Chương 20

Không khí trong hẻm vắng lặng đến mức đáng sợ.

Không phải sự yên tĩnh của buổi đêm, mà là sự im lặng của một hệ thống đang cố gắng tải lại dữ liệu sau một lỗi nghiêm trọng.

Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của con hẻm nhỏ, nơi những bức tường bê tông đang chảy ra như sáp nóng dưới ánh đèn neon nhấp nháy.

Mùi ozon và mùi tanh của máu cũ hòa quyện, tạo nên một hương vị kim loại bám chặt vào lưỡi.

Hắn không di chuyển.

Cơ thể Lý Minh đã học cách đọc những tín hiệu vi mô của Runtime.

Khi thành phố "giật mình", không khí sẽ trở nên đặc quánh.

Khi nó "quét dọn", âm thanh sẽ bị hút sạch.

Bây giờ, cả hai đang xảy ra cùng lúc.

"V," Lý Minh gọi, giọng nói thấp, không vang lên trong không khí mà vang lên trực tiếp trong ý thức của bóng tối phía sau lưng.

V — hay Shadow — không đáp.

Nó chỉ là một vết đen sâu thẳm hơn so với bóng tối xung quanh, một khoảng trống hình người đang trôi lơ lửng.

Nhưng Lý Minh cảm nhận được sự chú ý của nó.

Một sự tập trung lạnh lẽo, hung dữ.

"Chúng ta không còn thời gian để ẩn nấp," Lý Minh nói, mắt anh quét qua những khe nứt trên mặt đường nhựa.

Những vết nứt đó không phải do động đất.

Chúng là những đường khâu bị bung ra khi thực tại không thể giữ hình dạng.

"Trương đã biết chúng ta ở đây.

Hoặc ít nhất, hệ thống đã biết."

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân của Lý Minh đều rơi vào những khoảng trống giữa những tia sáng đèn đường.

Trong thành phố Tân Long, ánh sáng không chỉ chiếu sáng; nó giám sát.

Ánh sáng là mắt của Runtime.

Bóng tối là nơi duy nhất mà các biến số có thể tồn tại mà không bị đồng bộ hóa.

Họ rẽ vào một con hẻm hẹp hơn, nơi những tòa nhà cũ kỹ của khu ổ chuột cũ đang bị nuốt chửng bởi những tòa nhà kính mới mọc lên từ hư không.

Sự chuyển đổi này không mượt mà.

Những mảng tường gạch đỏ đang hòa tan vào những tấm kính phản chiếu, tạo ra những hình ảnh méo mó của chính họ.

Lý Minh nhìn thấy mình trong kính — một gã đàn ông với đôi mắt trắng xóa, không đồng tử.

Và phía sau, V đang lớn lên, những chi tiết của nó dần trở nên rõ ràng hơn: những ngón tay dài, sắc nhọn, và một cái miệng không có môi, chỉ là một đường nứt sâu.

"Đừng nhìn," Lý Minh thì thầm, không phải với V, mà với chính mình.

"Niềm tin tạo ra hình dạng.

Nếu ngươi tin nó là quái vật, nó sẽ giết ngươi.

Nếu ngươi tin nó là vũ khí, nó sẽ bảo vệ ngươi."

V đáp lại bằng một tiếng rít khẽ, giống như tiếng kim loại cọ xát vào kim loại.

Họ dừng lại trước một căn cửa hàng tiện lợi.

Biển hiệu "7-Eleven" cũ kỹ đang bị bao phủ bởi những dây leo kim loại phát sáng, một biểu tượng của sự tái cấu trúc.

Cửa kính đã vỡ, nhưng không có mảnh vỡ nào rơi xuống.

Chúng lơ lửng trong không trung, đóng băng ở khoảnh khắc vỡ ra, như thể thời gian ở đây đã bị ngắt kết nối.

"Đây là nơi," Lý Minh nói.

Hắn đưa tay ra, chạm vào không khí trước cửa.

Không khí rung lên, tạo ra một âm thanh trầm đục, như tiếng đập của một trái tim khổng lồ.

"Kho lưu trữ ký ức bị lãng quên."


Tiếng kính vỡ vang lên, sắc bén và đột ngột, cắt ngang sự im lặng.

Lý Minh quay lại.

Từ những bóng tối dày đặc phía sau những chồng hồ sơ, ba bóng người bước ra.

Họ mặc đồng phục cảnh sát đặc nhiệm, nhưng màu sắc của nó không phải là xanh dương hay đen.

Nó là màu trắng.

Những chiếc mặt nạ họ đeo cũng trắng trơn, không có đặc điểm, không có mắt, không có miệng.

Chỉ là những tấm phẳng, trơn bóng.

"Sát Thủ Thẳng Hàng," Lý Minh nhận ra họ.

Những dị nhân được huấn luyện để loại bỏ những "lỗi hệ thống".

Họ không giết.

Người đứng giữa giơ tay lên.

Không có súng.

Không có vũ khí.

Chỉ có một cử chỉ đơn giản.

Không gian xung quanh Lý Minh bỗng trở nên nặng nề.

Không phải là lực hấp dẫn của Lão Hổ.

Đây là thứ gì đó khác.

Đây là sự phủ nhận.

Lý Minh cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ hơn, mỏng hơn, như thể anh đang bị xóa khỏi thực tại.

"V," Lý Minh hét lên.

Shadow lao tới.

Không phải để tấn công, mà để che chắn.

Bóng tối của V bao phủ Lý Minh, tạo ra một lớp bảo vệ dày đặc.

Nhưng những Sát Thủ Thẳng Hàng không dừng lại.

Họ bước qua bóng tối như thể nó không tồn tại.

Một trong số họ đưa tay ra, chạm vào lớp bóng tối.

V rít lên, một âm thanh chói tai làm vỡ những tấm kính còn lại trong cửa hàng.

Lý Minh cảm thấy một cơn đau xé toạc trong đầu.

Không phải đau cơ thể.

Đau tinh thần.

Như thể ai đó đang cố gắng xóa bỏ ký ức của anh.

"Họ đang cố xóa chúng ta," Lý Minh nghĩ.

"Không phải giết.

Xóa."

Hắn nhìn vào tấm gương.

Hình ảnh người đàn ông trong gương đang cười.

Một nụ cười đầy khinh miệt.

"Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính mình," giọng nói của người đàn ông trong gương vang lên, trùng khớp với giọng nói của Lý Minh, nhưng lạnh hơn, vô cảm hơn.

"Ngươi là lỗi hệ thống.

Và lỗi hệ thống phải được sửa."

Lý Minh nhắm mắt lại.

Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh.

Hắn chiến đấu bằng sự từ chối.

Hắn từ chối tin vào sự hiện diện của họ.

Hắn từ chối tin vào quyền lực của họ.

Trong thế giới của Runtime, niềm tin là vũ khí.

Và Lý Minh đang quyết định không tin.

Hắn mở mắt.

Đôi mắt trắng xóa của anh bắt đầu phát sáng.

Một ánh sáng trắng, thuần khiết, không màu sắc.

"Ta không tin vào các ngươi," Lý Minh nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng, rung chuyển cả căn phòng.

"Ta không tin vào sự xóa bỏ."

Ánh sáng từ mắt Lý Minh bắn ra, va chạm với những Sát Thủ Thẳng Hàng.

Những chiếc mặt nạ trắng bắt đầu nứt vỡ.

Không phải do lực vật lý.

Mà do sự mâu thuẫn trong thực tại.

Họ tồn tại vì niềm tin vào sự xóa bỏ.

Nhưng Lý Minh đang phủ nhận sự xóa bỏ đó.

Một trong những Sát Thủ Thẳng Hàng sụp đổ.

Không phải chết.

Mà tan biến.

Trở thành những mảnh giấy bay lung tung, những dòng chữ bị xóa nhòa.

Nhưng hai người còn lại không dừng lại.

Họ tiến tới, bước đi trong ánh sáng của Lý Minh như thể nó không tồn tại.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng?" một giọng nói vang lên, không từ mặt nạ, mà từ khắp nơi.

"Ngươi chỉ đang làm chậm quá trình."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập