Chương 19

Không gian xung quanh Mộc Thanh Phong sụp đổ không phải thành hư vô, mà thành một bể bơi dữ liệu đỏ thẫm.

Lựa chọn "cả hai" của hắn không phải là một lời tuyên chiến hào hùng, mà là một cú crash hệ thống.

Hệ thống Cửu Thiên không được thiết kế để xử lý logic "vừa tuân thủ vừa phản kháng".

Kết quả là, Mộc Thanh Phong bị ném ra khỏi vòng lặp.

Hắn không chết, nhưng cũng không sống.

Hắn trôi nổi trong một khoảng không trắng xóa, nơi những dòng code tím và máu đỏ trộn lẫn thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa, nặng mùi ozone và sự thối rữa của linh hồn.

[SYSTEM ERROR: LOGIC PARADOX DETECTED.]
[RECALIBRATING...]
[HP: 0% -> ERROR]
[Soul Integrity: 1% -> FLUCTUATING]

Mộc Thanh Phong mở mắt.

Hắn đang nằm trên nền đá lạnh lẽo của hang động cũ.

Không có Kiểm Soát Viên.

Không có Lam Vũ trong gương.

Chỉ có tiếng gió hú qua những khe đá, mang theo mùi ẩm mốc của đất ẩm và máu khô.

Hắn ngồi dậy, sờ vào ngực.

Con dấu đồng hồ đếm ngược màu đỏ trên trán vẫn còn đó, nhưng kim giờ đang quay ngược lại.

Hắn đã sống thêm ba tháng.

Ba tháng trôi qua như một cơn mơ ác mộng kéo dài.

Mộc Thanh Phong sống như một cái bóng.

Hắn không đi học viện, không tham gia thi đấu, thậm chí tránh xa cả những người bạn cũ.

Hắn biết rằng, nếu để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của "người trở về", Kiểm Soát Viên sẽ tìm thấy hắn ngay lập tức.

Server 999 đang trong trạng thái bất ổn.

Những con quái vật dữ hơn, thời tiết hỗn loạn hơn, và quan trọng nhất, "Thời" của hắn đang chảy nhanh gấp mười lần so với người bình thường.

Mỗi lần hắn chớp mắt, thanh HP đỏ máu trên tầm nhìn của hắn giảm đi một vạch nhỏ.

Hắn không thể ngủ.

Ngủ là lãng phí Thời.

Và trong thế giới này, lãng phí Thời là chết chậm.

Hắn sống trong một túp lều tồi tàn ở rìa khu rừng Tử Cấm, nơi tín hiệu của Hệ thống yếu nhất.

Tại đây, hắn dùng linh lực để hấp thụ những mảnh vụn dữ liệu từ không khí, cố gắng ghép lại những ký ức bị xóa.

Hắn phát hiện ra một điều kinh hoàng: những bản sao trước đó không chỉ bị xóa.

Họ bị *đốt cháy* để cung cấp năng lượng cho Server.

Mộc Thanh Phong không phải là nạn nhân.

Hắn là nhiên liệu.

Sự đột phá không đi kèm với yên bình.

Nó kéo theo sự chú ý.

Một tên tu sĩ cấp cao tên Hầu Nhân, một "Sát Thủ Thuê" chuyên săn lùng những kẻ có tiềm năng dị biệt để bán cho các đại tông môn, đã cảm nhận được sự biến động linh lực kỳ lạ từ túp lều của Mộc Thanh Phong.

Hầu Nhân không biết Mộc Thanh Phong là ai, nhưng hắn biết mùi của "dữ liệu gốc".

Đó là mùi của một bug sống, một lỗi hệ thống có thể khai thác.

Hầu Nhân xuất hiện vào một đêm mưa giông.

Hắn không bước đi.

Hắn *tải* vào không gian.

Một bóng đen cao lớn, mặc áo choàng xám, với đôi mắt phát sáng màu cam của cảnh giới Luyện Khí 6.

Hắn cầm một thanh kiếm đen bóng, không phản chiếu ánh trăng.

"Mộc Thanh Phong," Hầu Nhân nói, giọng nói vang lên như tiếng kim loại cọ xát.

"Ngươi đã tồn tại quá lâu.

Thời của ngươi đã hết."

Mộc Thanh Phong đứng giữa túp lều, tay cầm một cây gậy gỗ.

Hắn không sợ hãi.

Hắn cảm thấy...

Một sự bình tĩnh chết chóc.

"Thời của tôi không thuộc về ngươi," Mộc Thanh Phong đáp, giọng lạnh như băng.

"Và ngươi cũng vậy."

Hầu Nhân cười.

Một tiếng cười khinh miệt.

"Trong Cửu Thiên, tất cả đều thuộc về Thiên Cơ Chủ.

Ngươi chỉ là một con chuột trong lồng sắt.

Và tôi là người dọn dẹp."

Thanh kiếm đen lao xuống.

Tốc độ nhanh như chớp.

Nó không chỉ cắt không khí.

Nó cắt *thời gian*.

Mộc Thanh Phong cảm thấy những sợi chỉ đỏ của số phận bị đứt gãy quanh người hắn.

Hắn không di chuyển.

Hắn tập trung toàn bộ linh lực vào đôi mắt xám tro.

Hắn nhìn thấy "sợi chỉ" thời gian nối liền lưỡi kiếm và cổ hắn.

Và hắn làm điều điên rồ nhất: hắn dùng linh lực của mình, với tần số cộng hưởng của Server 0, để *gãy* sợi chỉ đó.

*Cạch.*

Âm thanh của sự vỡ vụn vang lên trong đầu Mộc Thanh Phong.

Thanh kiếm của Hầu Nhân dừng lại cách cổ hắn nửa tấc.

Không phải vì lực cản.

Mà vì không gian xung quanh lưỡi kiếm đã bị *freeze*.

Hầu Nhân kinh hãi.

Ngươi là gì?"

" Tôi là Patch," Mộc Thanh Phong nói.

Hắn giơ tay lên.

Những dòng code xanh lá cây hiện ra từ lòng bàn tay, bao phủ lấy thanh kiếm đen.

"Và ngươi là lỗi cần sửa."

Hắn nhấn mạnh vào dòng code.

Thanh kiếm đen bắt đầu phân rã.

Không phải thành đá.

Mà thành những hạt pixel đen, rơi xuống đất và bốc hơi.

Hầu Nhân hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng khi thấy linh lực của mình bị hút cạn.

Hắn không bị thương.

Hắn bị *xóa*.

Cơ thể Hầu Nhân bắt đầu tan biến từ chân lên.

Hắn nhìn Mộc Thanh Phong với ánh mắt đầy tuyệt vọng.

đang đợi..."

Và rồi, Hầu Nhân biến mất.

Không còn dấu vết.

Chỉ còn lại một đồng xu Thời gian rơi xuống đất, phát ra ánh sáng yếu ớt.

Mộc Thanh Phong cúi xuống, nhặt lấy đồng xu.

Nó lạnh như băng.

Trên mặt đồng xu, khắc một dòng chữ nhỏ: *Lam Vũ – Server 0 – Key Holder.*

Hắn chạy.

Hắn chạy vào rừng sâu, nơi tín hiệu của Hệ thống yếu nhất.

Những cột sáng đen đuổi theo, cày nát cây cối, xóa sạch mọi dấu vết của hắn.

Đó là "Cleaners" – những chương trình dọn dẹp tự động của Server.

Chúng không có ý thức, nhưng chúng hung dữ và không ngừng nghỉ.

Hắn tìm đến một nơi hắn đã từng nghe đến trong những câu chuyện truyền miệng của các tu sĩ đường phố: "Cửa Hàng Của Ông Già Thời Gian".

Một nơi không tồn tại trên bản đồ, chỉ xuất hiện khi ai đó sắp chết và tuyệt vọng.

Khi hắn bước qua cánh cổng gỗ mục nát, thế giới bên ngoài biến mất.

Thay vào đó là một căn phòng nhỏ, ấm cúng, với mùi hương của trà sen và sách cũ.

Một ông già tóc trắng, mặc bộ áo choàng nâu, đang ngồi trên một chiếc ghế bành, đọc một cuốn sách dày cộp.

"Chào mừng," Ông Già Thời Gian nói, không ngẩng đầu lên.

"Ngươi đến muộn, Mộc Thanh Phong.

Tôi đã chờ ngươi từ phiên bản thứ 500."

Mộc Thanh Phong cứng đờ.

"Ngươi biết tôi?"

Ông Già Thời Gian mỉm cười.那双 mắt của ông không phải là mắt người.

Chúng là hai lỗ hổng sâu thẳm, dẫn vào một vũ trụ khác.

"Tôi không chỉ biết ngươi.

Tôi là người tạo ra ngươi.

Và giờ, ngươi phải trả giá."

Ông già giơ tay lên.

Một cuốn sách bay vào tay Mộc Thanh Phong.

Bìa sách màu đen, không có chữ.

"Đây là gì?" Mộc Thanh Phong hỏi.

"Đây là nhật ký của bản sao thứ 998," Ông Già Thời Gian nói.

"Và bên trong nó, là vị trí của Lam Vũ.

Nhưng cảnh báo ngươi: nếu ngươi mở nó, ngươi sẽ mất đi tất cả ký ức về con người thật của mình.

Ngươi sẽ chỉ còn là một công cụ."

Mộc Thanh Phong nhìn vào cuốn sách.

Hắn cảm thấy sức nặng của nó.

Nó không nặng về vật lý.

Nó nặng về số phận.

Hắn mở trang đầu tiên.

Trên đó, chỉ có một dòng chữ: *Lam Vũ không phải là Key.

Cô ấy là Lock.*

Và rồi, căn phòng bắt đầu sụp đổ.

Ông Già Thời Gian biến thành những hạt pixel.

Cuốn sách rơi xuống đất, và từ đó, một giọng nói vang lên trong đầu Mộc Thanh Phong:

*[QUEST ACCEPTED: FIND THE LOCK.]*
*[REWARD: TRUTH.]*
*[PENALTY: DELETION.]*

Mộc Thanh Phong đứng dậy.

Hắn bước ra khỏi căn phòng, vào một thế giới mới.

Một thế giới nơi mọi thứ đều là một cái bẫy.

Và hắn, là con mồi duy nhất còn lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập