Chương 20
Ông lão không mặt – thực chất là một khối đa giác lỗi (glitch polygon) đang cố gắng mô phỏng hình dáng con người – giơ tay lên.
Hành động tưởng chừng chậm chạp đó lại mang theo áp lực của cả một thiên địa sụp đổ.
Không phải là băng giá.
Đó là "Thời Gian Trơ Trọi".
Trong hệ thống Cửu Thiên, khi một thực thể bị đánh dấu là "Lỗi", thời gian xung quanh họ sẽ ngừng chảy hoặc chảy ngược để phục hồi trạng thái trước đó.
Đây là cơ chế tự vệ của Server.
Nhưng với Mộc Thanh Phong, thứ này giống như một bức tường vô hình ép chặt vào da thịt.
Mỗi nhịp tim của hắn đều phải đấu tranh với lực cản của vạn vật.
`[SYSTEM WARNING: TEMPORAL LOCK DETECTED.]`
`[HP DRAINING: 5% PER SECOND.]`
Thanh HP màu đỏ trên tầm nhìn của hắn giảm đi với tốc độ đáng sợ.
Mộc Thanh Phong không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là một lãng phí linh lực.
Hắn nháy mắt, kích hoạt khả năng quan sát đặc biệt của mình.
Thông qua lớp vỏ bọc của thế giới vật lý, hắn nhìn thấy những sợi dây thừng vô hình đang quấn quanh cổ tay, cổ chân và ngực mình.
Chúng không phải là ma thuật.
Chúng là mã nguồn.
"Ngươi không thể di chuyển," giọng nói của ông lão vang lên, không từ miệng, mà trực tiếp từ loa của thế giới xung quanh.
"Vì ngươi không tồn tại trong dòng chảy hiện tại.
Ngươi là một ký ức bị lãng quên."
Mộc Thanh Phong cười khẽ.
Một nụ cười lạnh lẽo, thiếu chút nữa là điên cuồng.
"Ký ức thì không có sức mạnh," hắn nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Nhưng dữ liệu thì có."
Hắn không cố gắng phá vỡ bức tường thời gian bằng lực vật lý.
Thay vào đó, hắn tập trung linh lực vào丹田 (Đan Điền) – nơi lưu trữ nguyên anh.
Cảnh giới Nguyên Anh của hắn vốn dĩ đã bất ổn do sự va chạm giữa hai hệ thống, nhưng giờ đây, nó trở thành một lò phản ứng hạt nhân.
Hắn tưởng tượng ra những dòng code xanh lá cây – ngôn ngữ gốc của Server 0 – và bắt đầu viết lại định nghĩa của chính mình trong tâm trí.
*Định nghĩa: Mộc Thanh Phong.
Trạng thái: Sống.*
*Trạng thái: Chết.*
*Trạng thái: Lỗi.*
Hắn chọn cái thứ ba.
Nếu hệ thống muốn xóa hắn vì hắn là lỗi, thì hắn sẽ trở thành một lỗi đủ lớn để làm sập toàn bộ quy trình dọn dẹp.
Ông lão giật mình.
Lần đầu tiên trong ngàn năm canh giữ thời gian, người bảo vệ hệ thống cảm thấy...
"Cậu đã ăn trộm thời gian của chính mình?" ông lão hỏi, giọng run rẩy.
Khối đa giác của nó bắt đầu rung động, tạo ra những tiếng rè rè khó chịu.
"Ngươi đang biến thành một quái vật.
Một lỗi không thể sửa chữa."
Mộc Thanh Phong không trả lời.
Anh bước về phía trước.
Mỗi bước chân của anh in xuống nền đất trắng xóa đều để lại một dấu vết đen ngòm.
Đó không phải là bóng tối, mà là sự thiếu hụt dữ liệu.
Nơi anh bước đến, thế giới trở nên trống rỗng, vô nghĩa.
Ông lão giơ tay lên, triệu hồi một thanh kiếm ánh sáng.
Kiếm quang trắng xóa, đủ mạnh để cắt đứt không gian và thời gian.
"Ngươi phải chết," ông lão nói.
"Đây là luật đầu tiên của Cửu Thiên.
Không ai có thể sống mãi mãi.
Đặc biệt là những kẻ như ngươi."
Mộc Thanh Phong dừng lại.
Hắn nhìn thanh kiếm ánh sáng đang lao về phía mình.
Tốc độ của nó nhanh hơn ánh sáng, nhưng với đôi mắt của hắn, nó chậm như một chiếc lá rơi.
Hắn không né tránh.
Thay vào đó, hắn mở rộng lòng bàn tay.
"Ta không muốn sống mãi mãi," Mộc Thanh Phong nói, giọng lạnh lùng.
"Ta chỉ muốn thoát ra."
Và rồi, hắn làm điều điên rồ nhất mà bất kỳ người chơi nào cũng sẽ tránh như tránh bệnh dịch.
Hắn chủ động lao vào kiếm quang.
Không phải để né.
Không phải để đỡ.
Mà là để *va chạm*.
Khi lưỡi kiếm chạm vào ngực hắn, một tiếng nổ lớn vang lên.
Không phải tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng nổ của logic.
`[SYSTEM CRITICAL: LOGIC PARADOX.]`
`[OBJECT CANNOT BE DAMAGED BY LOGIC.]`
`[RELOADING...]`
Thế giới xung quanh Mộc Thanh Phong bắt đầu quay cuồng.
Những bức tường trắng xóa vỡ vụn, lộ ra những dòng code đen tối bên dưới.
Ông lão không mặt hét lên, tiếng hét của nó bị cắt ngang bởi sự sụp đổ của chính mình.
Mộc Thanh Phong đứng đó, nguyên vẹn.
Thanh kiếm ánh sáng xuyên qua ngực hắn, nhưng không gây ra vết thương.
Thay vào đó, nó bị *đóng băng*.
Lưỡi kiếm biến thành một khối băng dữ liệu, mắc kẹt trong cơ thể hắn.
Hắn nắm chặt khối băng đó trong tay.
"Ngươi đã dạy cho ta một bài học," Mộc Thanh Phong nói, nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm bị đóng băng.
"Cái chết không phải là sự kết thúc.
Nó là một công cụ."
Và rồi, hắn bẻ gãy thanh kiếm.
Không phải bằng sức mạnh.
Mà bằng ý chí.
Khối băng vỡ vụn, phát ra một xung sóng dữ dội.
Xung sóng đó quét qua toàn bộ không gian trắng xóa, xóa sạch mọi dấu vết của ông lão và những kẻ canh giữ.
Khi xung sóng tan biến, Mộc Thanh Phong đứng một mình trong sự im lặng.
Hắn đã thắng.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận