Chương 50

Giọng nói ấy không vang lên trong không khí.

Nó vọng trực tiếp vào tủy xương, lạnh lẽo và vô cảm như một dòng mã lỗi đang cố gắng sửa chữa chính nó.

Lý Minh quay người lại với tốc độ của phản xạ sinh tồn, bàn tay phải đã sẵn sàng tích tụ năng lượng dị năng, nhưng hắn đứng chết lặng khi nhìn thấy kẻ đối diện.

Đó không phải là quái vật Dị Năng từ khu ổ chuột.

Đó cũng không phải là một trong những Avatar bảo vệ do Giám Đốc Trương điều khiển.

Trước mặt Lý Minh là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest xám xịt cũ kỹ, tay cầm một chiếc ô đen dù trời đang nắng gắt giữa ban ngày.

Khuôn mặt hắn ta bình thường đến mức nhàm chán, nhưng đôi mắt thì trống rỗng – không có đồng tử, chỉ còn lại hai hố sâu màu trắng xóa phát ra ánh sáng yếu ớt.

“Đồng nghiệp cũ?” Lý Minh lặp lại câu nói của kẻ kia, giọng trầm xuống thấp hơn nữa.

Cơ bắp trên cánh tay hắn căng cứng, chuẩn bị cho một cuộc xung đột dữ dội nếu cần thiết.

Hắn không nhớ mình từng làm việc với gã đàn ông này.

Sự thật là, trong hệ thống Runtime mà Giám Đốc Trương đang duy trì, khái niệm “đồng nghiệp” gần như đã chết từ lâu.

Người đàn trung niên cười nhạt.

Cười kiểu cơ học, thiếu đi mọi cảm xúc con người vốn có.

Hắn giơ chiếc ô đen lên, không phải để che nắng, mà giống như một cây gậy chỉ huy đang điều khiển dàn nhạc của sự điên rồ xung quanh họ.

“Ngươi quên rồi cũng là lẽ thường tình,” gã nói, giọng điệu đều đều như máy đọc tin tức.

“Trong thế giới này, ký ức là thứ dữ liệu độc hại nhất cần được loại bỏ để đảm bảo tính ổn định.” Lý Minh nheo mắt, quan sát kỹ hơn.

Hắn nhận thấy những đường kẻ trên bộ vest của đối phương không phải là vải vóc thông thường mà là những dòng mã nhị phân đang chạy dọc theo sợi chỉ.

Hệ thống Runtime không chỉ kiểm soát niềm tin tập thể ở cấp độ (vĩ mô).

Nó đã ăn sâu vào từng nguyên tử vật chất, biến chính thực tại thành một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy sự thật tàn khốc bên dưới.

“Ngươi là ai?” Lý Minh hỏi, giọng lạnh băng.

Hắn không cần biết tên tuổi.

Trong thế giới này, danh tính chỉ là nhãn dán cho những hàm số phức tạp đang chạy ngầm trong não bộ mỗi người dân Tân Long.

Nhưng hắn cần biết vai trò của gã đàn ông này trong cỗ máy khổng lồ mà Giám Đốc Trương đang vận hành.

“Ta là phần mềm dọn dẹp,” kẻ kia đáp lại, bước tiến một bước ngắn ngủi.

Chỉ với một bước đó, không gian xung quanh Lý Minh như bị nén chặt lại.

Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.

ngươi là lỗi hệ thống cần được gỡ bỏ.” Lý Minh cảm thấy áp lực khủng khiếp đè lên lồng ngực.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là một cuộc đối thoại thông thường.

Đây là một quy trình kiểm tra và loại bỏ tự động của hệ thống bảo vệ thành phố.

Gã đàn ông vest xám này chính là đại diện cho cơ chế miễn dịch của Runtime – những thực thể được tạo ra để tiêu diệt bất kỳ yếu tố nào đe dọa đến sự ổn định tuyệt đối mà Giám Đốc Trương khao khát.

“Lỗi hệ thống?” Lý Minh cười nhạo, dù bên trong hắn đang run rẩy vì sợ hãi và tức giận.

“Hay là ngươi gọi chúng tôi – những người cố gắng nhìn thấy sự thật – là lỗi?” Kẻ vest xám không đáp lại.

Hắn chỉ nâng chiếc ô lên cao hơn.

Những giọt mưa đen sì bắt đầu rơi từ bầu trời trắng xóa, nhưng chúng không chạm đất mà tan biến thành những ký tự mã hóa bay lơ lửng trong không trung.

Mỗi ký tự đó đều chứa đựng một mảnh ký ức bị cấm – những hình ảnh về chiến tranh, đói khát và cái chết trước khi Runtime ra đời.

Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy năng lượng bên trong cơ thể mình.

Hắn biết rằng nếu để những ký hiệu này tiếp cận quá gần, chúng sẽ xâm nhập vào ý thức của hắn và xóa sạch mọi gì mà anh vừa trải qua cho đến lúc này.

Đây là cách Runtime kiểm soát con người – không bằng bạo lực trực tiếp, mà bằng cách thao túng chính tâm trí họ.

Hắn mở mắt ra, đôi sắc lạnh hơn bao giờ hết.

“Thế thì hãy xem ai mới là lỗi trong hệ thống của ngươi.” Lý Minh vung tay phải, một luồng năng lượng tím sẫm bắn ra phía trước, cắt ngang dòng mưa ký tự đen sì.

Không gian rung lên dữ dội như thể vừa bị đánh vào tim bằng búa sắt khổng lồ.

Va chạm giữa hai nguồn năng lượng tạo nên tiếng nổ chói tai, xé toạc màn im lặng giả tạo của con phố này.

Lý Minh lùi lại ba bước để giữ thăng bằng, lòng bàn tay phải bốc khói nghi ngút do tiếp xúc với lực phản hồi từ chiếc ô đen.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo kinh mạch năng lượng trong cơ thể – như thể có ai đó đang dùng dao mổ cắt từng mảnh ý thức của hắn ra khỏi xác thịt con người yếu đuối kia.

đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Gã đàn ông vest xám vẫn đứng bất động, như thể chưa từng di chuyển dù chỉ một li.

Khuôn mặt trống rỗng của hắn bắt đầu thay đổi – những đường nét mềm mại vốn dĩ mang tính con người giờ đây đang biến dạng thành những góc cạnh sắc nhọn và vô cảm.

Da thịt trên khuôn mặt hắn nứt ra, lộ ra bên dưới là cấu trúc kim loại sáng bóng lấp lánh ánh dầu nhớt đen đặc.

“Phân tích: Mục tiêu kháng cự,” giọng nói của gã trở nên méo mó, nghe như tiếng cào xước trên bảng phấn trắng cũ kỹ.

“Đề xuất hành động: Tắt nguồn ngay lập tức.” Lý Minh nhận ra rằng hắn không thể đánh bại kẻ này bằng sức mạnh thuần túy.

Năng lượng dị năng cấp 1 hiện tại của anh chưa đủ để xuyên thủng lớp phòng ngự đặc biệt mà Runtime trang bị cho những thực thể bảo vệ cao cấp như thế này đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Hắn cần thông tin – và nhanh chóng hơn nữa trước khi hệ thống quyết định xóa sổ hắn vĩnh viễn khỏi danh sách cư dân hợp pháp của Tân Long thành phố này kia rồi đó mà!

“Ngươi bảo ta là lỗi?” Lý Minh hỏi, vừa lùi dần về phía những bức tường bê tông đổ nát xung quanh.

Hắn cần tìm nơi trú ẩn tạm thời để tái tạo năng lượng đồng thời suy nghĩ ra chiến lược tiếp theo trong tình thế hiểm nghèo hiện tại đang diễn ra trước mắt mình đây sao?

“Vậy thì hãy cho ta thấy bằng chứng nào chứng minh điều đó đi chứ hả?” Gã vest xám – hay đúng hơn là cỗ máy sát nhân mang hình dáng con người kia – giơ chiếc ô lên cao hơn nữa.

Những giọt mưa ký tự đen sì bây giờ không còn rơi xuống mà bay thẳng về phía Lý Minh như những mũi tên độc chết chóc đang lao nhanh với tốc độ đáng kinh ngạc khiến cho bất kỳ ai cũng phải khiếp sợ trước nguy cơ bị tiêu diệt ngay lập tức nếu không phòng thủ kịp thời đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Lý Minh né người sang trái, narrowly tránh được một cú đâm xuyên từ những ký hiệu mã hóa sắc bén đó.

Chúng cắm sâu vào bức tường bê tông phía sau lưng anh, tạo ra những lỗ hổng tròn trịa và sạch sẽ như thể chúng vừa cắt qua giấy mỏng.

đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

“Bằng chứng là sự tồn tại của chính ngươi,” gã vest xám đáp lại, giọng điệu lạnh lùng và vô cảm hơn bao giờ hết.

“Trong hệ thống Runtime hoàn hảo này, mọi thứ đều có vị trí cố định và vai trò xác định rõ ràng để đảm bảo tính ổn tuyệt đối cho toàn bộ xã hội nhân loại đang sống chung hòa bình vui vẻ hạnh phúc bên nhau mãi mãi không ngừng nghỉ đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Nhưng ngươi.

ngươi là biến số ngẫu nhiên không thể dự đoán trước được bằng bất kỳ thuật toán tính toán nào dù cho có mạnh mẽ đến mức độ nào đi chăng nữa thì cũng sẽ thất bại thảm hại ngay lập tức thôi phải không nào?” Lý Minh cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực.

Hắn ghét cái cách mà những kẻ như Giám Đốc Trương và các Avatar bảo vệ của ông ta luôn coi con người chỉ là những dòng dữ liệu cần được kiểm soát chặt chẽ thay vì tôn trọng quyền tự do lựa chọn vốn có từ ngàn đời nay của nhân loại chúng ta đây sao?

“Biến số ngẫu nhiên?” Lý Minh cười mỉa mai, dù bên trong anh đang run rẩy vì tức giận và bất lực trước tình thế áp đảo hoàn toàn về sức mạnh siêu phàm mà đối phương sở hữu hiện giờ này kia rồi đó mà!

“Hay là ngươi sợ rằng nếu để chúng tôi tự do hành động theo ý muốn riêng của mình thì sẽ phá vỡ cái gọi là ‘thế giới ảo an toàn’ giả tạo mà các người đang xây dựng nên bằng máu và nước mắt của bao nhiêu thế hệ người dân vô tội phải chịu đựng đau khổ suốt nhiều thập kỷ qua đây sao?” Gã vest xám không đáp lại.

Hắn chỉ đơn giản nâng chiếc ô lên cao hơn nữa, chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng nhằm kết liễu đối thủ đang dần kiệt sức trước áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí và thể xác của Lý Minh trong thời điểm hiện tại nguy hiểm này kia rồi đó mà!

Lý Minh biết rằng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận mạo hiểm tất cả vào một ván cược chết chóc.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào dòng chảy năng lượng dị năng bên trong cơ thể mình – thứ sức mạnh tiềm ẩn mà anh vừa mới thức tỉnh chưa đầy một tháng trước đây thôi đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Hắn cảm thấy những mạch năng lượng trong cơ thể mình bắt đầu nóng lên, rực cháy như ngọn lửa địa ngục đang bùng nổ dữ dội từ sâu thẳm trái.

Năng lượng tím sẫm tỏa ra khắp nơi xung quanh Lý Minh, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố chống lại những ký hiệu mã hóa đen sì đang lao tới với tốc độ kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi đây sao?

Va chạm giữa hai nguồn năng lượng đối lập nhau tạo nên tiếng nổ chói tai xé toạc màn im lặng giả tạo của con phố này một lần nữa.

Lần này, sóng xung kích mạnh hơn gấp bội so với cú va đầu tiên, thổi bay những mảnh bê tông vỡ vụn và bụi bặm dày đặc che khuất tầm nhìn của cả hai bên tham chiến trong cuộc đối đầu sinh tử sắp diễn ra ngay trước mắt chúng ta đây sao?

Khi màn khói tan dần đi, Lý Minh đứng vững trên nền đường nhựa nóng chảy, mồ hôi đầm đìa ướt sũng áo sơ mi trắng tinh khiết vốn dĩ không hề có vết bẩn nào cho đến lúc này kia rồi đó mà.

Trước mặt anh là gã vest xám – nhưng giờ đây, chiếc ô đen trong tay hắn đã vỡ tan thành mảnh vụn nhỏ.

lơ lửng giữa không trung như những ngôi sao chết sắp tàn lụi vĩnh viễn khỏi bầu trời đêm tăm tối bao trùm lấy toàn bộ khu ổ chuột Khu 9 phía Tây Tân Long thành phố này kia rồi đó mà!

“Không thể tin được,” Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và kiệt sức sau cuộc giao tranh căng thẳng kéo dài suốt gần nửa tiếng đồng hồ liên tục không ngừng nghỉ dù chỉ trong chốc lát ngắn ngủi thôi đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

“Ngươi thực sự nghĩ rằng có thể kiểm soát được tất cả mọi thứ bằng cách tước đoạt quyền tự do lựa chọn của con người sao?” Gã vest xám – hay đúng hơn là cỗ máy sát nhân mang hình dáng con người kia – bắt đầu biến dạng hoàn toàn.

Da thịt trên khuôn mặt hắn nứt ra từng mảng lớn, lộ ra bên dưới là cấu trúc kim loại sáng bóng lấp lánh ánh dầu nhớt đen đặc cùng với những đường dây cáp điện tử chằng chịt nối kết lại thành một mạng lưới phức tạp khó hiểu đối với trí tuệ con người bình thường chúng ta hiện nay đây sao?

“Kiểm soát không phải là mục đích,” giọng nói của gã trở nên méo mó và kỳ lạ hơn bao giờ hết, nghe như tiếng cào xước trên bảng phấn trắng cũ kỹ nhưng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm đến rợn người khiến cho bất kỳ ai cũng phải khiếp sợ trước sự thật tàn khốc đang được hé lộ dần dần đây sao?

“Mục đích duy nhất của Runtime là bảo vệ con người khỏi chính bản thân họ – những kẻ luôn khao khát tự do nhưng lại không đủ sức chịu đựng trọng tải của nó trong thế giới hỗn độn này kia rồi đó mà!” Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo kinh mạch năng lượng trong cơ thể mình.

Hắn nhận ra rằng gã vest xám đang nói đúng một phần nào đấy – dù là rất nhỏ bé và viển vông so với những gì mà anh tin tưởng vững chắc từ trước đến giờ nay đây sao?

Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ chấp nhận quy phục dưới ách thống trị độc tài của Giám Đốc Trương hay bất kỳ ai khác trong tổ chức RCA bí ẩn kia rồi đó mà!

“Thế thì hãy cho ta thấy,” Lý Minh nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa nhưng đầy quyết đoán và kiên định hơn bao giờ hết.

sự thật đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo này – dù nó có đau đớn đến mức nào đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu vì quyền tự do lựa chọn vốn có của nhân loại chúng ta đây sao?” Gã vest xám im lặng trong vài giây dài như cả một đời người.

đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Sau đó, hắn giơ tay phải lên – bàn tay kim loại sáng bóng bắt đầu phát ra ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ trong bán kính hơn mười mét vuông rộng lớn kia rồi đó mà!

“Mở khóa lớp phủ ảo,” gã vest xám nói, giọng điệu lạnh lùng và vô cảm nhưng lại mang theo một sự chấp nhận cam chịu số phận đã định sẵn từ lâu đây sao?

“Nhưng hãy cẩn thận – vì một khi ngươi nhìn thấy sự thật thì sẽ không bao giờ có thể quay trở lại thế giới ảo an toàn giả tạo này nữa đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.” Lý Minh nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho một cú sốc tâm lý khủng khiếp sắp diễn ra bất cứ lúc nào cũng được tùy thuộc vào tốc độ xử lý thông tin nhanh chóng hay chậm chạp của não bộ con người bình thường chúng ta hiện nay đây sao?

Ánh sáng trắng xóa bắt đầu lan tỏa khắp nơi xung quanh anh, xé toạc màn đêm tăm tối bao trùm lấy toàn bộ khu ổ chuột Khu 9 phía Tây Tân Long thành phố này kia rồi đó mà!

Khi ánh sáng tắt đi, Lý Minh mở mắt ra – và những gì hắn nhìn thấy khiến cho máu trong cơ thể anh đông đặc lại vì kinh hãi tột độ đây sao?

Không còn những tòa nhà cao tầng nguy nga tráng lệ với kính phản chiếu ánh nắng mặt trời chói chang nữa đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Thay vào đó là một đống đổ nát hoang tàn kéo dài đến tận chân trời – những bức tường bê tông nứt nẻ và sập đổ nằm la liệt khắp nơi như thể vừa mới trải qua một trận động đất hủy diệt quy mô lớn nhất trong lịch sử nhân loại chúng ta đây sao?

Con đường nhựa nóng chảy trước mặt Lý Minh giờ đây đã biến thành một vũng bùn đen sì đầy những xác chết thối rữa – không phải là người sống hay kẻ chết, mà là những thực thể lai tạp kỳ quái giữa con người và máy móc kia rồi đó mà!

Chúng nằm ngổn ngang trên nền đất nứt nẻ, đôi mắt trống rỗng hướng lên bầu trời xám xịt không một bóng mây nào cả đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

là gì?” Lý Minh hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi tột độ trước khung cảnh địa ngục trần gian hiện ra ngay trước mắt anh kia rồi đó mà?

Hắn bước đi trên nền bùn đen sì, cảm thấy lạnh toát chạy dọc sống lưng mỗi khi chạm phải những xác chết lai tạp đang nằm ngổn ngang khắp nơi xung quanh đây sao?

Một bóng đen khổng lồ từ bóng tối bước ra, khuôn mặt không chút thịt chỉ còn xương sọ trắng bệch.

Lý Minh ngẩng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập