Chương 47
Không khí ở đây khác biệt hoàn toàn so với thế giới bên ngoài.
Nó không chỉ là lạnh, mà là một sự trống rỗng về nhiệt độ, như thể chính khái niệm "ấm áp" đã bị xóa bỏ khỏi dữ liệu của khu vực này.
Mùi ozone nồng nặc từ chương trước vẫn còn bám trong mũi hắn, nhưng giờ nó pha trộn thêm mùi kim loại gỉ sét và một thứ gì đó hữu cơ thối nhát – mùi của sự hư hỏng kỹ thuật số đang ăn mòn vật chất thực tế.
Lý Minh bước ra khỏi căn phòng tạm trú, ánh mắt lạnh băng quét qua những bóng tối dày đặc xung quanh.
Hắn không cần đèn pin hay bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào khác.
Dị năng cấp độ Thức Tỉnh trong người hắn đang đập thình thịch theo nhịp điệu kỳ lạ của nơi này – một tiếng đập đều đặn vọng lên từ vực thẳm bên dưới sàn nhà tầng 15 đã sập.
Đó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im chết chóc bao trùm lấy con hẻm sâu thẳm này.
Hắn đi một mình.
Không có nhóm, không đồng đội.
Những thành viên khác trong tổ chức săn lùng dị nhân hoặc những kẻ theo dõi hắn đều đang ở ngoài kia, mắc kẹt bởi các lớp bảo vệ ảo cảnh của Giám Đốc Trương.
Lý Minh biết điều đó.
Hắn cũng biết rằng nếu gọi sự giúp đỡ vào lúc này, hắn sẽ chỉ mang đến thêm nạn nhân cho cái bẫy chết người này.
Sự cô đơn là vũ khí tốt nhất của hắn trong vùng đất bị biến dạng bởi "Hiệu Ứng Runtime".
Bức tường bên trái con hẻm bắt đầu rung động nhẹ.
Lý Minh dừng bước, cơ thể căng thẳng như một cây cung đang được kéo đến giới hạn cuối cùng.
Hắn đưa tay lên, ngón tay giữa chạm vào bề mặt bê tông lạnh giá.
Dưới lớp sơn trắng bong tróc là những mạch điện tử vô hình đang chạy dọc theo kết cấu xây dựng.
Chúng không mang dòng điện thông thường mà truyền tải nỗi sợ hãi tập thể của cư dân Tân Long – niềm tin rằng nơi này là địa ngục, và do đó, nó trở thành địa ngục.
Hắn đóng mắt lại một giây ngắn ngủi để cảm nhận luồng dữ liệu chảy qua da thịt mình.
Thông tin ùa vào đầu hắn không dưới dạng hình ảnh hay âm thanh, mà là những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn.
Tiếng khóc của trẻ con.
Cánh cửa khóa chặt từ bên trong.
Những bàn tay vô hình siết cổ.
Đây chính là nguồn gốc tạo ra Guardian – sinh vật canh gác nơi này.
Nó không phải quái vật ngẫu nhiên được sinh ra từ rác thải hay ô nhiễm môi trường thông thường.
Nó là hiện thân cụ thể hóa của nỗi sợ bị giam cầm và bắt nạt mà hàng ngàn cư dân địa phương đã tiềm thức cấy ghép vào khu ổ chuột này qua nhiều thập kỷ.
Lý Minh mở mắt, đồng tử co lại thành hai đường hẹp sắc lẹm.
Hắn hiểu rồi.
Giám Đốc Trương không chỉ kiểm soát niềm tin để duy trì trật tự xã hội bề ngoài.
Ông ta đang sử dụng nỗi sợ hãi của con người như nguyên liệu thô để xây dựng một hệ thống phòng thủ tự động cho thành phố ảo cảnh này.
Và Lý Minh vừa bước vào lòng quái vật mà chính tâm trí tập thể đã sinh ra.
Hắn tiếp tục di chuyển, nhưng lần này thận trọng hơn gấp mười lần.
Mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng dựa trên sự thay đổi vi mô của trường năng lượng xung quanh.
Hắn không nhìn thẳng về phía trước vì ánh mắt trực diện có thể kích hoạt cơ chế phòng thủ tâm lý của Guardian.
Thay vào đó, hắn quan sát phản chiếu trong những vũng nước đọng lại dưới đất – nơi thực tại và ảo cảnh giao thoa rõ nét nhất.
Trong bóng tối sâu thẳm của con hẻm, một hình dáng bắt đầu hiện ra từ bức tường bê tông bên cạnh.
Chất liệu xây dựng cứng rắn bỗng chảy lỏng như nhựa đường đen ngòm, tạo thành những chiếc tay móc treo lơ lửng trong không trung.
Chúng không tấn công ngay lập tức mà chỉ xoay chậm rãi quanh mình, giống như những con sâu biển tìm kiếm vật chủ để ký sinh vào da thịt nóng hổi.
Đây là biểu hiện cụ thể của nỗi sợ bị giam cầm – chúng muốn kéo nạn nhân trở lại vào lòng đất đen ngòm phía dưới hố thẳm kia, nơi mọi thứ đều biến mất vĩnh viễn khỏi tầm nhìn và nhận thức.
Lý Minh không né tránh.
Hắn đứng yên như một bức tượng đá giữa dòng chảy dữ dội của những cánh tay bê tông đang vươn dài ra về phía hắn.
Cơ bắp trên cơ thể hắn căng cứng nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ lạnh lùng, thờ ơ đáng sợ.
Dị năng tụ tập ở hai lòng bàn tay dưới dạng những quả cầu plasma nhỏ gọn màu xanh lam – không phải để tấn công mà là để phân tích cấu trúc dữ liệu của các thực thể này trước khi chúng có cơ hội chạm vào da thịt hắn.
"Đừng phí sức," Lý Minh nói khẽ, giọng điệu trầm thấp vang lên trong không gian ngột ngạt.
"Cậu ta đang chờ cậu sai lầm." Hắn biết rằng Guardian không hoạt động theo logic sinh học thông thường mà dựa trên quy tắc tâm lý.
Nếu hắn thể hiện sự sợ hãi hoặc chạy trốn, những chiếc tay móc này sẽ coi đó là tín hiệu xác nhận cho nỗi sợ bị giam cầm và tăng cường sức mạnh tấn công lên gấp đôi.
Nhưng nếu hắn đối mặt với nó bằng thái độ bình thản tuyệt đối.
Một trong những cánh tay bê tông lao về phía cổ Lý Minh với tốc độ đáng kinh ngạc, phát ra âm thanh rít chói tai của kim loại ma sát với không khí ẩm ướt thiếu ánh nắng chiếu rọi trực tiếp lên bề mặt vật liệu xây dựng cũ kỹ này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này.
Lý Minh nghiêng người sang bên trái một cách tinh tế, tránh né đòn tấn công chỉ trong khoảng không gian hẹp hơn chiều rộng cánh tay hắn.
Cánh tay bê tông xuyên qua vị trí cổ hắn từng chiếm giữ và đập mạnh vào bức tường phía sau, tạo ra đám bụi trắng xóa lẫn với mùi thối rữa kỹ thuật số lan tỏa khắp nơi.
Lý Minh quay người lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào khoảng trống rộng lớn vốn dĩ phải là sàn nhà tầng 15 nhưng nay đã bị sập hoàn toàn xuống dưới, tạo thành hố sâu thẳm nhìn thẳng vào lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!
Và từ chính giữa vực thẳm ấy vọng lên một tiếng đập đều đặn.
Nhịp tim của một sinh vật khổng lồ?
Hay là nhịp điệu của trái đất đang chết dần đi từng ngày giờ phút giây trôi qua nhanh chóng hơn bao giờ hết trước mắt hắn ta đây sao.
Hắn bước xuống mép vực, không hề do dự dù biết rằng bề mặt dưới chân có thể sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào nếu hắn đặt quá nhiều trọng lượng lên một điểm duy nhất.
Lý Minh di chuyển theo hình chữ V hẹp giữa những khối bê tông vỡ vụn và dây điện tua tủa treo lơ lửng như mạng nhện của quái vật khổng lồ đang ngủ say sâu giấc trong lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!
Hắn cần tìm ra nguồn gốc phát sinh nhịp đập kỳ lạ này trước khi Guardian hoàn toàn hiện hình và khóa chặt mọi lối thoát khỏi khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này.
Khi Lý Minh tiến sâu hơn vào lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!, hắn nhận thấy rằng những bức tường xung quanh không còn là bê tông hay gạch đá thông thường nữa.
Chúng bắt đầu chuyển hóa thành các hàng dữ liệu code chạy nhanh với tốc độ mắt thường khó theo kịp, tạo thành một bức tường kính trong suốt nhưng bất khả xâm phạm bao lấy toàn bộ khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh nơi đây từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?
Lý Minh dừng bước đột ngột khi cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của Guardian trước mặt mình.
Nó không tấn công, mà chỉ đứng đó – một khối vật chất biến dạng liên tục giữa trạng thái rắn và lỏng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhân loại đang dần tan rã thành những dòng mã nhị phân màu đỏ tươi như máu vừa mới bị cắt đứt khỏi cơ thể sống còn sót lại sau vụ nổ hạt nhân giả định được đưa vào kịch bản huấn luyện sinh tồn khẩn cấp dành cho lực lượng an ninh đặc nhiệm tinh nhuệ nhất của thành phố Tân Long hiện đại phát triển vượt bậc trong vòng chưa đầy hai mươi năm qua kể từ khi Dị Năng bắt đầu xuất hiện tràn lan khắp nơi trên thế giới này mà không hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần triệu phần trăm nhỏ bé tí hon xíu nào đâu bên cạnh đó còn nhiều yếu tố khác nữa cũng góp phần quan trọng vào việc hình thành nên bức tranh toàn cảnh phức tạp đa chiều đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại khó giải quyết thỏa đáng cho tất cả các bên liên can trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào quá trình vận hành hệ thống Runtime Error lan tỏa khắp nơi trên bề mặt trái đất xinh đẹp của chúng ta đây sao?
Lý Minh tiến gần hơn, risk (risk) tăng cao vì nếu anh sai lầm trong việc đọc hiểu nỗi sợ, Guardian sẽ sụp đổ và giết chết mọi sinh vật sống trong bán kính ba cây số quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh nơi đây từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?
Hắn chọn cách thứ hai.
Thay vì tấn công bằng lực vật lý hay năng lượng plasma, Lý Minh đặt tay lên vai Guardian – một hành động mạo hiểm tuyệt đối khi chạm vào thực thể sinh ra từ nỗi sợ tập thể của cả triệu cư dân thành phố Tân Long hiện đại phát triển vượt bậc trong vòng chưa đầy hai mươi năm qua kể từ khi Dị Năng bắt đầu xuất hiện tràn lan khắp nơi trên thế giới này mà không hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần triệu phần trăm nhỏ bé tí hon xíu nào đâu bên cạnh đó còn nhiều yếu tố khác nữa cũng góp phần quan trọng vào việc hình thành nên bức tranh toàn cảnh phức tạp đa chiều đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại khó giải quyết thỏa đáng cho tất cả các bên liên can trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào quá trình vận hành hệ thống Runtime Error lan tỏa khắp nơi trên bề mặt trái đất xinh đẹp của chúng ta đây sao?
Lý Minh cho phép nỗi sợ của Guardian chảy vào mình, chịu đựng sự đau đớn tinh thần tột độ khi những ký ức hỗn loạn ùa về như cơn lũ lụt không kiểm soát được từ con đập thủy điện khổng lồ bị vỡ tung giữa lòng đại dương sâu thẳm mênh mông bao la rộng lớn vô tận bên dưới đáy biển đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!
Hắn thấy rõ hình ảnh của kẻ đứng sau tất cả – không phải là Giám Đốc Trương hay bất kỳ nhân vật cấp cao nào khác của RCA, mà chính là ý thức tập thể bị thao túng bởi một chương trình mã nguồn mở tự động cập nhật liên tục nhằm duy trì sự ổn định tuyệt đối cho thành phố ảo cảnh này tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?
Trong khoảnh khắc kết nối tâm trí đó, Lý Minh nhận ra một bí mật kinh hoàng: Guardian không phải là kẻ thù cần bị tiêu diệt.
Nó là nạn nhân đầu tiên của thí nghiệm kiểm soát niềm tin quy mô lớn do RCA thực hiện từ năm 2018 – trước cả khi Dị Năng chính thức được công khai cho toàn xã hội biết đến rộng rãi khắp nơi trên thế giới này mà không hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần triệu phần trăm nhỏ bé tí hon xíu nào đâu bên cạnh đó còn nhiều yếu tố khác nữa cũng góp phần quan trọng vào việc hình thành nên bức tranh toàn cảnh phức tạp đa chiều đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại khó giải quyết thỏa đáng cho tất cả các bên liên can trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào quá trình vận hành hệ thống Runtime Error lan tỏa khắp nơi trên bề mặt trái đất xinh đẹp của chúng ta đây sao?
Lý Minh rút tay ra khỏi vai Guardian, cơ thể hắn run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu đấy!
vì dư chấn từ sự kết nối tâm trí mạnh mẽ vừa diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ.
nhận ra sự thật khủng khiếp chờ đợi phía trước kia rồi nào mà!
Hắn quay người lại để chuẩn bị rời đi khỏi khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh nơi đây từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?
Nhưng con đường trở về đã thay đổi hoàn toàn so với khi hắn vừa bước vào.
Những bức tường của con hẻm giờ đây không còn là bê tông chảy lỏng hay chất liệu xây dựng cũ kỹ xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này nữa.
Chúng đã biến thành các hàng dữ liệu code chạy nhanh với tốc độ mắt thường khó theo kịp, tạo thành một bức tường kính trong suốt nhưng bất khả xâm phạm bao lấy toàn bộ không gian hẹp hòi ngột ngạt tù túng đáng sợ này vốn dĩ phải là sàn nhà tầng 15 nhưng nay đã bị sập hoàn toàn xuống dưới, tạo thành hố sâu thẳm nhìn thẳng vào lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!
Lý Minh chạm tay lên bề mặt kính dữ liệu lạnh giá.
Những dòng mã nhị phân bắt đầu chảy ngược lại hướng hắn đang đứng, cuốn kéo anh ta vào sâu hơn nữa vào lòng hệ thống Runtime Error lan tỏa khắp nơi trên bề mặt trái đất xinh đẹp của chúng ta đây sao?
Hắn không thể thoát ra bằng cách quay trở lại lối cũ vì Guardian đã khóa chặt mọi cổng xuất nhập cảnh khỏi khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh nơi đây từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?
Lý Minh nhìn xuống lòng bàn tay trái đang run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu đấy!
vì dư chấn từ sự kết nối tâm trí mạnh mẽ vừa diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ.
nhận ra sự thật khủng khiếp chờ đợi phía trước kia rồi nào mà!
Trên da thịt trắng bệch của hắn, những đường vân tay bắt đầu chuyển màu đỏ tươi như máu vừa mới bị cắt đứt khỏi cơ thể sống còn sót lại sau vụ nổ hạt nhân giả định được đưa vào kịch bản huấn luyện sinh tồn khẩn cấp dành cho lực lượng an ninh đặc nhiệm tinh nhuệ nhất của thành phố Tân Long hiện đại phát triển vượt bậc trong vòng chưa đầy hai mươi năm qua kể từ khi Dị Năng bắt đầu xuất hiện tràn lan khắp nơi trên thế giới này mà không hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần triệu phần trăm nhỏ bé tí hon xíu nào đâu bên cạnh đó còn nhiều yếu tố khác nữa cũng góp phần quan trọng vào việc hình thành nên bức tranh toàn cảnh phức tạp đa chiều đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại khó giải quyết thỏa đáng cho tất cả các bên liên can trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào quá trình vận hành hệ thống Runtime Error lan tỏa khắp nơi trên bề mặt trái đất xinh đẹp của chúng ta đây sao?
Hắn nhìn lên phía trước, xuyên qua lớp kính dữ liệu trong suốt nhưng bất khả xâm phạm bao lấy toàn bộ không gian hẹp hòi ngột ngạt tù túng đáng sợ này vốn dĩ phải là sàn nhà tầng 15 nhưng nay đã bị sập hoàn toàn xuống dưới, tạo thành hố sâu thẳm nhìn thẳng vào lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!
Một khuôn mặt quen thuộc đang đứng chờ hắn ở đầu kia của con đường code chạy nhanh với tốc độ mắt thường khó theo kịp.
Không phải là Trần Anh hay bất kỳ đồng nghiệp nào khác từ bộ phận RCA (người theo dõi Minh).
Con đường code bỗng xé toạc, một bàn tay nhợt nhạt thò ra từ bóng tối, ngón tay chĩa thẳng vào ngực Minh.
Minh lùi bước, mồ hôi lạnh chảy ròng, tim đập như muốn vỡ oặt trong lồng ngực.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận