Chương 19

Những mảnh vỡ của thực tại lao vào Lý Minh, nhưng chúng không gây ra tiếng va chạm khô khốc của kính vỡ hay bê tông vụn.

Chúng trượt qua da thịt anh như thể anh là một lỗi hiển thị trong mã nguồn, một pixel bị lạc vị trí.

Nỗi sợ hãi, thứ cảm xúc từng là nhiên liệu cho sự sinh tồn của anh, đã bốc hơi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và tĩnh lặng đến rợn người.

Anh đứng giữa bão táp dữ liệu, nhìn bàn tay mình trong suốt.

Những ngón tay đang tan rã thành các chuỗi nhị phân xanh lam, rồi tái hợp lại, lặp đi lặp lại như một vòng lặp vô tận.

Chính lúc đó, "Shadow" tách rời khỏi chân anh.

Nó không còn là bóng tối u ám bám theo bước chân, mà là một bản sao ba chiều, một thực thể độc lập được dệt từ những ký ức bị lãng quên và nỗi ám ảnh của Lý Minh.

Nó đứng thẳng dậy, cao hơn anh một chút, với đôi mắt không có tròng, chỉ là hai hố đen sâu thẳm hút lấy ánh sáng xung quanh.

"Ngươi đang chết," Shadow nói, giọng nói không vang lên trong không khí mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ của Lý Minh.

"Không phải cái chết của cơ thể.

Cái chết của định nghĩa."

Lý Minh nhìn xuống cơ thể mình.

Anh cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang từ bỏ anh.

"Nếu tôi là lỗi," anh thì thầm, giọng nói vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp, "thì tôi có thể xóa bỏ chính mình."

Shadow lắc đầu, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự bất mãn.

"Ngươi không thể tự xóa.

Hệ thống Runtime bảo vệ những lỗi quan trọng.

Ngươi là một biến số không thể dự đoán.

Đó là lý do tại sao họ sợ ngươi.

Không phải vì sức mạnh, mà vì sự tồn tại của ngươi chứng minh rằng trật tự của Trương là giả tạo."

Ánh sáng xung quanh bắt đầu nhấp nháy, chuyển từ màu trắng xóa sang màu đỏ máu.

Những mảnh gương vỡ trên sàn nhà bắt đầu quay cuồng, tạo thành một xoáy ốc.

Lý Minh cảm thấy ý thức mình bị kéo giãn, như thể có ai đó đang cố gắng tháo rời từng tế bào thần kinh của anh.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trống rỗng.

Nếu anh không tồn tại trong hệ thống, anh sẽ không thể bị kiểm soát.

Anh buông bỏ mọi nỗ lực duy trì hình hài, để cho cơ thể mình tan biến vào trong bóng tối của Shadow.


Cánh cửa phòng kỹ thuật bỗng vỡ tung, mảnh kim loại bay tứ tán.

Lý Minh quay lại, tay chắp vào chiếc đài phát thanh như một vũ khí tạm thời.

Ba bóng người bước vào, dẫn đầu bởi một gã đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu xám tro.

Đó là Lão Hổ, Trưởng nhóm đặc nhiệm cấp cao, nổi tiếng với khả năng điều khiển lực hấp dẫn.

Lão Hổ không rút súng.

Anh ta chỉ cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt.

"Lý Minh, em nghĩ anh là nạn nhân?

Anh là vũ khí.

Và anh là vũ khí hỏng hóc."

Hai tên lính sau Lão Hổ cầm những thanh năng lượng tím sẫm, nhưng họ không tiến lại gần.

Họ đứng yên, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh.

"Em nghĩ việc phá vỡ ảo cảnh là giải phóng?" Lão Hổ tiếp tục, bước chậm rãi vào phòng, mỗi bước chân khiến sàn nhà rung lên.

"Em chỉ đang mở rộng vết nứt.

Và qua vết nứt đó, những thứ đáng sợ hơn sẽ tràn vào.

Trương không sai.

Con người cần ảo tưởng.

Không có nó, chúng ta sẽ tự hủy diệt lẫn nhau trong nỗi sợ hãi nguyên thủy."

Lý Minh nhìn vào cuốn nhật ký trong tay.

"Anh ta đang ăn thịt chúng ta," anh nói, giọng lạnh băng.

"Anh ta dùng nỗi đau của chúng ta để nuôi dưỡng trật tự của mình.

Đó không phải là bảo vệ.

Đó là nô dịch."

Lão Hổ dừng lại, mắt anh ta hẹp lại.

"Và em nghĩ em có thể thay đổi điều đó?

Với cái bóng rụt rè kia?"

Shadow bước ra từ sau lưng Lý Minh, ánh mắt hai hố đen nhìn chằm chằm vào Lão Hổ.

"Ta không rụt rè.

Ta chỉ đang chờ đợi thời điểm thích hợp để nuốt chửng ngươi."

Lão Hổ嗤笑 (cười nhạo).

"Thời điểm thích hợp?

Không còn thời gian nữa.

Trương đã phát hiện ra sự bất ổn trong khu vực này.

Anh ta đang gửi một đội 'Dọn Dẹp' khác.

Nếu em không giao nộp cuốn nhật ký và cái bóng kia, anh sẽ nghiền nát cả hai."

Lão Hổ giơ tay lên.

Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, như thể có một quả tạ khổng lồ đè lên vai Lý Minh.

Anh ta tạo ra một hố đen nhỏ giữa hai người, lực hút mạnh mẽ kéo mọi thứ về phía trung tâm.

Những sợi cáp quang bắt đầu đứt gãy, mảnh kim loại từ trần nhà rơi xuống, bị hút vào hố đen.


Khi ánh sáng tan biến, Lý Minh quay trở lại hiện thực.

Anh đứng trên đống đổ nát của phòng kỹ thuật, thở hổn hển.

Lão Hổ và đội đặc nhiệm đã rút lui, quá kinh hãi trước sức mạnh "phi lý" vừa rồi.

Họ không thể hiểu được điều gì vừa xảy ra.

Với họ, Lý Minh không còn là một mục tiêu, mà là một hiện tượng tự nhiên không thể giải thích.

Lý Minh nhặt cuốn nhật ký lên.

Bìa da đã rách, nhưng nội dung vẫn nguyên vẹn.

Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ.

Anh đã phá vỡ niềm tin của một kẻ thù.

Và nếu anh có thể làm được với Lão Hổ, anh có thể làm được với Trương.

Đột nhiên, điện thoại của anh rung lên.

Một tin nhắn từ số không rõ danh tính.

*"Em làm tốt lắm.

Nhưng em mới chỉ bắt đầu.

Trương không phải là kẻ thù duy nhất.

Có những thứ khác, sâu hơn trong bóng tối, đang chờ đợi em.

Hẹn gặp lại em ở 'Lòng Đất'.

- T"*

Lý Minh nhìn vào màn hình, rồi nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài, bầu trời Tân Long đang chuyển từ màu xám sang màu đỏ cam, như thể một cơn bão lớn đang ập đến.

Anh không biết "Lòng Đất" là gì, nhưng anh biết mình phải đi.

Sự thật vẫn còn nằm đâu đó, sâu trong những lớp ảo tưởng chồng chéo lên nhau.

Và anh sẽ đào bới cho đến khi tìm thấy nó, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Shadow bước lại gần, đặt tay lên vai anh.

"Chúng ta đi thôi," nó nói.

"Bóng tối đang gọi."

Lý Minh gật đầu, bước ra khỏi căn phòng kỹ thuật, để lại phía sau những mảnh vỡ của trật tự cũ.

Trước mặt anh là một thành phố đang biến dạng, một mê cung của niềm tin và nỗi sợ.

Và anh, kẻ thù nhân loại, sẽ là người dẫn đường.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập