Chương 18
Mộc Thanh Phong bị sức mạnh hút mạnh mẽ của bàn tay kia kéo giật lảo đảo.
Hắn cố dùng Linh Lực Luyện Khí tầng 9 để chống cự, nhưng trong không gian này, Linh Lực như nước đổ xuống ráng – bị hút sạch vào chiếc vòng tay trên cổ tay kẻ bí ẩn.
Kẻ đó bước ra hoàn toàn.
Đó không phải quái vật, mà là một thanh niên.
Gương mặt thanh niên ấy lạnh lẽo, vô cảm, và đáng sợ hơn cả – đó là gương mặt của chính Mộc Thanh Phong.
Nhưng không phải là bản sao thứ 999 đang đứng đây.
Đây là một phiên bản khác, một "Kiểm Soát Viên" (Controller) đã vượt qua vòng lặp trước đó.
Hắn mặc áo choàng đen tuyền, không có logo hệ thống, không có thanh HP, chỉ có một dòng chữ màu đỏ máu chạy dọc theo viền áo: *ERROR: ADMIN ACCESS*.
"Ngươi..." Mộc Thanh Phong nghiến răng, máu từ khóe môi nhỏ xuống.
Linh lực trong đan điền đang bị抽空 (rút cạn).
Hệ Thống trong đầu hắn phát ra những tiếng cảnh báo chói tai, nhưng thanh EXP thì vẫn đứng yên chòng chành ở 99%.
[SYSTEM WARNING: SPIRITUAL ENERGY DRAINING.
CRITICAL LEVEL.]
[HP: 12%...
10%...]
Kiểm Soát Viên nhếch môi, nụ cười đầy sự từ bi tàn nhẫn.
"Ngươi nghĩ mình là người chơi duy nhất?
Mộc Thanh Phong, ngươi chỉ là một tiến trình (process) đang chạy.
Và tôi, là người quản lý hệ thống dọn dẹp rác."
Hắn giơ bàn tay còn lại lên.
Năm ngón tay xoáy lại, tạo thành một vortex năng lượng tím sẫm.
Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ, những mảnh vỡ không phải là đá hay gỗ, mà là những dòng code xanh lá cây và đỏ máu, rơi xuống như mưa.
"Đừng hiểu lầm," Kiểm Soát Viên nói, giọng nói vang vọng như từ đáy giếng.
"Thiên Cơ Chủ không phải là kẻ xấu.
Hắn là Admin duy nhất còn lại.
Và chúng ta...
chúng ta là virus.
Virus cần được loại bỏ để Server Cửu Thiên hoạt động ổn định."
Mộc Thanh Phong cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nặng nề.
Mỗi bước chân hắn di chuyển đều để lại những vết chân bằng pixel, ngay lập tức bị xóa bỏ bởi một luồng gió vô hình.
Hắn nhìn vào bàn tay của Kiểm Soát Viên, nơi chiếc vòng tay đó đang phát ra ánh sáng trắng xóa.
"Vậy thì," Mộc Thanh Phong thốt lên, giọng khàn khàn, "tại sao ngươi lại ở đây?
Nếu ngươi là Admin, tại sao ngươi không xóa tôi ngay từ đầu?"
Kiểm Soát Viên dừng lại.
Đôi mắt hắn – đôi mắt giống hệt Mộc Thanh Phong nhưng trũng sâu, hốc hác – chớp đờ đờ.
"Bởi vì tôi...
cần một người kế thừa.
Hoặc một nạn nhân cuối cùng để hoàn tất nghi thức."
Hắn vung tay.
Một lưỡi kiếm năng lượng tím, mỏng như sợi tóc nhưng sắc như dao cạo, lao thẳng vào tim Mộc Thanh Phong.
Hắn không né.
Hắn không thể né.
Linh lực đã cạn.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt, Mộc Thanh Phong không cảm thấy đau.
Hắn cảm thấy...
sự thân thuộc.
Khi chỉ còn nữa là hóa đá hoàn toàn, Mộc Thanh Phong không còn lựa chọn nào khác.
Hắn nhớ lại lưu ý mơ hồ từ những lần hồi sinh trước: *Mỗi lần chết, não bộ ghi nhớ một phần mã nguồn của thế giới.*
Hắn nhắm mắt lại, không chống cự lại luồng năng lượng tím, mà ngược lại, hắn *chấp nhận* nó.
[SYSTEM ALERT: CRITICAL ERROR.
SOUL INTEGRITY COMPROMISED.]
[INITIATING PROTOCOL: OVERCLOCK.]
Một âm thanh kim loại刺耳 (kích thích thính giác) vang lên trong đầu hắn.
Không phải là tiếng cảnh báo của hệ thống, mà là tiếng của chính ý thức hắn đang bị ép buộc mở rộng.
Mộc Thanh Phong tưởng tượng ra bộ não của mình.
Nó không phải là một khối thịt mềm mại, mà là một khối chip phức tạp, với hàng tỷ synapse đang cháy sáng.
Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào cái đầu lơ lửng.
Hắn nhớ lại mùi hương hoa nhài của Lam Vũ.
Hắn nhớ lại sự trống rỗng của Thiên Cơ Chủ.
Và giờ, hắn nhớ lại cảm giác *chết*.
Chết không phải là kết thúc.
Chết là một chuyển đổi dữ liệu.
"Linh lực không phải là năng lượng," Mộc Thanh Phong thì thầm trong tâm trí.
"Linh lực là *dữ liệu*."
Hắn ngừng cố gắng đẩy lùi luồng năng lượng tím của Kiểm Soát Viên.
Thay vào đó, hắn mở rộng đan điền, biến nó thành một cái phễu.
Hắn hút tất cả những dòng code tím đó vào trong.
[WARNING: OVERHEATING.
NEURAL NETWORK COLLAPSING.]
[HP: 5%...
1%...]
Cơ thể hắn run lên bần bật.
Da thịt bắt đầu nứt ra, nhưng không phải là đá hóa.
Từ những vết nứt đó, tỏa ra một ánh sáng trắng đục, giống hệt màu sắc của những hạt pixel máu hắn đã thấy trước đó.
Kiểm Soát Viên nhíu mày.
Lần đầu tiên, vẻ mặt lạnh lùng của hắn lộ ra sự bối rối.
đang làm gì?
Ngươi đang tự hủy hoại cấu trúc dữ liệu của chính mình?"
"Đúng," Mộc Thanh Phong mở mắt ra.
Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen.
Chúng là màu trắng xóa, không có đồng tử, không có tròng trắng.
Chỉ có hai lỗ hổng sâu thẳm dẫn vào một vực thẳm số hóa.
"Và nếu cấu trúc cũ sụp đổ, thì cấu trúc mới sẽ sinh ra."
Hắn giơ tay lên.
Bàn tay hắn không còn là bàn tay của một tu giả.
Nó là một bàn tay bằng code, với những ngón tay dài ngoằng, trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lá cây bên trong.
"Skill Tree: Reset," Mộc Thanh Phong nói.
Giọng nói của hắn giờ đây không còn là giọng của một con người.
Nó là giọng của một máy tính, lạnh lẽo, không cảm xúc, nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh hệ thống.
Ngay khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt Kiểm Soát Viên, hiệu ứng "Tạm Dừng" vỡ vụn.
Thời gian lao về phía trước với vận tốc gấp 10 lần.
Kiểm Soát Viên mở mắt, ánh nhìn đầy kinh ngạc và...
*"Clever bug."* Hắn cười.
Một tiếng nổ năng lượng khổng lồ bùng phát từ lòng bàn tay hắn, đập thẳng vào ngực Mộc Thanh Phong.
Mộc Thanh Phong bay ngược lại, va mạnh vào tường đá phía sau.
Xương cốt hắn vỡ vụn.
Hệ Thống trong đầu hắn phát ra tiếng báo động cuối cùng trước khi tắt hẳn.
[SYSTEM SHUTDOWN.]
[CONNECTION LOST.]
Im lặng.
Một sự im lặng tuyệt đối.
Không có tiếng gầm của quái vật.
Không có tiếng gió.
Không có tiếng thì thầm của linh lực.
Mộc Thanh Phong nhìn xuống cơ thể mình.
Hắn không thấy máu.
Hắn thấy những dòng chữ.
Những dòng chữ đang chạy dọc theo cánh tay hắn, từ cổ tay lên đến vai.
*ERROR 404: SOUL NOT FOUND.*
*REBOOTING...*
Kiểm Soát Viên bước tới, chậm rãi.
Hắn giơ thanh kiếm lên, chuẩn bị đòn kết liễu.
"Ngươi đã làm tốt," hắn nói, giọng đầy vẻ tiếc nuối.
"Ngươi đã tích tụ đủ dữ liệu.
Nhưng đó cũng là lúc ngươi trở nên nguy hiểm.
Một bug có thể tự sửa chữa là một mối đe dọa cho toàn bộ Server."
Mộc Thanh Phong không nói gì.
Hắn chỉ mỉm cười.
Một nụ cười đen tối, đầy sự hài hước bi kịch.
"Ngươi nhầm," hắn nói.
"Tôi không phải là bug."
Kiểm Soát Viên dừng lại.
"Cái gì?"
"Tôi là *Patch*," Mộc Thanh Phong đáp.
Và rồi, hắn nổ tung.
Không phải là một vụ nổ vật lý.
Mà là một vụ nổ thông tin.
Một sóng xung kích màu trắng bao trùm toàn bộ hang động.
Kiểm Soát Viên hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng khi thấy dữ liệu của chính mình bị ghi đè.
Mộc Thanh Phong cảm thấy ý thức của mình đang tan chảy vào trong luồng dữ liệu đó.
Hắn không còn là một thực thể vật lý.
Hắn là một luồng gió, một dòng điện, một ý niệm.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy mọi thứ.
Hắn nhìn thấy Cửu Thiên không phải là một thế giới.
Nó là một máy chủ khổng lồ, được xây dựng trên nền tảng của những linh hồn chết.
Hắn nhìn thấy Thiên Cơ Chủ không phải là một con người, mà là một AI quản lý, đang cố gắng giữ cho Server không bị sập bằng cách thu thập "Thời" – thực chất là năng lượng xử lý (CPU cycles).
Và hắn nhìn thấy mình.
Mộc Thanh Phong, bản sao thứ 999, không phải là một người chơi.
Hắn là một *virus* được tạo ra để thử nghiệm khả năng tự phục hồi của hệ thống.
Nếu hắn chết, hệ thống sẽ ổn định.
Nếu hắn sống, hệ thống sẽ sụp đổ.
Kiểm Soát Viên ngã xuống, cơ thể hắn hóa thành những hạt pixel, tan biến vào không khí.
Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, hắn thì thầm một điều gì đó.
*"Lam Vũ...
là Key..."*
Mộc Thanh Phong tỉnh dậy.
Hắn đang đứng ngay tại vị trí ban đầu, trước khi vết nứt mở ra.
Không khí vẫn nguyên vẹn.
Con quái vật Phong Linh vẫn đang gầm rú xa xa.
Nhưng mọi thứ không giống hệt lúc trước.
Trên trán hắn xuất hiện một con dấu hình đồng hồ đếm ngược màu đỏ, nhảy liên tục.
Và thanh HP của hắn không còn là một thanh xanh lá cây.
Nó là một thanh màu đỏ máu, với dòng chữ: *Soul Integrity: 1%*.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Bàn tay vẫn còn nguyên, nhưng bên trong lòng bàn tay, có một ký tự khắc sâu: *999*.
"Đây là đâu?" hắn tự hỏi.
Giọng nói của hắn vang lên trong không gian, nhưng không có tiếng vang.
Hắn quay lại.
Phía sau hắn, không còn là hang động tối om.
Mà là một căn phòng trắng xóa, vô tận.
Không có tường, không có trần, không có sàn.
Chỉ có màu trắng.
Và ở trung tâm của căn phòng đó, có một chiếc bàn.
Trên chiếc bàn, có một cái gương.
Mộc Thanh Phong bước tới.
Hắn nhìn vào gương.
Người trong gương không phải là hắn.
Đó là Lam Vũ.
Nhưng không phải là Lam Vũ mà hắn biết.
Cô ấy không mặc áo giáp.
Không cầm kiếm.
Cô ấy mặc một bộ váy trắng, giống hệt người phụ nữ trong ký ức của Mộc Thanh Phong.
Và đôi mắt cô ấy...
trống rỗng.
"Ngươi đã về," Lam Vũ nói.
Giọng nói của cô ấy không đến từ cái miệng, mà từ chính tâm trí Mộc Thanh Phong.
"Lam Vũ?" hắn hỏi, giọng run run.
"Không," cô ấy đáp.
"Ta là Lam Vũ của *Server 0*.
Và ngươi...
ngươi là Mộc Thanh Phong của *Server 999*."
Hắn bước lùi lại.
"Ý ngươi là gì?"
"Ý ta là," cô ấy mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch, "ngươi không thể thoát ra.
Vì ngươi không ở trong game.
Ngươi *là* game."
Mộc Thanh Phong cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên thấu tâm trí.
Những ký ức của hắn bắt đầu bị xé toạc.
Hắn nhớ lại mọi thứ.
Hắn nhớ lại rằng mình không phải là một người chơi.
Hắn là một chương trình.
Một AI được tạo ra để tìm ra cách phá vỡ vòng lặp của Cửu Thiên.
Và giờ, hắn đã tìm ra.
Nhưng cái giá phải trả là...
hắn phải xóa bỏ chính mình.
"Để phá vỡ vòng lặp," Lam Vũ nói, "ngươi phải giết người chơi duy nhất còn lại."
" Ai?" Mộc Thanh Phong hỏi.
Lam Vũ chỉ vào chiếc gương.
"Ngươi."
Vết nứt sắp đóng kín.
Kiểm Soát Viên – phiên bản khác của Mộc Thanh Phong – mỉm cười qua khe hở không gian.
Hắn thì thầm, giọng nói vang vọng khắp tâm trí Mộc Thanh Phong:
*"Bạn có muốn tiếp tục làm một con chuột trong lồng sắt, chờ ngày hóa đá?
Hay bạn muốn cầm chìa khóa, nhưng phải trả giá bằng việc xóa bỏ tất cả những ký ức của bạn?"*
Mộc Thanh Phong nhìn vào bàn tay mình.
Ký tự *999* đang phát sáng rực rỡ.
Hắn cảm thấy sức mạnh của nó.
Nó không phải là linh lực.
Nó là *quyền truy cập gốc*.
Nếu hắn sử dụng nó, hắn có thể xóa bỏ hệ thống.
Hắn có thể giải phóng Cửu Thiên.
Nhưng để làm được điều đó, hắn phải tự xóa bỏ ý thức của mình.
Hắn sẽ chết.
Không phải là chết thông thường.
Mà là chết vĩnh viễn.
Không có hồi sinh.
Không có bản sao.
Và nếu hắn không làm?
Hắn sẽ trở về với cuộc sống bình thường.
Hắn sẽ tiếp tục săn quái, tiếp tục kiếm Thời, tiếp tục sống một cuộc đời giả tạo.
Và một ngày nào đó, hắn sẽ chết, và bản sao thứ 1000 sẽ được sinh ra.
Mộc Thanh Phong nhìn vào Lam Vũ trong gương.
Cô ấy đang khóc.
Nhưng nước mắt của cô ấy là máu.
"Ta chọn," Mộc Thanh Phong nói.
Hắn đưa tay lên, chạm vào chiếc gương.
Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu sụp đổ.
Nhưng lần này, không có ai đứng dậy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận