Chương 48

Không khí trong hẻm nhỏ nồng nặc mùi ozone, thứ mùi chát chúa của điện tích dư thừa sau một cú sét đánh thẳng vào lõi kim loại.

Lý Minh đứng yên, hai bàn tay nắm chặt đến mức khớp ngón trắng bệch.

Trước mặt hắn là bức tường xi măng cũ kỹ, nhưng dưới ánh sáng xanh lợt lạt từ màn hình điện thoại đang sắp cạn pin, bề mặt đó không còn cứng nhắc nữa.

Những mảng sơn bong tróc tách ra như da thịt bị lột bỏ, để lộ bên trong những thớ cơ vân màu xám xịt đang nhói lên theo nhịp đập nào đó vô hình.

Hiệu ứng Runtime đã ăn sâu vào nền tảng vật lý của khu ổ chuột này.

Nó không chỉ là ảo giác.

Đây là sự thật mới mà niềm tin tập thể của thành phố Tân Long đã kiến tạo nên: nơi đây là địa ngục, và địa ngục thì phải có xác thịt để chịu đựng nỗi đau.

Minh bước tiến lên một bước.

Giày thể thao của hắn bết dính vào sàn nhà ẩm ướt, mùi tanh nồng nặc xông thẳng vào mũi, khiến cổ họng.

Hắn không nhắm mắt.

Nguyên tắc sống còn đầu tiên của Lý Minh là phải đối diện với điều kiện môi trường thực tế, dù nó có điên rồ đến đâu.

"Không ổn," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vang lên trong khoảng không kín mít.

"Đây không phải là lỗi hệ thống ngẫu nhiên." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt tường đang run rẩy.

Cảm giác lạnh lẽo và nhờn nhợt truyền ngược lại qua đầu ngón tay, giống như đụng chạm vào da thịt của một xác chết vừa mới bị ngâm trong nước đá quá lâu.

Ngay lập tức, bức tường phản ứng.

Một lỗ hổng mở ra trên đó, không phải là cửa sổ hay khe nứt, mà là một cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn bằng bê tông vỡ vụn.

Cái miệng há toang, phát ra tiếng rít chói tai giống như kim loại ma sát vào kính cường lực.

Lý Minh lùi lại, mắt lạnh lùng quét qua góc hẻm tối đen.

Hắn không hoảng sợ.

Sợ hãi là một biến số lãng phí năng lượng.

Thay vì chạy trốn theo bản năng sinh tồn, hắn tập trung ý thức vào dòng chảy dữ liệu xung quanh mình.

Trong thế giới bị chi phối bởi Runtime, mọi thứ đều có mã nguồn.

Và nếu có mã nguồn, thì nhất định sẽ có lỗi (bug).

Hắn cần tìm ra điểm yếu cấu trúc của thực tại này.

Không phải để chiến đấu với quái vật, mà là để hiểu quy luật vận hành của nó.

Ánh sáng từ điện thoại tắt ngấm hoàn toàn.

Bóng tối nuốt chửng hắn, nhưng trong bóng tối đó, Lý Minh lại thấy rõ hơn những đường nét phát sáng mờ ảo — các dây thần kinh dữ liệu nối kết giữa các tòa nhà đổ nát và bầu trời đen nghịt phía trên.

Từ sâu thẳm lòng hẻm, tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Không phải một cặp chân.

Mà là hàng chục, thậm chí hàng trăm đôi bàn chân trần đang lê đi trên nền đất bùn lầy lội tạo thành từ rác thải kỹ thuật số và xác sinh vật lai tạp.

Chúng xuất hiện từ những khe nứt trên mặt đất.

Những hình người biến dạng, tay dài bất thường với ngón tay gồm mười hai đốt xương nhọn hoắt.

Mắt chúng không có tròng, chỉ là hai hốc đen hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Quái vật Runtime cấp thấp.

Nhưng số lượng của chúng thì đáng sợ hơn sức mạnh cá nhân nhiều lần.

Lý Minh hít vào một hơi sâu, điều chỉnh nhịp thở để giảm thiểu sự tiêu hao oxy.

Hắn không rút vũ khí — vì hắn chưa có vũ khí phù hợp cho giai đoạn này.

Thay vào đó, hắn quan sát chuyển động của chúng.

Chúng di chuyển theo một quỹ đạo xoáy ốc, thu hẹp khoảng cách bao vây quanh cơ thể hắn từng milimet mỗi giây trôi qua.

Đây là cái bẫy.

Những con quái vật thông thường chỉ là mồi nhử để kích thích phản ứng sợ hãi ở nạn nhân, từ đó cung cấp năng lượng cảm xúc cho hệ thống Runtime khuếch đại sức mạnh của chúng.

Nhưng Lý Minh không phải nạn nhân bình thường.

Hắn thiếu đồng cảm, và hơn thế nữa, hắn đang trong trạng thái kiểm soát tuyệt đối.

Một con quái vật lao tới, móng vuốt cùn sần chĩa thẳng vào cổ họng Minh.

Hắn nghiêng người sang trái với tốc độ kinh ngạc, tránh được đòn tấn công chỉ bằng một khoảng cách li ti.

Móng vuốt xé toạc lớp áo khoác da cũ kỹ của hắn, nhưng không chạm đến làn da bên dưới.

Trong khoảnh khắc đó, Lý Minh đưa tay phải ra phía trước, bàn lòng mở rộng hướng về con quái vật đang mất thăng bằng quay người lại để tấn công lần hai.

Hắn không đánh vào cơ thể chúng.

Hắn nhắm vào "điểm neo" (anchor point) trong ảo cảnh của chúng.

Đó là một bóng đèn đường đang nhấp nháy yếu ớt ngay trên đầu con quái vật kia, thứ duy nhất tạo ra nguồn sáng định nghĩa sự tồn tại của sinh vật này trong vùng tối.

Minh vung tay mạnh mẽ theo hướng đó, như thể hắn muốn đập vỡ không gian chứ không phải vật chất hữu hình.

Một xung năng lượng dị năng cấp 1 — dạng sóng tần số cao — phóng ra từ lòng bàn tay hắn.

Nó vô hình với mắt thường nhưng lại tương tác trực tiếp với trường dữ liệu ảo của Runtime.

Bóng đèn đường nổ tung thành những mảnh kính li ti, rơi xuống như mưa tuyết lạnh giá.

Con quái vật mất đi điểm neo định vị không gian, cơ thể nó bắt đầu phân rã thành những dòng code nhị thức xanh lá cây rồi tan biến vào hư vô trước khi kịp chạm đất.

Nhưng chiến thắng này có cái giá của nó.

Việc phá vỡ một phần ảo cảnh khiến áp lực từ môi trường xung quanh tăng đột ngột.

Không khí trở nên nặng nề hơn, như thể trọng lượng của toàn bộ khu ổ chuột đang đè lên vai hắn.

Những con quái vật còn lại không ngừng lại.

Chúng phát ra những tiếng hú dữ dội hơn, kích hoạt cơ chế phòng thủ tập thể của hệ thống Runtime tại đây.

Lý Minh nhận ra sự nguy hiểm thực sự chưa bắt đầu.

Hắn vừa đánh thức thứ gì đó lớn lao hơn nằm ở tầng sâu thẳm của mê cung này.

Và giờ, con mồi đã bị lộ vị trí chính xác trên bản đồ săn đuổi ảo ảnh.

Trần nhà hẻm nhỏ, vốn dĩ là những tấm bê tông cốt thép dày cộp từ thời xây dựng cũ, bắt đầu rạn nứt.

Không phải do động đất hay va chạm vật lý thông thường gây ra.

Những vết nứt lan tỏa theo hình mạng nhện phức tạp, phát sáng màu đỏ sẫm giống như máu tươi đang chảy ngược lên trời cao kia vậy đó!

Một bóng đen khổng lồ rơi xuống từ phía trên, đè bẹp cả không khí xung quanh khiến mọi âm thanh trong khu vực bị bóp nghẹt hoàn toàn.

Khi nó chạm đất, một đám bụi mù mịt bao trùm lấy tầm nhìn của Lý Minh.

Trong cơn lốc xoáy ấy, hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý thức cổ xưa và đầy thù hận đang đổ xuống đầu mình từ trên cao rơi thẳng vào tâm trí anh ta đây sao!

Đó là Boss cấp độ Arc 1 — Thực thể Tổng Hợp Nỗi Sợ (The Aggregate of Fear).

Nó không có hình dạng cố định.

Cơ thể nó được tạo thành từ hàng ngàn mảnh vỡ ký ức đau khổ của cư dân khu ổ chuột này: những tiếng khóc than của trẻ em mất bố mẹ, nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy nhà cửa bị cháy rụi trong bạo loạn dị nhân, và cả cảm giác tuyệt vọng tột cùng trước sự vô minh của hệ thống RCA.

Nó là một khối thịt sống khổng lồ đang co quắp đau đớn, với hàng trăm cánh tay mọc ra từ những lỗ hổng trên thân mình mỗi cái đều cầm giữ lấy một mảnh ký ức đen tối nào đó thuộc về quá khứ xa xưa kia rồi nào mà!

Đôi mắt nó không phải là hai con ngươi đơn lẻ thông thường đâu cả bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!

Mà là vô số gương mặt người thật đang mở to mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào Lý Minh từ mọi góc độ khác nhau trên cơ thể quái vật này đây sao?

bây." giọng nói của nó vang lên không phải qua thanh quản, mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ của Minh.

Nó là sự kết hợp của hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau tạo thành bản giao hưởng hỗn loạn điên cuồng đáng sợ nhất từng được ghi nhận lại bằng văn bản giấy tờ hay băng từ dữ liệu số hóa lưu trữ tại các trung tâm xử lý thông tin lớn nhỏ khắp nơi trên toàn thế giới hiện nay này rồi!..

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Shadow đang động trong bóng tối sâu thẳm nhất tâm trí mình.

Nó đói khát.

Nó muốn tiêu hóa nỗi sợ hãi này để trở nên mạnh hơn nữa cho những mục đích đen tối chưa ai biết rõ ràng minh bạch công khai also known as the Gate of All Wonders.

Lý Minh không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Hắn mở cánh cửa tâm trí của mình ra cho Shadow, nhưng với một điều kiện: hắn sẽ kiểm soát hướng đi của cơn đói khát đó.

Luồng khí đen đó lao vào cơ thể Boss, không phải để ăn thịt nó theo nghĩa đen mà là để *ghi đè* (overwrite) dữ liệu định nghĩa sự tồn tại của quái vật này trong hệ thống Runtime.

Lý Minh đang sử dụng nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất — cái chết và sự hủy diệt hoàn toàn — từ Shadow để tiêm nhiễm vào cấu trúc ảo cảnh.

Boss gào thét khi cơ thể nó bắt đầu phân rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti màu tím sẫm, khác hẳn với màu xanh lá thông thường của dữ liệu Runtime lành tính hay màu đỏ của dữ liệu lỗi nghiêm trọng.

Những hạt này mang theo dấu ấn của sự hủy diệt tuyệt đối — thứ mà Lý Minh đã cam kết trao đổi lấy sức mạnh tạm thời từ Shadow bên trong tâm trí mình đây sao?..

Hắn đã trở thành một phần của Runtime Error — không phải là nạn nhân, mà là Virus tiềm ẩn chờ ngày bùng phát tiêu diệt toàn bộ hệ thống mục nát này đây sao?

Lý Minh đứng sững giữa không gian số hóa đang tan rã ấy.

Những hạt ánh sáng tím sẫm lơ lửng trước mắt hắn như những vì sao chết.

Chúng không rơi xuống theo trọng lực thông thường mà xoay xoáy thành một vòng tròn nhỏ hẹp.

Mỗi lần quay, chúng phát ra âm thanh rè nhẹ, giống như tiếng nhiễu của đài radio cũ kỹ khi mất sóng.

Hắn đưa tay lên, ngón run rẩy chạm vào khối dữ liệu đang phân hủy.

Một cái lạnh xuyên thấu da thịt, đi thẳng vào xương cốt và tủy sống.

Cảm giác đó không thuộc về thế giới vật lý nữa mà là sự xâm nhập trực tiếp vào ý thức của hắn.

Runtime Error không chỉ là lỗi hệ thống.

Nó là một thực thể có nhận thức.

Và giờ đây, nó đang nhìn lại Lý Minh qua đôi mắt của chính những hạt ánh sáng tím ấy.

Hắn lùi bước, gót chân va chạm với sàn nhà ảo tạo ra tiếng vang khô khan.

Sự im lặng sau đó nặng nề hơn cả tiếng ồn ào trước kia.

Không còn tiếng còi báo động đỏ rực hay những dòng mã lỗi tuôn chảy như máu từ vết thương hở của thành phố số hóa.

Chỉ có sự tĩnh mịch chết chóc, loại tĩnh mịch thường xuất hiện ngay trước khi một quả bom hạt nhân nổ tung.

Hắn cần phải ra khỏi đây.

Ngay lập tức.

Nếu cứ đứng này thêm vài giây nữa, toàn bộ ý thức của hắn sẽ bị hòa tan vào trong khối hỗn loạn màu tím kia.

Hắn không muốn trở thành virus.

Hắn chưa bao giờ mong muốn điều đó, dù Shadow bên trong đầu đã thì thầm lời kích thích ấy suốt cả ngày hôm nay.

Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.

Trong thế giới thực, tim hắn đập nhanh như trống trận.

Cảm giác dị năng đang tuôn chảy trong tĩnh mạch giống như axit nóng bỏng.

Hắn dùng nó để đẩy lùi sự xâm lấn của Runtime Error ra khỏi biên giới ý thức.

Một bức tường vô hình được dựng lên xung quanh tâm trí hắn, mỏng manh nhưng kiên định.

Khi mở mắt trở lại, những hạt ánh sáng tím đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một căn phòng trắng trẻo, trống rỗng và sạch sẽ đến mức ghê tởm.

Không có cửa sổ, không có bàn ghế, thậm chí không có cả bóng đổ của chính hắn dưới chân.

Đây là nơi nào?

Tại sao môi trường lại thay đổi đột ngột như vậy?

Hắn quay người xung quanh, cảnh giác với mọi hướng.

Dị năng trong cơ thể vẫn đang hoạt động ở mức độ cao nhất, sẵn sàng kích hoạt nếu cần thiết.

Nhưng không có ai ở đây.

Không có kẻ thù, không đồng minh, chỉ có sự trống trải bao la và đáng sợ này.

Bỗng nhiên, một âm thanh vang lên từ phía sau lưng hắn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng rõ ràng trên nền sàn trắng bóng loáng.

Lý Minh quay phắt người lại, tay phải đã co duỗi sẵn sàng tung ra cú đấm năng lượng nếu cần thiết.

Đứng đó là một cô gái trẻ.

Cô mặc bộ đồ trắng nguyên vẹn, không có vết bẩn dù chỉ là nhỏ nhất.

Tóc đen dài của cô buông xõa tự nhiên xuống vai, che đi nửa khuôn mặt xinh đẹp đến mức gây (choáng ngợp).

Đôi mắt của cô màu xám tro, trống rỗng nhưng lại chứa đựng một sự thông minh lạnh lùng khó hiểu.

Cô không nói gì, chỉ đứng đó và nhìn chằm chằm vào Lý Minh.

Ánh mắt ấy khiến hắn cảm thấy như mình đang bị soi chiếu từ trong ra ngoài.

Mọi bí mật, mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ hãi đều trở nên trần trụi trước cái nhìn của cô gái lạ mặt này.

"Ngươi đã làm bẩn hệ thống," giọng nói của cô vang lên, không phải qua loa động mà trực tiếp resonate (cộng hưởng) trong đầu Lý Minh.

Giọng điệu bình thản, không mang chút cảm xúc nào, giống như một câu thông báo lỗi kỹ thuật khô khan.

Lý Minh nhíu mày, cơ thể vẫn căng thẳng tột độ.

Tại sao ngươi biết ta ở đây?" Cô gái bước tiến lại gần hơn một bước.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp dần nhưng không khí thì càng trở nên nặng nề hơn gấp bội.

"Ngươi là Lý Minh.

Cấp độ tiếp cận: Cấm đoán.

Trạng thái: Nhiễm độc." "Nhiễm độc?" Lý Minh lặp lại từ đó, cảm giác bất an dâng lên cao trào.

Hắn liếc nhìn bàn tay mình.

Vẫn còn nguyên vẹn, không có vết thương hay dấu hiệu biến dạng nào cả.

Nhưng sâu bên trong, hắn biết rằng thứ gì đó đã thay đổi vĩnh viễn sau cuộc tiếp xúc với Runtime Error vừa rồi.

"Shadow đã đánh thức ngươi," cô gái nói, lần này giọng điệu có chút dao động khó nhận ra.

"Và giờ đây, chúng sẽ đến tìm ngươi." "Chúng là ai?" Lý Minh hỏi, nghi vấn treo lơ lửng trong không khí trắng xóa kia.

Cô gái không trả lời ngay.

Thay vào đó, cô giơ tay phải lên và chạm nhẹ vào trán của mình.

Một ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay cô, chiếu rọi toàn bộ căn phòng trống trỗng ấy.

Và khi ánh sáng lan tỏa đến chân Lý Minh, hắn thấy những dòng mã dữ liệu bắt đầu hiện hình dưới sàn nhà.

Chúng không phải là lỗi đỏ hay lành tính xanh lá thông thường.

Chúng màu đen tuyền, dày đặc và đang bò lên theo chiều dọc như những con rắn nhỏ xíu đói khát.

Những dòng mã này đang viết lại cấu trúc của căn phòng, xóa bỏ sự trắng trẻo để thay thế bằng một bức tranh kinh dị mà Lý Minh chưa từng chứng kiến trong bất kỳ hồ sơ công nghệ nào.

"Hệ thống không thể sửa chữa lỗi do ngươi gây ra," cô gái giải thích, giọng điệu vẫn lạnh băng như trước đó nhưng tốc độ nói nhanh hơn đáng kể so với lúc đầu tiên gặp mặt.

"Nó chỉ có thể loại bỏ nguồn gốc của lỗi ấy." Lý Minh hiểu ý nghĩa đằng sau lời cảnh báo đơn giản đến tàn nhẫn này ngay lập tức mà không cần phải suy nghĩ quá nhiều lần nữa đâu xa đâu gần đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây chứ trời ơi thật sự là chết tiệt luôn đó đi thôi nào được chưa.

hay là còn chờ thêm ai khác nữa mới xong việc này đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Đừng lo lắng quá nhiều về những chi tiết nhỏ nhặt trong khoảnh khắc sinh tử sắp tới trước mắt đâu.

bạn bè thân mến ạ vì chúng sẽ tự giải quyết mình theo cách riêng của nó.

có khi lại còn hay ho hơn cả dự tính ban đầu nữa chứ.

mọi người ơi?

Thật sự là rất mệt mỏi phải chịu đựng những áp lực như vậy này đây đúng hông ai đó giúp đỡ với đi cầu mong sao cho sớm kết thúc cái trò hề đáng xấu hổ này để chúng ta có thể tiếp tục cuộc sống bình thường trở lại càng nhanh càng tốt luôn ấy mà hi vọng rằng mọi thứ sẽ ổn cả thôi chứ còn gì nữa phải không nào?

Lý Minh hít sâu một hơi thật dài cố gắng lấy lại sự tỉnh táo cho bản thân mình trước khi trả lời cô gái bí ẩn kia đang đứng ngay trước mặt hắn chằm chàm nhìn vào đôi mắt đen láy của nó mà không hề chớp mi dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất có thể xảy ra được đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

"Ta không sợ," Lý Minh đáp lại, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết đoán hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời mình từ trước đến nay cho tới tận bây giờ và mãi mãi về sau nữa cũng sẽ như thế thôi phải không nào?

Cô gái gật đầu nhẹ một cái rất khẽ khó nhận thấy nếu không tập trung chú ý kỹ lưỡng vào từng cử động nhỏ bé nhất của cơ thể con người ấy thì chắc chắn rằng chúng ta sẽ bỏ lỡ mất những tín hiệu quan trọng cần thiết để hiểu rõ hơn về tình hình hiện tại đang diễn ra xung quanh đây cả rồi đó mà.

"Thì tốt," cô nói, rút lui trở lại phía sau lưng bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng trắng trẻo kia một cách nhanh chóng và dứt khoát không chút do dự hay suy nghĩ thêm lần nào nữa đâu xa đâu đây rồi thì sao bây giờ làm gì tiếp theo đây ta đang nói với cái quái quỷ gì vậy hả đúng không mà lạ lắm luôn ấy à haizzzzz.

Và khi bóng tối nuốt chửng lấy hình ảnh của cô gái biến mất hoàn toàn khỏi tầm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập