắn từ khi cái bóng kia xâm nhập vào ý thức của hắn.

Hắn đứng dậy, bàn tay chạm vào bức tường bê tông.

Bề mặt ẩm ướt, ấm nóng như da thịt sống thể.

Tòa nhà này đang thở cùng với nhịp đập của những cư dân thành phố phía trên tầng đất đá dày đặc.

Hắn không có thời gian để hoảng loạn.

Lý Minh quét mắt qua khu vực rộng lớn trước đó từng là quầy thanh toán.

Bây giờ, nó chỉ còn là một miệng hố sâu thẳm dẫn xuống bóng tối dưới lòng đất, nơi mà những tiếng xì xầm kỳ lạ phát ra liên tục.

Hắn cần tìm manh mối về nguồn gốc của sự biến dạng này.

Giám Đốc Trương đã nói rằng đây là “lối vào thật sự”.

Vậy thì bí mật nằm ở đâu?

Hắn bước tới mép vực, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm.

Dưới đáy hố, những đường ống nước cũ kỹ giờ đây trở thành những dây thần kinh khổng lồ, pulsating với chất lỏng đen sẫm.

Lý Minh nhận ra rằng mình không đơn thuần đang đứng trên một tòa nhà đổ nát.

Hắn đang đứng trên da thịt của chính hệ thống Runtime.

Và hắn vừa chạm vào vết thương hở của nó.

Lý Minh di chuyển thận trọng, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh những mảnh kính vỡ và các mảng bê tông lung lay.

Hắn không chạy trốn.

Sự sợ hãi là một công cụ, nhưng nếu bị kiểm soát tốt, nó có thể trở thành động lực mạnh mẽ hơn bất kỳ loại dị năng nào khác.

Hắn hít vào sâu, cảm nhận dòng không khí loãng đi khi tiến xuống sâu hơn trong lòng đất giả tạo này.

Mục tiêu của hắn rõ ràng: tìm ra trung tâm điều khiển hoặc ít nhất là một dấu vết cho thấy nơi Giám Đốc Trương đang quan sát từ đâu.

Trong thế giới bị biến dạng bởi niềm tin tập thể, dữ liệu không còn lưu trữ trên máy chủ vật lý mà được mã hóa vào ký ức và cảm xúc của đám đông.

Để phá vỡ hệ thống, hắn cần tìm ra điểm nút – nơi những nỗi sợ hãi cá nhân lại thành thực tại chung.

Hắn đi qua một hành lang hẹp bị sụp đổ một phần trần nhà.

Những tấm biển quảng cáo cũ kỹ rơi xuống, nhưng thay vì rách nát, chúng vẫn giữ nguyên hình ảnh những khuôn mặt cười tươi róa của các ngôi sao giải trí đã chết từ lâu.

Ánh mắt họ theo dõi Lý Minh, chuyển động chậm rãi và đầy thù hận.

Hắn phớt lờ chúng.

Sự tập trung là vũ khí duy nhất còn lại trong tay hắn lúc này.

Đột nhiên, một âm thanh kim loại cọt kẹt vang lên phía trước.

Lý Minh dừng bước, cơ thể căng cứng như dây cung.

Trước mặt hắn là một cánh cửa sắt gỉ sét, bị bẻ cong từ bên trong như thể có thứ gì đó cố gắng thoát ra ngoài.

Trên bề mặt kim loại, những vết trầy xước sâu hoắm tạo thành các ký tự không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lý Minh từng biết.

Chúng giống như mã nhị phân được viết bằng móng tay của một kẻ phát.

Hắn đưa bàn tay lên chạm vào cánh cửa.

Một xung điện nhẹ chạy dọc theo lòng bàn tay, khiến những ngón tay tê dại.

Đây không phải là khóa cơ học thông thường.

Nó được bảo vệ bởi một lớp phòng thủ tâm lý.

Những ký tự bắt đầu xoay chuyển, biến đổi thành hình ảnh của những bộ nhớ đau thương mà Lý Minh cố tình chôn vùi trong tiềm thức.

“Ngươi không thể hiểu,” một giọng nói vang lên, không phải từ phía sau cánh cửa, mà trực tiếp bên trong sọ não của hắn.

Đó là tiếng thì thầm của cái bóng – ý thức của người đã sát hại hắn kiếp trước.

“Sự thật là độc dược.”

Lý Minh nghiến răng, cố gắng đẩy xua đuổi giọng nói đó ra khỏi đầu mình.

Hắn không có thời gian cho những trò ảo giác tâm linh này.

Hắn cần dữ liệu thô, cần bằng chứng về cách hệ thống thao túng niềm tin của mười triệu cư dân Tân Long.

Hắn dùng dị năng của mình – khả năng nhìn thấy và can thiệp vào cấu trúc mã nguồn của thực tại – để quét qua cánh cửa.

Những dòng code đỏ tươi bắt đầu hiện ra trên không khí trước mắt hắn, chồng lên hình ảnh những ký tự kỳ quái.

Chúng giống như một mê cung phức tạp, mỗi ngã rẽ đại diện cho một nỗi sợ khác nhau được hệ thống khai thác và khuếch đại.

Lý Minh nhận thấy rằng cánh cửa này không dẫn đến một căn phòng vật lý nào cả.

Nó là một cổng kết nối trực tiếp vào “Kho Lưu Trữ Tập Thể” – nơi lưu giữ những ký ức bị loại bỏ khỏi ý thức của đám đông để duy trì sự ổn định xã hội.

Hắn đưa tay xuyên qua lớp bảo vệ ảo, cảm giác như đang chui qua màng da sống thể nóng hổi và nhớt sệt.

Đau đớn xé toạc cơ thể hắn khi dị năng va chạm với lực phòng thủ mạnh mẽ từ hệ thống Runtime.

Nhưng Lý Minh không dừng lại.

Hắn biết rằng đây là cơ hội duy nhất để nhìn thấy bộ mặt thật của sự kiểm soát mà Giám Đốc Trương đang thực hiện.

Khi bàn tay của hắn xâm nhập sâu hơn vào mê cung mã nguồn, những hình ảnh bắt đầu tràn ra ngoài như nước vỡ đê.

Không phải là dữ liệu số hóa khô khan, mà là những đoạn phim ký ức sống động từ hàng ngàn người khác nhau.

Hắn thấy cảnh một gia đình hạnh phúc bị xé tan bởi tin đồn thất thiệt do hệ thống tạo ra.

Hắn thấy một cậu bé khóc vì nỗi sợ bóng tối được khuếch đại thành quái vật thực sự chỉ để giữ cho đứa trẻ đó ở trong nhà, tránh xa những “nguy hiểm” bên ngoài mà chính quyền muốn kiểm soát.

Lý Minh nheo mắt, cố gắng lọc qua dòng chảy ký ức hỗn loạn này.

Hắn đang tìm kiếm thứ gì đó cụ thể hơn – một bằng chứng về việc RCA thao túng niềm tin để cứu em gái của Trần Anh khỏi biến thành quái vật do thí nghiệm.

Nhưng thay vì tìm thấy hồ sơ bệnh án hay tài liệu mật, hắn lại bắt gặp một lỗ hổng trắng xóa giữa những dòng ký ức đen tối kia.

Đó là khoảng trống nơi mọi dữ liệu về “Lý Minh” trước khi thức tỉnh dị năng đã bị xóa sạch hoàn toàn.

Không có quá khứ nào được lưu trữ trong hệ thống này ngoại trừ phiên bản hiện tại mà hắn đang sống.

Điều đó nghĩa là gì?

Hắn không phải là một công dân bình thường đột ngột năng lực.

Hắn là một lỗi hệ thống, một biến số ngoài tầm kiểm soát mà Runtime cố gắng loại bỏ nhưng lại thất bại.

Khi Lý Minh rút tay ra khỏi mê cung ký ức, hắn mang theo thứ gì đó bất ngờ: một quả cầu nhỏ bằng thủy tinh đen tối lơ lửng trong lòng bàn tay phải của hắn.

Nó không xuất hiện từ đâu cả.

Quả cầu hình thành trực tiếp từ sự ngưng tụ của những nỗi sợ hãi và ký ức bị nén ép mà hắn vừa chạm vào bên trong cánh cửa ảo.

Quả cầu lạnh cóng, phát ra một ánh sáng mờ nhạt biến đổi liên tục giữa màu tím biếc và đen tuyền.

Lý Minh nhìn chăm chú vào nó, cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ giữa trái tim mình và vật thể này.

Khi hắn tập trung ý thức, những hình ảnh bắt đầu hiện lên bên trong quả cầu – không phải của người khác, mà là của chính hắn.

Hắn thấy bản thân khi còn nhỏ, ngồi một mình trong căn phòng tối tăm sau cái chết bí ẩn của cha mẹ.

Hắn cảm nhận nỗi cô đơn xé lòng và sự sợ hãi bị bỏ rơi ăn mòn tâm hồn cậu bé năm tuổi đó.

Nhưng điều khiến Lý Minh kinh hoàng hơn là những ký ức tiếp theo: hắn thấy chính mình đứng trước gương, nhưng phản chiếu trong kính không phải là khuôn mặt hiện tại của một người đàn ông lạnh lùng tính toán, mà là gương mặt của một kẻ sát nhân máu lạnh – người đã giết chết cơ thể này kiếp trước.

Quả cầu chứa đựng cả nỗi sợ hãi của khu phố lẫn ký ức bị chôn vùi của chính hắn.

Nó là bằng chứng sống cho thấy ranh giới giữa Lý Minh và cái bóng kia đang trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.

Hệ thống Runtime không chỉ kiểm soát đám đông; nó còn đang cố gắng đồng hóa ý thức của những dị nhân mạnh mẽ để phục vụ mục đích duy trì trật tự giả tạo này.

Lý Minh siết chặt bàn tay xung quanh quả cầu, cảm giác đau đớn lan tỏa từ lòng bàn tay lên khắp cánh tay trái.

Hắn nhận ra rằng mình không thể mang thứ này đến bất kỳ đâu an toàn.

Nếu Giám Đốc Trương biết được hắn đã lấy đi một phần “dữ liệu gốc” của hệ thống, mọi biện pháp phòng thủ sẽ tập trung vào việc tiêu diệt hắn ngay lập tức.

Hắn nhìn quanh khu vực đổ nát dưới lòng đất giả tạo.

Những đường ống dây thần kinh xung quanh bắt đầu co giật dữ dội hơn, phản ứng lại với sự hiện diện bất hợp pháp của quả cầu trong tay hắn.

Không khí trở nên nặng nề, áp lực tâm lý tăng lên gấp bội khiến những bóng đen từ các góc khuất bắt đầu nhô ra khỏi bức tường như những con sâu khổng lồ đói khát tìm kiếm thức ăn tươi sống để nuốt chửng nguồn năng lượng dị thường kia.

Lý Minh không chạy trốn lần này.

Hắn hiểu rằng sự thật bị đàn áp không thể được bảo vệ bằng cách ẩn núp.

Nó cần một cuộc giải phóng, dù cái giá phải trả là hủy diệt chính nền tảng mà thành phố Tân Long đang dựa vào để tồn tại.

Hắn hít sâu , chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng của mình với thực tại giả tạo này trước khi bước ra ánh sáng mặt trời thật sự phía trên tầng đất đá dày đặc kia rồi đó mà?

Lý Minh đứng im giữa vòng vây những bóng đen đói khát đang lao về phía hắn với tốc độ kinh hoàng.

Hắn không hình dung tường lửa hay rào chắn bảo vệ nữa.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý thức vào quả cầu đen trong lòng bàn tay phải của mình.

Anh cảm nhận dòng chảy hỗn loạn của nỗi sợ hãi và ký ức bị nén ép bên trong nó đang chờ đợi một mệnh lệnh cuối cùng từ chủ nhân mới của chúng đây sao?

Hắn không nghĩ về sự an toàn hay sinh tồn cá nhân nữa.

Hắn hình dung một cơn bão – không phải gió hay mưa, mà là một vụ nổ thông tin thuần túy.

Một luồng dữ liệu thật sự, thô ráp và tàn bạo sẽ xé toạc lớp vỏ bọc ảo cảnh an toàn mà Giám Đốc Trương đã dày công xây dựng trong suốt nhiều thập kỷ qua kia rồi đó mà?

Những bóng đen lao vào hắn nhưng lại dừng chựng giữa không trung khi một sóng xung kích vô hình phát ra từ quả cầu.

Không có tiếng nổ lớn, chỉ có âm thanh rít lên của kính vỡ và sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh đây sao?

Lý Minh mở mắt ra, đôi tròng đen giờ đây đã hoàn toàn trắng bệch như màu của những dòng code đang chảy ngược từ trong sâu thẳm ý thức hắn.

“Sự thật không cần được che giấu,” Lý Minh nói với giọng đều đều, lạnh tanh hơn bất kỳ lưỡi dao nào từng đâm vào cơ thể hắn trước kia kia rồi đó mà?

Hắn nâng cao quả cầu đen lên ngang tầm mắt mình và đập vỡ nó ngay trước mặt những con quái vật bóng tối đang co quắp lại vì sự kinh hãi tột độ này đây sao?

Và khi mảnh thủy tinh cuối cùng rơi xuống nền đất nứt nẻ, toàn bộ khu vực dưới lòng đất giả tạo bắt đầu sụp đổ thành hàng triệu hạt bụi ánh sáng bay lên trời cao kia rồi đó mà?

Vẻ mặt thanh tĩnh của hắn bỗng xệ xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua đám tàn ảnh đang tan rã.

Hắn nhận ra đây không phải là sự giải thoát mà là cạm bẫy tử huyệt được thiết kế riêng cho linh hồn mình.

Mảnh gương vỡ cuối cùng phản chiếu ra khuôn mặt của hắn — nhưng đó là
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập