Chương 24
Nó lan tỏa từ lòng bàn tay Lý Minh sang lồng ngực Trương Kiệt, nhưng không phải là máu.
Máu là thứ hữu cơ, thứ thuộc về thế giới cũ.
Đây là dữ liệu.
Những đoạn mã đỏ tươi của "Hiệu Ứng Runtime" chảy ngược từ Trương Kiệt vào Lý Minh, mang theo ký ức cuối cùng của kẻ vừa bị xử tử.
Lý Minh quỳ xuống, ngón tay抠 chặt vào tấm thảm lông cũ kỹ, cố gắng giữ lấy ý thức trước khi nó bị xé tung.
Trước mắt anh, hình ảnh một tổ chức áo đen đứng trên đỉnh tòa nhà RCA hiện ra.
Họ không mặc đồng phục cảnh sát, mà là những bộ vest đen bóng, phản chiếu ánh đèn neon của thành phố như những con bọ cánh cứng chết.
Họ đang quan sát.
Không phải bằng mắt, mà bằng sự kết nối trực tiếp vào dòng chảy niềm tin của thành phố.
Trương Kiệt không chết.
Ít nhất, không hoàn toàn.
Cơ thể anh ta đang phân rã thành những hạt pixel nhỏ li ti, nhưng khuôn mặt thì vẫn còn nguyên vẹn, với nụ cười đau đớn đó.
"Nghe này, Minh," Trương Kiệt thì thầm, giọng nói nghe như tiếng static của đài radio cũ.
"Runtime không phải là một thành phố.
Nó là một phòng thí nghiệm.
Và chúng ta...
chúng ta là những mẫu thử."
Lý Minh muốn hét lên, nhưng cổ họng anh khô khốc.
Sự thật này quá lớn, quá nặng nề để một cơ thể thường nhân có thể chứa đựng.
Anh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, những mạch máu trên trán đập thình thịch theo nhịp điệu của những dòng mã đang xâm nhập vào não bộ.
Anh nhìn lên trần nhà, nơi các vết nứt đang lan rộng, nhưng lần này, anh không thấy bê tông.
Anh thấy code.
Anh thấy logic.
Anh thấy sự dối trá được xây dựng trên nền tảng của nỗi sợ hãi tập thể.
"Đừng tin vào mắt anh," Trương Kiệt nói, giọng ngày càng mờ nhạt.
"Tin vào những gì anh thấy khi anh từ chối tin."
Và rồi, Trương Kiệt biến mất.
Không còn dấu vết nào, không còn mùi ozone, không còn bóng tối.
Chỉ còn lại Lý Minh, ngồi một mình trong căn phòng trống rỗng, với một ký ức mới vừa được cấy ghép vào tâm trí: hình ảnh một người đàn ông không mắt đang đứng giữa quảng trường trung tâm, đếm từng nhịp đập của trái tim thành phố.
Bên trong vết nứt, không có không gian vật lý.
Chỉ có những dòng dữ liệu cuộn trôi vô tận và những mảnh vỡ ký ức của thành phố.
Lý Minh thấy hình ảnh của chính mình từ khi còn nhỏ: một cậu bé bị bỏ rơi trong một trại trẻ mồ côi, nhưng luôn có một bóng đen đứng sau lưng.
Bóng đen đó không phải là ma, mà là *Phần Mềm Hỗ Trợ* của anh.
Nó là cái bóng của anh.
Lý Minh dừng lại, nhìn vào đôi bàn tay của mình.
Chúng đang phát ra một ánh sáng mờ nhạt, màu tím than – màu của những vết nứt.
Anh nhớ lại những gì V đã nói.
*Shadow của Lý Minh không phải là bóng ma của hắn, mà là ý thức của người đã sát hại hắn kiếp trước.*
"V," Lý Minh gọi tên, giọng nói vang vọng trong không gian dữ liệu.
"Anh là ai?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có một cuốn sổ da đen xuất hiện trước mặt anh.
Trên bìa cuốn sổ, khắc dòng chữ: *Nhật Ký Của Kẻ Địch Nhân Loại*.
Lý Minh mở cuốn sổ ra.
Những trang giấy trống trơn.
Nhưng khi anh chạm vào chúng, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, viết bằng chính máu của anh.
*Ngày 1: Tôi đã giết anh.
Tôi đã lấy cơ thể anh.
Tôi đã sống trong bóng tối của anh.*
*Ngày 2: Anh bắt đầu nghi ngờ.
Tôi phải kiểm soát tốt hơn.*
*Ngày 3: Runtime sụp đổ.
Tôi cần một thành phố mới.
Một thành phố dựa trên nỗi sợ hãi.*
Lý Minh đọc những dòng chữ đó, tim anh đập thình thịch.
Đây không phải là nhật ký của một kẻ thù.
Đây là nhật ký của chính anh.
Nhưng anh không nhớ bất kỳ điều nào trong số này.
"Sự thật bị đàn áp," Lý Minh thì thầm.
"Không phải bởi Trương.
Mà bởi chính tôi."
Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trồi lên.
Anh nhớ thấy mình đứng trên đỉnh tòa nhà RCA, nhìn xuống thành phố đang cháy.
Anh nhớ thấy Trương Kiệt cầu xin anh tha mạng.
Anh nhớ thấy Ngân hy sinh không phải vì anh, mà để cứu anh khỏi chính bản thân anh.
Lý Minh ngã quỵ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Người Shadow đứng cạnh anh, nhìn anh với ánh mắt khó đọc.
Lần đầu tiên, Lý Minh có thể nhìn rõ khuôn mặt của cái bóng.
Đó là khuôn mặt của chính anh, nhưng già nua, tàn phá, và đầy dục vọng quyền lực.
Người đàn ông không mắt giơ tay.
Không gian xung quanh Lý Minh bắt đầu co lại, như thể toàn bộ thực tại đang bị nén vào một điểm duy nhất.
Người Shadow đứng chắn trước mặt Lý Minh.
Lần đầu tiên, người Shadow rút ra một vũ khí: một con dao làm bằng dữ liệu thuần túy, sắc lẹm và phát sáng xanh.
*"Lý Minh,"* giọng nói của Người Shadow vang lên, lần này nó mang một sự khẩn cấp mà Lý Minh chưa bao giờ nghe thấy.
*"Họ đã tìm thấy chúng ta.
Cleaners không đủ.
Họ sẽ gửi 'Architects' – những kiến trúc sư của niềm tin.
Nếu họ bắt anh, anh sẽ không bao giờ được tự do.
Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, một mã nguồn vĩnh cửu."*
Lý Minh nhìn vào con dao dữ liệu.
Anh nhìn vào khuôn mặt của cái bóng – khuôn mặt của chính anh.
Và anh nhận ra rằng đây không phải là cuộc chiến giữa thiện và ác.
Đây là cuộc chiến giữa hai phiên bản của cùng một con người.
Một phiên bản muốn kiểm soát, và một phiên bản muốn tự do.
"Mẹ kiếp," Lý Minh nói, đứng dậy.
Anh lau máu trên môi.
"Nếu họ muốn một trận chiến, thì tôi sẽ cho họ một trận chiến."
Người Shadow mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã.
Nhưng hãy nhớ, Lý Minh.
Khi anh giết họ, anh cũng đang giết một phần của chính mình."*
Lý Minh bước ra khỏi vết nứt, trở lại thế giới thực.
Nhưng thế giới này không còn giống như trước nữa.
Anh nhìn thấy những dây thần kinh phát sáng trên người mọi người.
Anh nhìn thấy những chỉ số niềm tin đang giảm dần.
Và anh nhìn thấy, ở phía xa, những bóng đen khổng lồ đang bắt đầu hình thành trên bầu trời Tân Long.
Chiến tranh đã bắt đầu.
Và anh là người duy nhất biết rằng kẻ thù thực sự đang nằm ngay bên trong anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận