Chương 23
Lý Minh không đưa ra lời đáp ngay.
Anh đứng sững, ánh mắt lạnh lẽo khóa vào đôi bàn tay trong suốt đang vươn ra từ bóng tối của chính cơ thể mình.
Đó là "V" – thứ ý thức ký sinh, kẻ đã sát hại anh trong kiếp trước và giờ đây đang mượn xác anh để tồn tại.
Đôi tay đó không có da thịt, chỉ là những mảnh kính vỡ lơ lửng, phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy bên ngoài cửa sổ căn phòng trọ cũ kỹ.
Chúng hướng thẳng về trái tim Lý Minh, nơi nhịp đập của sự sống đang dần trở nên xa lạ.
Không khí trong căn phòng bắt đầu "giật lag".
Hiện tượng này không phải là ảo giác.
Đó là lỗi render của Runtime.
Tiếng ồn từ bên ngoài – tiếng còi xe hon hon, tiếng hàng xóm cãi vã về hóa đơn tiền nước – đột ngột tắt ngấm.
Sự im lặng không tự nhiên, nó nặng nề như một khối bê tông đổ xuống.
Thay vào đó là một tiếng hú tần số cao, sắc lẹm như kim tiêm đâm vào màng nhĩ.
Lý Minh nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng.
Anh cảm nhận được sự rung động của không gian xung quanh.
Những bức tường sơn bong tróc bắt đầu mờ đi, lộ ra lớp dữ liệu thô bên dưới – những dòng mã xanh lá cây cuộn chảy nhanh chóng, rồi vỡ vụn thành pixel đen.
Anh không sợ hãi.
Lý Minh chưa bao giờ sợ hãi.
Anh chỉ tính toán.
Nếu Runtime đang cố gắng "sửa" anh bằng cách loại bỏ anh khỏi hệ thống, thì anh cần một nơi để ẩn náu trước khi quá trình xóa bỏ hoàn tất.
Anh bước về phía trước, không né tránh đôi tay trong suốt.
Khi bàn tay của V chạm vào lồng ngực anh, một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức.
Nhưng thay vì lùi lại, Lý Minh hét lên, dùng ý chí của mình để đè nén sự xâm nhập.
Anh cần sự kết nối này.
Anh cần thấy những gì nằm sau lớp vỏ bọc của thành phố này.
"Render lại," Lý Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Mở cửa sổ."
Hiện thực xung quanh anh sụp đổ.
Sàn nhà bê tông tan biến.
Trần nhà sụp xuống.
Lý Minh rơi vào bóng tối, không phải rơi xuống đất, mà rơi vào một khoảng không gian giữa các dữ liệu.
Trước khi Lý Minh có thể đáp lại, một tiếng động lớn vang lên, làm rung chuyển cả Tầng 0.
Sàn nhà dưới chân anh – vốn chỉ là một bề mặt dữ liệu ảo – nứt ra.
Những khe nứt màu tím than lan rộng, giống như những vết thương trên da thịt.
Từ những khe nứt đó, những bóng đen trồi lên.
Chúng là "Cleaners" – Những Kẻ Dọn Dẹp.
Chúng không có khuôn mặt.
Chỉ là những hình người đen kịt, mang áo khoác dài thòng xuống, che khuất mọi chi tiết.
Chúng không có giọng nói, nhưng chúng phát ra một sóng âm khiến Lý Minh cảm thấy não mình sắp nổ tung.
Sóng âm đó không phải là âm thanh, mà là một mệnh lệnh: *XÓA BỎ.
XÓA BỎ.*
Lý Minh lùi lại, nhưng không gian xung quanh anh đang co lại.
Runtime đang cố gắng cô lập anh.
Cleaners lao về phía anh, những cánh tay dài ngoằn ngoạc, giống như những xúc tu của quái vật.
Chúng không dùng vũ khí.
Chúng dùng sự phủ nhận.
Khi chúng chạm vào một thứ gì đó, thứ đó sẽ biến mất khỏi hiện thực, như thể chưa bao giờ tồn tại.
"Chạy!" Ngân hét lên, lần đầu tiên giọng cô lộ ra sự hoảng loạn.
"Không thể chiến đấu ở đây!
Tầng 0 đang sụp đổ!"
Lý Minh không chạy.
Anh đứng yên, quan sát.
Anh cần hiểu cơ chế của chúng.
Cleaners là biểu hiện của sự từ chối nhận thức.
Chúng là cơ chế phòng vệ của Runtime.
Nếu anh không thể phá vỡ chúng bằng sức mạnh vật lý, anh phải phá vỡ chúng bằng thông tin.
Một Cleaner lao vào anh.
Lý Minh giơ tay lên, không phải để đánh, mà để chạm.
Khi bàn tay đen kịt của nó chạm vào da thịt anh, anh cảm thấy một luồng dữ liệu lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay.
Đó là ký ức của một người đã bị xóa.
Một người đàn ông tên là张伟, đã bị RCA bắt giữ vì nghi ngờ là dị nhân, và sau đó bị "quên lãng" bởi toàn bộ thành phố.
Vợ anh không nhớ anh.
Con anh không biết anh.
Anh đã chết trong cô đơn, và Runtime đã xóa sạch dấu vết của anh.
Lý Minh nghiến răng.
Sự giận dữ bùng lên trong anh, không phải vì sự đau khổ của张伟, mà vì sự tàn nhẫn của hệ thống.
Anh đẩy mạnh ý chí của mình vào Cleaner đó.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự từ chối.
Anh từ chối tin rằng张伟 không tồn tại.
Anh khẳng định sự thật: *Anh ta đã sống.
Anh ta đã chết.
Và Runtime đã giết anh ta.*
Cleaner đó rung lên, vỡ vụn thành những mảnh dữ liệu đen.
Nhưng ngay lập tức, hai Cleaner khác lao vào chỗ trống.
Chúng nhiều hơn.
Chúng mạnh hơn.
"Anh không thể thắng chúng bằng cách này!" Ngân hét lên, giọng cô gần như vỡ oã.
"Runtime sẽ tạo ra vô số Cleaners!
Anh cần một lối thoát!"
Lý Minh nhìn Ngân.
Anh nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô.
Nhưng cũng nhìn thấy một thứ gì đó khác.
Một sự hy sinh.
Khi Lý Minh tỉnh lại, anh đang nằm trên nền bê tông lạnh lẽo của một căn phòng tối.
Không phải Tầng 0.
Không phải căn phòng trọ.
Đây là một nơi khác.
Một nơi mà không khí nặng nề với mùi ozone và máu.
Anh ngồi dậy, người run rẩy.
Những gì vừa xảy ra vẫn còn in đậm trong tâm trí.
Ngân đã hy sinh.
Nhưng không phải để cứu anh.
Mà để mở đường.
Một bóng người bước ra từ bóng tối.
Lý Minh nhận ra anh ta.
Trương Kiệt.
Người đàn ông đã từng là bạn của anh, trước khi anh trở thành một mối đe dọa.
Trương Kiệt mặc một bộ vest đen, giống như Ngân, nhưng khuôn mặt anh ta thì bình thường.
Không có ánh mắt rực cháy.
Không có sự lạnh lùng.
Chỉ có sự mệt mỏi.
Trương Kiệt đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía Lý Minh.
Một lưỡi dao năng lượng màu xanh lam lơ lửng trên tay anh ta, giống như lưỡi dao của Ngân.
Nhưng lần này, nó không phải là công cụ của sự giải phóng.
Nó là công cụ của sự lựa chọn.
"Chọn đi," Trương Kiệt nói, giọng điệu của anh ta khác hẳn với "V".
Nó mang giọng điệu của một người bạn cũ, một người đã hiểu mọi thứ.
"Giết tôi, giải phóng sự thật, và nhìn Tân Long chìm vào hỗn loạn máu lửa.
Hoặc để tôi sống, và Runtime sẽ tiếp tục.
Niềm tin sẽ tiếp tục.
Và sự thật sẽ tiếp tục bị chôn vùi."
Lý Minh nhìn vào lưỡi dao.
Anh nhìn vào Trương Kiệt.
Và anh nhận ra rằng đây không phải là một lựa chọn giữa thiện và ác.
Đây là một lựa chọn giữa trật tự và tự do.
Giữa an toàn và sự thật.
Và anh biết, dù chọn cái gì, anh cũng sẽ không bao giờ được tha thứ.
Lý Minh đứng dậy.
Anh bước về phía Trương Kiệt.
Không phải để tấn công.
Mà để hỏi một câu hỏi cuối cùng.
"Cái giá phải trả là gì?"
Trương Kiệt mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã.
"Cái giá phải trả là anh sẽ phải sống với sự thật.
Và sự thật, Lý Minh, không bao giờ ngủ."
Lưỡi dao năng lượng sáng lên, chiếu rọi khuôn mặt của Lý Minh.
Và trong ánh sáng đó, Lý Minh nhìn thấy phản chiếu của chính mình.
Nhưng đó không phải là anh.
Và V đang cười.
Chương này kết thúc với một câu hỏi treo lơ lửng trong không khí: Lý Minh sẽ chọn sự thật hay trật tự?
Và quan trọng hơn, anh có còn là chính mình sau khi lựa chọn?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận