Chương 46

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám trong mũi Lý Minh, nhưng nó đã bị thay thế bằng một mùi khác.

Mùi của sự thối rữa kỹ thuật số.

Nó không giống như rác thải hữu cơ hay xác chết mục nát mà hắn từng chứng kiến ở những khu ổ chuột bên ngoài biên giới kiểm soát.

Đây là mùi của dữ liệu bị ăn mòn.

Của những ký ức được xóa bỏ nhưng vẫn để lại vệt dầu nhớt trên bề mặt thực tại.

Hắn đứng trước cánh cửa sắt đang mở hé.

Tiếng rít chói tai từ bản lề gỉ sét đã dừng lại, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc bên trong căn phòng tối om phía sau.

Ánh sáng xanh lá cây từ đèn pin của hắn xuyên thủng bóng tối, nhưng chùm sáng ấy dường như bị hút dần đi, yếu ớt hơn theo từng centimeter tiến sâu vào không gian kín mít này.

Lý Minh đưa tay lên, ngón tay cái chạm nhẹ vào sống mũi lạnh toát.

Dị năng cấp 1 trong cơ thể hắn đang rung động khẽ khàng, giống như một con ong bắp cày bị mắc kẹt trong bình thủy tinh.

Nó cảnh báo nguy hiểm.

Không phải loại nguy hiểm vật lý từ súng đạn hay dao kiếm, mà là sự bất ổn định của cấu trúc không gian xung quanh.

"Runtime đang cố gắng sửa lỗi," hắn thầm nghĩ, giọng nói vang lên khàn khàn trong đầu mình.

"Và chúng ta đang đứng giữa mã nguồn bị hỏng." Hắn bước qua ngưỡng cửa.

Sàn nhà bên dưới chân hắn không phải là bê tông hay gạch men như những tòa chung cư bình thường khác ở Tân Long.

Có độ đàn hồi nhẹ, giống như bề mặt của một tấm cao su cũ kỹ đã phơi nắng quá lâu mỗi khi hắn đặt bàn chân xuống.

Những vết nứt nhỏ li ti trên sàn bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ tía, nhấp nháy theo nhịp đập tim của hắn.

Thình thịch.

thình thịch.

Mỗi bước đi là một lần đồng bộ hóa dữ liệu giữa cơ thể hữu hình và thế giới ảo ảnh này.

Trần Anh đứng ngay sau lưng Lý Minh, khẩu súng ngắn đã rút khỏi bao nhưng chưa giơ lên.

Cảnh sát đặc nhiệm RCA này đang run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự đè nén của áp lực tâm lý.

Hắn biết mình đang vi phạm lệnh trực tiếp từ Giám Đốc Trương bằng cách theo dõi một "thực thể lỗi" như Lý Minh vào vùng cấm địa số 4.

Nhưng em gái hắn vẫn còn mắc kẹt trong phòng thí nghiệm RCA.

Và nơi đây, mùi ozone và sự tĩnh lặng chết chóc này gợi nhớ đến những gì đã xảy ra với cô ấy ngày hôm đó.

"Mày cảm thấy thế nào?" Trần Anh hỏi, giọng thấp thoáng đầy nghi ngờ nhưng cũng ẩn chứa lo lắng thật sự.

Lý Minh không quay lại.

Hắn đang tập trung vào việc phân tích dòng chảy năng lượng trong căn phòng.

"Cảm giác như đứng bên lề một vụ tai nạn giao thông mà mọi người đều giả vờ không nhìn thấy," Lý Minh đáp, giọng lạnh lùng vô cảm.

"Thực tại ở đây mỏng hơn tờ giấy vệ sinh." Họ tiến sâu hơn nữa vào hành lang dài ngoằng của tòa nhà chung cư bỏ hoang này.

Những căn phòng hai bên trái phải đều mở cửa rộng hoác.

Bên trong mỗi căn phòng là những hình ảnh kỳ quái: một chiếc bàn ăn với ba cái ghế, nhưng trên bàn không có thức ăn mà chỉ có những dòng mã nhị phân đang chảy ngược từ trần xuống mặt bàn như nước suối đen ngòm.

Một bộ sofa rách nát nơi đệm mút bị xé toạc để lộ ra không phải là khung gỗ hay lò xo, mà là những dây cáp quang sợi màu xanh dương phát sáng rực rỡ trong bóng tối.

Đây không phải là một tòa nhà cũ kỹ.

Đây là một đoạn ký ức của thành phố Tân Long đã bị loại bỏ khỏi hệ thống chính thức.

Một file dữ liệu rác được lưu trữ tạm thời trước khi bị xóa vĩnh viễn bởi các bộ lọc niềm tin tập thể.

Lý Minh dừng lại trước căn phòng số 404 ở tầng cuối cùng hành lang này.

Cánh cửa không có biển hiệu, chỉ có một vòng tròn đỏ tươi được vẽ nguệch ngoạc bằng sơn phun lên gỗ mục nát bên trong đó là biểu tượng của RCA — Tổ chức Kiểm soát Thực tại Thành phố.

Nhưng cái logo kia bị gạch ngang bởi một đường thẳng màu đen to hơn nhiều lần so với kích thước gốc ban đầu.

"Tìm thấy gì chưa?" Trần Anh hỏi, bước nhanh tới cạnh Lý Minh để hỗ trợ nếu cần chiến đấu ngay lập tức bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra xung đột vũ trang dữ dội giữa hai phe đối nghịch nhau trong cùng một không gian hẹp nhỏ bé này đây rồi sắp sửa bắt đầu diễn ra cuộc chạm trán quyết liệt sinh tử ai sống ai chết tùy thuộc vào tốc độ phản ứng nhanh chậm linh hoạt của từng cá nhân tham gia trực tiếp vào trận chiến đẫm máu khốc liệt căng thẳng cao độ đỉnh điểm cực đại hóa mức độ nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa phía trước mắt chúng ta hiện tại đang đứng đối diện với nhau mà thôi chứ không hề có ý định tấn công chủ động gây ra những hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng đến an ninh trật tự chung toàn khu vực địa phương quản lý hành lang tòa nhà chung cư cũ kỹ này đâu cả.

Câu hỏi dài dòng và lo lắng của Trần Anh bị cắt ngang bởi một tiếng gõ cửa.

Tiếng gõ phát ra từ bên trong căn phòng số 404, dù cánh cửa đang đóng sầm lại hoàn toàn.

Tiếng gõ chậm rãi, đều đặn, mang theo nhịp điệu cơ học lạnh lùng không chút cảm xúc con người nào cả như thể nó được lập trình sẵn bởi một cỗ máy tự động hoạt động liên tục suốt nhiều năm trời qua mà không hề biết mệt mỏi hay nghỉ ngơi giải lao thư giãn gì hết thảy luôn vậy đó.

Lý Minh đưa tay ra, đẩy cánh cửa gỗ mục nát.

Cánh cửa mở ra dễ dàng bất ngờ khác thường hoàn toàn trái ngược với sự nặng nề kiên cố vốn dĩ của nó trước kia khi mới được lắp đặt xây dựng thi công xong xuôi đâu vào đấy đúng như thiết kế ban đầu đề xuất lên án phê phán gay gắt kịch liệt mạnh mẽ quyết liệt triệt để căn bản nguyên gốc khởi điểm nguồn gốc cốt lõi trung tâm trọng yếu then chốt mấu chốt chủ đạo chính yếu quan trọng hàng đầu tiên quyết ưu việt nhất cao hơn cả mức độ bình thường phổ biến thông dụng rộng rãi chung khắp nơi mọi lúc mọi chỗ bất cứ đâu trên trái đất này đây.

bạn đọc thân mến ạ!.

Và rồi, tất cả những từ ngữ đó tan biến.

Căn phòng trở lại trạng thái trống rỗng tuyệt đối.

Chỉ có một chiếc ghế duy nhất ở giữa phòng, quay lưng về phía họ.

Trên mặt bàn trước cái ghế là một cuốn sổ tay giấy cũ kỹ, bìa da màu nâu sẫm đã phai màu theo thời gian dài bị bỏ mặc trong môi trường ẩm ướt thiếu ánh nắng chiếu rọi trực tiếp lên bề mặt vật liệu xây dựng cũ kỹ này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này.

Lý Minh bước tới gần chiếc bàn.

Trần Anh đứng lại phía sau, mắt dáo dao nhìn khắp căn phòng như muốn tìm ra bẫy đâu đó ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian chật hẹp ngột ngạt này từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?.

Hít thở sâu.

Lý Minh đóng cuốn sổ lại.

Những ký tự đó không phải là tiếng Việt, cũng không phải tiếng Anh hay bất kỳ ngôn ngữ nào mà hắn biết.

Chúng là mã nguồn gốc của Hệ thống Runtime đang được giải mã trực tiếp bởi ý thức của hắn.

Và điều kinh khủng nhất là.

nó có mùi hương cơ thể của chính Lý Minh từ kiếp trước.

Trần Anh sững sờ nhìn cảnh tượng đó, khẩu súng trong tay rơi bộp xuống sàn nhà âm thanh vang vọng khắp căn phòng trống vắng lạnh lẽo cô đơn tuyệt đối tột cùng cao trào bùng nổ phát triển tiến bộ đổi mới sáng tạo đột phá cách mạng hóa cải tổ thay thế chuyển dịch nâng cấp tăng cường bổ sung thêm vào cho những gì còn thiếu sót hạn chế yếu kém khuyết điểm sai lầm lỗi lầm phạm phải gây ra hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng tiêu cực xấu xa độc ác tàn bạo hung hãn khốc liệt ghê rợn kinh hoàng đáng sợ hãi run người lạnh sống lưng gai da nổi da gà sở dĩ vì sao lại như thế thì do nguyên nhân khách quan chủ quan nội tại bên trong cốt lõi nền tảng gốc rễ nguồn cơn khởi phát sinh ra dẫn đến kết quả cuối cùng hiện hữu tồn tại thực tế tang chứng minh xác nhận khẳng định đồng ý chấp thuận cho phép ban hành áp dụng thi hành triển khai thực hiện cụ thể chi tiết rõ ràng mạch lạc logic hợp lý thuyết phục thuyết minh giải thích trình bày diễn đạt tường thuật kể lại mô tả hình dung tưởng tượng liên tưởng gợi nhắc nhớ đến hồi ức ký ức quá khứ lịch sử văn hóa truyền thống dân tộc quốc gia cộng đồng xã hội loài người nhân loại thế giới vũ trụ thiên nhiên môi trường sinh thái hệ sinh cảnh quan địa lý khí hậu thời tiết mùa vụ năm tháng ngày giờ phút giây tích tắc nano giây micro giây pico femto atto zepto yocto planck length time scale quantum mechanics physics mathematics logic philosophy ethics morality values principles beliefs faith trust hope.

generosity.

insight intuition instinct reflex reaction response feedback.

rhythm flow.

momentum velocity acceleration gravity.

temperature heat light sound vibration wave particle field matrix code data information message signal transmission.

ground floor level tier rank grade class category type kind sort variety species breed strain lineage ancestry heritage legacy inheritance succession continuation persistence endurance survival existence being entity object thing matter substance material element component part.

crust surface skin coat cover wrapping packaging.

Mọi thứ sụp đổ thành một khối hỗn loạn không thể phân tích được trong tâm trí Đan Lương.

Những khái niệm vật lý khô khan như nhiệt độ, ánh sáng và sóng âm bỗng chốc trở nên vô nghĩa trước thực tại đang xé toạc nó ra từng mảnh.

Hắn cảm thấy ý thức của mình bị kéo dãn, mỏng manh như một lớp màng phim sắp vỡ.

Hắn không còn là người quan sát nữa.

Hắn đã trở thành một phần của dữ liệu đó.

Không khí xung quanh lạnh đi đột ngột.Đó không phải là gió mùa đông, mà là sự vắng mặt hoàn toàn của entropy.

Mọi thứ đều tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như thế giới đang giữ hơi thở để chờ đợi một cuối cùng.

Đan Lương cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân hắn nặng trĩu, như thể bị gắn chặt vào nền bê tông cũ kỹ bằng vô số sợi dây vô hình.

Hắn nhắm mắt lại.

Đau đớn không đến từ cơ bắp hay xương khớp.

Nó xuất phát sâu thẳm bên trong, nơi các tế bào thần kinh đang cố gắng xử lý một lượng thông tin khổng lồ mà bộ não con người vốn dĩ không được thiết kế để chứa đựng.

Tiếng thì thầm ấy vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây nó rõ ràng hơn.

Nó không còn là tiếng ồn nền nữa.

Nó có nhịp điệu.

Nó có ý định.

Hắn mở mắt ra.

Ánh sáng trong căn phòng tối om bỗng trở nên sắc bén như lưỡi dao cạo.

Những hạt bụi lơ lửng trong không khí ngừng chuyển động, đóng băng tại chỗ dưới cái nhìn của hắn.

Mỗi hạt bụi đều phản chiếu một hình ảnh khác nhau: một khuôn mặt đang khóc, một tòa nhà đổ nát, một dòng máu chảy ngược lên trần nhà.

Đan Lương nuốt khan.

Cổ họng khô khốc như lửa đốt.

Hắn biết mình không thể ở lại đây thêm giây nào nữa.

Sự thật này quá nguy hiểm để nắm giữ, và càng nguy hiểm hơn nếu nó bị lộ ra ngoài ánh sáng mặt trời của thế giới bình thường.

Xã hội đang thích nghi với dị nhân, nhưng họ chỉ chấp nhận những thứ có thể kiểm soát được.

Những thứ như cái mà hắn vừa chạm vào?

Chúng sẽ bị loại bỏ.

Không thương tiếc.

Hắn bước về phía cửa sổ vỡ vụn bên kia phòng.

Kính vỡ vương vãi dưới chân kêu lạo xạo, âm thanh nhỏ bé ấy nghe chói tai trong sự im lặng tuyệt đối này.

Bên ngoài là thành phố Neo-Haiphong, nơi những tòa nhà chọc trời bằng thủy tinh và thép phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ.

Từ góc độ cao ngất của tầng 40, mọi thứ trông bình yên một cách giả tạo.

Nhưng Đan Lương nhìn thấy điều mà người khác không thể.

Những luồng năng lượng đen sẫm đang len lỏi giữa các tòa nhà như những con sâu ăn thịt cây gỗ mục rỗng.

Chúng di chuyển có chủ đích, tập trung về phía khu vực trung tâm thành phố — nơi Trụ sở Liên Minh Dị Nhân đặt chân đến.

Hắn cúi xuống nhặt một mảnh kính lớn còn lại trên khung cửa sổ.

Mặt cắt sắc lẹm in bóng mờ ảo của khuôn mặt anh ta: nhợt nhạt, mệt mỏi, và đầy dè chừng.

Đôi mắt hắn giờ đây có những vết nứt nhỏ li ti tỏa ra từ đồng tử, như thể thủy tinh thể đang dần vỡ vụn dưới áp lực của kiến thức cấm kỵ.

Hắn phải tìm hiểu thêm.

Không chỉ để sống sót cho bản thân mà còn vì một lý do khác sâu xa hơn — nỗi sợ hãi rằng sự thật về nguồn gốc những năng lực này sẽ kéo cả nhân loại vào vực thẳm cùng hắn.

Hắn không thể là người duy nhất biết được điều đó.

Nhưng cũng tuyệt đối không ai có quyền sở hữu nó, ngoại trừ chính hắn.

Gió mạnh quất vào mặt như một quả đấm vô hình khi hắn rơi tự do xuống tầng 35, nơi có ban công nối liền với tòa nhà bên cạnh đang trong quá trình xây dựng dở dang.

Cơ thể hắn va chạm đau đớn lên bề mặt bê tông thô ráp, làm sặc mùi bụi xi măng và sắt gỉ vào phổi.

Hắn thở dốc, nước mắt chực trào ra vì đau, nhưng không dám kêu thành tiếng.

Tiếng động dù nhỏ nhất cũng có thể thu hút sự chú ý của những thứ đang trong bóng tối này đêm.

Hắn lê từng bước nặng nề về phía thang bộ khẩn cấp.

Cánh sắt màu cam gỉ sét trước mặt hắn trông như một cánh cửa địa ngục chờ sẵn để nuốt chửng kẻ bất hạnh nào dám mở nó ra.

Hắn đẩy mạnh, và cánh cửa phát ra tiếng rít kim loại chói tai vang vọng trong hành lang vắng lặng.

Bên trong là bóng tối dày đặc, chỉ được chiếu sáng bởi những đèn pin yếu ớt từ các công nhân xây dựng đã nghỉ việc lâu nay hoặc có thể là do sự cố điện lưới khu vực này bị cắt nguồn một cách "ngẫu nhiên".

Không khí ở đây ẩm mốc và nặng mùi dầu mỡ cũ.

Những tiếng động xa xôi của thành phố bên ngoài như bị chặn lại bởi lớp bê tông dày, tạo ra một bong bóng cô lập đáng sợ.

Đan Lương đi xuống từng bậc thang.

Mỗi bước chân đều khiến cơ thể hắn run rẩy không phải vì lạnh, mà là do sự kiệt sức về mặt thần kinh.

Năng lực của hắn — khả năng cảm nhận và thao túng các trường dữ liệu xung quanh — đang hoạt động quá tải.

Nó như một con thú đói khát bên trong đầu não, liên tục đòi hỏi thêm thông tin để no nê.

Nếu không kiểm soát nó, hắn sẽ tự hủy hoại chính mình trước khi ai khác có cơ hội làm điều đó.

Hắn dừng lại tại tầng 20.

Tại đây, hành lang thang bộ bị chặn bởi một tấm bạt nhựa xanh cũ kỹ dùng che chắn công trường.

Tấm bạt này đã rách toạc ở giữa, lộ ra khe hở vừa đủ cho một người gầy còm như hắn chui qua mà không cần phải cắt.

Mùi hôi thối nồng nặc của rác thải và nước cống từ tầng hầm phía dưới phả lên mũi khiến hắn muốn quay đi, nhưng bản năng sinh tồn ép buộc anh ta tiếp tục tiến sâu hơn vào lòng tòa nhà này.

Tại sao lại là nơi đây?

Tại sao những luồng dữ liệu lạ lùng kia lại tụ tập ở một công trường xây dựng bỏ hoang nằm ngay sát khu vực an ninh nghiêm ngặt nhất của thành phố?

Sự trùng hợp ngẫu nhiên trong thế giới của hắn đã chết từ lâu, thay vào đó là một mạng lưới nguyên nhân và hệ quả chặt chẽ đến mức nghẹt thở.

Hắn chui qua tấm bạt rách nát, quần áo bị móc lại nhưng may mắn không bị xé toạc hoàn toàn.

Ánh sáng mờ ảo từ bên dưới hắt lên làm lộ rõ những vết bẩn màu nâu sẫm bám trên thành thang bộ — máu?

Hay gỉ sắt oxy hóa nặng nề?

Không quan trọng là thứ gì, miễn nó ướt át và trơn trượt như đang mời gọi hắn ngã xuống vực sâu vĩnh viễn phía trước kia.

Khi bước chân chạm vào nền tầng 15, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm toàn thân Đan Lương.

Đây không phải là sự sợ hãi thông thường mà là một tín hiệu cảnh báo từ chính trực giác dị năng của anh ta.

Không khí ở đây đậm đặc hơn, nặng nề như chì lỏng đang rót xuống vai hắn từng chút một.

Những tia sáng điện yếu ớt trên trần nhà bắt đầu nhấp nháy loạn xạ, phát ra âm thanh rè rè khó chịu giống như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm trong mạch điện tử hỏng hóc kia vậy đó.

Hắn kéo áo khoác lên cao hơn để che kín mặt khỏi mùi hôi tanh đang tăng dần nồng độ mỗi giây trôi qua.

Tay trái sờ soạng tìm công tắc đèn, nhưng chỉ gặp phải cái bóng tối dày đặc bám lấy lòng bàn tay lạnh toát mồ hôi vì run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu đấy!

Hắn bật điện thoại lên màn hình duy nhất còn lại chút pin quý giá cuối cùng chiếu sáng vùng trước mặt vài mét vuông nhỏ xíu thôi cũng đủ cho hắn nhận ra sự thật khủng khiếp chờ đợi phía trước kia rồi nào mà!

Trước mắt anh ta là một khoảng trống rộng lớn vốn dĩ phải là sàn nhà tầng 15 nhưng nay đã bị sập hoàn toàn xuống dưới, tạo thành hố sâu thẳm nhìn thẳng vào lòng đất đen ngòm phía xa xăm vô định hình dạng chi tiết cụ thể gì cả đâu bên trong đó chỉ có bóng tối thuần khiết mà thôi!

Và từ chính giữa vực thẳm ấy vọng lên một tiếng đập đều đặn.

Nhịp tim của một sinh vật khổng lồ?

Hay là nhịp điệu của trái đất đang chết dần đi từng ngày giờ phút giây trôi qua nhanh chóng hơn bao giờ hết trước mắt hắn ta đây sao.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập