Chương 21
Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc, nhưng âm thanh đó vang lên chậm chạp, méo mó, giống như băng đĩa bị xước.
Lý Minh bước lùi lại, gót chân va vào mép giường, tiếng gỗ cọt kẹt vang lên như một lời cảnh báo.
Trước mặt anh, V – cái bóng vốn dĩ là sự mở rộng của tâm trí anh – đang đứng tách biệt.
Nó không còn là một khối tối đen vô định.
Nó có hình dạng.
Một hình dạng quen thuộc đến kinh hoàng.
Đó là khuôn mặt của Lý Minh, nhưng trong ảnh, Lý Minh đang cười.
Và phía sau anh, V đang cầm một con dao.
"Chào mừng trở lại," giọng nói thì thầm từ phía sau, không phải từ cổ họng của V, mà từ chính sâu thẳm trong hộp sọ của Lý Minh.
Nó lạnh, sắc bén, và mang theo một sự thỏa mãn tàn nhẫn mà Lý Minh chưa từng cảm thấy.
Lý Minh run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự mất kiểm soát.
Trong thế giới Runtime, nơi niềm tin kiến tạo thực tại, việc một thực thể tách ra khỏi ý thức chủ thể là một lỗi hệ thống nghiêm trọng.
Nhưng V không phải là lỗi.
V là bản vá.
Và Lý Minh vừa nhận ra rằng bản vá này đang ăn mòn phần mềm gốc.
Anh quay lại, nhìn vào bóng tối.
Không ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Và trong bóng tối, một nụ cười đang mở rộng, lan tỏa qua từng khe hở của bức tường, qua từng vết nứt trên sàn nhà.
Thành phố Tân Long bên ngoài đang thay đổi.
Lý Minh có thể cảm nhận được nó qua da thịt – một sự rung động nhẹ nhàng, như thể lòng đất đang thở.
Người dân thành phố đang tin vào điều gì đó mới.
Và thứ họ tin đang ăn thịt anh từ bên trong.
Lý Minh không đánh V.
Thay vào đó, anh nhắm dao vào chính bàn tay mình, cắt một vết nhỏ.
Máu chảy ra, rơi xuống sàn nhà đang biến thành bê tông.
*"Nếu anh là Patch,"* Lý Minh nói, giọng run rẩy nhưng quyết liệt, *"thì tại sao anh lại muốn tôi chết?"*
V không trả lời ngay.
Nó đứng im, cái bóng của nó dài ra, phủ bóng lên toàn bộ căn phòng.
Không khí trở nên nặng nề, như thể áp suất đang tăng lên.
*"Bởi vì anh yếu,"* V đáp.
Giọng nói của nó mang theo một sự mệt mỏi cổ xưa.
*"Anh cố gắng phá vỡ hệ thống bằng lý trí.
Nhưng Runtime không hoạt động bằng lý trí.
Nó hoạt động bằng cảm xúc.
Bằng niềm tin.
anh không tin vào bất cứ điều gì."*
Lý Minh cười bitterly.
Tôi không tin vào Trương.
Tôi không tin vào RCA.
Và tôi cũng không tin vào anh."
*"Vậy anh tin vào gì?"*
"Tôi tin vào sự thật," Lý Minh nói.
"Dù nó có đau đớn đến mức nào."
V lùi lại.
Lần đầu tiên, cái bóng của nó dao động, như thể bị tổn thương.
*"Sự thật là một gánh nặng.
Và anh không đủ mạnh để mang nó."*
Lý Minh bước tới.
Mỗi bước chân của anh đều để lại một vết máu nhỏ trên sàn bê tông.
Những vết máu đó kết nối lại, tạo thành một đường dẫn.
Một đường dẫn từ thực tại giả tạo này trở về với thế giới thật.
"Anh nói tôi là lỗi hệ thống," Lý Minh nói, giọng lạnh băng.
"Nhưng nếu tôi là lỗi, thì anh là gì?
Một bản vá?
Hay một virus?"
V không đáp.
Nó chỉ đứng đó, quan sát.
Và trong sự im lặng đó, Lý Minh nhận ra điều gì đó kinh hoàng.
V không phải là kẻ thù.
V là phần còn lại của anh.
Phần còn lại của người đàn ông đã chết kiếp trước.
Phần còn lại của sự kiểm soát tuyệt đối mà Lý Minh luôn khao khát.
V là cái bóng của sự thật.
Và Lý Minh đang cố gắng xóa bỏ nó.
Căn phòng im lặng.
Tiếng đồng hồ tích tắc trở lại bình thường.
Lý Minh mở mắt, mồ hôi nhễ nhại.
Anh đứng dậy, bước tới chiếc gương lớn.
Phản chiếu trong gương là Lý Minh.
Mệt mỏi, bẩn thỉu, nhưng là Lý Minh.
Không có V.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, thiếu cảm xúc.
"Chào mừng trở lại," anh thì thầm với chính mình.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở.
Trần Anh đứng đó, súng trong tay, mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
"Minh," cô nói, giọng run run.
"Chúng ta cần nói chuyện.
Về em gái tôi."
Lý Minh quay lại.
Nụ cười trên môi anh không hề giảm bớt.
"Trần Anh," anh nói, giọng nói của anh vang lên từ khắp mọi hướng, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.
"Tôi biết tất cả.
Và tôi sẽ giúp cô.
Nhưng trước tiên, chúng ta cần phá vỡ Runtime."
Trần Anh lùi lại, sợ hãi.
Cô không nhìn thấy Lý Minh.
Cô nhìn thấy một cái bóng.
Một cái bóng đang cười.
Và trong bóng tối, một nụ cười đang mở rộng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận