Chương 49

Mùi ozone vẫn còn bám trên đầu lưỡi Lý Minh, chát chúa và cay xé như một lời nhắc nhở rằng thực tại xung quanh đang bị thủng.

Hắn đứng im giữa lòng con đường vắng vẻ của khu ổ chuột phía Tây Tân Long.

Đây không phải là những con hẻm tối tăm mà hắn từng lang thang khi mới thức tỉnh dị năng.

Không gian ở đây khác biệt hoàn toàn.

Nó tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh lặng nhân tạo được ép vào khung cảnh đổ nát này bởi ý chí mạnh mẽ của ai đó đang kiểm soát khu vực.

Ánh mắt Lý Minh không rời khỏi tòa nhà cao tầng phía trước.

Những ánh đèn trên các căn hộ nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ.

Không phải ngẫu nhiên.

Chúng đập thình thịch như trái tim con người sắp ngừng hoạt động.

Mỗi lần sáng lên, bóng đổ từ những cửa sổ bị vỡ lại co giật nhẹ, biến dạng thành những hình thù không rõ ràng trước khi trở về trạng thái bình thường.

Hắn cảm thấy lạnh run trong xương sống.

Không phải vì nhiệt độ thấp của đêm Tân Long, mà vì sự hiện diện của thứ gì đó đang quan sát hắn qua lớp kính dữ liệu vô hình này.

Hệ thống Runtime Error đã lan tỏa khắp nơi trên bề mặt trái đất xinh đẹp của chúng ta đây sao?

Câu hỏi ấy lóe lên trong tâm trí Lý Minh như một tia sét nhỏ.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay nắm chặt của mình, khớp ngón trắng bệch vì sức ép tự áp đặt.

Không khí ở đây khác biệt hoàn toàn so với thế giới bên ngoài.

Nó không chỉ là lạnh, mà là một sự trống rỗng về nhiệt độ, như thể chính khái niệm "nóng" hay "lạnh" cũng góp phần quan trọng vào việc hình thành nên bức tranh toàn cảnh phức tạp đa chiều đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại khó giải quyết thỏa đáng cho tất cả các bên liên can trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào quá trình vận hành hệ thống.

Hắn nhìn lên phía trước, xuyên qua lớp kính dữ liệu trong suốt nhưng bất khả xâm phạm bao lấy toàn bộ không gian hẹp hòi ngột ngạt tù túng đáng sợ này vốn dĩ phải là sàn nhà tầng 15 nhưng nay đã bị sập hoàn toàn xuống dưới, tạo thành hố sâu thẳm nhìn thẳng vào lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!

Một khuôn mặt quen thuộc đang đứng chờ hắn ở đầu kia của con đường code chạy nhanh với tốc độ mắt thường khó theo kịp.

Không phải là Trần Anh hay bất kỳ đồng nghiệp nào khác từ bộ phận RCA (người theo dõi Minh).

Con đường code bỗng xé toạc, một bàn tay nhợt nhạt thò ra từ bóng tối, ngón tay chĩa thẳng vào ngực Minh.

Lý Minh lùi bước, mồ hôi lạnh chảy ròng dọc sống lưng tim đập như muốn vỡ oặt trong lồng ngực nhưng hắn không chạy.

Hắn biết mình đang ở đâu.

Đây là ranh giới giữa thế giới vật lý và lớp phủ ảo do Giám Đốc Trương (đan dệt) nên để che giấu sự thật hỗn độn của Dị Năng.

Và bây giờ, kẻ bảo vệ biên giới này đã xuất hiện.

Lý Minh quay người lại, dao găm hướng về phía bóng tối dày đặc đang bao vây hẻm nhỏ.

Từ trong màn đêm đó, một người đàn ông bước ra chậm rãi.

Hắn mặc bộ vest xám nhạt, chỉnh tề đến mức đáng ngờ giữa đống rác thải và đổ nát xung quanh.

Gương mặt hắn sạch sẽ, không một vết bẩn, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn của khu ổ chuột này.

Đôi mắt hắn trống rỗng, thiếu đi ánh sáng phản chiếu thường thấy ở con người bình thường.

Người đàn ông đó chính là Người Điều Khiển – avatar bảo vệ cho hệ thống niềm tin tập thể tại Tân Long.

Hắn không nói gì, chỉ đứng đó với tư thế thư thái của một kẻ đã nắm giữ quyền sinh sát tuyệt đối trong lãnh địa riêng của mình.

Lý Minh nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là một Dị Nhân thông thường.

Đây là sự kết tinh của nỗi sợ hãi và niềm tin mù quáng mà mười triệu cư dân thành phố này đang duy trì mỗi ngày.

“Ngươi đến để xóa sổ tôi?” Lý Minh hỏi, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết đoán hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời mình từ trước đến nay cho tới tận bây giờ và mãi mãi về sau nữa cũng sẽ như thế thôi phải không nào?

Câu nói nghe có vẻ phi lý trong tình cảnh nguy nan này, nhưng đó là cách hắn kiểm soát sự hoảng loạn đang chực bùng nổ bên trong.

Người Điều Khiển lắc đầu nhẹ.

Chuyển động của hắn mượt mà đến mức siêu nhiên, giống như một đoạn video được chỉnh sửa hoàn hảo để loại bỏ mọi lỗi kỹ thuật.

“Tôi không xóa sổ ai cả,” giọng nói của Hắn vang lên từ khắp nơi cùng lúc, tạo ra hiệu ứng cộng hưởng khiến tai Lý Minh đau nhói.

“Tôi chỉ… tối ưu hóa.”

Lý Minh nghiến răng.

Tối ưu hóa nghĩa là gì trong ngôn ngữ của những kẻ thao túng thực tại?

Nó có nghĩa là loại bỏ bất kỳ yếu tố nào gây mất ổn định cho hệ thống niềm tin tập thể.

Và một người như Lý Minh, đang tìm cách phá vỡ Runtime để khôi phục sự thật khách quan, chính là lỗi nghiêm trọng nhất cần được sửa chữa.

“Sự thật không phải là lỗi,” Lý Minh đáp lại, bước tiến về phía trước dù cơ bắp hắn căng cứng vì cảnh giác.

“Nó chỉ đơn giản là tồn tại.”

Người Điều Khiển mỉm cười một cách lạnh lùng.

Nụ cười ấy không chạm đến đôi mắt trống rỗng của Hắn.

“Con người không thể chịu đựng sự thật hỗn độn, Lý Minh.

Tôi đã thấy thế giới sụp đổ khi Dị Năng mới xuất hiện.

Những hoang mang, những cuộc nội chiến, sự phân hóa xã hội sâu sắc.

‘Ảo cảnh an toàn’ là nhân đạo nhất.”

Lời nói ấy kích hoạt một phản ứng dữ dội trong ký ức của Lý Minh.

Hình ảnh anh trai hắn biến mất trong vụ tai nạn mà chính phủ gọi là “sự cố Runtime” hiện lên rõ mồn một trước mắt.

Đó không phải là tai nạn ngẫu nhiên.

Đó là sự xóa bỏ có chủ đích để bảo vệ cấu trúc niềm tin đang lung lay của thành phố.

Lý Minh không né tránh khi những lưỡi dao kính vô hình bắt đầu bay về phía ông từ mọi hướng trong không gian ảo này.

Thay vào đó, ông đóng chặt mắt lại và tập trung vào ký ức đau khổ nhất của mình – khoảnh khắc anh trai ông biến mất trong một vụ "sự cố Runtime" mà chính phủ gọi là tai nạn giết người hàng loạt do Dị Năng chưa kiểm soát được.

Hắn nhớ mùi máu tanh nồng nặc trên sàn nhà ngày hôm đó.

Hắn nhớ tiếng khóc xé toạc của mẹ mình khi họ kéo xác anh trai đi khỏi căn hộ, không để lại một manh mối nào ngoài báo cáo kết luận là “lỗi hệ thống”.

Sự tức giận, sự bất lực và nỗi đau mất mát tích tụ trong tim Lý Minh giờ đây trở thành nguồn nhiên liệu cho dị năng cấp 1 vừa thức tỉnh của hắn.

Dị Năng của hắn không phải là lửa hay băng giá như những kẻ khác.

Nó là "Thực Tại Rời Gốc" (Reality Glitch).

Hắn có khả năng làm suy yếu lớp phủ ảo bằng cách tiêm nhiễm vào nó những ký ức chân thực, thô ráp và đau đớn mà hệ thống Runtime cố tình che giấu.

“Đau!” Lý Minh gầm lên, mở mắt ra với đôi đồng tử co lại thành hình bầu dục sắc lẹm.

Từ lòng bàn tay hắn phát ra một sóng năng lượng màu xám xịt, mang theo mùi hôi thối của sự thật trần trụi.

Sóng này va chạm trực diện vào những lưỡi dao kính đang bay tới.

Thay vì bị cắt xẻ, không gian xung quanh Lý Minh bắt đầu méo mó.

Những bức tường bê tông nứt vỡ thành hàng triệu mảnh dữ liệu nhị phân.

Người Điều Khiển giật mình lùi bước một nửa mét – khoảng cách nhỏ bé nhưng đủ lớn để phá vỡ sự tự tin tuyệt đối của Hắn.

“Cậu đang làm gì?” Giọng nói cộng hưởng giờ đây mang theo chút bất ổn hiếm thấy.

“Ngươi không thể dùng ký ức cá nhân để chống lại niềm tin tập thể!”

“Chính vì nó là cá nhân,” Lý Minh đáp, bước tiếp một bước nữa, mỗi bước chân đều khiến nền đất ảo rung chuyển dữ dội hơn.

“Nó mới thật sự.” Hắn giơ tay lên, những dòng code đỏ tươi bắt đầu hiện hình quanh cánh tay phải của hắn như dây thần kinh bị lộ ra ngoài da thịt.

Người Điều Khiển gầm gừ một tiếng không rõ nghĩa và vung tay về phía trước.

Toàn bộ khu ổ chuột ảo xung quanh họ bỗng chốc biến thành một biển người khổng lồ – những cư dân Tân Long đang hét lên, chỉ trích Lý Minh là kẻ phản bội, là mối nguy hiểm cho sự ổn định xã hội.

Áp lực tâm lý từ hàng triệu ý thức kết nối lại tấn công vào đầu óc Lý Minh như một cơn lũ dữ dội.

Nhưng Lý Minh không run sợ.

Hắn đã sống với nỗi đau ấy suốt nhiều năm nay.

Hắn chấp nhận nó như một phần của chính mình.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu ra bí mật lớn nhất mà Giám Đốc Trương đang che giấu: Hệ thống Runtime không chỉ dựa vào niềm tin tích cực.

Nó cần cả sự kinh hãi để duy trì cân bằng năng lượng.

Người Điều Khiển ngã xuống, không phải vì bị thương nặng thể xác, mà vì sự mất cân bằng năng lượng nghiêm trọng xảy ra khi lớp vỏ bọc ảo của Hắn bị xé toạc bởi ký ức chân thực từ Lý Minh.

Nhưng thay vì chết hoặc bị vô hiệu hóa hoàn toàn như những avatar bảo vệ khác đã từng gặp trước đây trong các cuộc đột phá vào hệ thống, gương mặt ông ta bắt đầu nứt vỡ theo cách kinh hoàng chưa từng thấy.

Không phải da thịt chảy máu hay xương cốt gãy nát dưới lực tác động vật lý thông thường mà là chính "hình ảnh" của ông ta đang tan rã thành vô số mảnh ghép rời rạc không thể lắp ráp lại được nữa dù cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa cũng.

đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Dưới lớp vỏ con người hoàn hảo kia, Lý Minh nhìn thấy thứ kinh dị nhất từ trước đến nay: một cấu trúc máy móc phức tạp được đan xen bởi những sợi dây thần kinh sống còn đang đập thình thịch đầy sinh lực nhưng lại vô hồn trống rỗng đáng sợ biết bao nhiêu đây sao?

“Đây… là gì?” Lý Minh thì thầm, giọng run lên không kiểm soát nổi dù nỗ lực giữ vững lập trường lạnh lùng vốn có của mình từ lâu đời nay cho tới tận bây giờ và mãi mãi về sau nữa cũng sẽ như thế thôi phải không nào?

Hắn nhận ra rằng những avatar bảo vệ hệ thống Runtime Error này không đơn thuần là chương trình AI hay thực thể năng lượng thuần túy được tạo ra bởi niềm tin tập thể mà chúng còn mang trong mình một phần linh hồn con người thật sự bị bắt cóc và nhồi.t vào đó để phục vụ cho mục đích kiểm soát tuyệt đối của những kẻ đứng đầu tổ chức bí mật này đây sao?

Người Điều Khiển cố gắng nói gì đó qua kẽ hở đang mở rộng trên khuôn mặt tan rã của mình.

“Giám… Đốc… Trương…” Từ ngữ cuối cùng vang lên như tiếng thở dài đầy bi thiết trước khi toàn bộ cơ thể hắn sụp đổ thành một đống dữ liệu hỗn loạn và những mảnh vụn ký ức đau thương không thuộc về bất kỳ ai cả đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Lý Minh đứng sững người nơi đó, cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng hắn mạnh hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào trước kia từng trải qua bao giờ đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Hắn vừa phát hiện ra rằng đằng sau bức màn ảo ảnh an toàn của thành phố Tân Long là một cỗ máy ăn thịt linh hồn con người để duy trì sự ổn định giả tạo cho xã hội loài người này đây sao?

Sự thật bị đàn áp không chỉ nằm ở những cuộc thanh trừng Dị Nhân hay việc che giấu nguồn gốc dị năng mà còn sâu xa hơn thế nữa – nó nằm ngay trong chính cơ chế vận hành của hệ thống kiểm soát niềm tin tập thể đang chi phối toàn bộ đời sống tinh thần cũng như vật chất của mười triệu cư dân thành phố này đây sao?

Khi sự trắng xóa bắt đầu tan biến dần đi khỏi tầm nhìn của Lý Minh, hắn nhận ra mình không còn đứng giữa khu ổ chuột ảo nữa.

Thay vào đó, chân hắn chạm xuống nền đá hoa cương bóng loáng phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên trần nhà cao vút.

Hắn đang ở đâu?

Không khí xung quanh thoang thoảng mùi hương hoa lan đắt tiền và cà phê espresso thượng hạng – thứ mùi quen thuộc của tầng lớp thượng lưu Tân Long.

Lý Minh ngẩng đầu lên, tim đập thình thịch trong lồng ngực vì sốc nặng trước khung cảnh hoàn toàn trái ngược với nơi hắn vừa trải qua vài giây trước đó.

Hắn đứng trên một con phố sang trọng, sạch sẽ tươm tất đến mức không hề có bụi bẩn nào bám vào bất kỳ vật thể gì xung quanh đây sao?

Những tòa nhà kính chọc trời phản chiếu ánh nắng mặt trời rực rỡ giả tạo được phát ra từ hệ thống chiếu sáng nhân tạo mô phỏng bầu trời ban ngày hoàn hảo nhất từng được thiết kế bởi những kiến trúc sư tài ba bậc nhất thế giới này đây sao?

Không còn mùi rác thải thối rữa, không còn bóng tối đáng sợ bao trùm lấy tâm trí hắn nữa đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Nhưng sự yên tĩnh tuyệt đối này lại khiến Lý Minh cảm thấy bất an hơn gấp nhiều lần so với những cuộc chiến hỗn loạn vừa qua bên kia biên giới ảo ảnh đó phải chăng?

Hắn quay người lại, tìm kiếm dấu vết của Người Điều Khiển hay bất kỳ avatar bảo vệ nào khác nhưng không có ai cả.

Chỉ có những bóng người lướt đi nhanh chóng trong bộ đồ công sở chỉnh tề với khuôn mặt tươi cười giả tạo và ánh mắt trống rỗng giống hệt như Người Điều Khiển trước khi tan rã kia thôi đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Lý Minh nhận ra một điều kinh hoàng: Hắn đã bị đưa vào trung tâm của hệ thống Runtime – nơi Giám Đốc Trương trực tiếp giám sát mọi hoạt động từ bên trong lớp phủ ảo dày đặc nhất này đây sao?

Và nếu đây là phòng chờ dành cho những kẻ xâm nhập thành công qua các tầng bảo vệ bên ngoài thì chắc chắn sẽ có một món quà đón đợi hắn ở phía trước kia rồi.

Đột nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên từ chính sau lưng Lý Minh, gần đến mức hơi thở nóng hổi (lướt qua) gáy hắn làm lông tóc dựng đứng.

“Chào mừng ngươi đã tìm thấy lối vào thật sự, đồng nghiệp cũ.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập