Chương 22

Chương 22: Vết Nứt Hiện Thực: Kẻ Địch Nhân Loại

Không gian trong phòng tắm không còn tuân theo các quy luật vật lý mà Lý Minh từng biết.

Hoặc có lẽ, chúng vẫn tuân theo quy luật, nhưng là quy luật của một hệ điều hành đang bị lỗi.

Trần Anh đứng đó, khẩu súng ngắn M9 trong tay cô run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng đến cùng cực của cơ bắp.

Cô không bắn.

Cô không thể.

Vì nếu cô bắn, và nếu viên đạn đó chạm vào Lý Minh – hay chính xác hơn là vào cái bóng đang bao trùm anh – thì cô không biết liệu mình sẽ giết một con người hay xóa đi một phần thực tại.

Lý Minh quay chậm.

Chuyển động của anh mượt mà đến đáng sợ, thiếu đi sự thô ráp của xương khớp, giống như một đoạn video được chỉnh sửa để loại bỏ các frame thừa.

Đôi mắt anh, trước kia màu nâu đen sâu thẳm, giờ đây phản chiếu một ánh sáng lạnh lẽo, kim loại.

Không có đồng tử.

Chỉ có một bề mặt phẳng lì, như tấm gương đã vỡ nhưng vẫn còn nguyên hình dáng.

“Cô đến đây để bắt tôi,” Lý Minh nói.

Giọng nói của anh không phát ra từ cổ họng.

Nó vang lên từ các bức tường, từ sàn nhà, từ chính trong đầu Trần Anh.

Một hiệu ứng âm thanh lập thể hoàn hảo, được tạo ra bởi sự thao túng trường tin tưởng xung quanh.

“Nhưng cô không mang còng tay.

Cô không mang lệnh bắt.

Cô mang theo nỗi đau.”

Trần Anh nghiến răng, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Cô đã được huấn luyện để đối mặt với dị nhân cấp độ A, thậm chí là cấp độ S.

Nhưng không có giáo trình nào dạy cô cách đối mặt với một kẻ thù đang định nghĩa lại không gian xung quanh chỉ bằng ý chí.

“Em gái tôi,” Trần Anh nói, giọng cô khàn khàn, cắt ngang sự vang vọng của Lý Minh.

Cô ấy không phải là quái vật.

Cô ấy là nạn nhân của một thí nghiệm.

Của RCA.”

Lý Minh nhếch môi.

Một nụ cười không chạm đến mắt.

“RCA là một thực thể ảo.

Họ tồn tại vì mười triệu người tin rằng họ cần một bàn tay sắt để giữ cho thành phố không tan vỡ.

Nếu cô muốn cứu em gái, cô không cần bắt tôi.

Cô cần phá vỡ niềm tin đó.”

“Bằng cách nào?” Trần Anh hét lên, sự kiên nhẫn của cô đạt đến giới hạn.

“Bằng cách giết người?

Bằng cách khiến thành phố sụp đổ vào lòng hỗn loạn?

Minh, anh đang nói những điều điên rồ.

Anh đang để cho thứ gì đó khác điều khiển anh.”

Lý Minh bước tới.

Mỗi bước chân của anh để lại một vết nứt nhỏ trên sàn gạch men trắng.

Những vết nứt đó không lan rộng, chúng tự lành lại ngay sau đó, như thể thời gian đang bị rewind cục bộ.

“Tôi không bị điều khiển,” Lý Minh đáp, lạnh lùng.

“Tôi đang tỉnh táo hơn bất kỳ ai trong thành phố này.

Và đó là lý do tại sao tôi thấy được vết nứt.”

Anh giơ tay lên, chỉ vào tấm gương lớn phía sau Trần Anh.

Trần Anh quay lại, súng vẫn giơ lên nhưng hướng xuống thấp hơn.

Cô nhìn thấy điều mà Lý Minh nói.

Bề mặt gương không còn phản chiếu phòng tắm.

Nó phản chiếu một thành phố khác.

Một Tân Long cũ.

Những tòa nhà chọc trời không có đèn.

Bầu trời màu xám xịt, không có mây, không có mặt trời.

Và trên những con đường, những bóng người đang chạy trốn.

Không phải chạy trốn khỏi quái vật, mà chạy trốn khỏi chính những đôi tay của họ.

“Đó là gì?” Trần Anh hỏi, giọng cô nhỏ đi, đầy kinh hãi.

“Đó là lớp dữ liệu gốc,” Lý Minh giải thích, giọng nói giờ đây bình thường hơn, nhưng mang theo một sự mệt mỏi sâu thẳm.

“Trước khi Runtime được cài đặt.

Trước khi Giám Đốc Trương quyết định rằng con người không thể chịu đựng sự thật.

Anh ta đã che phủ hiện thực bằng một lớp ảo ảnh an toàn.

Nhưng ảo ảnh không thể tồn tại mãi mãi.

Nó cần năng lượng.

Và năng lượng đó là niềm tin.”

Trần Anh cảm thấy lạnh toát.

Cô nhớ lại những hồ sơ bí mật mà cô đã lén lút sao chép.

Những hồ sơ về “Dự án Bình Yên”.

Những ca tử vong được ghi nhận là “tai nạn” nhưng thực tế là những người có dị năng không ổn định bị loại bỏ.

RCA không chỉ kiểm soát niềm tin; họ kiểm soát cái chết.

“Nếu anh phá vỡ nó,” Trần Anh thì thầm, “thì tất cả những thứ này sẽ quay trở lại.

Sự hỗn loạn.

Cái chết.”

“Và sự thật,” Lý Minh nói.

“Linh của cô sẽ không còn là một con quái vật bị nhốt trong phòng cách ly.

Cô ấy sẽ trở lại là một con người.

Đau đớn, nhưng là con người.”

Trần Anh hạ súng xuống một chút.

Cô nhìn vào hình ảnh trong gương.

Trong khung cảnh đổ nát đó, cô thấy một bóng nhỏ.

Một cô bé đang ngồi giữa đống đổ nát, ôm lấy đầu gối.

Đó là Linh.

Không phải Linh bị biến dạng, không phải Linh đang rên rỉ trong phòng thí nghiệm.

Mà là Linh, trước khi mọi thứ xảy ra.

Trước khi niềm tin tập thể của thành phố định nghĩa cô ấy là “đại nạn”.

“Tôi không tin anh,” Trần Anh nói, nhưng giọng cô không còn cứng rắn.

“Tôi không tin anh có thể làm được điều đó mà không giết chết hàng nghìn người.”

“Tôi không hứa sẽ cứu họ,” Lý Minh nói, quay lưng lại, tiến về phía cửa phòng tắm.

“Tôi chỉ hứa sẽ cho họ thấy sự thật.

Còn họ sẽ làm gì với nó, đó là lựa chọn của họ.

Đó là tự do.”


Lý Minh không đi về nhà.

Anh đi xuống.

Tân Long được xây dựng trên một hệ thống ngầm phức tạp, một mê cung cống rãnh và đường ống cũ kỹ trước khi thành phố được nâng cấp bởi Hiệu Ứng Runtime.

Đây là nơi mà những thứ bị loại bỏ đổ vào.

Và những người không còn phù hợp với định nghĩa về “công dân lý tưởng”.

Anh bước qua một cánh cửa sắt gỉ sét, nằm sâu dưới lòng đất, phía dưới tầng hầm của một trung tâm thương mại bỏ hoang.

Không khí ở đây ẩm ướt, nặng mùi mốc meo và ozone.

Mùi của năng lượng dị năng bị rò rỉ.

V, cái bóng trong anh, không nói gì.

Nó chỉ quan sát.

Sự hiện diện của nó như một lớp băng mỏng bao phủ tâm trí Lý Minh, giữ cho anh khỏi bị tê liệt bởi những ký ức đau đớn mà anh đang chạm vào.

Lý Minh đi bộ trong bóng tối.

Anh không cần đèn pin.

Anh có thể cảm nhận được sự thay đổi mật độ của niềm tin xung quanh mình.

Ở trên mặt đất, niềm tin dày đặc, nặng nề, như một tấm chăn dày che phủ mọi thứ.

Ở đây, dưới lòng đất, nó mỏng manh.

Và qua những lỗ hổng đó, anh có thể thấy những gì nằm bên dưới.

Anh dừng lại trước một bức tường bê tông.

Trên đó, có một ký hiệu được khắc bằng dao.

Không phải chữ.

Mà là một hình ảnh.

Một con mắt đang chảy máu.

Đây là dấu hiệu của “Những Kẻ Thức Tỉnh”.

Một nhóm nhỏ những người đã nhận ra bản chất của Runtime và từ chối tham gia vào ảo cảnh.

Họ là những người bị RCA săn lùng.

Những người bị coi là virus.

Lý Minh chạm tay vào ký hiệu.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu thô涌入 vào tâm trí anh.

Không phải là từ ngữ.

Mà là cảm xúc.

Sự giận dữ.

Và một hy vọng mong manh.

Anh đóng cửa.

Hình ảnh hiện ra trước mắt anh.

Một căn phòng nhỏ.

Không có cửa sổ.

Chỉ có một chiếc bàn, một chiếc ghế, và một máy chủ cũ kỹ, chạy bằng pin dự phòng.

Trên màn hình, những dòng mã đang chạy liên tục.

Không phải mã máy tính thông thường.

Mà là mã ngôn ngữ.

Mã của niềm tin.

Lý Minh nhận ra cú pháp.

Đó là ngôn ngữ gốc của Runtime.

Ngôn ngữ mà Giám Đốc Trương dùng để viết lại thực tại.

“Cô ấy ở đây,” Lý Minh thì thầm.

Trên bàn, có một bức ảnh.

Một cô bé gái.

Nhưng không phải Linh bình thường.

Cô bé trong ảnh có đôi mắt màu tím.

Màu của những vết nứt.

Lý Minh nhặt bức ảnh lên.

Phía sau, có một dòng chữ viết tay: *Khi niềm tin chết đi, sự thật sẽ thức tỉnh.

Nhưng sự thật không có lòng thương xót.*

Anh quay lại.

Trong bóng tối phía sau anh, một bóng người bước ra.

Không phải V.

Mà là một người phụ nữ.

Mặc một bộ đồ bảo hộ rách nát.

Khuôn mặt cô bị che bởi một chiếc khẩu trang khí gas.

“Anh đã mất rất lâu để tìm đến đây,” người phụ nữ nói.

Giọng cô khàn, như thể cô ấy đã hét quá nhiều lần.

“Tôi không tìm,” Lý Minh đáp.

“Tôi được dẫn lối.”

Người phụ nữ cười.

Một tiếng cười khô khan, thiếu cảm xúc.

“Runtime luôn dẫn lối những kẻ muốn phá hủy nó.

Đó là cách nó tự bảo vệ.

Bằng cách hấp thụ những mối đe dọa vào chính cấu trúc của nó.”

“Tôi không phải là mối đe dọa,” Lý Minh nói.

“Tôi là lỗi.”

Người phụ nữ bước tới.

Cô đưa tay ra, chạm vào vai Lý Minh.

Ngay lập tức, Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong tâm trí.

Không phải đau vật lý.

Mà là đau của sự nhận thức.

Anh thấy mình.

Anh thấy V.

Anh thấy sự hợp nhất của họ.

Và anh thấy rằng sự hợp nhất đó không hoàn toàn.

V vẫn ở đó.

Nhưng nó không còn là một thực thể riêng biệt.

Nó là một phần của anh.

Một phần mà anh đã chấp nhận.

Và điều đó làm cho anh mạnh hơn.

Nhưng cũng làm cho anh dễ bị tổn thương hơn.

“Cô là ai?” Lý Minh hỏi.

“Tôi là người đã cố gắng phá vỡ Runtime trước anh,” người phụ nữ nói.

“Và tôi đã thất bại.

Bây giờ, tôi là một phần của hệ thống.

Một phần bị lãng quên.

Giống như em gái của Trần Anh.”

Lý Minh nhíu mày.

Cô biết cô ấy?”

“Tôi biết tất cả những người đang cố gắng cứu lấy sự thật,” người phụ nữ nói.

“Và tôi biết cái giá họ phải trả.

Linh không thể được cứu, Lý Minh.

Không bằng cách cô ấy đang làm.

Cô ấy cần một hy sinh.”

“Hy sinh gì?”

“Một linh hồn,” người phụ nữ nói.

“Một linh hồn đủ mạnh để giữ cho vết nứt mở ra.

Để sự thật tràn vào.”

Lý Minh nhìn vào bức ảnh của Linh.

Anh nhìn vào đôi mắt màu tím của cô bé.

Và anh hiểu.

Runtime không chỉ là một hệ thống kiểm soát.

Nó là một cơ thể sống.

Và nó đang đói.

Nó cần năng lượng.

Và năng lượng mạnh nhất không phải là niềm tin.

Mà là sự phản bội.

Sự phản bội của chính bản thân mình.

“Tôi sẽ không hy sinh ai,” Lý Minh nói.

“Tôi sẽ phá vỡ nó từ bên trong.”

Người phụ nữ lắc đầu.

“Anh không hiểu.

Runtime không thể bị phá vỡ.

Nó chỉ có thể bị thay thế.

Và để thay thế nó, anh cần một người dẫn đường.

Một người đã từng là một phần của nó.”

Cô bước lùi lại, hòa vào bóng tối.

“Tìm Giám Đốc Trương.

Không phải để bắt anh ta.

Mà để hỏi anh ta điều gì khiến anh ta sợ hãi nhất.”

Khi bóng dáng của người phụ nữ biến mất, Lý Minh đứng một mình trong căn phòng nhỏ.

Máy chủ vẫn chạy.

Những dòng mã vẫn cuộn tròn.

Và trên màn hình, một thông báo mới xuất hiện.

*Hệ thống phát hiện lỗi nghiêm trọng.

Nguồn gốc: Lý Minh.

Đề xuất: Xóa bỏ.*

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, thiếu cảm xúc.

“Không,” anh nói với bóng tối.

“Tôi không phải là lỗi.

Tôi là bản cập nhật.”

Anh bước ra khỏi căn phòng, trở lại với bóng tối của Tân Long.

Phía trên, mặt đất vẫn phẳng lì.

Thành phố vẫn ngủ.

Nhưng dưới lòng đất, vết nứt đang lan rộng.

Và ở đâu đó trên tầng cao nhất của Tòa Nhà RCA, Giám Đốc Trương đang ngồi trước màn hình, nhìn thấy dòng thông báo đó.

Và anh ta sợ.

Không phải vì Lý Minh.

Mà vì anh ta biết rằng, một khi vết nứt bắt đầu, nó sẽ không bao giờ dừng lại.

Trần Anh đứng trước cửa phòng an ninh của Server Room 0.

Tay cô nắm chặt thành quyền.

Cô không biết mình đang chuẩn bị cho điều gì.

Nhưng cô biết rằng, khi cánh cửa này mở ra, không có gì sẽ còn nguyên vẹn nữa.

Cô nhấn nút mở cửa.

Cánh cửa trượt sang hai bên.

Bên trong, không có máy chủ.

Không có dữ liệu.

Chỉ có một chiếc ghế.

Và trên đó, một bức ảnh của Linh.

Nhưng đôi mắt của Linh trong bức ảnh đang mở.

Và chúng đang nhìn thẳng vào Trần Anh.

“Chào chị,” bức ảnh nói.

Và trong khoảnh khắc đó, Trần Anh hiểu rằng, sự thật không chỉ là một gánh nặng.

Nó là một lời nguyền.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập